Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 31
Prev
Next

Chương 31:

Năm năm trôi qua như một cái chớp mắt vậy. Giữa cái nhịp sống dập dìu, hối hả không bao giờ dừng lại ở cái đất Sài Thành này, thì trên một góc phố quen, có một nơi như sống chậm lại – Tiệm May Tân Thời vẫn lặng lẽ nép mình bên góc đường Catinat, tuy có đổi thay một chút nhưng vẫn giữ nguyên cái vẻ ngoài trang nhã vốn có.

​Tiếng máy may chạy đều đều vang lên trong căn tiệm nhỏ nằm trên một con phố đông đúc của Sài Gòn.
​Mùi vải mới, mùi gỗ bóng cùng hương hoa ngọc lan thoang thoảng từ chậu cây đặt bên cửa, hòa vào nhau tạo thành một thứ không khí vừa thanh lịch vừa ấm áp.

Ánh nắng cuối ngày xuyên qua lớp kính phía trước tiệm, rơi lên những cuộn lụa Hà Đông đủ màu được xếp ngay ngắn trên kệ. Bên ngoài, tiếng bánh xe kéo nghiến trên đường nhựa, tiếng còi xe hơi thỉnh thoảng dội lại cùng tiếng rao hàng thưa thớt lúc chiều tà, khiến con phố lúc nào cũng có cảm giác nhộn nhịp đặc trưng của đất kinh kỳ.

​Ở phía trong, cạnh chiếc bàn cắt may lớn bằng gỗ, một người thanh niên đang cúi đầu chăm chú chỉnh lại từng đường phấn trên lớp vải gấm.

​Năm năm trôi qua.

​Thằng Mẫn ngày nào còn quanh quẩn trong bộ đồ bà ba cũ kỹ, chân ướt chân ráo lần đầu tiên lên Sài Gòn, nói chuyện lúc nào cũng lí nhí như sợ làm phiền người khác… giờ đã khác đi rất nhiều. Nó không thường làm việc nặng như hồi ở dưới quê, người nhìn cũng thanh mảnh hơn sau từng năm học nghề.

Gương mặt vẫn giữ nét hiền lành quen thuộc, chỉ là cái vẻ ngơ ngác, sợ sệt của ngày trước đã được thay bằng nét điềm đạm của Dương.

Mái tóc được cắt gọn theo kiểu tân thời, nó bắt đầu tập làm quen áo sơ mi trắng luôn được ủi phẳng phiu và quần tây đen. Nhìn nó bây giờ chẳng còn là cái thằng ở đợ dưới quê nữa, mà giống như một cậu ấm của một gia đình đủ ăn đủ mặc.

​Nhưng thứ thay đổi nhiều nhất không phải là vẻ ngoài. Mà là ánh mắt của nó.

​Nó không còn lấm lét cúi xuống mỗi khi đối diện với người khác. Không còn giật mình run rẩy mỗi khi có ai lớn tiếng với mình. Năm năm qua, Dương đã kiên nhẫn dạy nó từng chút một, từ cách cầm kéo bấm sao cho ngọt, đo vải sao cho khéo, cho tới cách đứng thẳng lưng để thể hiện sự tự trọng của một người sống bằng đôi tay, bằng công việc của chính mình.

​Tiếng chuông cửa vang lên.

​Keng…!!!

​Mẫn lập tức ngẩng đầu. Một bà khách ăn mặc sang trọng bước vào tiệm, một tay khẽ phẩy chiếc quạt ren nhỏ để vơi đi cái nóng nực ngoài đường. Mẫn đặt cây thước gỗ xuống bàn, nhanh nhẹn bước tới, cúi đầu chào:

​- Dạ, con chào bà Thống Đốc. Bộ áo dài gấm bà đặt hôm trước, anh Dương đã sửa lại theo đúng số đo của bà rồi ạ. Bà muốn thử lại một chút coi có vừa ý không, để con vào trong lấy ra cho bà xem.

​Giọng của nó vẫn giữ nguyên cái chất miền Tây như hồi trước, nhưng đã rõ ràng, từ tốn và lưu loát hơn nhiều. Bà thống Đốc nhìn nó, ánh mắt hiện lên vẻ hài lòng:

– Ừm, lấy cho bà xem!

