Trời miền Tây chuyển mưa nhanh như cách người yêu cũ trở mặt. Mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả ánh trăng, sấm chớp rạch ngang bầu trời loằng ngoằng như rễ cây cháy.
Sau khi Định bỏ đi ra sông tắm để hạ hỏa, Phi bế xốc Luân lên vai như vác một bao lúa. Luân lúc này đã mềm nhũn như cọng bún thiu, miệng lảm nhảm mấy câu vô nghĩa, người nóng hầm vì rượu và dư âm của cơn khoái cảm vừa rồi.
— Đụ má, nhìn ốm nhom mà nặng dữ thần. — Phi càu nhàu, nhưng bàn tay đang đỡ mông Luân thì lại tranh thủ bóp mạnh mấy cái. Thịt mông đàn hồi, nảy tưng tưng dưới tay hắn khiến Phi thấy rạo rực.
— Anh… anh đi đâu… thả em xuống… — Luân lè nhè, đập đập yếu ớt vào lưng Phi.
— Im mồm! Vô chòi vịt ngủ! Nhà trên đóng cửa hết rồi, mày tính nằm ngoài đồng cho muỗi khiêng đi hả? — Phi quát, sải bước dài về phía cái chòi lá nằm lẻ loi giữa cánh đồng, nơi đàn vịt mấy ngàn con đang kêu cạp cạp inh ỏi chạy mưa.
Cái chòi vịt của Phi bé tí, chỉ đủ kê một cái sạp gỗ. Mùi phân vịt, mùi cám, mùi hôi xộc lên nồng nặc. Với người lạ thì buồn nôn, nhưng với Phi, đây là "lãnh địa" riêng, nơi hắn giấu kín những bí mật bệnh hoạn nhất của mình.
"Rầm!"
Phi vứt Luân xuống cái sạp gỗ trải chiếu manh rách nát.
— Ui da… đau… — Luân rên rỉ, cuộn tròn người lại như con tôm.
Ngoài trời, mưa bắt đầu trút xuống xối xả. Tiếng mưa rào rào trên lá dừa át đi mọi âm thanh bên ngoài, tạo thành một bức tường cách âm hoàn hảo. Trong chòi tối om, chỉ có ánh chớp thỉnh thoảng lóe lên, soi rõ thân thể trần trụi trắng toát của Luân giữa cái nền u tối dơ dáy.
Phi không vội nằm xuống. Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào "con mồi" đang nằm hớ hênh trước mặt. Hắn rút trong túi quần ra một cái bật lửa và cây nến to đùng loại nến dùng để thắp sáng canh vịt đẻ.
Ánh nến vàng vọt bùng lên, nhảy múa, hắt cái bóng to lớn, gồ ghề của Phi lên vách lá.
Phi cởi cái quần đùi ướt sũng của mình ra vắt lên sào tre. Hắn trần truồng hoàn toàn. Cơ thể Phi không đô con vạm vỡ như Định, nhưng dây chằng, gân cốt nổi lên chằng chịt, săn chắc kiểu dân lao động chân tay. Và đặc biệt, cái thứ giữa hai chân hắn đang ở trạng thái bán cương, dài thườn thượt và cong vút lên một cách ngạo nghễ.
Hắn bước tới bên sạp, ngồi xổm xuống ngay sát mặt Luân.
— Dậy! Dậy rửa ráy cái coi! Người ngợm dính đầy tinh của thằng Định, thúi hoắc à! — Phi lay lay vai Luân.
Luân hé mắt, lờ đờ nhìn Phi. Trong cơn say, nó thấy bóng dáng Phi chập chờn, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đang nhìn nó chằm chằm.
— Anh Phi… cho em nước… khát quá… — Luân thều thào.
— Khát hả? Muốn uống nước hay uống cái khác? — Phi cười khẩy, giọng khàn đặc đầy tà ý.
Hắn với tay lấy cái ca nhựa múc nước mưa trong lu, tạt thẳng vào mặt Luân.
— Ặc! Ặc! — Luân sặc nước, tỉnh táo hơn một chút. Nó đưa tay vuốt mặt, rồi nhận ra mình đang nằm trần truồng trước mặt Phi trong một không gian chật hẹp, nồng nặc mùi đàn ông.