Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 24
Prev
Next

Chương 24:

Mười lăm phút sau, chiếc xe hơi của Dương đã rẽ khỏi con đường lớn đông đúc, lao vun vút qua những dãy phố đang lên đèn.

Bên trong xe im thin thít.

Mẫn ngồi ở ghế phụ, hai bàn tay siết chặt tới mức run lên từng chặp. Từ lúc lên xe tới giờ nó gần như không nói câu nào. Chỉ thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn Dương như muốn hỏi gì đó, rồi lại thôi.

Dương thì lái xe rất nhanh.

Hai tay ghì chặt vô lăng. Gương mặt anh lạnh tanh dưới ánh đèn đường vụt qua cửa kính.

Mãi một lúc sau, Mẫn mới nghẹn giọng hỏi nhỏ:

– Anh Dương… liệu hai cậu có sao hông anh?

Dương im lặng vài giây. Rồi thấp giọng:

– Anh không biết, hiện tại tụi mình chỉ có bấy nhiêu thông tin đó thôi. Sài Gòn rộng lắm, anh cũng chẳng biết phải đi tìm họ như thế nào. Nhưng…. Nếu Jean đã nhúng tay vô chuyện này… thì anh không nghĩ là sẽ ổn đâu.

Nghe tới đó, mặt Mẫn tái hẳn đi. Nó cúi gằm xuống, hai mắt đỏ hoe.

Chiếc xe tiếp tục lao đi giữa màn đêm. Khoảng gần hai mươi phút nữa Dương mới giảm tốc độ.

Phía trước, sau hàng cây dầu cao đen kịt là một khu biệt phủ kiểu Pháp nằm tách biệt hẳn khỏi khu phố đông người. Hàng rào bằng tường cao lớn bao quanh khuôn viên, bên trong thấp thoáng ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa kính rộng.

Xa xa còn có bóng vài tên lính gác đang đi tuần.

Dương không chạy xe tới gần. Anh cho xe dừng lại trong một đoạn đường tối cách biệt phủ chừng vài trăm mét.

Máy xe vừa tắt, không gian lập tức chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng dế kêu và tiếng nhạc mơ hồ vọng ra từ biệt phủ phía xa.

Dương đứng chôn chân một lúc rồi quay sang Mẫn. Mắt anh lúc này nghiêm hẳn đi.

– Mẫn, nghe anh dặn.

Mẫn nuốt nước miếng, gật đầu liên tục.

Dương tháo đồng hồ bỏ túi đặt lên táp-lô xe, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.

– Nếu sau một tiếng… hay chậm lắm là hai tiếng nữa mà anh chưa quay lại…

Anh ngừng một chút.

Chính anh cũng nhận ra mình không biết phải dặn gì tiếp theo.

Báo cảnh sát?

Không được.

Tìm người quen?

Mẫn mới lên Sài Gòn chưa bao lâu, có biết ai đâu.

Dương bật cười nhạt một tiếng rất khẽ._Cái kiểu cười của người đang bị dồn tới đường cùng.

– Thì… chắc là có chuyện rồi.
Mẫn nghe tới đó, mặt cắt không còn giọt máu:

– Anh đừng nói vậy mà… Em làm được gì giúp anh hông?

Dương quay sang nhìn nó. Dưới ánh đèn lờ mờ trong xe, gương mặt anh vẫn điềm tĩnh tới lạ, nhưng đáy mắt đã lộ rõ vẻ căng thẳng bị đè nén từ nãy tới giờ.

– Nghe anh nè.

Anh nhét vào tay Mẫn một xấp tiền cùng chùm chìa khóa xe.

– Nếu anh không ra… Em bỏ xe chạy khỏi đây trước.

– Đừng quay lại kiếm anh…

Giọng Dương đột nhiên nghiêm hẳn.

– Em cứ chạy thẳng đường này, hơi xa nhưng khi ra tới đường lớn, miễn không phải là quan Tây, thì hỏi người nào đó đường đi đến phố Catinat – Tiệm May Tân Thời… Người ta sẽ biết.

