Sáng hôm sau, mặt trời đã lên tới ngọn dừa, nắng chiếu xuyên qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mông Luân.
Luân tỉnh dậy, việc đầu tiên nó cảm nhận được là cơn đau rát ở "cửa sau". Hậu quả của màn "phá hoại" điên cuồng của Phi tối qua vẫn còn nguyên vẹn. Nó rên rỉ, định lật người nằm ngửa thì…
— Á! Đau!
— Nằm im đó! Cựa quậy cái gì mà cựa quậy!
Định bước vào phòng, trên tay bưng một cái mâm nhôm. Hắn vẫn cởi trần như mọi khi, mặc cái quần đùi hoa hòe của bà Đào chắc quần hắn giặt chưa khô, nhìn vừa buồn cười vừa cục súc. Trên mâm là một bẹ nha đam to đùng, xanh mướt, dài cả mét và… một tô đá lạnh.
Luân nhìn cái mâm, nuốt nước bọt:
— Anh… anh mang cái gì vô vậy? Em đói bụng nhưng em không ăn được đồ lạnh đâu…
Định đặt cái mâm xuống giường cái "Cạch!", cười nhếch mép đầy tà ý:
— Ai nói cho mày ăn bằng miệng? Cái này là thuốc trị thương gia truyền. Cái lỗ đít mày sưng vù như cái hoa mào gà rồi, không chữa thì mấy bữa nữa mày ỉa ra quần luôn đó con.
— Chữa? Chữa bằng cách nào? — Luân hoảng hốt, lùi mông lại sát tường.
Định cầm bẹ nha đam lên, rút con dao thái lan giắt lưng ra, gọt vỏ thoăn thoắt. Lớp vỏ xanh rơi xuống, lộ ra phần thịt nha đam trắng nõn, trong suốt, nhớt nhúa chảy ròng ròng.
— Nha đam này mát lắm, nhiều nhớt, nhét vô "chỗ đó" là bao phê, bao lành vết thương. — Định vừa nói vừa gọt thành hình một cái… dương vật giả thon dài, trơn tuột.
— Không! Anh điên hả? To chà bá vậy sao nhét vô được? Em đang đau mà! — Luân hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.
— Đau thì mới phải nong ra cho thuốc nó ngấm! — Định không nói nhiều, hắn nhảy lên giường, đè nghiến Luân xuống — Nằm sấp xuống! Chổng mông lên!
Luân yếu ớt chống cự, nhưng sức nó làm sao lại được con trâu nước này. Định túm lấy hai mắt cá chân Luân, giật mạnh về phía sau, khiến mông Luân chổng tơ hơ lên trời. Cái quần ngủ mỏng tang bị Định kéo tuột xuống đầu gối không thương tiếc.
Lỗ hậu của Luân vẫn còn sưng đỏ, hơi hé mở, trông thật tội nghiệp nhưng cũng đầy khiêu gợi.
— Chậc chậc… thằng Phi nó xài hao thiệt. — Định tặc lưỡi, ngón tay dính đầy nhớt nha đam quệt nhẹ vào vết sưng — Mát không?
— Ư… lạnh… nhớt quá… — Luân rùng mình. Nhớt nha đam lạnh ngắt chạm vào vết thương nóng hổi tạo ra cảm giác tê dại.
— Giờ tới màn chính. — Định cầm khúc nha đam đã gọt vỏ, to bằng cổ tay em bé, trong suốt và trơn láng. Hắn nhổ thêm bãi nước bọt vào đó cho "chắc ăn".
— Hít sâu vô! Thả lỏng ra! Mày mà gồng là nó gãy ở trỏng ráng chịu nha!
— Á… từ từ… anh Định… a… a…
Định ấn khúc nha đam vào. Sự trơn trượt của nhớt thiên nhiên khiến nó đi vào dễ dàng hơn Luân tưởng. Cảm giác mát lạnh lan tỏa từ trong ruột gan, xoa dịu cơn đau rát tức thì.
— Ưm… — Luân rên nhẹ, mặt úp xuống gối.
