Vũ với tay lấy một miếng cơm dừa nước vừa chặt, bóp nát ra. Nhựa dừa trắng đục, trơn nhớt chảy đầy tay hắn.
— Đây là gel bôi trơn thiên nhiên nè cưng. — Vũ cười dâm dật, trét đống nhựa dừa đó lên dương vật của Luân.
Cảm giác lạnh lạnh, trơn tuột của nhựa dừa kết hợp với bàn tay nóng hổi của Vũ tạo nên một khoái cảm kỳ lạ. Vũ sục mạnh. Tiếng lép nhép của nhựa dừa vang lên nghe cực kỳ kích thích.
— Sướng không? Hả? — Vũ vừa sục vừa hỏi — Nhựa dừa nó bám dính, mút chặt lấy con cặc mày, sướng hơn tay khô nhiều đúng không?
— Ưm… a… sướng… anh Vũ… nhanh… nhanh nữa… — Luân cong người lên, rên rỉ. Cái xuồng chòng chành theo nhịp lắc lư của hai người, nước sông tạt ách ách vào mạn thuyền.
— Rên to lên! Ở đây chỉ có khỉ với cò nghe thôi! — Vũ phấn khích, hắn cúi xuống liếm luôn phần nhựa dừa đang chảy trên đùi Luân.
— Ngọt… mặn… đụ má ngon vãi…
Vũ sục cho Luân đến khi cậu bắn tung tóe. Tinh dịch hòa với nhựa dừa trắng xóa một vùng bụng.
Nhưng Vũ chưa xong. Hắn đứng dậy, tụt cái quần đùi ướt sũng xuống mắt cá chân. Dương vật của hắn bật ra, chỉ thẳng vào mặt Luân, gân guốc tím tái.
— Tới lượt mày trả bài. — Vũ ra lệnh, giọng khàn đi vì nứng — Bú cho tao. Nhưng mà phải bú kiểu "nghệ thuật".
— Nghệ thuật là sao anh? — Luân lau mồ hôi, thở dốc hỏi.
— Là mày ngậm vô, xong mày vừa mút vừa rên ư ử trong họng á. Giống như mấy con chó con bú sữa mẹ vậy đó. Tao khoái nghe tiếng đó lắm.
Luân nhìn Vũ. Gã trai này đúng là có những sở thích quái đản thật. Nhưng nhìn cái vẻ mặt háo hức, mắt sáng rực của Vũ, Luân lại thấy buồn cười và… muốn chiều theo.
Luân quỳ dậy, bò tới giữa hai chân Vũ. Chiếc xuồng lắc lư khiến cậu phải bám chặt vào đùi Vũ để giữ thăng bằng.
Luân há miệng, ngậm lấy đầu khấc của Vũ. Nó có mùi dừa, mùi sông nước và mùi hăng hăng của đàn ông.
— Ồ… ấm quá… — Vũ rên lên, tay bấu chặt vào vai Luân, ngửa mặt lên trời nhắm nghiền mắt — Đúng rồi… mút chùn chụt đi… lưỡi mày dẻo quá Luân ơi…
Luân bắt đầu làm theo yêu cầu. Cậu vừa mút sâu, vừa cố tình phát ra tiếng rên ư… ư… rung rung trong cổ họng. Cái rung động đó truyền trực tiếp vào dương vật của Vũ, kích thích dây thần kinh cực độ.
— Đụ má… phê… phê tới nóc… — Vũ lảm nhảm, chửi thề liên tục — Thằng Định nói đúng… cái mồm mày là cái động không đáy…
Vũ bắt đầu nắc hông. Hắn nắc theo nhịp lắc của chiếc xuồng. Cót két… cót két… bạch… bạch…
— Sâu nữa! Nuốt hết bi tao luôn! — Vũ ấn đầu Luân sát vào bẹn mình. Lông mu rậm rạp của hắn cọ vào mũi Luân nhột nhạt.
Bỗng nhiên, Vũ rút cặc phắt ra.
— Quay lại! Chổng mông lên! — Vũ hét.
— Hả? Anh định làm ở đây luôn hả? — Luân hoảng hốt.
— Nhanh! Tao nứng quá rồi! Không chịu nổi nữa! — Vũ xoay người Luân lại, ép cậu chổng mông về phía mình, mặt úp xuống đống lá dừa.
Vũ vơ lấy nắm nhựa dừa còn lại, trét toẹt vào lỗ hậu của Luân. Không cần dạo đầu kỹ lưỡng, hắn thúc mạnh vào.
— Á Á Á!!! — Luân hét lên, cả người nảy lên.
