Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 32
Prev
Next

Keng! Keng! Keng!

Ba hồi chuông đồng vang lên từ phía sảnh lớn.

Bên trong Nhà hát, ánh đèn vàng bắt đầu phủ xuống những hàng ghế bọc nhung đỏ, phản chiếu lên những bộ âu phục sang trọng, những chiếc vòng cổ lấp lánh và những cây gậy bạc được cầm hờ trong tay các vị khách quý.

Tiếng trò chuyện khe khẽ vang lên khắp khán phòng. Những ông chủ hãng buôn lớn, những vị quan chức, những phu nhân quyền quý đều lần lượt xuất hiện. Mùi nước hoa Tây hòa lẫn với mùi thuốc lá thơm, tạo thành một thứ không khí vừa xa hoa vừa có gì đó hơi ngột ngạt.

Ở nơi này, chỉ cần nhìn qua cách ăn mặc, cách nói chuyện, người ta cũng có thể đoán được thân phận của nhau.

Len lỏi giữa tất cả những con người hào nhoáng ấy, Mẫn đi bên cạnh Dương, tuy đã ở đây một khoảng thời gian dài, đã quen với phố xá Sài Gòn, quen với những vị khách giàu có ra vào tiệm may mỗi ngày…

Thì nơi như thế này vẫn khiến nó có chút bối rối. Mẫn cúi xuống nhìn bộ quần áo trên người mình.

Áo quần gọn gàng, đôi giày da sạch sẽ. Không còn dáng vẻ của thằng ở năm nào, nhưng đứng giữa những vị khách ăn mặc toàn đồ may đo đắt tiền, nó vẫn thấy mình có chút lạc lõng. Bàn tay vô thức siết lấy tấm vé nhà hát trong tay.

Dương đi bên cạnh nhìn thấy, khẽ bật cười. Anh đưa tay khẽ vỗ lưng Mẫn.

– Làm gì mà căng thẳng dữ vậy?

Mẫn hơi ngượng, nhỏ giọng:

– Dạ, chắc tại đông người quá nên em hơi ngợp á anh.

Dương nhìn nó vừa cười vừa nói:

– Lâu lâu đi chơi, thả lỏng hết mức có thể đi, ghế vip lận đó nha.

– Dạ… em biết rồi.

Mẫn vội hít một hơi sâu, gật đầu rồi bước tiếp về phía trước. Lòng nó còn mãi bỡ ngỡ nhìn những vòm trần cao vút và ánh đèn chùm lộng lẫy, hai mắt cứ hướng về dãy ghế VIP mạ nhung đỏ phía xa mà không hề hay biết gì về khoảng không gian phía sau lưng mình.

​Khán phòng Nhà hát Lớn lúc này nhập nhoạng tối dần khi ánh đèn măng-xông bắt đầu được hạ bớt để chuẩn bị cho giờ mở màn. Dòng người dập dìu, chen chúc nhau nơi lối đi hẹp ngăn cách giữa các khán đài. Dương chỉ chậm lại nửa bước để nhường đường cho một nhóm phu nhân vừa đi qua.

​Chỉ trong một tích tắc sơ hở đó, từ hốc tối của hàng cột đá cẩm thạch bên cạnh, một cánh tay rắn rỏi bỗng thò ra.

​Bất thình lình nắm chặt cổ tay Dương, giật mạnh anh vào trong khoảng tối khuất sau bức rèm nhung dày nặng. Dương kinh hãi định lên tiếng gào gọi Mẫn, nhưng chưa kịp hé môi, một bàn tay thô ráp đã nhanh như cắt bịt chặt lấy miệng anh, ép chặt người anh vào mặt cột đá lạnh ngắt.

​Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi xì-gà quen thuộc nồng nặc sộc thẳng vào khứu giác. Giữa khoảng tối nhập nhoạng, Dương nhìn thấy đôi mắt đang cong lên đầy ý cười nghịch ngợm của người đàn ông đối diện.