Nó đón lấy chiếc quạt từ tay bà, cẩn thận trải bộ áo dài từ trong tủ kính lên bàn gỗ để bà Đốc xem qua trước khi vào phòng thử. Bà ngó sơ qua rồi nói:

– À mà, hôm nay cậu chủ Dương có ở tiệm không!?

Mẫn chưa kịp thưa lời thì tấm rèm lụa ngăn cách với gian phòng trong đã khẽ vén lên. Dương bước ra, trên người vẫn là chiếc sơ mi tay dài cài măng-sét chỉnh tề, gương mặt nhã nhặn nở một nụ cười vừa vặn, lịch thiệp.

​- Dạ có tôi đây thưa bà lớn. Nghe giọng của bà ngoài cửa rồi nhưng dở dang công việc bên trong, mong bà thông cảm.

​Bà Thống đốc nhìn thấy Dương thì hai mắt sáng lên, cười niềm nở:

​- Cậu chủ Dương khéo miệng quá hà! Tôi hỏi cậu là để khen cậu đó. Coi bộ chiếc áo dài này may kịp lúc quá, tối nay bên Nhà hát Lớn vừa có kịch từ đoàn bên Paris, lại có vở tuồng mới của gánh đại bang dưới lục tỉnh lên, ông nhà tôi phải đi tiếp mấy ông phái đoàn bên chính quốc sang, tôi cũng phải bận bộ này đi theo làm mặt làm mày cho ông ấy chứ.

​Dương khẽ gật đầu, hai tay đan vào nhau tiếp lời:

​- Được phu nhân Thống đốc mặc áo dự đại tiệc, đó là cái phước phần của tiệm tôi rồi. Dạ, bà lớn cứ vào trong thử áo, có chỗ nào chưa ưng bụng, tôi sửa lại liền tại chỗ cho bà, không làm trễ nải giờ của bà đâu ạ.

​Bà thống đốc gật đầu hài lòng rồi theo nhân viên vào phòng thử. Đúng như tay nghề của Dương, chiếc áo gấm đỏ lên phom cực kỳ sang trọng, tôn lên nét quý phái của bà lớn.

Bước ra ngoài gương lớn, bà ngắm nghía hồi lâu, cười không ngớt miệng. Trong lúc Mẫn khéo léo phụ bà chỉnh lại tà áo, bà Thống đốc như sực nhớ ra điều gì, quay sang bảo Dương:

​- À cậu Dương này, bên nhà hát người ta có biếu ông nhà tôi mấy cặp vé thượng hạng ở hàng ghế vip. Mà ngặt nỗi mấy ông phó đốc, ông phán bên tòa tỉnh bận việc hổng đi được, thành ra lại thừa mất một cặp. Tôi thấy cậu quanh năm suốt tháng cứ giam mình trong tiệm may, tối nay có rảnh thì cầm cặp vé này dẫn theo ai đó đây đi xem hát cho khuây. Toàn giới thượng lưu, hội buôn lớn dập dìu đi xem, đông vui lắm. Sẵn đây tôi giới thiệu cậu với vài người bạn chắc chắn sẽ thích đồ của cậu.

​Nói rồi, bà mở chiếc ví da nhỏ, rút ra hai tấm vé nhà hát bằng giấy các tông cứng mạ chữ vàng chìa ra trước mặt anh.

​Dương nhìn cặp vé, trong lòng thoáng chút đắn đo. Anh vốn không thích những nơi xô bồ, phô trương của giới giàu sang. Thế nhưng, ánh mắt anh vô tình lướt qua Mẫn.

Thằng nhỏ từ lúc nghe đến bốn chữ “gánh hát lục tỉnh” thì đôi bàn tay đang xếp vải bỗng khựng lại, ánh mắt nó nhìn chăm chằm vào hai tấm vé, trong lòng như dấy lên thứ gì đó khó tả.

​Năm năm rồi, phàm là chuyện gì dính dáng tới hai chữ “lục tỉnh”, lòng thằng nhỏ chưa bao giờ yên.

​Dương thu hết biểu cảm của Mẫn vào mắt. Anh khẽ thở dài trong lòng, rồi ngước lên mỉm cười nhã nhặn với bà Thống đốc, anh cúi đầu xem như lời cảm ơn, anh nhận lấy hai tấm vé rồi nói.

​- Dạ, bà lớn đã có lòng, tôi đâu dám từ chối. Tối nay tôi sẽ sửa soạn đi xem, sẵn tiện phải xem áo của Tân Thời đứng giữa nhà hát sang trọng ra sao nữa chứ!

