— Anh… anh làm gì vậy? — Luân co rúm người lại, lấy tay che chỗ kín.
Phi gạt phăng tay Luân ra, đè nghiến cậu xuống chiếu:
— Che cái lồn gì mà che. Nãy giờ cả làng thấy hết rồi. Nằm im để tao kiểm tra coi thằng Định địt mày chưa.
Nói rồi, Phi thô bạo bóp mông Luân một cái thật mạnh. Hắn cúi sát mặt xuống, định soi mói cái lỗ đít của Luân.
— Chậc chậc. Chắc chưa bị đụ đâu hén.
Phi tặc lưỡi, ngón tay từ mông trườn lên miệng, rồi thọc sâu vào họng Luân, chạm vào lưỡi gà khiến Luân buồn nôn.
— Ọe… ư… buông… — Luân giãy giụa.
— Ngoan nào cưng. — Phi rút tay ra, quệt nước dãi của Luân lên ngực mình — Mày phục vụ thằng Định sướng như vậy, giờ tới lượt tao, mày tính trốn hả?
— Em… em mệt lắm rồi… tha cho em… — Luân van xin, nước mắt ứa ra.
— Tha? — Phi cười gằn, tiếng cười nghe rợn người giữa tiếng sấm chớp.
— Mày biết tao nhịn bao lâu rồi không? Ở cái xứ khỉ ho cò gáy này, kiếm được một thằng trai trắng trẻo, ngon lành như mày khó hơn lên trời. Mày là quà trời cho, tao ngu gì mà tha.
Phi không nói nhiều nữa. Hắn chộp lấy cổ chân Luân, kéo mạnh về phía mình.
— Á!
Phi nâng hai chân Luân lên, gác lên vai mình, phơi bày trọn vẹn lỗ hậu hồng hào đang co thắt vì sợ hãi của Luân ra trước ánh nến.
— Đẹp… đúng là cực phẩm. — Phi lẩm bẩm như một kẻ bệnh hoạn. Hắn cúi xuống, hít hà thật sâu vào vùng bẹn của Luân, nơi mùi mồ hôi, mùi tinh dịch khô và mùi da thịt hòa quyện vào nhau.
— Hít hà… thơm… thơm mùi đĩ đực… — Phi thì thầm, lưỡi hắn bắt đầu liếm láp dọc theo khe mông Luân.
— Đừng… dơ… chỗ đó dơ lắm anh ơi… — Luân hoảng loạn, cố khép chân lại nhưng sức của công tử bột sao lại được sức của gã nông dân vác lúa gạo hàng ngày.
— Dơ cái gì. Tao thích cái mùi này. — Phi vừa nói vừa nhổ một bãi nước bọt to tướng vào lỗ hậu của Luân.
"Phẹt!"
— Ư… lạnh… — Luân rùng mình.
Phi dùng ngón tay cái ấn mạnh bãi nước bọt vào trong, nong rộng cái lỗ nhỏ xíu đó ra.
— Thả lỏng ra! Mày gồng gãy tay tao bây giờ!
Phi bắt đầu sục ngón tay vào bên trong Luân. Một ngón, rồi hai ngón. Tiếng nước bọt lép nhép vang lên dâm dục hòa cùng tiếng mưa rơi. Luân đau, nhưng cũng thấy thốn và kích thích lạ lùng. Cái cảm giác bị xâm phạm ở nơi kín đáo nhất, trong cái chòi hôi hám này, khiến đầu óc nó quay cuồng.
— Anh Phi… a… a… đừng… sâu quá…
— Sướng không? Kêu tên tao đi! — Phi gầm gừ, tay kia hắn sục dương vật của Luân đang bắt đầu cương cứng trở lại dù chủ nhân nó đang kiệt sức.
— Sướng… sướng… anh Phi… — Luân rên rỉ theo phản xạ.
Phi rút tay ra, nhìn Luân với ánh mắt rực lửa. Hắn trườn lên người Luân, ép chặt cơ thể gầy gò của mình lên người Luân. Da thịt cọ xát, lông lá của Phi cọ vào da Luân.
— Mày nhìn tao đi. — Phi ra lệnh.
Luân mở mắt nhìn. Khuôn mặt Phi lúc này trông thật đáng sợ nhưng cũng đầy khao khát.
— Tao muốn mày bú cho tao. Nhưng không phải kiểu bình thường. — Phi nhếch mép cười quái đản — Tao muốn mày liếm sạch người tao. Từ chân lên đầu.