​Sự hoảng hốt trong mắt Dương ngay lập tức tan biến, thay vào đó là một ánh nhìn bất lực pha lẫn chút bực mình.

Hai Tuấn không để anh kịp phản kháng, cậu lập tức buông tay bịt miệng, cúi đầu vùi mặt vào cổ Dương hít hà mùi nước hoa quen thuộc… nhưng không để anh kịp buông lời cằn nhằn, Tuấn đã lập tức ngẩng đẩy, một tay luồn vào sau gáy anh giữ chặt, rồi áp môi mình lên môi anh.

​Cái hôn nhẹ thôi, nhưng bên trong như gom hết sự nhớ nhung, mật ngọt của cậu sau mấy tháng không gặp. Cậu mút mát đôi môi mềm mại của Dương một cách chậm rãi, như muốn nuốt chửng cả hơi thở của anh vào trong lồng ngực mình. Lưng anh ép sát vào cột đá, hai tay từ thế phòng thủ ban đầu dần buông lỏng, rồi vô thức đưa lên bấu chặt lấy bờ vai vững chãi của Hai Tuấn, để mặc cho bản thân cuốn theo hương vị của ái tình.

Giữa chốn đông người dập dìu qua lại, hơi ấm từ bờ môi và thân thể của Tuấn bao trọn lấy anh, khiến đầu óc Dương choáng váng, hai má ửng hồng vì ngột ngạt.

Khi Tuấn luyến tiếc rời đôi môi ra, Dương khẽ thở dốc. Anh liếc cậu một cái, bắt đầu giở giọng trách móc:

​- …Điên.. điên rồi sao? Giữa nhà hát lớn mà dám làm trò này, lỡ người ta thấy thì sao?

​Tuấn bật cười khúc khích, vòng tay siết chặt eo Dương kéo sát vào người mình, chất giọng trầm khàn đầy cưng chiều:

– Em không thích hả!!? Thấy thì thấy, tôi hôn người yêu của tôi chứ có ăn trộm ăn cướp già của ai đâu. Tôi nhớ em chết đi được… Hai ba tháng rồi, hết lần này tới lần khác em cứ tránh mặt tôi. Đi xem hát cũng không thèm báo tôi một tiếng, để tôi phải tự đi rình mò thế này?

​Dương thúc một chỏ vào ngực cậu. nhưng khóe môi lại vô thức cong lên:

​- Buông ra, em đi với Mẫn. Nó đang đi phía trước. Nó mà quay lại không thấy em đâu kẻo lại lo.

​Tuấn khẽ nựng má Dương một cái nhẹ:

– Em cứ lo cho nó mãi… Mẫn lớn rồi, mấy chỗ này còn lạ lẫm gì, em bỏ bê tôi quá rồi đó.

Đột nhiên, như nhớ ra chuyện gì, Dương nhíu mày, hỏi:

– Ủa, hôm nay có việc gì sao mà anh lên tận đây? Chỉ để xem hát thôi sao?

Tuấn nhướn mày:

– Đâu có, anh đi công việc á chứ. Đi cùng Hai Thiện… À đúng ròi hình như Thiện cũng xem hát với mấy ông lớn trong đây nè, anh định đi gặp em mà cuối cùng em cũng đến đây…

Nói tới đây, Tuấn tự mình khựng lại như mới nhớ ra điều gì… Còn Dương thì mặt đột nhiên biến sắc, vội gỡ tay Tuấn ra.

– Ơi Trời!!!

Dứt câu, Dương chỉ kịp liếc Tuấn thêm một cái rồi chạy đi mất… Còn Hai Tuấn cảm thấy mình như phạm tội tày trời vậy… Cậu cũng vội chạy theo hướng lối vào, nhưng không phải chạy theo Dương mà đi tìm Hai Thiện.

