Cú thúc lút cán khiến Luân hét lên, vang vọng cả cánh rừng tràm. Đau, rát, nhưng sự lấp đầy tức thì khiến cậu sướng run người.
— Khít rịt! — Định gầm gừ, hai tay bám chặt vào eo Luân, bắt đầu nắc như máy khâu — Đụ má sướng! Vợ tao là nhất! Cái lỗ này sinh ra là để cho tao đụ!
— A… a… anh Định… mạnh nữa… sâu nữa…
— Rên to lên! Cho mấy con chim trên cây nó nghe! — Định hưng phấn tột độ. Hắn vừa nắc vừa tét vào mông Luân đen đét — Mày về Sài Gòn có cho thằng nào đụ không? Khai mau!
— Không… a… chỉ có anh thôi… lỗ đít này là của anh…
— Ngoan! — Định thúc một cú trời giáng — Thưởng cho mày nè!
Cuộc mây mưa diễn ra chớp nhoáng nhưng mãnh liệt. Giữa thiên nhiên hoang dã, hai gã đàn ông cuốn lấy nhau như hai con thú. Mồ hôi, tiếng rên rỉ, tiếng va chạm xác thịt hòa vào tiếng gió chiều tạo nên bản giao hưởng hoang dại.
— Tao ra! Tao bắn hết vô trong ruột mày nha! Mang tinh tao về nhà ra mắt má tao! — Định cười sằng sặc, bắn xối xả vào bên trong Luân.
Luân cũng bắn đầy lên vỏ cây tràm sần sùi.
Hai đứa dựa vào nhau thở dốc, chân Luân run rẩy đứng không vững. Định kéo quần Luân lên, hôn chụt vào môi cậu một cái đầy vị mặn:
— Đã cái nư! Giờ về nhà. Tối nay "làm" tiếp hiệp 2 trên giường cho đàng hoàng.
Về đến nhà Dì Hà
Vừa bước vào sân, Luân đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi chễm chệ trên bộ ván ngựa, tay cầm ly rượu đế.
— Hú lề! Chào mừng "con dâu" hồi hương!
Là Vũ.
Vũ vẫn đen nhẻm, vẫn cái nụ cười nham nhở đểu cáng. Hắn nhìn Luân và Định, rồi nhìn cái đầu tóc rối bù và quần áo xộc xệch của hai đứa, cười hô hố:
— Trời đụ! Nhìn cái tướng đi hai hàng của thằng Luân là tao biết mới "ăn dặm" giữa đường rồi! Khai mau, bụi chuối nào hay rừng tràm nào?
Luân đỏ mặt, nhưng giờ cậu cũng dạn dĩ hơn xưa nhiều:
— Ăn dặm gì anh. Tại… đường xóc quá thôi.
— Xóc cái gì mà xóc tới tận ruột non vậy? — Vũ trêu, rồi ném cho Luân một trái dừa tươi — Uống đi cho lại sức. Tối nay thằng Định nó không tha cho mày đâu.
Dì Hà từ dưới bếp đi lên, thấy Luân thì mừng rỡ:
— Luân về rồi hả con? Trời ơi, ốm nhom vậy? Ở trển học hành cực khổ lắm hả? Vô đây dì tẩm bổ cho.
Dì Hà bây giờ là mẹ nuôi của Định, và là dì ruột kiêm mẹ vợ tương lai của Luân nhìn hai đứa bằng ánh mắt trìu mến. Dì biết hết chuyện của tụi nó, nhưng dì thương. Dì chỉ cần tụi nó hạnh phúc là được.
— Dạ con chào dì. Con nhớ cơm dì nấu quá chừng. — Luân sà vào lòng dì Hà nũng nịu.
Định đứng bên cạnh, nhìn cảnh đó mà lòng ấm lại. Hắn cảm thấy mình là thằng đàn ông may mắn nhất thế gian. Có mẹ, có bạn, và có người yêu. Cuộc đời thằng nông dân như hắn còn mong gì hơn nữa.
— Ê Vũ, có tin gì thằng Phi không? — Định hỏi, giọng trầm xuống.
Vũ gật đầu, móc điện thoại ra:
— Mới gọi hôm qua. Nó nói nó lên chức tổ trưởng chuyền may rồi. Đang quen một em công nhân người miền Trung, hiền khô à. Nó gửi lời hỏi thăm mày với thằng Luân.
Luân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, mắt rưng rưng:
— Anh Phi sống tốt là em mừng rồi.