​Bà Thống đốc cười lớn vì câu nói của Dương, bà thanh toán tiền rồi vui vẻ ra xe đang chờ sẵn ngoài cửa.

​Tiếng chuông cửa lại ngân lên một tiếng keng tiễn khách. Căn tiệm lại rơi vào khoảng lặng chiều tà.

​Dương quay sang, đặt hai tấm vé xuống bàn, giọng anh trầm xuống.

​- Tối nay đóng cửa tiệm sớm một bữa. Em chuẩn bị đi, rồi anh dẫn em đi Nhà hát nha.

​Mẫn nhìn tấm vé vàng trong tay. Nó nuốt khan, cười mỉm…lí nhí đáp:

​”Dạ… anh Dương.”

Nói rồi nó xoay lưng bước vào trong.
Dương đứng nhìn theo bóng lưng nó cho đến khuất bóng sau tấm rèm lụa. Ngón tay anh vô thức miết nhẹ lên dòng chữ in nổi trên mặt giấy.

Một thoáng sau, ánh mắt anh chợt trầm xuống.

Hơn năm năm trước…

Cũng vào một đêm mưa như trút nước. Anh vẫn nhớ rõ dáng người nhỏ bé nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, cả người gần như bất động sau khi lãnh trọn viên đạn thay cho Hai Thiện.

Hôm đó, khi đưa được Mẫn vào bệnh viện, trên người nó vẫn còn dính đầy máu. Gương mặt vốn lúc nào cũng ngây ngô, cười nói, lúc ấy lại trắng bệch đến đáng sợ. Kể từ ngày mà Hai Thiện trở về quê.

Ba ngày sau.

Dương gần như không rời khỏi bệnh viện.

Anh chạy khắp nơi tìm thuốc, tìm bác sĩ giỏi, ngồi ngoài hành lang chờ từng lần người ta bước ra thông báo tình hình. Đến lúc nghe bác sĩ nói nó đã qua khỏi nguy hiểm, anh mới dám thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Ngày nó mở mắt. Việc đầu tiên thằng nhỏ làm không phải là rên rỉ vì vết thương đau đớn, mà là dùng bàn tay run rẩy, gầy guộc nắm chặt lấy vạt áo của Dương. Đôi mắt nó đỏ hoe, khô khốc, mấp máy hỏi bằng giọng thều thào, đứt quãng:

– Anh Dương…

Giọng nó khàn đặc.

– Cậu Hai… Cậu Hai sao rồi anh?

Dương nhìn nó. Nhìn cái đứa vừa mới bước qua cửa tử nhưng trong lòng vẫn chỉ nghĩ tới người khác.
Một lúc sau, anh mới khẽ gật đầu.

– Cậu Hai không sao hết…

Nghe được câu đó, bả vai căng cứng của Mẫn mới dần thả lỏng. Nó cười.
Một nụ cười nhẹ nhõm đến ngây ngô. Rồi nước mắt cứ vậy mà chảy ra.

Sau khi xuất viện, Mẫn được anh đưa về tiệm may dưỡng thương.
Thời gian đầu, nó vẫn còn yếu lắm. Vai trái chưa lành hẳn, mỗi khi trở trời lại đau nhức không ngủ được

Nhưng cái nụ cười ấy không giữ được lâu.

​Một tuần, rồi một tháng trôi qua. Thằng nhỏ bắt đầu biết ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống lòng đường. Cứ mỗi lần nghe tiếng còi xe hơi hay tiếng thắng xe kéo ken két dưới đường, nó lại giật mình, rướn người nhìn ra ngoài như một thói quen.

​Nó trông ngóng hình bóng của người đàn ông mà nó muốn đổi cả mạng sống để chở che.

​Có lần, vào một buổi chiều mưa dầm dề của Sài Gòn, Mẫn chịu không nổi nữa. Nó quay sang nhìn Dương, đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã nhuốm màu sầu muộn.

Một lúc sau, nó mới nhỏ giọng hỏi:

– Anh Dương, chắc là… cậu Hai bận quá nên chưa lên được đúng hông anh?

Nó im lặng một chút rồi cười nhẹ.

– Hay là… cậu quên đường lên đây rồi?