— Thấy chưa? Tao nói là sướng mà. — Định cười hề hề, tay hắn cầm khúc nha đam thụt ra thụt vào nhẹ nhàng như đang chơi trò xếp hình — Cái lỗ tham ăn này, nuốt trọn khúc nha đam dài 2 tấc luôn nè.
Định cứ thụt ra thụt vào, tiếng nhớt lép nhép vang lên nghe ướt át vô cùng. Luân bắt đầu thấy kích thích. Cái lạnh của nha đam làm các dây thần kinh bên trong co thắt lại, ôm chặt lấy vật thể lạ.
Đúng lúc đó, cửa sổ bỗng nhiên bật mở. Một cái đầu ló vào.
— Hú lề! Nghe nói có vụ "chữa bệnh" hả? Cho tao tham gia với!
Là Vũ. Thằng cha này đúng là "camera chạy bằng cơm", ở đâu có biến là ở đó có mặt. Vũ trèo tót qua cửa sổ, nhảy vào phòng, trên tay cầm thêm… một chùm ruột loại trái cây nhỏ, chua, cứng.
— Mày qua đây chi? — Định hỏi nhưng tay vẫn không ngừng "xoa bóp" bên trong Luân bằng khúc nha đam.
— Tao qua phụ mày. Nghe đồn mày dùng nha đam, tao mang thêm chùm ruột qua để… "massage hạt" cho nó phê. — Vũ cười hô hố, nhìn cái mông trần của Luân đang ngậm khúc nha đam mà mắt sáng rực.
— Massage cái đầu cha mày. Vô đây giữ chân nó cho tao. Tao mỏi tay quá. — Định ra lệnh.
Vũ hí hửng chạy lại, ngồi xổm ngay trước mặt Luân lúc này Luân đang nằm sấp, mặt quay ra ngoài.
— Helo công tử! Khỏe không em? — Vũ vỗ vỗ vào má Luân — Nhìn mặt phê như con tê tê vậy nè.
— Anh Vũ… cứu em… thằng cha Định ổng nhét nguyên cây nha đam vô đít em… — Luân mếu máo mách lẻo.
— Sướng bỏ mẹ ra còn kêu cứu. — Vũ cười, rồi nhìn xuống phía dưới bụng Luân. "Cậu nhỏ" của Luân đang bị ép xuống nệm, cương cứng ngắc vì bị kích thích từ phía sau.
— Ê Định, mày lo cái "cổng sau", để tao lo cái "cổng trước" cho. Thằng nhỏ nó bí bách tội nghiệp kìa. — Vũ nói.
— Mày làm gì thì làm, đừng làm nó bắn sớm. Tao chưa chơi xong. — Định dặn dò như một vị bác sĩ chuyên nghiệp đang hội chẩn.
Vũ lật ngửa Luân lại. Bây giờ, khúc nha đam vẫn nằm trong hậu môn Luân. Luân nằm ngửa, chân dang rộng, khúc nha đam vì dài quá nên lòi một khúc ra ngoài, trông cực kỳ phản cảm và hài hước.
— Đụ má, nhìn y chang con búp bê tình dục bị hư. — Vũ bình phẩm, tay hắn thò vào tô đá lạnh của Định, bốc một cục đá to.
— Anh… anh làm gì vậy? — Luân nhìn cục đá, linh cảm chẳng lành.
— Chườm đá cho nó teo bớt lại, chứ cương hoài hại thận lắm cưng. — Vũ cười gian tà.
Hắn áp cục đá lạnh buốt vào ngay đầu khấc đang đỏ hỏn của Luân.
— Á Á Á!!! LẠNH!!! — Luân hét lên, cong người bật dậy như con tôm.
Nhưng Định ở phía dưới đã giữ chặt hông Luân lại.
— Nằm xuống! Mày cong lên là rớt "thuốc" ra ngoài bây giờ!
Cảm giác sốc nhiệt cực độ. Phía sau là nha đam mát rượi, trơn tuột. Phía trước là cục đá lạnh buốt tê tái. Hai luồng cực khoái trái ngược nhau tấn công não bộ Luân cùng lúc.
— Ư… ư… giết em đi… sướng quá… chịu không nổi… — Luân rên la thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.