Bên trong khán phòng, ánh đèn măng-xông đã tắt lịm tự bao giờ, nhường chỗ cho quầng sáng rực rỡ và lộng lẫy hắt ra từ phía bức màn nhung kéo muộn.

​Để khai màn cho đêm đại tiệc, sân khấu Nhà hát Lớn mở đầu bằng chương trình vũ kịch ngắn của Đoàn nghệ thuật Paris từ chính quốc sang.

Tiếng vĩ cầm và dương cầm hòa quyện vào nhau theo những giai điệu cổ điển Tây phương dìu dặt, sang trọng. Trên sàn gỗ bôi sáp bóng loáng, những vũ công da trắng trong trang phục đầm xòe lụa là thướt tha, xoay mình theo những vũ điệu vừa uyển chuyển vừa kiêu kỳ.

Biển người bên dưới im phăng phắc, những chiếc quạt lông vũ khẽ phẩy, giới thượng lưu Sài thành say sưa thưởng thức cái thứ nghệ thuật tân thời đầy xa hoa ấy.

​Thế nhưng, cái không khí đậm mùi hoa mỹ không giữ được lâu. Vừa dứt tiếng vĩ cầm của Tây, không gian lập tức chuyển mình khi tiếng trống chầu thúc lên những nhịp, tiếp theo là phần diễn chính của gánh đại bang Nam Kỳ.

​Tiếng đàn nguyệt bắt đầu gảy lên những nốt sầu thảm thiết, đâm xuyên qua làn khói thuốc xì-gà bảng lảng. Trên sân khấu đại bang, ánh đèn chuyển sang sắc đỏ tía như vệt hoàng hôn rỉ máu. Hai đào kép rực rỡ trong xiêm y cổ bước ra, diễn một phân đoạn ly tao lưu truyền từ nhiều năm tuổi.

Giọng ca Nam Ca cất lên, vừa u u uất uất, vừa như thắt quặn vào hư không. Đó là khúc ca của một kẻ vì gia thế ép buộc mà phải cất bước sang ngang, ngoảnh mặt lại nhìn người tri âm quỳ sụp dưới chân đài. Lời ca như cánh chim bạt gió, vương vãi những thanh âm rách nát giữa những tiếng vỗ tay rào rạt của khách quý:

“Người đi kết tóc se tơ chốn lầu son gác tía… Kẻ ở lại ôm vết thương lòng đếm từng giọt máu rơi…”

Dưới vòm rạp tối tăm, khúc nhạc sân khấu như một con dao vô hình, len lỏi xiên vào tâm can của hai con người đang ngồi cách biệt ở hai đầu khán đài.

​Tại dãy ghế VIP chính giữa, Hai Thiện ngồi bất động như một bức tượng đá. Bộ comple lịch lãm thường ngày cũng không che nổi được bờ vai đã hơi chùng xuống. Đôi mắt cậu nhìn chăm chăm vào bức màn nhung, nhưng tiêu cự đã rã rời.

Khung cảnh trước mắt như mờ dần, mờ dần, chỉ còn tiếng đàn nguyệt réo rắt trên kia hệt như tiếng mưa dầm dề gõ xuống mái ngói nhà cổ năm năm trước.

Cái đêm mà Cậu Hai quỳ rạp dưới thềm nhà sân trước, cũng là đêm trời nổi bão giông.

Từ trong nhà, tiếng đồ đạt đổ vỡ, kèm theo tiếng vang xin của bà Hai, rồi bà Ba, của mấy người ở hòa lẫn tiếng mưa rơi. Bất giác, một ánh chớp rẽ ngang bầu trời, bóc trần sự bất lực của Hai Thiện, cả người ướt sượt, mặt mũi sưng híp, vết thương cũ còn chưa lành, thì những vết mới đã hằn lên chằn chịt.

Ông bá Trí đứa trên bậc thềm cao, nhìn đứa con trai mà ông hết mực tin tưởng đang quỳ dưới chân mình, giọng ông lạnh tới mức át cả tiếng mưa.