Chiếc xuồng nghiêng hẳn sang một bên, mép xuồng chìm xuống nước. Nước sông tràn vào ào ào.
— Chết mẹ! Lật! Lật xuồng! — Vũ la lên, nhưng hông hắn vẫn không dừng lại, vẫn cố thúc thêm mấy cái lút cán.
"ÙM!!!"
Cả hai thằng cùng chiếc xuồng lật úp xuống dòng sông .
Nước lạnh buốt bao trùm lấy cơ thể đang nóng rực. Luân vùng vẫy trồi lên mặt nước, ho sặc sụa.
— Phù… phù… đụ má… uống no nước luôn… — Vũ cũng trồi lên bên cạnh, vuốt nước mặt, cười sằng sặc.
— Anh bị điên hả Vũ! Suýt chết đuối rồi! — Luân vừa bơi vừa chửi, nhưng nhìn bộ dạng ướt như chuột lột của Vũ, nó cũng phì cười.
Nhưng điều bất ngờ nhất là ở dưới nước.
Vũ bơi lại gần Luân. Chân hắn quẫy nước để giữ nổi, nhưng tay hắn lại quàng qua eo Luân, kéo sát lại.
— Xuồng chìm rồi. Giờ sao? — Vũ hỏi tỉnh bơ.
— Thì lôi xuồng lên chứ sao!
— Khoan. — Vũ ghé sát tai Luân, thì thầm — Dưới nước mát quá ha. Mà "thằng nhỏ" của tao nó chưa ra được, nó đang khó chịu lắm nè. Mày cảm nhận đi.
Luân cảm thấy vật cứng đang chọc vào đùi mình dưới làn nước đục ngầu.
— Anh… anh muốn gì nữa?
— Mày quặp chân lên hông tao đi. Tao bế mày. Làm nốt hiệp này dưới nước rồi về. Nước sông mát xa cặc sướng lắm.
Luân nhìn quanh. Rừng dừa nước vắng lặng, mênh mông sông nước. Một cảm giác hoang dại trỗi dậy. Cậu vòng chân kẹp chặt lấy hông Vũ.
Vũ đỡ lấy mông Luân, từ từ đưa dương vật vào lại bên trong. Nước sông tràn vào lỗ hậu, làm giảm bớt ma sát đau rát, tạo nên cảm giác trơn tuột lạ lẫm.
— Vô rồi… — Vũ rên khẽ, bắt đầu nhấp nhô theo nhịp sóng nước.
Cảnh tượng hai cái đầu nhấp nhô giữa dòng sông, bên dưới là sự kết hợp xác thịt điên cuồng, vừa hài hước vừa bệnh hoạn.
— Đụ má… đụ dưới sông sướng hơn trên bờ Luân ơi… — Vũ vừa thở hổn hển vừa nói nhảm — Mai mốt rủ thêm thằng Định thằng Phi ra đây chơi "thủy chiến" luôn.
Luân không trả lời được, cậu bám chặt vào cổ Vũ, để mặc cho dòng nước và Vũ đưa đẩy mình lên đỉnh vu sơn lần nữa.
Sau một hồi hì hục, Vũ gầm lên, bấu chặt vào lưng Luân:
— Ra… ra rồi… ớ ớ ớ!!!
Vũ bắn tinh vào trong Luân. Dòng tinh dịch ấm nóng hòa vào dòng nước lạnh lẽo của sông Tiền.
Hai thằng buông nhau ra, bám vào thân cây dừa nước để thở.
— Đã cái nư! — Vũ cười híp mắt, vỗ vai Luân — Mày được đấy công tử. Bài học hôm nay kết thúc. Mày tốt nghiệp loại Giỏi môn "Thực hành trên sông".
Luân lườm Vũ, nhưng trong lòng lại thấy vui vẻ lạ thường. Khác với sự áp bức của Định hay sự u uất của Phi, làm tình với Vũ giống như một trò chơi cảm giác mạnh, sảng khoái và không ràng buộc.
— Giờ lôi xuồng lên, tát nước rồi về. Tối nay qua nhà tao nhậu tiếp nha! Tao còn nhiều trò hay lắm. — Vũ nháy mắt, rồi lặn ngụp xuống sông để mò cái dầm bơi xuồng.
Luân nhìn theo Vũ, lắc đầu cười. Miền Tây này… đúng là đáng sợ, nhưng cũng quyến rũ chết người. Cậu đã bị ba gã trai này "bẻ cong" hoàn toàn, theo ba cách khác nhau, và dường như… cậu không hề muốn "thẳng" lại chút nào.