Phi cúi xuống, hôn ngấu nghiến vào môi Luân. Không phải nụ hôn, mà là một cú cắn xé. Răng Phi va vào răng Luân cốp cốp, môi Luân rách toạc, máu rỉ ra tanh nồng.
— Ưm… đau… buông… — Luân giãy giụa.
— Im mồm! — Phi tát nhẹ vào má Luân, rồi xé toạc cái áo thun của cậu. Cúc áo bắn tung tóe xuống nền gạch ướt át.
Cơ thể trắng nõn của Luân hiện ra trong bóng tối lờ mờ. Phi như con thú đói, hắn cúi xuống liếm láp điên cuồng lên ngực, lên bụng Luân. Hắn cắn mạnh vào đầu vú Luân, day nghiến cho đến khi nó sưng đỏ lên.
— Mày là của tao! Nghe chưa? Mày là con điếm của tao! — Phi vừa cắn vừa chửi rủa, nước mắt hắn chảy ra, rơi nóng hổi trên da thịt Luân.
Bên ngoài, Định nghe tiếng Luân rên la và tiếng quần áo bị xé, hắn điên tiết, dùng chân đạp mạnh vào cửa:
— Đụ má mày Phi! Mày mở cửa ra cho tao! Mày dám đụng vào nó tao giết mày!
— Mày giết tao đi! — Phi hét vọng ra, tay hắn thô bạo tuột quần Luân xuống mắt cá chân — Tao đang đụ nó nè! Tao đang chơi con vợ mày nè Định ơi! Mày nghe cho rõ nè!
Nói rồi, Phi quay Luân lại, ép cậu úp mặt vào bức tường đầy rêu mốc, cứ thế lôi con cặc cứng ngắc của mình ra, thúc mạnh vào lỗ hậu khô khan của Luân.
— Á Á Á!!! Đau!!! — Luân hét lên thảm thiết, nước mắt giàn giụa.
— Đau mới nhớ! — Phi nghiến răng, thúc vào lút cán. Sự ma sát khô khốc làm cả hai cùng đau, nhưng cái đau đó lại kích thích sự điên loạn trong máu Phi.
— Nghe chưa Định? Nó đang rên tên tao kìa! — Phi cười sằng sặc như một kẻ tâm thần, hắn nắc hông mạnh bạo, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên chói tai trong cái nhà xí chật hẹp.
Định bên ngoài không chịu nổi nữa. Hắn lùi lại lấy đà, rồi tung một cú đạp trời giáng.
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ mục nát bung chốt, văng ra ngoài.
Ánh sáng từ ngọn đèn ngoài sân hắt vào, soi rõ cảnh tượng trần trụi và bệnh hoạn bên trong.
Luân đang bị ép chặt vào tường, quần tụt dưới chân, mông trần chổng cao. Phi đứng sau quần cũng tụt, đang nắc liên hồi, tay túm chặt tóc Luân giật ngược ra sau, ép Luân ngửa mặt lên trần nhà.
Cả hai quay ra nhìn Định. Luân khóc lóc, mặt mũi tèm lem nước mắt nước mũi. Phi thì mồ hôi nhễ nhại, mắt đỏ ngầu, miệng cười thách thức.
Định đứng chết trân mất vài giây. Hắn nhìn thấy dòng máu chảy ra từ hậu môn Luân do bị xé rách, hòa lẫn với tinh dịch. Một cảnh tượng vừa dơ bẩn, vừa kích dục, vừa đau đớn.
Thay vì lao vào đánh Phi, Định lại… đóng sầm cửa lại dù cái cửa đã gãy chốt, hắn phải dùng lưng chặn lại. Hắn đứng dựa lưng vào cửa, thở dốc.
— Đụ má tụi bây… — Định lầm bầm, tay hắn run rẩy thò vào quần mình. Hắn cương. Hắn cương cứng đến phát điên khi nhìn thấy cảnh Phi cưỡng bức Luân thô bạo như vậy.
— Làm tiếp đi! — Định quát vọng vào trong, giọng khàn đặc — Đụ cho chết nó đi! Cho nó chừa cái thói lẳng lơ!
Phi bên trong nghe thấy vậy thì càng hăng máu. Hắn biết Định cũng là một thằng bệnh hoạn y như hắn.
— Nghe chưa Luân? Chồng mày cho phép tao đụ mày nát bấy nè! — Phi gầm gừ, thúc những cú cuối cùng như trời giáng.
Luân không còn sức phản kháng, cậu buông xuôi, để mặc cho cơn đau và khoái cảm bệnh hoạn xâm chiếm. Cậu rên rỉ, không phải vì đau nữa, mà vì sự nhục nhã này… sao mà đê mê đến thế.
— A… a… anh Phi… sâu quá… rách em rồi…
— Rách thì may lại! — Phi gầm lên, bắn tinh xối xả vào bên trong Luân.
Phi rút cặc ra, người Luân trượt dài xuống nền gạch nhớp nháp nước tiểu. Phi kéo quần lên, nhưng không cài khóa, để lộ "cậu nhỏ" vẫn còn bán cương dính đầy máu và dịch.