Cây kéo trong tay Dương dừng lại.
Anh không biết phải trả lời sao.
Bởi vì anh biết quá nhiều thứ.
Biết sự im lặng của Hai Thiện không đơn giản chỉ là một lời thất hứa suông…

Biết có những chuyện nếu nói ra, có thể sẽ khiến một người không còn đủ sức để tiếp tục đứng dậy.

Cho nên cuối cùng, Dương chỉ cúi đầu xuống, tiếp tục công việc trong tay rồi trả lời bâng quơ:

– Chắc cậu bận việc dưới quê thôi. Em ráng dưỡng thương cho lành hẳn đi.

Mẫn nghe vậy thì gật đầu.

Vẫn là cái kiểu tin tưởng vô điều kiện như ngày trước. Dần dà qua năm tháng, Mẫn không còn hỏi nữa. Nó bắt đầu học cách giấu nỗi buồn vào sâu tận đáy lòng mình, tập cười nói lưu loát, tập ăn bận chỉn chu, tập làm một người thợ may điềm đạm dưới sự dạy dỗ của Dương. Năm năm, một đứa trẻ ngây ngô đã tự khoác lên mình cái vỏ bọc trưởng thành, thản nhiên sống cho qua ngày đoạn tháng.

Chỉ có Dương biết…

Đằng sau nụ cười lúc nào cũng vui vẻ đó, vẫn còn một khoảng trống chưa từng được lấp đầy.

Cạch

Tiếng máy may vang lên từ gian trong, kéo Dương trở về với thực tại.

Anh khẽ chớp mắt, nhìn xuống tấm vé nhà hát vẫn còn nằm trong tay mình.

Năm năm đủ dài để một thành phố có những đổi thay, đủ dài để những con người từng thân thuộc trở thành những cái tên chỉ còn nằm trong ký ức.

Nhưng cũng có những chuyện, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, người ta vẫn không cách nào thật sự quên được.

Nó chỉ âm thầm lắng xuống.
Ẩn sâu vào một góc nào đó trong lòng. Mỗi khi vô tình nghe lại một câu nói cũ, hay bắt gặp một bóng dáng quen thuộc giữa dòng người đông đúc… tất cả lại chợt ùa về, đau như chưa từng mất đi.

Giống như vết sẹo trên vai Mẫn. Bên ngoài có thể đã lành, nhưng bên trong vẫn luôn âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời, nhắc nhở nó về một mối lương duyên từng rất gần… rồi lại lạc mất nhau giữa dòng đời rộng lớn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 31"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tung
Tung
20 giờ trước

Trời ơi tui xin lạy tác giả 10 cái. Sao mà nó thấm mà nó hay quá vậy🥹 Lần đầu tui đọc hay xem một cái gì mà làm tui khóc suốt 2 tiếng đọc liên tục như vậy, khóc nấc luôn á.

0
Trả lời
tekete
tekete
6 ngày trước

tiếp đi ạ hay vaizz

0
Trả lời
Rbnn
Rbnn
23 ngày trước

T luỵ truyện này rồi á. Sao mà nó hay dữ z trời, buồn là có điều ra không đều nên không biết khi nào mới có chap mới đọc huhu

0
Trả lời
Lam
Lam
1 tháng trước

Cho tui hỏi trong đây ai là top, ai là bot vậy

3
Trả lời
Minh
Minh
2 tháng trước

Ra tiếp đi ạ

1
Trả lời
Lọ Vương
Lọ Vương
2 tháng trước

Truyện rất hay, ra thêm đi ạ

0
Trả lời
Caubebandam
Caubebandam
4 tháng trước

Tôi cần chương mới gấp

0
Trả lời
Goiemlavo
Goiemlavo
5 tháng trước

Ra tiếp đi mà Please

2
Trả lời
mmmmmm
mmmmmm
5 tháng trước

truyện hay vch, ra thêm dùm toi

0
Trả lời
Mỹ Tiên
Mỹ Tiên
5 tháng trước

viết tiếp được không ạ :((

0
Trả lời
xis
xis
5 tháng trước

tiếp nhé

0
Trả lời
Tphongxdtv
Tphongxdtv
5 tháng trước

Hay qué

0
Trả lời
Koi
Koi
5 tháng trước

Hay qua ạ ra phần tiếp theo y

0
Trả lời
Mê truyện gay
Mê truyện gay
5 tháng trước

Tiếp đi shop ơi , đọc mà quắn quéo

0
Trả lời
Thiện
Thiện
6 tháng trước

Tiếp y ạ hay quá

12
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz