Luân cắn môi, đưa ngón tay trỏ vào miệng mút cho ướt nước bọt, rồi từ từ đưa xuống dưới. Cậu nhìn vào màn hình, nhìn khuôn mặt đang chăm chú đầy thèm khát của Định để lấy cảm hứng.
— Ư… vào rồi…
— Sâu vô! Ngoáy mạnh lên! — Định chỉ đạo từ xa — Đụ má, nhìn cái mặt mày phê như phê thuốc. Rên lên! Rên cho tao nghe!
— A… a… anh Định… sướng… nhớ cặc anh quá…
Nghe tiếng rên của Luân qua loa điện thoại, Định không chịu nổi nữa. Hắn vứt điếu thuốc, để điện thoại dựa vào cái chai rượu, rồi đứng dậy tụt quần.
"Con quái vật" của Định bật ra, đen thùi lùi, gân guốc, to gấp đôi cái trong quần Luân. Hắn cầm lấy nó, bắt đầu sục mạnh.
— Nhìn đi Luân! Hàng của mày nè! Nó nhớ cái lỗ đít mày tới phát điên rồi nè!
— A… to quá… anh ơi… — Luân dán mắt vào màn hình, nhìn tay Định di chuyển lên xuống trên thân dương vật. Cậu tưởng tượng bàn tay đó đang nắm lấy của mình, hoặc cái thứ to lớn đó đang đâm vào mình.
— Tao đang tưởng tượng tao đè mày ra giữa cái sàn nhà đá hoa cương đó. — Định vừa sục vừa nói, giọng dâm dục, thô thiển — Tao sẽ nắm tóc mày, bắt mày chổng mông lên, rồi tao nắc nát cái đít mày ra.
— Ư… nắc đi anh… đụ em đi…
— Cái miệng mày… tao sẽ nhét cặc tao vô đó… đụ lút cán… bắt mày nuốt tinh tao ừng ực… — Định gầm gừ — Mày có thèm tinh tao không Luân?
— Thèm… thèm lắm… em muốn uống…
— Đồ đĩ đực! — Định chửi, tay sục nhanh hơn — Lấy cái gì nhét vô đít đi! Một ngón tay sao mà sướng được! Tìm cái gì to to coi!
Luân quờ quạng xung quanh. Trên bàn trang điểm có chai lotion dưỡng thể hình trụ thon dài. Cậu vớ lấy nó.
— Cái này được không anh?
— Được! Nhét vô! Bôi trơn rồi thọc mạnh vô!
Luân đổ lotion ra tay, bôi đầy lên chai và hậu môn, rồi ấn cái chai lạnh ngắt vào người.
— Á… to quá… lạnh…
— Cố lên! Nuốt trọn cái chai đó cho tao! Tưởng tượng đó là tao! — Định hét trong điện thoại.
Luân ấn cái chai vào sâu. Cảm giác căng trướng lấp đầy khiến cậu rên la thảm thiết. Cậu bắt đầu di chuyển hông, tự đụ mình bằng cái chai lotion trước mặt người yêu qua màn hình.
— Bạch… bạch… tiếng tay Luân vỗ vào mông mình — A… sướng… anh Định ơi… sâu quá…
Định nhìn cảnh tượng đó qua màn hình bé tẹo mà máu nóng dồn lên não. Hắn thấy Luân đang quằn quại trên giường, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ gay, miệng rên rỉ tên hắn.
— Đụ má… tao bắn đây! Tao bắn lên màn hình cho mày liếm!
Định gầm lên, tay siết chặt dương vật, bắn tinh xối xả vào cái điện thoại. Màn hình của Luân bỗng nhiên nhòe đi vì những vệt trắng đục.
— Ớ ớ ớ….!!!!
Luân cũng đạt cực khoái. Cậu rút cái chai ra, bắn tinh đầy lên bụng và ngực mình. Cậu ngã vật ra giường, thở hổn hển, điện thoại vẫn để trước mặt.
Bên kia đầu dây, Định cầm cái điện thoại lên, lau qua loa vệt tinh dịch trên camera bằng ngón tay cái, rồi đưa ngón tay đó vào miệng mút.
— Ngọt. Tiếc là không bắn được vô họng mày.
