Phi đứng dậy, đứng sừng sững trên sạp gỗ, cái con cặc cong vút chĩa thẳng vào mặt Luân.
— Liếm đi. Bắt đầu từ bàn chân. Tao đi lội bùn cả ngày, chưa rửa kỹ đâu. Mày thích vị mặn mà đúng không?
Luân nhìn bàn chân to, móng chân đen sì cáu bẩn của Phi. Cơn buồn nôn dâng lên, nhưng nỗi sợ và sự tò mò bệnh hoạn lấn át tất cả. Nó bò tới, cúi đầu xuống.
Nó thè lưỡi liếm lên mu bàn chân Phi. Vị bùn đất, vị mặn chát của mồ hôi xộc vào miệng.
— Giỏi… liếm kẽ ngón chân đi… — Phi rên lên, tay vò đầu Luân — Đụ má… cái lưỡi mày mềm thật…
Luân nhắm mắt làm theo. Nó cảm thấy mình như một con chó nhỏ đang phục tùng chủ nhân. Sự nhục nhã này… sao mà kích thích đến thế? "Cậu nhỏ" của nó bên dưới cọ xuống mặt chiếu nhám, giật nảy lên từng hồi.
Phi không chịu nổi sự nhột nhạt sung sướng ấy lâu. Hắn kéo Luân dậy, ấn đầu cậu vào háng mình.
— Bú cặc tao đi! Bú cho sạch sẽ vào!
Luân há miệng ngậm lấy. "Hàng" của Phi khác hẳn Định. Nó dài hơn, cong hơn và có mùi nồng hơn rất nhiều. Mùi khai khai của nước tiểu sót lại, mùi hăng hắc của lông lá rậm rạp.
— Ục… ục…
Phi sướng đến mức ngửa cổ lên trời hú một tiếng dài. Hắn nắm chặt tóc Luân, nắc hông liên hồi.
— Đụ má… sướng quá… cái miệng mày là cái máy hút à… mút mạnh nữa lên… mút cả hai hòn dái đi…
Luân ngoan ngoãn làm theo mọi yêu cầu. Nó dùng lưỡi đá qua đá lại hai hòn dái đen thùi lùi, nhăn nheo của Phi, rồi lại ngậm sâu thân dương vật vào họng. Nước miếng chảy ròng ròng xuống cằm, xuống ngực Phi.
Bỗng nhiên, có tiếng động sột soạt bên vách lá.
— Ai đó? — Phi giật mình, dừng lại, quay phắt ra cửa.
Nhưng chỉ có tiếng mưa rào rào và tiếng vịt kêu. Phi nheo mắt nghi ngờ, nhưng cơn nứng đang lên cao khiến hắn mặc kệ. Hắn cúi xuống nhìn Luân đang ngơ ngác nhả "hàng" ra.
— Mặc kệ. Chắc con chó hoang thôi. — Phi nói, nhưng trong lòng hắn lờ mờ đoán được là ai. Chỉ có thể là Định. Hắn biết thừa tính thằng bạn thân. Cái thằng mồm thì chửi pê-đê nhưng ghen tuông thì còn hơn đàn bà.
Ý nghĩ rằng Định đang đứng ngoài mưa rình mò xem hắn làm tình với Luân khiến Phi càng thêm hưng phấn tột độ. Hắn muốn cho Định thấy, muốn chọc tức Định.
— Luân! — Phi gọi lớn, cố tình để giọng vang ra ngoài — Rên to lên! Rên cho thằng nào đang rình mò bên ngoài nó nghe thấy mà thèm!
Nói rồi, Phi lật ngửa Luân ra, nhấc bổng hai chân cậu lên vai lần nữa. Lần này hắn không dùng tay. Hắn kề sát dương vật đang rỉ nước của mình vào lỗ hậu của Luân.
— Tao đút vô nha? — Phi hỏi, nhưng là hỏi để thông báo chứ không phải xin phép.
— Đừng… đau… rách mất anh ơi… — Luân hoảng sợ tột độ, lắc đầu nguầy nguậy.
— Yên tâm, tao có "gel bôi trơn" tự nhiên nè. — Phi cười dâm dật, nhổ thêm một bãi nước bọt nữa vào đầu khấc của mình, rồi chà xát nó ngay cửa động — Mở ra nào cưng…
Hắn ấn nhẹ vào. Cú đụ đau đớn khiến Luân hét lên:
— Á Á Á!!! Đau quá!!! Anh Phi!!!