Sáng hôm sau, Luân dậy trễ. Hậu quả của màn "ăn đêm" dưới gầm bàn và sau đó là cả đêm bị Định ôm cứng ngắc trên giường khiến toàn thân nó rệu rã. Định đã đi làm từ sớm, để lại một tờ 500 ngàn trên gối kèm mẩu giấy nguệch ngoạc: "Tiền tiêu vặt. Ở nhà ngoan, chiều anh về 'kiểm tra' bài cũ."
Luân cầm tờ tiền, vừa buồn cười vừa thấy… nhục nhục. Cảm giác như mình là "ghệ nhí" được bao nuôi vậy.
Đang định ngủ nướng thêm chút nữa thì…
"RẦM!"
Cửa phòng bị đạp tung. Vũ đứng lù lù ngay cửa, trên tay cầm hai cây dầm bơi xuồng, miệng cười toét toét:
— Dậy! Dậy đi công tử! Mặt trời chiếu tới háng rồi kìa!
— Trời ơi… anh Vũ… cho em ngủ chút đi… — Luân trùm mền rên rỉ.
Vũ lao tới, giật phăng cái mền ra. Luân đang mặc độc cái quần sịp do Định bắt mặc vậy cho dễ sờ, co rúm người lại.
— Chà chà… — Vũ tặc lưỡi, ánh mắt hau háu quét qua cơ thể trắng bóc đầy những vết hickey đỏ chót trên cổ và ngực Luân.
— Thằng Định nó "đóng dấu" kỹ dữ ha. Nhìn mày y chang cái bản đồ quy hoạch đất đai.
— Anh kỳ quá! Đi ra đi! — Luân đỏ mặt, lấy gối che "hàng".
— Ra cái gì mà ra. Thay đồ lẹ! Nay anh dắt mày đi hái dừa nước. Đi vô rừng dừa mát lắm, có nhiều cái "hay ho" cho mày học hỏi. — Vũ nháy mắt đầy ẩn ý.
Chiếc xuồng ba lá nhỏ xíu len lỏi vào sâu trong rạch dừa nước. Hai bên bờ, lá dừa nước mọc san sát nhau, che kín cả bầu trời, tạo thành một mái vòm xanh mướt mát rượi. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót và tiếng mái dầm khua nước lách cách.
Vũ ngồi mũi xuồng cởi trần ra. Hắn không đô con như Định, người dây dây nhưng săn chắc, da đen nhẻm, bụng cũng có múi dù hơi mờ do hay nhậu. Hắn chèo thuyền điệu nghệ, mỗi nhịp chèo là cơ bắp tay lại nổi lên cuồn cuộn.
Luân ngồi sau, đội cái nón lá rộng vành, tay cầm cái quạt nan phe phẩy:
— Anh Vũ ơi, đi đâu mà sâu dữ vậy? Muỗi quá trời nè.
— Sâu mới có dừa ngon cưng ơi. Với lại… — Vũ quay lại, cười hề hề — …vô sâu mới kín đáo, muốn làm gì thì làm, la bể làng cũng không ai nghe.
Luân rùng mình:
— Anh định làm gì?
Vũ cười ha hả, không trả lời, cứ thế chèo tiếp. Đến một khúc cua vắng lặng, xung quanh toàn là dừa nước và bần, Vũ cắm sào, neo xuồng lại.
— Rồi, tới bến rồi. Giờ học bắt đầu.
Vũ nhảy tót lên một buồng dừa nước sà xuống mặt sông. Hắn chặt cái "phập", buồng dừa to đùng rớt xuống xuồng làm nước bắn tung tóe ướt cả quần Luân.
Vũ chặt đôi trái dừa nước ra. Bên trong là phần cơm dừa trắng phau, mềm mịn, ướt át dính đầy nhựa.
— Mày biết cái này là gì không? — Vũ cầm miếng cơm dừa đưa lên trước mặt Luân.
— Dừa nước chứ gì anh. Ăn ngon lắm.
