Luân rón rén bước xuống giường, kẹp hai chân đi như chim cánh cụt để tránh "chất lỏng" chảy xuống đùi. Nó lột vội cái quần sịp ra, vo tròn lại nhét vào túi quần short. Xong nó lột luôn cái mền, cuộn tròn cái chiếu lại vác lên vai.
Nó thò đầu ra cửa sổ dòm dỏm. Sân vắng hoe. Chắc mọi người đi làm đồng hết rồi.
— Hên quá! Thời tới cản không kịp! — Luân hí hửng.
Nó vác cái chiếu và ôm cái mền, chạy tót ra cái giếng nước sau nhà tắm lộ thiên. Dự định của nó là giặt sơ qua, rồi phơi lên, giả bộ là làm đổ nước.
Ra tới giếng, Luân hùng hục bơm nước.
Két… két… ào ào…
Nó đổ nước lên chỗ dính tinh trùng, lấy bàn chải chà lấy chà để.
— Ra đi! Ra đi con quỷ! Dính gì mà dai như đỉa vậy!
Đang hì hục chà, bỗng nhiên có tiếng bước chân thình thịch sau lưng.
— Làm cái gì mà lén lút như ăn trộm vậy mậy?
Luân giật bắn mình, trượt chân té cái "Oạch!" ngã sấp mặt vào cái thau nước giặt đồ.
Nó lồm cồm bò dậy, quay lại.
Định.
Lại là Định. Hắn đi thăm lú tôm về sớm, trên vai vác cái chài, miệng ngậm điếu thuốc lá, đứng sừng sững như hung thần.
— Ơ… dạ… anh Định… — Luân lắp bắp, vội vàng lấy thân mình che chắn cái thau nước — Em… em giặt đồ…
Định nheo mắt, nhả khói thuốc, bước tới gần:
— Giặt đồ? Mới sáng sớm tinh mơ, mặt trời chưa mọc lông mà mày siêng đột xuất vậy? Mọi bữa ngủ tới trưa mới dậy mà?
Hắn nhìn xuống cái thau nước đục ngầu, rồi nhìn cái chiếu ướt nhẹp đang nằm chỏng chơ dưới đất. Và cái mũi thính như chó săn của Định hít hít vài cái.
— Mùi gì tanh tanh… — Định nhếch mép cười đểu — Giống mùi… hoa sứ nhà nàng quá ha?
Luân đỏ mặt tía tai:
— Đâu… đâu có… mùi xà bông đó anh…
— Xà bông hiệu gì mà tanh rình vậy? Hiệu "Tinh Trùng" hả? — Định cười hô hố, ngồi xổm xuống, gạt phắt tay Luân ra.
Hắn bốc cái quần sịp Doraemon ướt sũng từ trong thau lên.
— Chà chà… ướt nhẹp ngay đũng quần. Cái chiếu cũng ướt ngay giữa.
Định nhìn Luân, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc và… đắc thắng:
— Khai mau! Tối qua nằm mơ thấy gì? Mộng tinh đúng không?
Luân biết không giấu được nữa, cúi gằm mặt lí nhí:
— Ừ… thì sao… chuyện sinh lý bình thường mà…
— Bình thường cái con khỉ khô. — Định dí cái quần sịp ướt vào mũi ngửi một cái đúng là tên biến thái.
— Hít hà… nồng nàn dữ. Mơ thấy con nào? Con Thùy vú bự hả? Hay em nào trên Sài Gòn?
Luân im lặng. Nó không thể nói là "Em mơ thấy anh mặc lá chuối múa cột" được.
— Không nói là tao méc má mày nha. Tao nói: "Má ơi thằng Luân nó đái dầm thúi um cái chiếu rồi". — Định dọa.
— Đừng! — Luân hoảng hốt túm tay Định — Đừng méc! Em nói! Em nói mà!
— Nói! Mơ thấy ai?
Luân cắn môi, nhìn Định với đôi mắt rưng rưng nước vừa sợ vừa quê:
— Mơ thấy… anh…
Định khựng lại. Điếu thuốc trên môi hắn rớt xuống đất.
— Hả? Mày nói cái gì?
— Em mơ thấy anh… với anh Phi… với anh Vũ… — Luân nhắm mắt nói đại — Ba người… đè em ra… xong rồi… bắn pháo hoa.
Định đứng hình mất 5 giây. Sau đó hắn ôm bụng cười ngặt nghẽo. Hắn cười đến mức gà trong chuồng cũng phải giật mình bay tứ tung.
— Há há há! Trời đụ! Mày mơ "gangbang" luôn hả? — Định vừa cười vừa lau nước mắt — Tham lam vừa thôi con trai! Một mình tao chưa đủ hay sao mà lôi cả cái xóm vô?
Hắn cười đã đời rồi đứng dậy, vỗ vai Luân cái bộp:
— Được! Khá khen cho tinh thần "hiếu học". Mơ thấy anh là tốt. Chứng tỏ anh "dạy dỗ" mày có hiệu quả.
Định xắn tay áo lên, ngồi xuống cái ghế đẩu:
— Đưa đây tao giặt cho. Mày chà kiểu đó tới tết Công Gô mới sạch cái mùi này.
Luân ngạc nhiên:
— Anh… anh giặt giùm em hả?
— Chớ sao. Để mày giặt rồi má tao ra thấy thì có nước đeo mo cau vô mặt. — Định đổ thêm xà bông OMO vào thau, vò cái quần sịp của Luân một cách chuyên nghiệp — Mà công nhận… mày bắn nhiều thiệt. Tích tụ lâu năm hả?
Luân ngồi xổm bên cạnh, nhìn Định giặt quần sịp cho mình mà lòng thấy ấm áp lạ lùng. Cái gã anh họ cục súc, hay bắt nạt này, lúc cần kíp cũng "đàn ông" phết.
— Nè Luân. — Định vừa vò quần vừa hỏi, không nhìn lên.
— Dạ?
— Trong giấc mơ… thằng nào làm mày sướng nhất?
Câu hỏi lại quay về chủ đề cũ. Luân nhớ lại cảnh Định mặc lá chuối, phì cười:
— Trong mơ anh mặc cái lá chuối… nhìn mắc cười lắm.
— Lá chuối? — Định nhướn mày — Đụ má, style hoang dã hả? Tao thích.
Hắn vắt khô cái quần, rũ mạnh một cái rồi phơi lên dây. Xong hắn quay lại, nhìn Luân chằm chằm, ánh mắt trở nên tối sầm và nguy hiểm:
— Nhưng mà tao cảnh cáo. Mơ thì mơ. Ngoài đời chỉ có tao thôi nghe chưa? Mày mà léng phéng rủ rê thằng Vũ hay thằng Phi làm mấy trò "bắn pháo hoa" tập thể như trong mơ là tao cắt trym mày nướng chuột đó.
Luân rùng mình, gật đầu lia lịa:
— Dạ… em biết rồi.
Định hài lòng, cúi xuống ghé sát tai Luân:
— Tối nay… tao sẽ cho mày mặc thử cái lá chuối. Coi mày có "phê" như trong mơ không.
Nói xong, hắn cười hô hố, bỏ đi vào nhà, để lại Luân đứng ngẩn tò te bên cái giếng nước, mặt đỏ bừng như nồi tôm luộc.
Luân nhìn cái quần sịp Doraemon đang đung đưa trong gió. Nó thở dài.
— Mới sáng sớm mà tim muốn rớt ra ngoài. Cái xứ này… đúng là đau tim thật.
Nhưng rồi nó lại mỉm cười. Nó sờ xuống đũng quần mình. Hình như… sau cuộc nói chuyện với Định, nó lại bắt đầu thấy… rạo rực nữa rồi.
— Chết mày rồi Luân ơi. Mày biến thái thật rồi.