– Mày nhìn lại mày đi, Thiện. Tao nuôi mày lớn, dạy mày, để mày trở thành người kế nghiệp cái nhà này… Không phải để một ngày mày quỳ ở đây, xin tao cho mày chạy theo một thằng ở đợ… Chạy theo cái thứ tình cảm lệch lạc của mày.

Ông siết chặt cây gậy trong tay.

– Một thằng đàn ông. Mày có biết người ngoài sẽ nói gì không? Có biết bao nhiêu đời tổ tiên nhà này đã bị mày làm cho nhục nhã không?

Hai Thiện cúi đầu. Hai bàn tay chống dưới nền gạch siết chặt đến nổi cả gân xanh. Nhưng lần đầu tiên trong đời, cậu không quan tâm tới danh dự, không quan tâm tới lời người đời sẽ thóa mạ mình ra sao.

Trong đầu cậu lúc này chỉ có một người. Một thằng nhỏ luôn lẽo đẽo cậu. Một đứa không do dự lao ra trước họng súng chấp nhận chết thay cậu.

Giọng Thiện khàn đặc.

– Cha… Con chỉ xin cha cho con lên Sài Gòn một chuyến thôi. Con chỉ cần nhìn nó một lần…

Cậu ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.

– Người ta cứu mạng con… Con còn chưa biết nó sống chết ra làm sao nữa…

– ĐÓ LÀ VIỆC NÓ PHẢI LÀM!!! Cho con chó một cục xương nó còn biết trông nhà, bảo vệ chủ… Cái mạng của nó đáng là gì, nó mà không đỡ được cái viên đạn đó, về đây tao cũng đập nó chết!

Bà Hai đứng bên cạnh nghe tới đó, nước mắt đã không kìm được mà rơi xuống. Bà nhìn đứa con trai mình từng tự hào nhất, giờ lại vì một thằng ở quỳ dưới mưa cầu xin.

Bà đau lòng bước tới:

– Thiện…

Con xin lỗi cha đi con… Giọng bà run lên.

– Nói với cha đó chỉ là chuyện nhất thời thôi… Nói là con lỡ dại… Coi như má xin con…

Nhưng Hai Thiện chỉ im lặng. Cậu không thể nói dối. Đâu thể bảo rằng Mẫn không quan trọng với cậu. Bởi chính cậu mới hiểu được thứ tình cảm trong người mình là gì…

Ông Bá Trí nhìn sự im lặng đó, sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo.

Ông bước xuống từng bậc thềm.
Mỗi tiếng gậy chạm xuống nền gạch như một nhát búa giáng vào lòng Thiện. Rồi ông dừng lại trước mặt cậu.

– Mày thương nó tới vậy sao?

Hai Thiện khẽ run lên. Ông nhếch môi cười nhạt.

– Được. Tao cho mày lựa chọn.

Ông cúi xuống, ghé sát tai con trai.

– Một là mày bước ra khỏi cái cửa này. Tao để mày đi tìm nó. Nhưng ngay khi chân mày rời khỏi… người của tao cũng sẽ lên Sài Gòn.

Ông dừng lại. Ánh mắt không chút dao động.

– Tao không cần biết nó đang ở đâu.
Bệnh viện, hay bất cứ chỗ nào. Tao sẽ khiến nó biến mất khỏi đời mày, một cách đau đớn nhất.

Cả người Hai Thiện cứng đờ. Cơn lạnh từ cơn mưa dường như xuyên thẳng vào tim. Ông Bá Trí nhìn thẳng vào mắt con trai, như đang chờ câu trả lời.

Hai Thiện không nói được gì.
Môi cậu run lên. Bởi cậu biết…
Ông Bá Trí không nói để dọa mình.
Người đàn ông này có đủ quyền lực để biến lời nói đó thành sự thật.

Và lúc ấy, lần đầu tiên trong đời…
Hai Thiện nhận ra có những lúc yêu một người không phải là chạy tới bên cạnh họ. Mà là phải tự tay đẩy họ ra xa mình…

​Tùng! Tùng! Tùng!

​Tiếng trống chầu dồn dập trên sân khấu đại bang đột ngột nện xuống vang rền, như những nhát búa giáng mạnh vào màng nhĩ, kéo phăng Hai Thiện ra khỏi vũng lầy của ký ức nhiều năm trước.

​Cậu khẽ giật mình, bờ mi run rẩy chớp nhẹ. Luồng ánh sáng từ sân khấu phản chiếu vào đôi mắt trống rỗng đến lạnh người. Trận mưa lớn ở lục tỉnh năm nào đã tạnh từ lâu, nhưng cơn lạnh buốt thấu xương tủy của nó thì vẫn găm sâu vào tim cậu, chưa một ngày nào nguôi ngoai.

Cậu đang ngồi đây, diện quần áo đắt tiền, ngồi ở hàng ghế VIP trị giá cả chục đồng bạc Đông Dương. Ở đỉnh cao của sự nghiệp, gia đình êm ấm… nhưng tâm can lại rách nát không khác gì một kẻ bại trận.

​Chưa kịp để Hai Thiện định hình lại. Thì một bàn tay mang găng ren trắng muốt đã hốt hoảng nắm lấy cánh tay cậu, giật mạnh.

​- Mình ơi! Cậu Hai ơi! Thằng bé… thằng bé đâu mất tiêu rồi?!

​Giọng nói thảng thốt, run rẩy của vợ cậu – mợ Hai Tuyết vang lên bên tai, đánh tan dư âm hồi ức của cậu.

​Thiện quay phắt sang. Giữa khán phòng tối om ngập tràn bóng người, vợ cậu mặt cắt không còn giọt máu, chiếc quạt lông công trên tay rơi xuống sàn từ lúc nào. Mợ quýnh quáng vịn vào thành ghế, hai mắt dáo dác nhìn quanh các lối đi hẹp tối tăm, giọng lạc đi vì kinh hãi:

​- Hồi nãy con bướm giấy trên sân khấu thả xuống, thằng nhỏ đòi chụp… Tôi chỉ mới quay sang thưa chuyện với phu nhân ông Đốc có một câu, quay lại đã không thấy nó đâu rồi! Trời ơi, đèn đuốc trong này tối thui hà, con tôi nó biết đi đường nào cơ chứ!

​Nghe đến con trai, lồng ngực Hai Thiện thắt chặt lại. Cậu lập tức đứng bật dậy, bỏ qua mọi lễ nghi xã giao với các quan chức xung quanh. Đôi mắt cậu đanh lại, quét nhanh qua những hàng ghế bọc nhung đỏ nhập nhoạng ánh đèn màu.

​- Thằng nhỏ mới đứng đây thôi, không đi xa được đâu. Mình cứ ngồi yên đây, để tôi đi tìm!

​Cậu trầm giọng trấn an mợ, rồi nhanh chóng bước ra khỏi hàng ghế, chen qua dòng người đang say sưa nhìn lên sân khấu, lao vào khoảng tối của lối đi hẹp với một nỗi bất an cồn cào dâng kín lồng ngực.

​Chính cậu không thể ngờ được rằng, ở phía bên kia của bóng tối khán đài, con trai của cậu vừa vấp ngã… ngay trước mũi giày của người mà cậu đã hy sinh cả hạnh phúc đời mình để bảo vệ.

Mẫn vội vàng quỳ một chân xuống, dang hai tay đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn của đứa bé. Nó bế xốc thằng nhỏ lên ghế trống bên cạnh, vừa cẩn thận phủi sạch những vết bụi bặm dính trên chiếc quần tây nhỏ xíu của đứa nhỏ, vừa dịu dàng dỗ dành bằng chất giọng ấm áp:

– Ơi thương thương… Chú thương nè, nín đi con, không khóc nha. Té đau chỗ nào không, nói chú nghe coi?