— Sai! — Vũ lắc đầu — Cái này là "biểu tượng tình dục" của miền Tây đó con trai. Mày nhìn đi, nó trắng, nó nhớt, nó mềm… nhìn giống cái gì?
Luân nhìn miếng dừa chảy nhựa, nuốt nước bọt:
— Giống… giống…
— Giống tinh trùng đông đặc! — Vũ phán xanh rờn, cười hô hố — Mày ăn thử coi, coi có giống vị của thằng Định tối qua không?
— Anh Vũ!!! — Luân hét lên, mặt đỏ như gấc chín — Anh bậy bạ vừa thôi!
— Bậy cái gì mà bậy. Đàn ông con trai với nhau, ngại cái lồn gì. — Vũ ném miếng dừa vào mồm nhai chóp chép — Ngon! Ngọt! Béo! Y chang…
Hắn bỏ lửng câu nói, nhảy xuống xuồng, làm chiếc xuồng chòng chành dữ dội. Luân hoảng hốt bám chặt vào mạn xuồng.
Vũ tiến lại gần Luân. Cái quần đùi thun của hắn ướt nhẹp, dính chặt vào háng, lộ rõ một "cây xúc xích" đang bắt đầu phồng lên.
— Ê Luân, tao hỏi thiệt nha. — Vũ ngồi xổm xuống đối diện Luân, mặt nghiêm túc đột xuất — Mày làm với thằng Định sướng hơn hay thằng Phi sướng hơn?
Luân cứng họng. Sao ông nội này lại hỏi thẳng tuột vậy?
— Em… em không biết…
— Xạo! Cái mặt dâm này mà không biết. — Vũ chọt tay vào eo Luân — Thằng Định thì trâu bò, cục súc. Thằng Phi thì sến súa, tình cảm. Còn tao… mày chưa thử tao bao giờ.
— Anh… anh là trai thẳng mà? — Luân lùi lại, nhưng diện tích cái xuồng quá nhỏ, lùi nữa là lọt tòm xuống sông.
— Thẳng thì thẳng chứ. — Vũ nhún vai — Nhưng mà đứng trước miếng mồi ngon như mày, "thẳng" cũng thành "thẳng đứng" hết à.
Nói rồi, Vũ cầm tay Luân, đặt thẳng vào đũng quần mình.
— Nè, kiểm tra đi. Trai thẳng miền Tây "chào cờ" nè.
Tay Luân chạm vào dương vật nóng hổi, cứng ngắc đang giật giật bên dưới lớp vải. Nó không to khủng bố như của Định, nhưng dài và rất cứng.
— Á đù… anh cũng… — Luân lắp bắp.
— Cũng nứng chứ sao không! — Vũ cười gian — Nãy giờ nhìn cái áo sơ mi ướt dính vô người mày, tao chịu hết nổi rồi. Mày biết không, tao là thằng tò mò nhất cái xóm này. Tao muốn biết cái cảm giác đụ một thằng con trai trắng trẻo nó phê tới mức nào mà hai thằng kia mê mệt vậy.
Vũ bất ngờ đẩy Luân ngã ngửa ra sàn xuồng đầy lá dừa.
— Anh Vũ! Đừng! Lật xuồng bây giờ! — Luân la lên.
— Lật thì tắm! Sợ cái gì! — Vũ đè lên người Luân. Hắn không hôn môi trai thẳng ai lại hôn môi con trai – theo logic của Vũ, mà hắn cúi xuống… cắn vào vú Luân.
— Á!!! Đau!!!
Vũ cắn mạnh qua lớp áo, rồi dùng lưỡi liếm láp điên cuồng. Tay hắn thò vào quần Luân, lôi tuột "cậu nhỏ" của Luân ra ngoài không khí.
— Chà… hàng họ sạch sẽ ha. Trắng hồng như heo sữa quay. — Vũ bình phẩm, tay sục liên hồi — Để anh dạy cho mày một bài học. Đó là bài học về "ma sát".