Luân nhìn hành động đó mà rùng mình. Tên nhà quê này… thật sự quá bệnh hoạn và quyến rũ.
— Anh… anh lau đi… dơ… — Luân thều thào.
— Dơ gì. Của tao mà. — Định nằm xuống lại gối, mồ hôi lấm tấm trên trán — Sao? Đỡ nhớ chưa?
— Đỡ xíu… nhưng mà vẫn thấy thiếu thiếu. Cái chai nó lạnh ngắt à, không nóng như anh.
Định cười khẽ, giọng trầm xuống, có chút buồn:
— Ráng đi. Cuối tuần rảnh tao lên thăm.
Luân bật dậy, mắt sáng rỡ:
— Thiệt hả? Anh lên Sài Gòn hả?
— Ừ. Lên coi mày sống sao. Với lại… sợ thằng nào cuỗm mất vợ tao.
— Anh hứa nha! Không hứa làm chó!
— Làm chó cũng được, miễn là chó của mày. — Định nói một câu sến rện làm Luân nổi da gà — Thôi ngủ đi. Khuya rồi. Mai còn đi học.
— Dạ. Anh ngủ ngon. Yêu chồng.
— Ừ. Thương vợ.
Định tắt máy. Màn hình tối đen.
Luân nằm đó trong căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng trống trải. Cậu sờ tay xuống bụng, nơi tinh dịch của chính mình đang khô dần. Cảm giác hụt hẫng lại ùa về. Cyber sex có thể giải tỏa cơn nứng nhất thời, nhưng không thể lấp đầy nỗi cô đơn da diết.
Cậu nhớ cái mùi mồ hôi chua nồng. Nhớ cái giường gỗ kêu cót két. Nhớ tiếng muỗi vo ve.
Luân kéo chăn trùm kín đầu, hít hà cái áo thun cũ của Định mà cậu đã lén "chôm" về cái áo chưa giặt, vẫn còn nguyên mùi.
— Nhanh lên anh ơi… em nhớ anh muốn điên rồi…
Sáng hôm sau tại trường Đại học
Luân bước vào giảng đường với đôi mắt thâm quầng và dáng đi hơi… hai hàng dù tối qua chỉ chơi với cái chai lotion.
Đám bạn "rich kid" xúm lại:
— Ê Luân! Mày đi nghỉ dưỡng về sao nhìn tàn tạ vậy? Da đen đi nè, người ốm nhom.
— Tao đi trải nghiệm thực tế mà. — Luân cười nhạt.
Một thằng bạn tên Tuấn cũng là gay, bạn thân của Luân ghé sát tai cậu thì thầm:
— Ê, nghe đồn mày về miền Tây cua được trai hả? Cho coi hình coi ngon không?
Luân lấy điện thoại, mở tấm hình chụp lén Định đang cởi trần chẻ củi. Cơ bắp cuồn cuộn, da nâu bóng, mồ hôi nhễ nhại.
Tuấn nhìn mà rớt hàm:
— Đụ mẹ! Cực phẩm! Daddy miền Tây hả má? Hàng họ sao? Ngon không?
Luân nhếch mép cười đầy tự hào và bí hiểm:
— Hàng khủng long. Và quan trọng là… kỹ năng "giường chiếu" theo nghĩa đen là chiếu manh đỉnh của chóp. Tụi bây xách dép chạy theo không kịp đâu.
— Giới thiệu cho tao với! — Tuấn năn nỉ.
— Mơ đi cưng. Hàng độc quyền. Cấm sờ hiện vật.
Luân cất điện thoại vào túi, lòng phơi phới. Cậu biết, dù khoảng cách có xa, nhưng sợi dây liên kết giữa cậu và gã trai quê kia là không thể cắt đứt. Một mối tình bắt đầu từ sự cưỡng ép, đi qua những trò chơi xác thịt bệnh hoạn, và giờ đây neo đậu lại bằng một nỗi nhớ không tên nhưng khắc cốt ghi tâm.
Sài Gòn phồn hoa, nhưng trái tim Luân đã gửi lại ở một vùng quê nghèo, nơi có cây cầu khỉ, có chuồng heo, và có một gã đàn ông yêu cậu bằng cả bản năng hoang dã nhất.