Bến xe Cà Mau sáng sớm tinh mơ sương giăng mờ mịt.
Định xách cái vali to đùng của Luân, vứt cái uỵch vào hầm xe Phương Trang. Hắn đứng chống nạnh, mặt hầm hầm như ai ăn hết của, mắt đỏ hoe nhưng cố tỏ ra ngầu lòi.
— Lên xe đi. Đứng đó làm cái gì? — Định quát, nhưng tay hắn lại nắm chặt cổ tay Luân không buông.
Luân nhìn Định, nước mắt chực trào ra. Cậu muốn ôm hắn, muốn hôn hắn ngay tại bến xe này, nhưng xung quanh đông người quá.
— Anh… ở lại giữ gìn sức khỏe nha. — Luân lí nhí.
— Biết rồi. Khỏi lo. — Định quay mặt đi chỗ khác, hít mũi một cái — Mày về trển… liệu hồn mà giữ mình. Tao mà nghe tin mày léng phéng với thằng công tử bột nào là tao lên tao cắt cặc, tao ngâm rượu cho ba tao uống.
Luân phì cười trong nước mắt:
— Em biết rồi. Em chỉ có mình anh thôi.
Nhà xe bắt đầu hối khách. Luân đành buông tay Định, leo lên xe. Cửa xe đóng lại. Qua lớp kính cửa sổ, Luân thấy Định vẫn đứng đó, dáng người cao lớn, cô độc giữa dòng người ngược xuôi. Hắn châm một điếu thuốc, rít mạnh, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe cho đến khi nó khuất dạng sau làn khói bụi.
Xe lăn bánh. Cà Mau lùi lại phía sau. Những cánh đồng lúa, những con kênh rạch, những rừng dừa nước… và cả mùi mồ hôi nồng nàn của người đàn ông cậu yêu… tất cả dần xa tầm tay.
Luân dựa đầu vào cửa kính, khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Sài Gòn – Căn Phòng Lạnh Lẽo
Về đến Sài Gòn, Luân được bố mẹ đón bằng xe hơi máy lạnh mát rượi. Căn biệt thự ở Quận 7 vẫn sang trọng, lộng lẫy như ngày nào. Phòng của Luân sạch bong, thơm phức mùi tinh dầu sả chanh, chăn êm nệm ấm.
Nhưng đêm đầu tiên ngủ lại nhà, Luân mất ngủ.
Cái máy lạnh chạy ro ro êm ru làm cậu thấy… ồn ào. Cậu nhớ tiếng ếch nhái kêu uệch uệch.
Cái nệm cao su Kim Đan êm ái làm cậu đau lưng. Cậu nhớ cái chiếu manh cứng ngắc trải trên sàn gỗ.
Và kinh khủng nhất là cái mùi thơm tho sạch sẽ này. Nó làm cậu buồn nôn. Cậu thèm cái mùi chua lòm của nách Định, mùi hăng hắc của bùn đất dính trên da thịt.
— Chết tiệt… nhớ quá… — Luân lăn lộn trên giường, vò đầu bứt tai.
Cậu với tay lấy cái điện thoại. Mới 10 giờ tối. Giờ này ở quê chắc Định đang ngủ rồi, hoặc đang đi soi ếch.
Ting ting.
Tin nhắn đến. Là Định.
"Về tới nơi chưa con đĩ?"
Luân bật cười. Cái cách gọi âu yếm cục súc này chỉ có thể là hắn.
"Dạ tới rồi chồng. Nhớ chồng quá."
Một giây sau, màn hình hiện lên cuộc gọi Video Call.
Luân vội vàng bắt máy. Khuôn mặt góc cạnh của Định hiện ra trên màn hình điện thoại, mờ mờ ảo ảo do mạng 3G yếu xìu. Hắn đang cởi trần, nằm trên cái giường gỗ quen thuộc, tay cầm điếu thuốc.
— Nhớ cái lồn. — Định mở đầu câu chuyện bằng một câu chửi thề quen thuộc — Nhớ sao không gọi? Đợi tao gọi trước hả? Mày về phố cái mày chảnh chó liền ha.
— Đâu có… em sợ anh ngủ rồi… — Luân nhìn ngực trần của Định qua màn hình, nuốt nước bọt.
— Ngủ cái gì mà ngủ. Thiếu cái "gối ôm" 60 ký, tao ngủ đéo được. — Định rít thuốc, nhả khói vào camera làm màn hình mờ đi một chút — Sao? Về lại lầu son gác tía sướng không? Có quên mùi phèn chưa?
— Chưa… em nhớ muốn chết nè. Cái giường này êm quá em nằm đau lưng. Em muốn nằm lên người anh cơ.
Định cười khẩy, ánh mắt tối sầm lại đầy dục vọng:
— Dâm vừa thôi. Mới xa nhau có nửa ngày mà đã nứng rồi hả?
— Tại anh đó… — Luân rên rỉ — Anh nhìn em đi.
Luân chống điện thoại lên gối, lùi ra xa một chút. Cậu đang mặc cái áo lụa ngủ mỏng tang. Luân từ từ cởi nút áo, để lộ lồng ngực trắng nõn và hai đầu vú hồng hào dưới ánh đèn ngủ vàng vọt.
Định bên kia màn hình nuốt nước bọt cái ực. Hắn dí sát mặt vào camera:
— Đụ má… trắng bóc. Nhìn ngon hơn lúc ở quê nữa. Chắc do ánh đèn thành phố nó lừa tình.
— Anh muốn xem nữa không? — Luân hỏi, tay lần xuống lưng quần lụa.
— Cởi! Cởi hết ra cho tao! — Định ra lệnh, giọng khàn đặc — Tao muốn kiểm tra coi về trển có thằng nào xài chùa hàng của tao chưa.
Luân tuột quần ra. Cơ thể trần trụi của cậu hiện lên màn hình. Cậu nằm ngửa, dang rộng hai chân, phơi bày tất cả trước camera. "Cậu nhỏ" của cậu đã cương cứng, cửng lên rung rinh mời gọi.
— Chà… cửng rồi kìa. — Định tặc lưỡi — Nhìn cái lỗ đít coi. Banh ra!
Luân ngoan ngoãn co chân lên, dùng hai tay tách rộng hai bờ mông ra. Cái lỗ nhỏ xíu, hồng hào hiện rõ trước ống kính.
— Tốt. Vẫn còn khít. — Định gật gù — Hồi nãy đi tắm có rửa sạch sẽ không đó?
— Sạch mà… anh nhìn kỹ đi…
— Tao nhìn không rõ. Mạng lag quá. Mày lấy ngón tay chọc vô tao coi.
— Hả? Tự chọc hả anh?
— Chứ sao! Tao đâu có ở đó mà chọc cho mày. Tự phục vụ đi! Tưởng tượng ngón tay mày là cặc tao. Làm lẹ!