Chiều hôm đó, nhà Vũ có đám giỗ. Gọi là đám giỗ cho sang chứ thực ra là cái cớ để mấy ông bợm nhậu trong xóm tụ tập, bật loa kẹo kéo lên hát "Đắp mộ cuộc tình" banh nóc nhà.
Luân, với tư cách là "khách quý" và là "ghệ chung" ngầm của bộ ba Định – Phi – Vũ, dĩ nhiên bị lôi đầu sang.
Cái bàn tròn inox bày la liệt vỏ lon bia Tiger, xương gà, xương vịt và mấy dĩa mồi tàn canh. Tiếng nhạc bùm bùm chát chát đinh tai nhức óc.
— Vô! Trăm phần trăm nha công tử! Không say không về! — Vũ mặt đỏ gay như gà chọi, tay cầm ly bia, tay kia bá vai Luân, phả hơi men nồng nặc vào mặt cậu.
Luân đã ngà ngà say. Da mặt cậu mỏng, uống chút bia là đỏ bừng lan xuống tận cổ và ngực, nhìn càng thêm kích thích. Cậu cười ngu ngơ:
— Em… em xỉn rồi anh Vũ ơi… tha cho em…
— Tha cái lồn! Uống đi, tối nay anh cho mày "cưỡi ngựa" tiếp!
Vũ cười hô hố, nói toạc móng heo giữa bàn dân thiên hạ. May mà nhạc to, mấy ông chú bà bác ngồi bàn bên không nghe thấy, chỉ có Định và Phi là nghe rõ mồn một.
Định ngồi đối diện, tay cầm ly rượu đế hắn chê bia nhạt, mắt gườm gườm nhìn bàn tay Vũ đang sờ soạng eo Luân. Hắn đá chân Vũ dưới gầm bàn:
— Bớt cái tay lại nghe mậy. Hàng họ của chung, mày xài hao quá ai chịu nổi.
— Kệ tao! Của chung thì ai nhanh tay người đó hưởng! — Vũ cãi lại, còn cố tình bóp mạnh vào mông Luân một cái rõ đau.
Nhưng người đáng sợ nhất hôm nay không phải là Định hay Vũ, mà là Phi.
Phi ngồi cạnh Luân. Hắn im lặng một cách đáng sợ. Hắn không hát, không cười, chỉ uống. Hắn uống như nước lã. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dán chặt vào đôi môi ướt át dính bọt bia của Luân. Trong đầu Phi lúc này không còn lý trí, chỉ còn một con quỷ dục vọng đang gào thét đòi thoát ra.
— Luân. — Phi gọi, giọng khàn đặc bị tiếng nhạc át đi.
— Dạ? — Luân quay sang, đôi mắt lờ đờ ngập nước.
Phi không nói gì. Hắn luồn tay xuống dưới gầm bàn. Bàn tay to lớn, chai sạn của hắn đặt lên đùi Luân, rồi trượt mạnh vào giữa hai chân cậu, ngay chỗ nhạy cảm nhất.
— Á! — Luân giật mình, suýt làm rớt ly bia.
— Ngồi im. — Phi gằn giọng, tay hắn bóp mạnh "cậu nhỏ" của Luân qua lớp quần jean.
Luân hoảng hốt nhìn quanh. Định đang bận cãi nhau với Vũ về bài hát tiếp theo. Không ai để ý.
— Anh Phi… buông ra… người ta thấy… — Luân thì thầm van xin, nhưng cơ thể phản chủ của cậu lại run lên vì khoái cảm.
— Mày thích mà đúng không? — Phi cười nhếch mép, nụ cười méo xệch vì say — Cái mặt mày dâm lắm Luân ơi. Mày muốn tao vạch quần mày ra ngay tại đây không?
Tay Phi thô bạo kéo khóa quần Luân xuống ngay dưới gầm bàn. Tiếng rẹt nhỏ xíu chìm nghỉm trong tiếng nhạc. Phi luồn hẳn bàn tay lạnh ngắt vào trong sịp Luân, nắm trọn lấy con cặc đang bắt đầu cương cứng.
— Ư… ưm… — Luân cắn môi, tay bấu chặt vào mép bàn inox. Cảm giác bị sàm sỡ lén lút giữa đám đông, ngay bên cạnh là Định, khiến Luân kích thích đến mức ngón chân co quắp lại.
Phi sục. Hắn sục điên cuồng, thô bạo như muốn bứt đứt "của quý" của Luân. Móng tay hắn cào nhẹ vào da non gây đau rát nhưng sướng tê tái.
— Mấy nay mày chỉ lo phục vụ thằng Định, mày quên tao rồi hả? — Phi ghé sát tai Luân, thì thầm những lời ghen tuông bệnh hoạn — Mày quên cái đêm tao đụ mày dưới gốc dừa rồi hả? Hay mày chê cặc tao không to bằng thằng Định?
— Đâu có… em… a… — Luân rên rỉ, mồ hôi vã ra như tắm.
Bỗng nhiên, Định đập bàn cái "Rầm!".
— Tắt nhạc! Đi đái cái đã!
Định đứng dậy, liếc mắt qua chỗ Luân. Hắn thấy mặt Luân đỏ gay, người run bần bật, và tay Phi thì đang để ở vị trí "nhạy cảm" dưới gầm bàn.
Ánh mắt Định tối sầm lại. Hắn biết thừa chuyện gì đang xảy ra. Nhưng thay vì lật bàn, hắn lại cười khẩy một cái đầy nguy hiểm:
— Luân, đi đái với anh không? Hay ngồi đó để thằng Phi nó "rửa chim" giùm?
Luân giật mình, hất tay Phi ra, vội vàng đứng dậy, kéo khóa quần lên:
— Em… em đi với anh.
Phi bị hất tay, mặt hầm hầm. Hắn nhìn theo bóng lưng Luân và Định đi ra phía nhà vệ sinh sau vườn, máu nóng dồn lên não. Hắn nốc cạn ly rượu, đứng phắt dậy đi theo.
Nhà vệ sinh của nhà Vũ nằm tít sau vườn chuối, là một cái chòi xây tạm bợ, bên trong chỉ có cái bồn cầu xổm và một thùng nước đầy rong rêu. Mùi khai ngai ngái bốc lên nồng nặc.
Định vừa bước vào, chưa kịp đóng cửa thì Phi đã lao tới, đẩy mạnh Định sang một bên rồi lôi tuột Luân vào trong, đóng sầm cửa lại, chốt chặt.
— Ê! Mày làm cái lồn gì vậy Phi? Mở cửa ra! — Định đập cửa ầm ầm bên ngoài.
Bên trong không gian chật hẹp, tối tăm và hôi hám. Phi ép Luân vào tường gạch. Hắn thở hồng hộc như trâu điên, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt Luân.
— Anh Phi… anh làm gì vậy? Anh Định ở ngoài kia… — Luân sợ hãi, hai tay đẩy ngực Phi ra.
— Kệ mẹ nó! — Phi gầm lên — Tao nhịn đủ rồi! Tao không muốn làm cái bóng của nó nữa! Tao muốn mày! Ngay bây giờ!