— Nó còn dặn… — Vũ cười gian — …nó dặn mày nhớ giữ gìn cái "lỗ đít" cho kỹ. Đừng để thằng Định xài hao quá, lỡ sau này nó về chơi nó không nhận ra "hàng cũ".
Định nghe xong nóng máu, giật lấy cái dép lào phang thẳng vào mặt Vũ:
— Đụ má cái thằng mỏ hỗn! Mày với nó y chang nhau!
Vũ né được, cười sặc sụa:
— Giỡn chút làm gì căng! Thôi, vô nhậu! Nay tao đem con gà nòi qua đãi tụi bây nè!
Đêm tân hôn lần thứ N
Tối hôm đó, sau chầu nhậu tưng bừng khói lửa với Vũ, Định và Luân dìu nhau vào buồng.
Căn phòng gỗ vẫn y như cũ, nhưng cái nệm đã được Định thay mới, dày hơn, êm hơn chắc để phục vụ cho những đêm dài.
Định khóa trái cửa, quay lại nhìn Luân. Ánh mắt hắn lúc này không còn là cơn nứng vội vàng lúc chiều nữa, mà là sự chiếm hữu chậm rãi và chắc chắn.
— Lại đây. — Định ngồi xuống giường, vỗ lên đùi mình.
Luân ngoan ngoãn đi tới, ngồi lên đùi Định, vòng tay ôm cổ hắn.
— Anh say chưa?
— Say mày thôi. — Định dụi đầu vào ngực Luân — Sáu tháng qua… đêm nào tao cũng nhớ mày. Nhớ tới mức tao phải lấy cái áo cũ của mày ra ngửi mới ngủ được.
— Em cũng vậy… — Luân hôn nhẹ lên tóc Định — Em dùng cả chai lotion để tự xử mà vẫn không thấy đã. Chỉ có anh mới làm em sướng thôi.
Định cười khẽ, tay luồn vào trong áo Luân, vuốt ve làn da mát rượi.
— Đêm nay… anh sẽ cho em biết thế nào là "lên bờ xuống ruộng". Anh mới học được mấy chiêu mới trong sách "Kamasutra miệt vườn".
— Chiêu gì ghê vậy?
— Chiêu "Vác cày qua núi", "Cưỡi trâu lội bùn", với lại… "Mò cua bắt ốc". — Định liệt kê mấy cái tên nghe vừa quê mùa vừa đen tối.
— Mò cua bắt ốc là sao? — Luân tò mò.
Định đẩy Luân ngã xuống giường, banh hai chân cậu ra thành hình chữ M. Hắn úp mặt vào giữa hai đùi Luân, lưỡi bắt đầu liếm láp quanh vùng hậu môn.
— Là dùng lưỡi "mò" sâu vô trong hang này nè… coi có con cua con ốc nào trốn trỏng không…
— Á… nhột… anh Định… liếm sâu quá…
Định dùng lưỡi điêu luyện xoáy sâu vào lỗ hậu, tay thì sục dương vật của Luân. Kỹ thuật của hắn sau 6 tháng "tu luyện" qua phim ảnh và tưởng tượng đã lên một tầm cao mới.
— Ưm… a… sướng… cái lưỡi anh…
Sau màn dạo đầu ướt át, Định ngẩng lên, miệng dính đầy nước bọt, mắt sáng rực:
— Giờ tới chiêu "Cưỡi trâu". Mày leo lên người tao, ngồi xổm xuống, tự nhún. Tao làm con trâu cho mày cưỡi.
Định nằm ngửa ra, dương vật dựng đứng thẳng tắp. Luân leo lên, từ từ hạ mình xuống, nuốt trọn lấy Định vào trong cơ thể.
— A… vào hết rồi… đầy quá… — Luân rên rỉ, cảm giác bị lấp đầy khiến cậu thỏa mãn đến từng tế bào.
Cậu bắt đầu nhún. Lên xuống nhịp nhàng. Định nằm dưới, hai tay bóp chặt mông Luân, ngắm nhìn người yêu đang say sưa trên người mình.
— Nhún mạnh lên vợ! Cưỡi cho nát con trâu này đi! — Định khích lệ.
— Bạch… bạch… bạch…
Tiếng da thịt vỗ vào nhau, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ lấp đầy căn phòng gỗ.
Đêm miền Tây tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng tình yêu thăng hoa của hai gã trai trẻ. Họ yêu nhau bằng tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ, bất chấp định kiến, bất chấp quá khứ.
Và Định biết, lần trở về này của Luân, sẽ không còn là một chuyến đi ngắn hạn nữa. Vì cậu đã thuộc về nơi này, thuộc về hắn, mãi mãi.