Tiếng hét thất thanh của Luân xé toạc màn mưa.
Bên ngoài vách lá, Định đang đứng chết trân dưới mưa. Nước mưa ướt đẫm người hắn, lạnh buốt, nhưng bên trong người hắn đang bốc hỏa. Hắn nghe thấy tất cả. Tiếng rên rỉ, tiếng nhóp nhép, tiếng van xin của Luân và những lời lẽ tục tĩu bệnh hoạn của Phi.
Định nắm chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Hắn muốn lao vào đấm vỡ mặt thằng Phi. Nhưng chân hắn như chôn chặt xuống đất. Hắn không thể cử động.
Hắn nhìn qua khe hở của vách lá dừa. Hắn thấy cái bóng của Phi đang chồm lên người Luân. Hắn thấy cặp chân trắng nõn của Luân đang giãy giụa trong vô vọng.
Và tồi tệ hơn hoặc kích thích hơn, Định thấy tay mình tự động thò vào trong quần. Hắn đang cương. Cương cứng đến phát đau khi chứng kiến cảnh tượng này.
— Đụ má… lũ bệnh hoạn… — Định rủa thầm, nhưng tay hắn bắt đầu sục dương vật mình một cách điên cuồng theo nhịp điệu tiếng rên bên trong chòi.
Bên trong, Phi mới chỉ ấn vào được phần đầu khấc thì Luân co thắt dữ dội quá khiến hắn không thể tiến thêm.
— Chặt quá… đụ má… mày siết tao gãy cặc bây giờ… — Phi nghiến răng, mồ hôi vã ra như tắm.
Hắn biết không thể cưỡng ép vào ngay lúc này được, Luân chưa giãn nở đủ. Hắn rút ra, thở hắt một cái đầy tiếc nuối.
— Thôi được rồi. Hôm nay tha cho cái lỗ này. Nhưng cái miệng thì phải làm việc tiếp!
Phi quay lại tư thế cũ, bắt Luân ngậm. Lần này hắn không nương tay nữa. Hắn túm tóc Luân, nắc như máy khâu.
— Ộc… ộc… ư… ư…
— Ra… tao ra đây… nuốt hết cho tao!!! — Phi gầm lên.
Dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào sâu trong họng Luân. Luân trợn mắt, nuốt không kịp, tinh dịch trào ra mép, chảy xuống cổ, xuống ngực trắng ngần.
Phi rút ra, ngã vật xuống bên cạnh Luân, thở dốc như trâu.
Luân nằm đó, bất động, mắt nhìn trân trân lên mái lá dừa dột nát. Nước mưa rỉ qua kẽ lá, nhỏ tong tong xuống trán nó, hòa cùng mồ hôi và nước mắt. Nó cảm thấy dơ bẩn, nhục nhã, nhưng cơ thể lại thỏa mãn một cách kỳ lạ.
Phi quay sang, kéo cái chăn mỏng hôi rình đắp lên người Luân, rồi vòng tay ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Tay hắn vẫn không yên phận, mò mẫm xuống bóp lấy "cậu nhỏ" của Luân.
— Ngủ đi. Mai còn sức mà phục vụ thằng Định. Nó đang đứng ngoài kia kìa.
Luân giật mình:
— Anh nói gì? Anh Định…?
— Ừ. Nó đứng rình nãy giờ. Thích không? Được hai thằng đực rựa tranh nhau?
Luân rùng mình ớn lạnh. Nó nhớ lại ánh mắt của Định lúc chiều. Hóa ra, cái miền Tây này không yên bình như nó tưởng. Nó đã lọt vào hang ổ của những con thú đói khát, và nó chính là miếng mồi ngon nhất.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi xối xả. Định đã bỏ đi từ lúc nào, để lại những dấu chân trần lún sâu vào bùn đất, hướng về phía ngôi nhà lớn.
Đêm nay, sẽ là một đêm dài cho cả ba người đàn ông.