Chương 35:
Chiếc xe đen bóng loáng của cậu hai được tài xế đậu sẵn bên rìa đường, đối diện Nhà hát Lớn.
Giữa dòng người tấp nập tràn ra màn đêm Sài Gòn, Hai Tuấn cẩn thận bế đứa nhỏ sang đường.
Thấy con trai đang được cậu bế trên tay, mợ Hai Tuyết không hề có lấy một sự bất ngờ. Mợ thản nhiên dịch người sang một bên, hai tay đỡ lấy con, kéo vạt áo gấm che chắn gió cho đứa nhỏ.
Mợ sửa lại cái cổ áo cho con, gương mặt dặm phấn trắng phẳng lặng không một chút gợn sóng, lát sau mợ mới khẽ hỏi một câu bình thường như chuyện thường ngày:
– Cậu Hai đi rồi hả chú Tuấn!?
Hai Tuấn hơi khựng lại. Cậu ngồi ghế cạnh tài xế trong xe, chỉnh lại cổ áo, nhìn mợ hai qua kính chiếu hậu bằng ánh mắt dò xét:
- Ờ… Cậu đi có chút chuyện thôi.
Tuyết nghe vậy chỉ khẽ cong môi. Một nét cười nhạt của người đã quá quen với những chuyện không cần hỏi. Bàn tay mợ vẫn đều đặn vỗ nhẹ trên lưng đứa nhỏ đang nằm trong lòng.
Mợ ngước mắt nhìn về phía những ánh đèn rực rỡ ngoài phố, nơi dòng người vẫn đang tấp nập qua lại.
Cậu hai là người thế nào, mợ hiểu hơn ai hết.
Hai Tuấn im lặng nhìn mợ. Trong mắt cậu, người đàn bà này khác hoàn toàn với những gì người ngoài vẫn nghĩ. Trước mặt những người khác, đặc biệt nhà họ Lê, mợ Hai Tuyết luôn là một người vợ hiền, một người đàn bà chịu thương chịu khó, âm thầm nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của chồng.
Nhưng chỉ những người trong cuộc mới hiểu. Chỉ là mợ đủ tỉnh táo và thực tế để biết thứ mình cần trong cuộc hôn nhân này là gì. Ngay từ ngày đầu bước chân vào nhà họ Lê, mợ đã hiểu danh phận này đổi bằng một sự thỏa hiệp. Mợ không cầu một tình yêu vốn chưa từng thuộc về mình, cái mợ dùng cả thanh xuân để đánh đổi và bảo vệ, là sự bình yên của đứa con trong lòng. Mợ cần cho nó một mái che, một thân phận đủ vững chắc để nó có thể kiêu hãnh lớn lên mà không bị người đời gièm pha, xem thường.
Tuyết cúi xuống nhìn gương mặt ngủ say của con trai, ánh mắt thoáng mềm lại, bao nhiêu sự kiên cường gồng gánh nãy giờ đều thu lại thành tình mẫu tử dịu dàng. Rồi mợ khẽ kéo rèm cửa xe lên, quay sang phía tài xế, giọng nói trở lại vẻ dứt khoát thường ngày:
- Bác tài.
- Dạ, mợ.
- Không về khách sạn nữa.
Mợ ngừng một chút, ánh mắt hướng về phía căn nhà riêng của Cậu Hai trên đất Sài Gòn.
– Chạy thẳng về nhà cậu Hai.
Chiếc xe hơi màu đen chậm rãi lăn bánh, hòa vào dòng ánh sáng vàng vọt của thành phố hoa lệ. Còn phía sau lớp kính tối màu ấy, người đàn bà mang danh vợ Cậu Hai Thiện chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy đứa trẻ trong lòng, im lặng nhìn qua cửa sổ, giấu đi một tiếng thở dài cho số phận của chính mình.
Xe chạy qua mấy con phố đã thưa người, ánh đèn đường vàng vọt lướt qua khung kính lần lượt, chốc sáng chốc tối trên gương mặt Tuyết.
Đứa nhỏ trong lòng mợ vẫn ngủ say, hơi thở đều đều phả vào lớp áo gấm. Mợ cúi đầu, khẽ kéo lại vạt áo choàng cho con, nhưng ánh mắt thì đã dán chặt ra ngoài cửa kính từ lúc nào.
Xe rẽ vào con đường khác, hai bên là hàng me cổ thụ rợp bóng. Căn nhà hai tầng kiểu Tây hiện ra cạnh một quán cà phê Tây, cửa sổ tầng trên còn sáng một ngọn đèn duy nhất.
Bác tài giảm tốc, xe dừng hẳn trước cổng. Tiếng máy tắt. Không gian trở lại yên ắng, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích đâu đó trong mấy khóm cây ngoài cổng.
Tuyết không vội xuống xe ngay. Mợ ngồi yên thêm một lúc, mắt nhìn lên ô cửa sổ sáng đèn ấy. Cũng lâu lắm rồi, mợ mới quay lại căn nhà này.
Lần cuối cùng là chuyến lên Sài Gòn sau đám cưới, một buổi chiều mưa lất phất. Mợ khẽ cười nhạt, một mình.
Có lẽ trong căn nhà này, mọi dấu vết của người nào đó vẫn còn nguyên vẹn, chưa từng bị xóa đi.
– Mợ… mợ tới rồi sao không xuống?
Bác tài nghiêng đầu qua, giọng dè dặt hỏi.
Tuyết như sực tỉnh, khẽ “ừ” một tiếng rồi đẩy cửa xe bước xuống, một tay vẫn ôm chặt lấy con.
Tiếng cổng sắt kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng. Có bóng người từ trong nhà vội vã bước ra, tay còn cầm cây đèn dầu nhỏ, ánh sáng hắt lên gương mặt một bà lão chừng năm mươi, tóc búi gọn, áo bà ba sậm màu.
Vừa nhìn thấy Tuyết, bà sững lại một nhịp, rồi cuống quýt cúi đầu chào:
– Trời đất ơi… Mợ Hai! Mợ với cậu nhỏ lên hồi nào mà… mà sao hổng cho người báo trước để tôi dọn dẹp, sửa soạn cho đàng hoàng!?
Tuyết khẽ mỉm cười, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ trọn phép tắc của một mợ Hai nhà quyền quý:
– Đi gấp quá, bà Lựu thông cảm. Cậu Hai còn bận chút việc, để tôi với thằng nhỏ về trước.
Bà Lựu nghe vậy thì liếc nhanh ra sau lưng mợ, không thấy bóng dáng Cậu Hai đâu, trong lòng có chút khựng lại, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ vội vàng đỡ lấy túi đồ trên tay người tài xế, miệng cứ luôn miệng:
– Dạ dạ, mợ với cậu nhỏ vô nhà trước cho ấm, để tôi pha bình trà nóng. Trời Sài Gòn đêm hôm lạnh dữ lắm.
Tuyết gật đầu, khẽ quay ra sau nói với hai Tuấn còn đang trên xe:
– Cảm ơn chú Tuấn đã đi cùng hai mẹ con tôi về, chú về nghỉ ngơi sớm mai còn làm việc.
Hai Tuấn mỉm cười, gật đầu rồi chiếc xe cũng chậm chạy đi mất. Lúc này Mợ Hai mươi bước qua khoảng sân lát gạch, ánh mắt lướt nhanh một vòng quanh căn nhà cũ.
Mọi thứ vẫn y nguyên như năm xưa, chỉ có lớp bụi thời gian phủ thêm lên từng góc tường, từng khung cửa.
Vào tới phòng khách, Tuyết nhẹ nhàng đặt đứa nhỏ nằm xuống bộ sa lông kê sát cửa sổ, lấy thêm cái gối nhỏ kê đầu cho con, tay vẫn không quên kéo mền đắp ngang bụng.
Bà Lựu bưng khay trà ra, đặt xuống bàn rồi đứng nép một bên, ánh mắt cứ liếc trộm mợ Hai vài lần như còn điều gì đó áy náy trong bụng.
Tuyết nhấp một ngụm trà, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang hỏi chuyện phiếm:
– Bà Lựu giữ nhà này lâu chưa?
– Dạ… cũng phải hơn chục năm rồi mợ. Hồi Cậu Hai còn đi học bên Tây, ông Bá đã thuê tôi lên đây trông coi nhà cửa, dọn dẹp, có khách tới thì lo cơm nước.
Tuyết khẽ gật đầu, ngón tay vô thức xoay nhẹ quai tách trà.
– Vậy chắc bà rành nhà này lắm. Rành luôn cả… mấy chuyện ngày xưa của Cậu Hai nữa hả?
Câu hỏi buông ra nhẹ tênh, nhưng bà Lựu lại khựng tay đang lau bàn một nhịp rất khẽ. Chỉ một nhịp thôi, đủ ngắn để người không để ý sẽ bỏ qua.
Nhưng Tuyết thì nhìn thấy.
Mợ vẫn cúi đầu nhấp trà, như không hề hay biết gì, nhưng khóe mắt đã khẽ nheo lại.
Bà Lựu cười gượng, giọng hơi lúng túng:
– Dạ… chuyện ngày xưa thì cũng… cũng xưa lắm rồi mợ ơi, tôi già cả, nhớ trước quên sau…
– Bà cứ kể, tôi nghe chơi thôi mà.
Tuyết ngẩng lên, nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt không chút sắc bén nào, chỉ thuần là vẻ tò mò vô hại của một người vợ muốn hiểu thêm về chồng mình.
– Tôi với cậu Hai… cũng đâu có mặn mà gì với nhau từ đầu. Bà ở đây lâu, chắc hiểu cậu hơn tôi nhiều. Có chuyện gì… bà nói cho tôi biết với, để tôi còn biết đường mà cư xử cho phải.
Giọng mợ nhỏ dần, có chút gì đó như tủi thân thật sự len vào trong câu nói, khiến bà Lựu trong lòng cũng chùng xuống. Bà đứng tần ngần một lúc, mắt liếc nhìn đứa nhỏ đang ngủ say trên sa lông, rồi mới khẽ thở dài, hạ giọng:
– Mợ… mợ đừng buồn nghen. Chuyện này tôi cũng giấu trong bụng cả mấy năm trời rồi, chưa từng dám hé môi với ai…
Bà ngừng lại, đưa mắt nhìn quanh như sợ có ai nghe lén, rồi mới chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện, giọng hạ thấp xuống còn hơn cả tiếng thì thầm.
– Hồi cậu Hai mới lên Sài Gòn lần đầu… có dắt theo cậu Hai Tuấn đây, và một thằng ở dưới quê…
Bà Lựu kể, giọng đều đều mà, có chỗ thì nặng trĩu, kể vắn tắt chuyện năm xưa Cậu Hai dắt theo thằng Mẫn lên tỉnh, cái cách cậu chăm chút nó khác hẳn người thường, rồi chuyện viên đạn trong cái đêm kinh hoàng ngoài bến cảng… Bà kể tới đâu, giọng nhỏ dần tới đó, như sợ chính những lời mình vừa thốt ra sẽ mang họa.
Tuyết ngồi yên nghe hết, tay vẫn nhẹ nhàng xoay tách trà, trong đầu thì xâu chuỗi lại hết những chuyện ở Sài Gòn và những chuyện góp nhặt được từ miệng của đám người làm trong nhà. Nhưng gương mặt không gợn lên một phân cảm xúc nào khác ngoài vẻ trầm tư của một người vợ vừa hiểu thêm một góc khuất của chồng mình.
Một lúc lâu sau, mợ mới khẽ thở dài, đặt tách trà xuống bàn.
– Bà Lựu.
– Dạ, mợ.
– Bà có số điện thoại của ông Bá đúng không?
Bà Lựu hơi giật mình, ngước lên nhìn mợ, trong bụng đã thấy có chuyện chẳng lành.
– Dạ… dạ có. Mà mợ kêu tôi gọi cho ông… để làm chi?
Tuyết không trả lời ngay. Mợ đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối lờ mờ ánh trăng, giọng nhẹ tênh như đang nói chuyện phiếm.
– Bà gọi, nói với ông là… Cậu Hai hôm nay có vẻ bận bịu chuyện riêng tư trên Sài Gòn lắm. Để tôi với thằng nhỏ ở nhà một mình, buồn thiu.
Bà Lựu đứng chết trân tại chỗ, hai tay siết chặt vạt áo bà ba. Bà hiểu ý mợ muốn gì, nhưng càng hiểu, bà càng thấy rờn rợn sống lưng. Mấy năm nay bà coi cái chuyện năm xưa như một cái gai trong lòng bà, bởi năm năm trước, chính bà là người tiết lộ chuyện Cậu Hai có tình ý với Mẫn cho ông Bá… Sau khi biết nó từng đổ máu vì Cậu Hai bản thân bà cũng thấy áy náy.
Giờ chính miệng bà lại phải thành người tiếp tay đẩy nó vào chỗ chết…
– Mợ… mợ à…
Bà ấp úng, giọng run run.
– Chuyện này… chuyện này ông Bá mà biết rồi nổi giận lên, ổng làm dữ với cậu Hai thì còn đỡ, chớ ổng mà động tới thằng nhỏ đó… Tôi… tôi sợ tội lắm mợ ơi…
Tuyết quay phắt lại, ánh mắt lướt qua bà một cái, nhưng giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm, nhỏ nhẹ tới mức nghe còn đáng sợ hơn cả quát tháo.
– Bà Lựu.
– Dạ…
– Tôi không ép bà phải nói gì sai sự thật. Tôi chỉ nhờ bà thưa lại với ông những gì mà bà mắt thấy tai nghe thôi mà. Có sai gì đâu mà bà phải áy náy?
Mợ chậm rãi bước tới, từ trong túi áo khoác lấy ra một xấp giấy bạc gói gọn trong khăn lụa, đặt nhẹ vào tay bà Lựu, ngón tay khẽ siết lại bàn tay già nua ấy một cái.
– Coi như công bà giữ nhà bao năm nay tôi gửi thêm chút đỉnh. Con cháu bà dưới quê, đứa nào cũng cần tiền lo chuyện học hành, cưới hỏi cả mà, phải không?
Bà Lựu nhìn xấp tiền trong tay, rồi lại nhìn gương mặt bình thản tới lạnh người của mợ Hai. Cổ họng bà nghẹn đắng, môi mấp máy muốn từ chối, nhưng tay thì đã siết chặt lấy xấp bạc tự lúc nào, run lên không phải vì mừng, mà vì sợ.
– Mợ…
– Bà gọi đi.
Tuyết quay lưng, bước lại gần đứa con đang ngủ say trên sa lông, cúi xuống vuốt nhẹ mái tóc nó, giọng nói khẽ khàng nhưng dứt khoát không chừa đường lui:
– Giờ này cũng còn sớm, ông bà chắc cũng chưa ngủ đâu. Bà gọi sớm đi cho tôi.
Bà Lựu đứng lặng người giữa gian phòng khách rộng, một bên là gương mặt ngây thơ của đứa trẻ đang say giấc, một bên là bóng lưng lạnh lùng của người mợ Hai. Bà cúi đầu nhìn xấp bạc trong tay, rồi nhìn về phía chiếc điện thoại đặt nơi góc tủ, bước chân nặng nề như đeo đá, chậm rãi tiến lại gần.
Kèm theo… Tiếng quay số rè rè vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
Tại một góc phố nào đó ở phía bên kia Sài Gòn.
Mẫn cứ cắm đầu chạy. Nó không nhớ rõ mình đã len qua bao nhiêu con hẻm, bao nhiêu góc phố sáng đèn, chỉ biết đôi chân cứ tự động đưa nó đi, mặc kệ hơi thở đã đứt quãng từ lâu, mặc kệ giày da cọ vào gót chân rát buốt.
Tiếng nhạc, tiếng cười nói của giới thượng lưu trong nhà hát xa dần sau lưng, nhường chỗ cho một Sài Gòn khác ồn ào, xô bồ hơn, nhưng lạ thay lại khiến lòng nó dịu đi đôi chút.
Nó không biết mình đang chạy tới đâu.
Cho tới khi mùi muối mặn của gió biển xộc vào mũi, tiếng sóng vỗ rì rào hòa lẫn tiếng còi tàu xa xa vọng lại, Mẫn mới sực nhận ra chân mình đã đưa nó tới khu bến cảng từ lúc nào.
Nó đứng khựng lại trước hàng lan can sắt cũ kỹ, hơi thở dồn dập, ngực đau như có ai bóp nghẹt.
Chỗ này…
Mỗi lần lòng rối bời, không biết đi đâu, đôi chân nó lại tự động dẫn về đây. Như thể chỉ cần đứng trước biển, nhìn ra cái khoảng đen mênh mông không bờ bến ấy, những thứ ngổn ngang trong lòng mới có chỗ mà trút bớt.
Mẫn tựa người vào lan can, hai tay siết chặt lấy thanh sắt lạnh ngắt. Nước mắt mà nãy giờ nó cố nén lại, giờ mới chịu lăn dài xuống má, rơi tõm vào màn đêm không một tiếng động.
Hình ảnh ban nãy cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó. Gương mặt sững sờ của Thiện. Đứa nhỏ trong lòng cậu. Người đàn bà sang trọng đứng bên cạnh, khẽ gọi hai tiếng “mình ơi” ngọt như mía lùi.
– Ngu thiệt…
Nó tự lẩm bẩm, giọng nghẹn lại.
– Năm năm trời mày đợi cái gì vậy…
Tay nó vô thức đưa lên nắm lấy sợi dây chuyền nơi cổ, mặt bạc nhỏ khắc chữ An đã mòn nhẵn vì năm tháng. Đây là thứ duy nhất nó còn giữ được, là cái cớ duy nhất để nó tự dối lòng mình rằng năm xưa cậu Hai từng thật lòng.
Đang mải chìm trong dòng suy nghĩ ngổn ngang, Mẫn không để ý có hai bóng người đang tiến lại gần từ phía sau, bước chân nặng nề, loạng choạng mùi rượu.
– Ê… thằng nhỏ này, nó đi một mình kìa?
Giọng nói lè nhè, lơ lớ tiếng Tây pha tiếng Việt vang lên sát sau lưng.
Mẫn giật mình quay lại. Hai gã lính thủy Tây, áo phanh cúc, mặt đỏ gay vì men rượu, đang nhìn nó bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
– Coi bộ… bảnh bao, trắng trẻo dữ ha. Khu cảng này khuya rồi mà còn dám đi một mình, mày gan trời…
Tên còn lại bật cười hô hố, ánh mắt hắn dừng lại chỗ cổ Mẫn, nơi sợi dây chuyền bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
– Mày coi kìa, cái dây chuyền đẹp dữ. Đưa tao coi thử coi.
Mẫn theo bản năng lùi lại một bước, tay siết chặt lấy mặt dây chuyền, giọng cứng lại:
– Của tôi. Tránh ra!!!
Hai gã nhìn nhau, bật cười sằng sặc như vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm.
– Của mày hả? Thằng nhãi ranh này…
Tên cao lớn hơn bước sấn tới, một tay chụp thẳng vào cổ áo Mẫn, tay kia giật mạnh sợi dây chuyền.
– Đó là chuyện của mày. Còn tụi tao đang cần tiền nhậu tiếp nè.
– Không! Thả ra!!!
Mẫn hét lên, hai tay bấu chặt lấy cổ tay hắn, cố giằng ra. Nhưng sức nó sao địch lại được một gã lính thủy to con, say khướt.
*PHẬP.
Cú đánh giáng xuống làm Mẫn ngã sấp ra nền xi măng lạnh ngắt, đầu va vào thành lan can sắt, hoa mắt chóng mặt.
Máu từ khóe miệng rỉ ra, mằn mặn lan trên lưỡi.
Tên lính cao lớn nhổ bãi nước bọt xuống đất, túm lấy cổ áo Mẫn lôi dậy. Hắn vung tay tát thêm một cú nữa, mạnh tới mức Mẫn nghe ong ong cả màng nhĩ, người lảo đảo ngã quỵ xuống một bên.
– Mày tưởng mày là ai!!?
Nhưng cũng chính trong cơn đau ấy, có cái gì đó trong lòng nó bùng lên dữ dội.
Năm năm.
Năm năm nó cắn răng chịu đựng, học cách giấu nỗi đau vào trong, học cách cười nói nhẹ nhàng như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng đêm nay, khi nhìn thấy cậu Hai đứng đó, bên cạnh vợ con, mọi nhẫn nhịn bao năm như vỡ tung ra cùng một lúc.
Nó không còn gì để mất nữa.
– Trả đây… Trả đây cho tao!!!
Mẫn gầm lên, hai tay chống xuống đất lồm cồm bò dậy, dù chân đã run lẩy bẩy không còn vững. Nó lao thẳng vào tên lính, húc đầu vào bụng hắn khiến gã loạng choạng lùi lại vài bước.
– Thằng này điên rồi!
Tên lính túm lấy tóc Mẫn giật ngược ra sau, đầu gối thúc thẳng vào mặt nó.
Một tiếng “bốp” vang lên khô khốc. Mẫn ngã bật ngửa ra sau, đầu đập xuống nền đá. Mắt nó hoa lên, tầm nhìn nhòe nhoẹt.
Nhưng đến nước này, nó vẫn gắng gượng lật người, hai tay bấu vào nền đá lạnh, cố lết về phía trước.
– Trả…
Giọng nó đứt quãng, khản đặc, nghe như tiếng rên hơn là tiếng nói, nhưng vẫn cố lặp đi lặp lại.
Tên lính nãy giờ bị cắn vẫn còn đang xoa bắp chân đau điếng, thấy cảnh này thì cười khẩy, không kiềm được.
– Đồ điên! Sắp chết tới nơi còn đòi cái dây chuyền rẻ tiền làm gì không biết.
Mẫn nghe vậy, dù đau đến mức không còn sức mở mắt, vẫn nhếch một bên môi đã sưng tím, bật ra tiếng cười khàn đặc đầy chua chát.
Thứ duy nhất của Cậu Hai cho nó, nó còn sắp không giữ được nữa rồi… Nó cũng chẳng biết bản thân nó cố gắng vậy để làm gì nữa. Hay là bỏ quách đi cho xong chuyện, nhưng không hiểu sau nó vẫn gượng người đứng dậy được… Nhưng bất giác Mẫn nghe thấy tiếng giày bước gấp gáp từ phía trước mặt mình.
*PHẬP
Tiếng va đập vang lên giữa đêm vắng. Tên lính cao lớn khựng giữa chừng cú đấm, cả người loạng choạng đổ sập xuống đất.
– Đụ má… đứa nào…!
Tên còn lại chưa kịp định thần đã bị nắm đầu kéo về phía sau. Dương quăng cây gỗ xuống đất. Áo sơ mi bị gió đêm thổi tung phần phật, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh giờ tối sầm lại. Dương không nói gì, chỉ vung thẳng cánh tay, đấm thẳng vào mặt tên lính còn lại bằng tất cả sức lực dồn nén.
* BỐP!
Cú đấm mạnh tới mức Dương cũng phải nhăn mặt vì đau, nhưng anh không dừng lại, tiếp tục túm lấy cổ áo hắn, dứt khoát đạp một chân vào bụng khiến gã văng ngã sõng soài.
– Cút mẹ tụi mày đi!!
– HAY LÀ ĐỂ TAO CHẶT TAY TỤI MÀY QUĂNG XUỐNG BIỂN CHO CÁ RỈA!!!
Hai tên lính thủy lồm cồm bò dậy trong cơn say. Cơn đau từ những cú đánh ban nãy khiến chúng không còn dám manh động thêm. Tên đang giữ sợi dây chuyền vội vàng ném trả lại xuống đất, miệng lầm bầm vài câu chửi rủa không rõ tiếng, rồi cả hai kẻ dìu nhau rời khỏi bến cảng.
Chúng đi nhanh đến mức gần như bỏ chạy.
Bởi vì chúng biết, nếu còn nán lại thêm một chút nữa… người đàn ông trước mặt kia có thể sẽ không chỉ để lại vài cú đấm như ban nãy.
Dương vẫn đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt anh dõi theo bóng lưng hai tên lính khuất dần trong màn đêm, rồi mới chậm rãi quay lại nhìn người đang ngồi bệt dưới nền xi măng lạnh ngắt.
Mẫn.
Gương mặt nó lấm lem bụi đất, khóe môi sưng đỏ, mái tóc rối bời vì những cú kéo giật vừa rồi. Cái dáng vẻ vốn lúc nào cũng hiền lành, ngây ngô nay chỉ còn lại sự chật vật và yếu đuối.
Nhưng điều đầu tiên nó làm sau khi thoát khỏi trận đòn… là vội vàng chống tay đứng dậy, bước từng bước xiêu vẹo tới nhặt lấy sợi dây chuyền bạc đang nằm trên nền đất.
Nó nâng niu món đồ nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay, phủi từng hạt bụi bám trên mặt bạc như thể đang sợ làm trầy mất thứ quý giá nhất đời mình.
Dương nhìn cảnh đó, không hiểu vì sao trong lòng lại bất giác nhói lên.
Có lẽ từ lúc nào không hay…
Trong trái tim vốn tưởng đã chai sạn của anh, đã có một khoảng trống dành riêng cho thằng nhỏ này.
Một thằng nhóc không cùng máu mủ, không cùng quê quán, nhưng lại khiến anh nhiều lần phải để tâm hơn chính bản thân mình.
Bởi vì Dương hiểu cảm giác đó.
Cảm giác không có ai để quay về.
Anh cũng từng là một kẻ đơn độc giữa cuộc đời này. Không cha mẹ bên cạnh, không người thân để nương tựa, không có một mái nhà thật sự gọi là của mình.
Vậy nên khi nhìn thấy Mẫn ôm lấy một thứ kỷ niệm nhỏ nhoi mà chịu đựng hết lần này tới lần khác…
Anh không thấy nó ngu ngốc.
Một đứa nhỏ vì một chữ tình mà chịu bao nhiêu đau đớn. Bị người đời xem thường, mạng sống bị chà đạp, bị số phận vùi dập, nhưng vẫn cố chấp giữ lấy chút hy vọng cuối cùng trong lòng.
Dương bước tới, đứng trước mặt Mẫn.
Ánh đèn vàng nhạt nơi bến cảng hắt xuống, kéo dài cái bóng của hai người trên nền đất lạnh.
Anh nhìn nó hồi lâu, rồi khẽ thở ra.
– Thiệt tình… Về nhà thôi!