Định đẩy cửa bước vào. Không gian chật chội giờ chứa chấp ba gã đàn ông.
Định nhìn Luân nằm dưới đất, rồi nhìn Phi. Hắn bước tới, túm cổ áo Phi, giáng một cú đấm móc hàm vào mặt Phi.
"BỐP!"
Phi loạng choạng ngã đập đầu vào thùng nước, máu miệng ộc ra.
Nhưng Phi không đánh lại. Hắn nằm đó, cười khùng khục, phun ra một ngụm máu lẫn nước bọt:
— Đánh đi! Tao đã ăn được nó rồi! Tao ăn trước mặt mày đó! Mày làm gì được tao?
Định thở hồng hộc, nhìn Phi với ánh mắt căm thù nhưng cũng đầy bất lực. Hắn quay sang Luân, xốc nách cậu dậy như xốc một con búp bê rách nát.
— Đi về! — Định quát.
Luân đau đớn, chân đi không vững, phải dựa hẳn vào người Định. Máu từ phía sau vẫn rỉ ra, thấm ướt đùi.
— Để tao đưa nó về. — Định gằn giọng với Phi.
Phi lồm cồm ngồi dậy, lau máu trên mép:
— Về đi. Nhưng nhớ rửa cho sạch. Tinh tao bắn đầy trong ruột nó đó. Mày mà đụ tiếp là dính tinh tao ráng chịu.
Định quay lại, nhìn Phi lần cuối:
— Mày cẩn thận cái mồm. Chuyện hôm nay tao chưa tính xong với mày đâu.
Định dìu Luân đi ra khỏi vườn chuối, bỏ lại Phi ngồi một mình trong cái nhà xí hôi thối. Phi dựa đầu vào tường, nhắm mắt lại. Nước mắt hắn lại chảy ra. Hắn vừa thỏa mãn, vừa đau đớn tột cùng. Hắn đã phá nát thứ mà hắn trân trọng nhất, chỉ để chứng minh sự tồn tại của mình.
Trên đường về, Định vác Luân trên vai. Luân khóc thút thít vì đau.
— Nín! — Định vỗ mạnh vào mông Luân một cái — Khóc lóc cái gì? Sướng quá hóa rồ hả?
— Anh Định… em đau… anh Phi ác quá… — Luân mếu máo.
— Ác cái lồn. Tại mày dâm, mày mời gọi nó. — Định chửi, nhưng tay hắn lại nhẹ nhàng xoa xoa phần mông bị thương của Luân — Về nhà tao bôi thuốc cho.
Về đến phòng, Định ném Luân xuống giường. Hắn đi lấy chai rượu thuốc và bông gòn. Hắn bắt Luân chổng mông lên, vạch hai bờ mông sưng đỏ ra.
Lỗ hậu của Luân sưng tấy, đỏ lòm, rỉ máu và tinh dịch trắng đục.
Định nhìn cảnh đó, nuốt nước bọt. Hắn vừa xót, vừa nứng.
— Đụ má thằng Phi, nó làm như phá mả. — Định lầm bầm, đổ rượu thuốc ra tay.
— A… xót… — Luân giật nảy người khi rượu chạm vào vết thương.
— Nằm im! — Định giữ chặt hông Luân. Ngón tay hắn thọc vào trong, moi móc hết tinh dịch của Phi ra.
— Ư… ư… anh làm gì vậy…
— Rửa ruột cho mày. Tao không thích "hàng" của tao dính mùi thằng khác. — Định nói tỉnh bơ. Hắn moi móc thô bạo, nhưng lại mang lại cảm giác an tâm kỳ lạ cho Luân.
Sau khi vệ sinh xong, Định không mặc quần lại cho Luân. Hắn leo lên giường, nằm đè lên người cậu.
— Anh… anh định làm gì nữa? Em đau lắm rồi… — Luân hoảng sợ.
Định nhìn sâu vào mắt Luân, hôn nhẹ lên trán cậu một cử chỉ dịu dàng hiếm hoi.
— Tao không đụ mày. Tao chỉ muốn… ôm mày thôi. Để đánh dấu chủ quyền.
Nói rồi, Định ôm chặt Luân vào lòng, "cậu nhỏ" cứng ngắc của hắn chèn vào giữa hai đùi Luân, cọ xát nhè nhẹ. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Luân, hít hà mùi hương quen thuộc đã bị ám mùi của Phi.
— Ngủ đi. Mai tao tính sổ với thằng Phi sau.
Luân nằm trong vòng tay rắn chắc của Định, nước mắt vẫn còn ướt mi. Cậu cảm thấy mình như một món đồ chơi bị tranh giành đến rách nát, nhưng trong sự tranh giành tàn khốc đó, cậu lại thấy mình được khao khát đến điên cuồng.
Đêm nay, ba người đàn ông, ba nỗi niềm, nhưng cùng chung một dục vọng mang tên Nguyễn Thành Luân.