— Ớ… — Luân suýt hét lên, vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại.
Định mút. Lần này hắn mút cực kỳ điêu luyện và… dịu dàng. Hắn không thô bạo như ở vườn chuối, không ép buộc như ở chuồng heo. Hắn dùng lưỡi, cái lưỡi to dày, ấm nóng của mình bao bọc lấy từng cm da thịt của Luân. Hắn liếm vòng quanh rãnh quy đầu, mút chùn chụt vào phần dây thắng nhạy cảm.
— Chụt… chụt… soạt…
Tiếng mút mát vang lên khe khẽ, bị át đi bởi tiếng nói chuyện ồn ào bên trên.
Luân bấu chặt tay vào mép bàn, mười đầu ngón tay trắng bệch. Cảm giác khoái lạc len lỏi từ dưới háng chạy thẳng lên não. Nó đê mê, nó rạo rực. Nó cảm nhận được cái đầu của Định đang gật gù giữa hai đùi mình, tóc Định cọ vào đùi nhột nhạt.
— Con sao vậy Luân? Mặt đỏ gay vậy? Nóng hả? — Bà Đào hỏi, tay phe phẩy cái quạt nan.
Luân nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
— Dạ… dạ nóng quá mẹ ơi… Con ăn xong rồi…
Nhưng Định đâu có tha. Nghe Luân nói chuyện với mẹ, hắn càng hưng phấn. Hắn cố tình mút mạnh một cái thật sâu, má hóp lại, tạo ra một lực hút chân không khiến Luân oằn người, chân duỗi thẳng ra đá vào chân ghế.
"Cạch!"
— Cái gì vậy? — Ông Nguyên ngó xuống gầm bàn.
Luân thót tim. May mà trời tối thui, ông Nguyên chỉ thấy lờ mờ chân cẳng lộn xộn.
— Con… con duỗi chân thôi bố. — Luân nói dối, giọng run run.
Định ở dưới cười khúc khích, hơi thở nóng hổi phả vào "cậu em" đang ướt nhẹp của Luân.
— Đĩ thỏa… — Định thì thầm từ dưới lên, chỉ đủ cho Luân nghe thấy — Mày sướng lắm đúng không? Bị mẹ hỏi thăm mà ở dưới vẫn để anh bú cặc. Cái lỗ này của mày rỉ nước ra rồi nè.
Định dùng ngón tay chọc nhẹ vào lỗ hậu của Luân qua lớp không khí vì quần đã tụt. Hắn không đụ liền, chỉ trêu chọc, vẽ vòng tròn quanh nếp gấp da nhăn nheo.
— Anh… anh Định… làm ơn… nhanh lên… — Luân cúi đầu xuống, thì thầm cầu xin vào khoảng không dưới gầm bàn.
— Muốn nhanh hả? Gọi chồng đi. — Định ra điều kiện quái đản — Gọi "chồng ơi bú cho em" đi.
Luân cắn môi đến bật máu. Gọi anh họ là chồng? Trong khi bố mẹ đang ngồi ngay trên đầu? Cái sự loạn luân và biến thái này… sao mà kích thích đến điên dại vậy trời.
— Chồng… chồng ơi… bú… bú em đi… — Luân thì thầm, nước mắt ứa ra vì xấu hổ và sung sướng.
Định hài lòng. Hắn bắt đầu tăng tốc.
Hắn ngậm sâu đến tận cuống họng, đầu lưỡi liên tục tấn công vào lỗ sáo. Tay hắn sục hai hòn dái của Luân. Kỹ thuật của Định không ngờ lại điêu luyện đến thế. Hắn biết chỗ nào Luân nhạy cảm nhất, chỗ nào làm Luân run rẩy nhất.
— Ộc… ộc… ộc…
Luân không chịu nổi nữa. Cơn cực khoái ập đến như sóng thần.
— A… a… ưm…!!! — Luân cắn chặt vào mu bàn tay mình để chặn tiếng rên la.
Nó bắn. Bắn xối xả vào miệng Định.
Định nuốt hết. Không chừa một giọt. Hắn mút sạch sẽ như đang thưởng thức món tráng miệng ngon lành nhất trần đời.
Xong việc, Định nhả ra, dùng áo thun của mình lau sạch những vệt nước dãi còn sót lại trên đùi Luân. Hắn kéo quần Luân lên chỉnh tề, rồi vỗ nhẹ vào mông cậu một cái "bộp" đầy âu yếm và sở hữu.
— Ngoan. Tối nay vào buồng anh ngủ.
Định chui ra khỏi gầm bàn, tay cầm đôi đũa mà hắn chả bao giờ làm rớt.
— Tìm được đũa rồi. — Định nói tỉnh bơ, ngồi lại lên ghế, mặt không biến sắc. Chỉ có khóe miệng hắn hơi nhếch lên, và ánh mắt hắn nhìn Luân thì rực lửa như muốn ăn tươi nuốt sống.
Luân ngồi đó, người mềm nhũn, tim vẫn đập loạn nhịp. Nó nhìn Định đang điềm nhiên gắp miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, nhai ngon lành. Nó biết, trong miệng Định vẫn còn mùi vị của nó.
— Ăn đi con, sao ngẩn người ra thế? — Bà Đào giục.
— Dạ… con no rồi… — Luân lí nhí, đứng dậy xin phép đi ra ngoài hiên hóng gió.
Nó cần không khí. Nó cần tỉnh táo lại. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nó biết đêm nay sẽ là một đêm dài nữa. Lời mời gọi "vào buồng anh ngủ" của Định không phải là một lời mời, mà là một mệnh lệnh. Và lần này, nó sẽ tự nguyện bước vào.
Ngoài hiên, gió sông thổi mát rượi. Nhưng trong người Luân, ngọn lửa tình dục đã bị Định nhen nhóm lên, đang cháy âm ỉ và dữ dội hơn bao giờ hết. Sự thô bạo đan xen với những khoảnh khắc dịu dàng "bệnh hoạn" này… chính là thứ thuốc phiện mà Luân không thể cai được nữa rồi.