Thằng nhỏ mắt tròn xoe còn ngập nước ngước lên nhìn Mẫn. Nó thấy gương mặt chú hiền khô, liền quệt nước mũi, ngoan ngoãn lắc đầu. Mẫn lấy chiếc khăn tay màu trắng luôn ủi phẳng trong túi áo ra, khẽ lau đi vệt nước mắt trên má đứa nhỏ, rồi hỏi:

– Con giỏi quá, ngoan vậy mới là con ngoan nè. Mà con đi với ai, bộ lạc mất cha má rồi hả?

Thằng bé ngơ ngác một chút, rồi như nhận ra điều gì… Nó vui vẻ, lí nhí chỉ tay về phía xa xa.

– Cha, cha kìa…

​Mẫn nhìn theo hướng ngón tay nhỏ xíu của đứa trẻ chỉ, lòng chợt dâng lên một cảm giác xao động mơ hồ khó tả.

Đứa nhỏ vẫn nắm lấy tay Mẫn, kéo nhẹ.

– Chú ơi… cha con kìa.

Mẫn chậm rãi đứng dậy. Ánh đèn sân khấu đúng lúc chuyển cảnh, một luồng sáng trắng bất ngờ quét ngang qua lối đi giữa hai hàng ghế.

Người đàn ông phía đối diện cũng vừa lúc ngẩng đầu lên. Trong khoảnh khắc đó… Tiếng đàn trên sân khấu. Tiếng trò chuyện của khán giả. Tiếng bước chân qua lại trong khán phòng.

Tất cả như biến mất.

Chỉ còn lại ánh mắt của hai người xa cách mấy năm trời, lần đầu tiên chạm vào nhau giữa nơi đông người nhất.

Mẫn chết lặng.

Còn người đàn ông kia… Bước chân cũng dừng lại.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 32"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tung
Tung
20 giờ trước

Trời ơi tui xin lạy tác giả 10 cái. Sao mà nó thấm mà nó hay quá vậy🥹 Lần đầu tui đọc hay xem một cái gì mà làm tui khóc suốt 2 tiếng đọc liên tục như vậy, khóc nấc luôn á.

0
Trả lời
tekete
tekete
6 ngày trước

tiếp đi ạ hay vaizz

0
Trả lời
Rbnn
Rbnn
23 ngày trước

T luỵ truyện này rồi á. Sao mà nó hay dữ z trời, buồn là có điều ra không đều nên không biết khi nào mới có chap mới đọc huhu

0
Trả lời
Lam
Lam
1 tháng trước

Cho tui hỏi trong đây ai là top, ai là bot vậy

3
Trả lời
Minh
Minh
2 tháng trước

Ra tiếp đi ạ

1
Trả lời
Lọ Vương
Lọ Vương
2 tháng trước

Truyện rất hay, ra thêm đi ạ

0
Trả lời
Caubebandam
Caubebandam
4 tháng trước

Tôi cần chương mới gấp

0
Trả lời
Goiemlavo
Goiemlavo
5 tháng trước

Ra tiếp đi mà Please

2
Trả lời
mmmmmm
mmmmmm
5 tháng trước

truyện hay vch, ra thêm dùm toi

0
Trả lời
Mỹ Tiên
Mỹ Tiên
5 tháng trước

viết tiếp được không ạ :((

0
Trả lời
xis
xis
5 tháng trước

tiếp nhé

0
Trả lời
Tphongxdtv
Tphongxdtv
5 tháng trước

Hay qué

0
Trả lời
Koi
Koi
5 tháng trước

Hay qua ạ ra phần tiếp theo y

0
Trả lời
Mê truyện gay
Mê truyện gay
5 tháng trước

Tiếp đi shop ơi , đọc mà quắn quéo

0
Trả lời
Thiện
Thiện
6 tháng trước

Tiếp y ạ hay quá

12
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz