Hai tuần sau khi Luân về Sài Gòn.
Định giữ đúng lời hứa. Hắn khăn gói lên thành phố thăm "vợ". Mang theo lỉnh kỉnh nào là tôm khô, khô cá lóc, mắm ba khía và cả… một buồng dừa nước món kỷ niệm của hai đứa.
Căn biệt thự ở Quận 7 lộng lẫy khiến Định hơi choáng ngợp, nhưng cái máu liều của trai miền Tây giúp hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn bấm chuông. Luân chạy ra mở cửa, vừa thấy Định là lao vào ôm chầm lấy, quên cả trời đất.
Bố mẹ Luân đi vắng theo lịch trình là đi đánh golf đến tối mịt mới về. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
— Nhớ anh muốn chết! — Luân hít hà mùi mồ hôi chua nồng quen thuộc trên áo Định hắn đi xe đò 8 tiếng, mùi càng đậm đặc.
— Vô nhà lẹ đi. Đứng ngoài đường người ta dòm. — Định vỗ mông Luân cái bép, rồi xách đồ đi thẳng vào nhà như đi vào chốn không người.
Vào đến phòng Luân, không nói không rằng, Định quăng đống hành lý xuống sàn, đè nghiến Luân xuống cái nệm Kim Đan êm ái.
— Cái giường này êm ha. Để coi nhún có sướng hơn cái giường gỗ ở quê không. — Định cười gian, bắt đầu lột đồ Luân.
Cơn khát khao dồn nén hai tuần qua bùng nổ. Định thô bạo xé toạc cái áo sơ mi hàng hiệu của Luân, còn Luân thì cuống cuồng kéo khóa quần Định.
— Đụ em đi… anh Định… ngay bây giờ…
Hai cơ thể quấn lấy nhau. Tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên trong căn phòng máy lạnh. Định thúc những cú mạnh bạo, sâu lút cán, khiến Luân cong người lên vì khoái cảm.
— Sướng không? Hàng thật sướng hơn cái chai lotion đúng không? — Định gầm gừ vào tai Luân.
— Sướng… a… anh là nhất…
Đúng lúc cao trào nhất, khi Định đang nâng hai chân Luân lên cao, chuẩn bị bắn tinh, thì…
"CẠCH!"
Cánh cửa phòng bật mở. Luân chủ quan không khóa cửa vì nghĩ bố mẹ đi vắng cả ngày.
— Luân ơi, mẹ để quên cái ví… ÁÁÁÁÁÁ!!!
Tiếng hét thất thanh của bà Đào vang lên, làm rung chuyển cả căn biệt thự.
Bà Đào đứng chết trân ở cửa, túi xách rơi xuống đất. Bên cạnh bà là ông Nguyên, mặt đỏ gay, mắt trợn trừng như muốn lồi ra ngoài.
Trước mắt họ là cảnh tượng trần trụi không thể chối cãi: Thằng cháu ruột ở dưới quê đang trần truồng, đè lên thằng con trai quý tử của họ, con cặc vẫn còn cắm ngập bên trong, mồ hôi nhễ nhại.
— Trời đất ơi! Loạn luân! Loạn luân rồi ông ơi! — Bà Đào hét lên rồi ngã ra xỉu tại chỗ.
Định và Luân giật bắn mình, tách nhau ra. Luân vội vàng kéo chăn che thân, mặt cắt không còn giọt máu. Định thì bình tĩnh hơn dù tim đập như trống bỏi, hắn đứng dậy, vớ lấy cái quần đùi mặc vào, đứng chắn trước mặt Luân.
Ông Nguyên đỡ bà Đào dậy, rồi chỉ tay vào mặt Định, giọng run lên vì giận dữ:
— Mày… thằng Định! Mày làm cái trò gì với em họ mày vậy hả? Mặc quần áo vào! Xuống nhà ngay lập tức!
Phòng Khách – Phiên Tòa Gia Đình
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Bà Đào ngồi khóc thút thít, tay cầm khăn giấy chấm nước mắt liên tục. Ông Nguyên đi qua đi lại, mặt hầm hầm.
Luân và Định quỳ dưới sàn nhà. Luân cúi gằm mặt, run rẩy. Định thì quỳ thẳng lưng, mặt vẫn ngẩng cao, tay nắm chặt tay Luân không buông.
— Buông tay nó ra! — Ông Nguyên quát.
Định không buông, còn siết chặt hơn:
— Thưa bác, con không buông. Con thương em nó.
— Thương cái mả cha mày! — Ông Nguyên ném cái gạt tàn xuống đất vỡ tan tành — Nó là em họ mày! Mày có biết loạn luân là tội gì không? Dòng họ Nguyễn nhà tao tạo nghiệp gì mà đẻ ra hai thằng quái thai này!
— Bố ơi… đừng chửi anh Định… là con… là con quyến rũ ảnh… — Luân khóc lóc van xin.
— Mày câm mồm! — Ông Nguyên chỉ vào mặt Luân — Tao cho mày về quê để mày nên người, để mày học cách làm đàn ông. Ai dè mày về dưới mày học làm… làm đĩ đực! Mày nằm ngửa cho anh họ mày đụ! Nhục nhã! Gia môn bất hạnh!
Bà Đào nức nở:
— Chị Hà ơi là chị Hà! Chị dạy con kiểu gì mà nó lên đây nó hại đời con tui! Trời ơi là trời!
Định hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt ông Nguyên:
— Bác Nguyên. Bác chửi con sao cũng được. Con ít học, con quê mùa. Nhưng tình cảm của con là thật. Con với Luân… tụi con không bỏ nhau được đâu.
— Mày còn già mồm! — Ông Nguyên định lao tới tát Định thì bà Đào can lại.
— Gọi cho con Hà! Gọi ngay lập tức! — Ông Nguyên móc điện thoại ra, tay run run bấm số — Tao phải hỏi tội nó! Tao phải bắt nó lên đây rước thằng nghịch tử này về nhốt chuồng heo!
Tiếng chuông điện thoại vang lên, được bật loa ngoài cho cả phòng cùng nghe.
— A lô? Anh Ba hả? Có chuyện gì mà gọi em giờ này? — Giọng dì Hà lanh lảnh vui vẻ vang lên từ đầu dây bên kia.
— Cô Hà! Cô dạy con kiểu gì mà thằng Định nó lên đây nó làm chuyện đồi bại với thằng Luân! — Ông Nguyên gào lên vào điện thoại.
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi giọng dì Hà hốt hoảng:
— Chuyện… chuyện đồi bại gì anh Ba? Tụi nó đánh lộn hả?
— Đánh lộn thì phước đức quá! Tụi nó ngủ với nhau! Ngủ theo kiểu vợ chồng! Cô hiểu chưa? Loạn luân! Trời ơi tui không sống nổi nữa!