– Hiểu không?

Mẫn cắn môi, nó siết chặt chùm chìa khóa, mắt rưng rưng.

– Em không bỏ anh đâu.

Dương nhìn nó vài giây. Rồi bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ tóc nó ra sau như dỗ con nít.

– Ngoan đi. Anh sẽ đem Cậu Hai về cho em.

Nói rồi Dương đóng cửa xe lại. Gió đêm lập tức thổi tung vạt áo sơ mi trắng mỏng, anh chậm rãi hít sâu một hơi. Rồi… bắt đầu tháo từng cúc áo nơi cổ áo mình.

Một cái. Rồi thêm một cái nữa. Làn da trắng nơi ngực thấp thoáng lộ ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Đến cúc thứ ba, anh khựng lại vài giây. Ánh mắt tối đi thấy rõ.

Từ trước tới giờ, Dương luôn ghét ánh mắt của Jean nhìn mình. Cái kiểu nhìn như muốn chiếm đoạt. Như nhìn một món đồ đẹp bày sau lớp kính tiệm may, chạm vào được rồi thì vứt xó không thương tiếc.

Nhưng đêm nay… Anh lại phải tự bước vào miệng cọp. Dương nhắm mắt một thoáng rất ngắn, sau đó mới tiếp tục bước về phía biệt phủ.
Cánh cổng sắt lớn nhanh chóng mở ra sau khi lính gác nhìn thấy Dương. Một tên lính Tây cúi đầu:

– Ngài Jean đã chờ cậu từ nãy giờ.
Dương chỉ khẽ gật đầu, chậm rãi bước vào bên trong.

Biệt phủ của Jean xa hoa tới ngột ngạt. Đèn chùm pha lê sáng rực phản chiếu lên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Mùi rượu mạnh, thuốc lá và nước hoa đàn ông trộn lẫn trong không khí khiến người ta khó thở.

Dương vừa bước tới phòng khách lớn thì đã nghe tiếng cười trầm khàn vọng xuống từ cầu thang.

Jean chậm rãi bước xuống. Hắn chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm trắng ngang hông, mái tóc còn ướt nước.
Vừa nhìn thấy Dương, mắt Jean lập tức sáng lên.

– Mon Dieu… (Trời đất ơi!)

Gã bật cười chậm rãi, ánh mắt tham lam quét từ cổ áo mở rộng tới phần ngực lộ ra của Dương.

– Cuối cùng em cũng chịu tới thật.
Dương cố nén cảm giác ghê tởm đang bò dọc sống lưng, chỉ khẽ cong môi cười nhạt.

– Tôi đã nói rồi mà… đêm nay tôi thấy cô đơn lắm.

Jean bước xuống từng bậc cầu thang, tới gần mức Dương có thể ngửi thấy mùi rượu trên người hắn.
Bàn tay thô ráp nâng nhẹ cằm anh lên.

– Em đẹp hơn cả lúc ở tiệm may.

Dương cố giữ hơi thở đều lại.
Nhưng ngay lúc đó, anh liếc thấy hai tên lính gác đứng gần hành lang phía sau. Rồi thêm vài bóng người thấp thoáng ngoài cửa kính trên cầu thang. Nhiều hơn anh nghĩ. Dương khẽ nhíu mày:

– Ngài để nhiều người ở đây quá…

Jean bật cười:

– Em sợ à?

– Không.

Dương chậm rãi bước lại gần hơn, giọng hạ thấp như làm nũng, một tay chạm nhẹ lên ngực Jean.

– Nhưng có người nhìn… tôi không thoải mái… làm việc…

Jean im lặng vài giây. Rồi bật cười khoái trá như vừa được vuốt trúng lòng tự ái đàn ông.

Gã quay sang đám lính:

– Tụi bây, lui hết ra ngoài đi, kiếm chỗ nào đó trốn cho kỹ vào.

– Nhưng thưa ngài…

– TAO BIỂU RA NGOÀI.

Đám lính lập tức cúi đầu rút đi. Dương nhìn theo bóng họ khuất dần khỏi hành lang, trong lòng cuối cùng mới nhẹ đi đôi chút. Ít nhất… Nơi này sẽ dễ ra vào hơn.

Nhưng ngay lúc anh còn chưa kịp thở ra, Jean đã bất ngờ túm lấy cổ tay Dương kéo mạnh về phía mình.
Bịch.

Lưng anh va vào thành ghế sofa. Jean cúi xuống sát mặt anh, ánh mắt đã bắt đầu đỏ ngầu vì men rượu lẫn dục vọng.

– Hôm nay tôi không để em chạy nữa đâu.

Ngay lúc đó, điện thoại bàn ở góc phòng bất ngờ reo lên khiến Jean nhíu mày khó chịu rồi đứng dậy nghe máy.

Dương được thả lỏng đôi chút, anh ngẩng đầu lên nhìn theo hướng của hắn. Giọng Jean nhanh chóng đổi sang tiếng Pháp:

– Oui?… Thế nào? Bọn nó tỉnh chưa? Không cần đánh chết ngay bây giờ. Tao nói chờ tới khuya. Nhớ khóa kho cho kỹ vào… Mà dù sao thì tụi nó cũng chả chạy được khỏi kho 14 đâu.
Jean cười gằn:

– Nếu tụi nó còn la ó thì cứ đập thêm vài bận. Đằng nào đêm nay cũng thành tro thôi.

Dương nghe vậy ngồi im. Nhưng bàn tay dưới lớp áo đã siết chặt tới trắng bệch.

Là nhốt ở nhà kho chứ không phải nhà tù… Vậy là anh đoán đúng. Jean cúp máy xong mới quay lại, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn hẳn.

Dương cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể, anh chống một tay lên thành ghế.

– Sao vậy, ngài có việc phải đi sao? Là chuyện hồi chiều hả?

Dương cười nhạt:

– Chiều nay ở tiệm may… tôi có nghe loáng thoáng chuyện gì đó, có đúng không?

Nghe vậy, Jean liền bật cười như vừa được gãi đúng chỗ ngứa. Dương biết, hắn là loại người vô cùng yêu thích cảm giác được khoe quyền lực trước mặt người khác, đặc biệt là anh.

– Hai thằng ngu từ tỉnh nhỏ lên thôi.
Jean ngửa đầu nhấp rượu.

– Cái đám thương hồ trong hội buôn An Phú gì đó đang cấu xé nhau ấy mà, tôi chỉ làm đúng phần của mình thôi.

Dương chống cằm nhìn hắn, môi nhếch lên vờ như đang đồng tình:

– Nghe nguy hiểm quá. Tôi cũng chẳng ưa nổi cái đám ô hợp đó. Vài hôm trước có người dưới lục tỉnh vào tiệm may có ý đụng chạm tôi…

– Nguy hiểm? Thật à…? – Jean bật cười khinh khỉnh.

– Ở cái đất Sài Gòn này, tôi muốn ai biến mất thì người đó sẽ biến mất.
Nói rồi gã cúi xuống sát mặt Dương hơn.

– Miễn là em ngoan với tôi… thì chẳng ai dám đụng tới em đâu… Nhất là cái đám chuột nhắt đó.

Để Jean cao hứng hơn nữa, Dương lê bàn tay mình xuống chiếc khăn đang quấn ngang hông Jean, chạm nhẹ. Anh hơi nghiêng đầu, giọng thấp xuống như tò mò thật sự:

– Ngài nhốt tụi nó ở đâu mà tự tin vậy?

Jean cười khẩy.

– Một cái kho bỏ hoang ngoài bãi cảng. Xa lắm. Có la tới sáng cũng chẳng ai nghe.

Hắn ngửa đầu uống cạn ly rượu rồi chống tay lên đầu gối, nhìn Dương bằng ánh mắt khoe khoang.

– Kho 14. Quai de l’Honneur. Chỗ đó giờ lính của tôi canh.

Nói tới đây, Jean bỗng bật cười lớn hơn.

– Một thằng còn tỉnh hồi nãy, vùng vẫy dữ lắm. Hình như là thằng cao lớn hơn… tên gì nhỉ… Hình như là con trai của chủ thương hội đó.
Gã nhíu mày nghĩ nghĩ rồi nhún vai. Không nhớ.

– Nhưng cứng đầu thật. Bị đánh gãy cả môi mà còn dám chửi ngược lại lính của tôi.

Nghe tới đó, tim Dương như thắt lại.
Hai Thiện… Chắc chắn là Hai Thiện rồi… Jean thì hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Dương vừa tối đi trong thoáng chốc.

– Nhưng thôi… nói chuyện người khác làm gì.

Nói xong, tay của Jean vuốt dọc cổ Dương xuống tới xương quai xanh vừa hé lộ sau lớp áo mở cúc.

– Đêm nay tôi muốn nói chuyện của em hơn… Dương à!

Dương cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên tận cổ họng. Anh chậm rãi ngước mắt nhìn Jean, cố kéo câu chuyện đi tiếp:

– Tôi tò mò thôi mà.

Nói xong, Dương đẩy nhẹ người Jean ra một chút. Anh đưa tay cầm chai rượu trên bàn, tự rót thêm vào ly Jean và ly của mình.

– Dù sao… nghe ngài kể chuyện xử người cũng thú vị thật.

Jean nghe vậy thì cười thích thú.

– Em đúng là biết cách làm người ta mê.

Dương cúi mắt, giả bộ cười nhạt. Trong lúc rót rượu, đầu óc anh lại đang chạy điên cuồng.

Kho 14. Ngoài cảng biển. Lính canh. Và còn thời gian trước khi bọn chúng châm lửa, nửa đêm là khoảng thời gian ít người.

Chắc để né tai mắt của cấp trên, ngụy tạo một vụ hỏa hoạn chứ gì?

Dương khẽ nghiêng người, rút từ bên trong túi, anh lấy ra một chiếc hộp bạc mỏng, bề mặt chạm hoa văn tinh xảo kiểu Pháp.

Jean lúc này mới nhướng mày thích thú:

– Còn giấu đồ chơi nữa sao?

Dương không đáp ngay. Anh chỉ cúi đầu mở nắp hộp, để lộ mấy viên thuốc nhỏ màu hổ phách nằm ngay ngắn bên trong. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên đôi mắt sau lớp kính của anh, khiến vẻ mặt vốn nhã nhặn càng trở nên mập mờ hơn một chút.
Anh cười nhạt.

– Đây là thứ tôi dùng khi tôi cô đơn. Uống vào sẽ dễ… hưng phấn hơn.

Jean bật cười lớn, mắt sáng lên đầy khoái lạc:

– Ôi trời… tôi càng lúc càng thích em rồi đó.

Dương chậm rãi lấy ra một viên thuốc, đưa lên môi. Nhưng trước khi bỏ vào miệng, anh còn cố tình ngước mắt nhìn Jean một cái thật lâu. Cái nhìn nửa như khiêu khích, nửa như cam chịu.

Rồi anh nuốt xuống.

Jean chăm chú nhìn yết hầu Dương khẽ chuyển động mà không để ý viên thuốc đã được Dương lùa xuống phía dưới, dùng hàm và môi kẹp chặt lại. Nhìn Dương như thế, mắt hắn lập tức tối lại vì dục vọng.

– Em đúng là biết cách làm người khác phát điên.

Dương bật cười rất khẽ. Anh rướn người lại gần hơn, tựa nhẹ hông vào mép bàn rượu.

– Tôi đâu dám để ngài thất vọng.
Nói rồi anh lại lấy thêm một viên khác, đưa về phía Jean.

– Hay là… ngài thử luôn đi?
J
ean không hề nghi ngờ. Gã vốn đã ngà ngà men say, lại đang chìm trong cảm giác chiến thắng vì cuối cùng cũng dụ được Dương tự bước tới tận cửa. Gã cúi đầu ngậm lấy viên thuốc ngay từ đầu ngón tay Dương.

Cả hai gần tới mức Dương có thể ngửi rõ mùi rượu mạnh và thuốc lá trên hơi thở hắn.

Jean bật cười khàn đặc:

– Nếu biết em ngoan thế này, tôi đã bắt em về biệt phủ từ lâu rồi.

Rồi, hắn như điên lên vì hứng tình, không còn nhẹ nhàng như trước mà nắm lấy cổ tay Dương kéo mạnh để anh mất đà mà ngã vào lòng mình. Lúc này, toàn thân Dương như muốn chống đối. Anh gồng lên, muốn chạy khỏi chỗ đáng sợ này… Thế nhưng Jean – một gã cảnh sát trưởng Tây cao lớn sẽ để yên cho anh chạy thoát sao?

Jean không chờ được thêm. Hắn áp môi xuống hôn Dương một cách thô bạo, gần như là cắn xé. Lưỡi hắn xông thẳng vào, quấn lấy lưỡi Dương, hút mạnh đến mức anh không kịp thở. Một tay Jean nắm chặt tóc sau gáy Dương, tay kia túm lấy vạt áo sơ mi trắng xé mạnh.

Xẹt…

Mấy cái cúc áo bay tứ tung. Jean cởi phăng chiếc áo ra khỏi người Dương, ném xuống sàn, rồi đẩy anh ngã ngửa ra ghế sofa.

Dương nằm đó, ngực trần phập phồng. Anh siết chặt hàm. Cơ thể anh run nhẹ, không phải vì khoái cảm, mà vì… Sợ.

Jean cúi xuống, miệng ngậm lấy một bên núm vú anh, mút mạnh, cắn nhẹ. Tay gã luồn xuống dưới, tháo khóa quần Dương một cách thô bạo, kéo tụt quần cùng quần lót xuống tận đầu gối.

– J..jean!

Mặc kệ Dương ra sức gọi, giọng hắn ngày càng khàn đi.

– Đẹp thật…

Jean rên khàn khàn, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào thân thể trắng trẻo của Dương.

– Tôi thèm cái thân thể này từ lâu rồi.

Hắn nắm lấy hai đầu gối Dương, đẩy mạnh sang hai bên, ép anh dạng rộng chân. Con cặc to lớn, nóng hổi và vẫn còn dính nước miếng của gã, dí thẳng vào hậu môn Dương.

Dương cắn chặt môi đến chảy máu. Anh quay mặt đi, mắt nhắm nghiền, hai tay siết chặt mép ghế sofa đến trắng bệch.

“Khốn nạn… Khốn nạn!”

Từng tiếng vang vọng lại trong đầu Dương, mỗi lần Jean cọ xát mạnh vào cửa hậu, cơ thể anh lại run lên vì ghê tởm và đau đớn. Jean không dùng bất kỳ chất bôi trơn nào. Hắn nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, xoa qua loa lên con cặc mình rồi dí mạnh đẩy vào.

A…!

Dương rên khẽ, đau nhói đến mức toàn thân co giật. Jean thì cười cợt một cách man rợ, hông đẩy mạnh một cái nữa, chui được nửa cây cặc to lớn vào trong anh.

– Chặt quá… Đúng là lần đầu của em phải không?

Jean gầm gừ, mắt long sòng sọc vì khoái lạc. Hắn không dừng lại. Hông hắn rút ra rồi đâm mạnh vào từng cú. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên dồn dập trong căn phòng khách rộng lớn.

Jean đè chặt Dương xuống sofa, một tay bóp mạnh ngực anh, tay kia nắm tóc kéo ngược đầu anh lại để hôn cắn.

Dương cắn răng chịu đựng. Nước mắt trào ra khóe mắt nhưng anh cố nuốt ngược vào. Mỗi lần Jean đẩy sâu, anh lại thấy ghê tởm đến mức muốn nôn. Ghê tởm Jean, ghê tởm chính bản thân mình đang nằm đây, dạng chân ra cho một gã đàn ông mà anh khinh bỉ.

“Chỉ cần thêm một chút nữa… chỉ cần hắn gục… là được…”

Jean càng lúc càng điên cuồng. Hắn nhấc hai chân Dương lên vai mình, đâm mạnh liên hồi, miệng thì thầm những câu tục tĩu bằng tiếng Pháp xen lẫn tiếng Việt lơ lớ:

– Mày là của tao… từ nay về sau chỉ tao được đụ mày… nghe chưa?

Dương không đáp, chỉ siết chặt hàm như cố nén cơn uất hận xuống cổ, để mặc nước mắt lăn dài xuống thái dương. Cơ thể anh đau rát, tâm trí thì hỗn loạn. Anh ghê tởm đến mức muốn chết đi ngay bây giờ. Thậm chí, trong cơn hoảng loạn này, anh chỉ có thể nghĩ tới… Hai Thiện. Người mà anh yêu tới mức có thể đánh đổi bằng tôn nghiêm, danh dự của mình.

Jean càng hưng phấn hơn, nhịp đẩy càng lúc càng mạnh và nhanh. Hắn gầm lên một tiếng dài, siết chặt hông Dương rồi phun tinh nóng hổi sâu vào trong anh.

Dương nằm bất động, mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Tinh dịch của Jean tràn ra từ hậu môn anh, chảy dài xuống sofa. Jean nằm đè lên anh, thở hổn hển, hôn bừa bãi lên cổ và ngực anh. Gã cười thỏa mãn:

– Em ngoan lắm…

Trong khi đó. Ngoài con đường tối om phía trước biệt phủ, Mẫn ngồi co ro trong xe mà ruột gan nóng như lửa đốt. Nó hết nhìn đồng hồ rồi lại nhìn về phía căn biệt phủ sáng đèn phía xa. Một tiếng. Rồi hơn một tiếng trôi qua mà vẫn không thấy Dương quay lại. Mẫn siết chặt chùm chìa khóa trong tay.

Những lời Dương dặn lúc nãy cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó.

“Nếu anh không ra… em bỏ xe chạy khỏi đây trước.”

Nhưng bỏ kiểu gì được. Trong đó còn có anh Dương. Ngoài kia còn có Cậu Hai. Nó cắn mạnh môi. Rồi bất ngờ mở cửa xe bước xuống. Mẫn cúi thấp người men theo hàng rào sắt tiến lại gần biệt phủ. Tim đập mạnh tới mức chính nó cũng nghe rõ trong lồng ngực.

May là đám lính đã bị Jean đuổi bớt ra ngoài từ trước, khu hành lang lúc này vắng hơn nhiều. Vừa tới cổng lớn phía trước, nó đã nghe tiếng động vọng lại từ phòng khách. Là tiếng cười khàn khàn của Jean.
Mẫn nuốt nước miếng, rón rén bước tới gần. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn qua khe cửa… nó đứng chết trân tại chỗ.

Jean nằm đè lên Dương, thở hổn hển nhưng con cặc vẫn còn cứng ngắc bên trong anh. Hắn rút ra một chút rồi đâm mạnh trở lại, cười man rợ:

– Chưa xong đâu… Đêm nay tôi sẽ đụ em đến khi em không ngồi nổi.

Hắn kéo Dương dậy, lật người anh nằm sấp trên ghế sofa rộng, hai tay Dương bị kéo ra sau lưng. Jean lấy chiếc thắt lưng da của mình quấn chặt hai cổ tay Dương lại với nhau, rồi khóa chặt vào thanh sắt trang trí ở đầu ghế. Dương không thể cử động tay, chỉ có thể quỳ gối, thân trên bị ép sát xuống ghế sofa.

– Jean… xin ngài, đừng…

Dương cố gắng nói, giọng khàn đặc. Nhưng Jean không nghe. Hắn đứng dậy, nắm tóc Dương kéo đầu anh ngẩng lên. Con cặc to lớn, dính đầy tinh dịch và dịch nhờn của chính hắn, dí thẳng vào miệng Dương.

– Bú đi. Tôi muốn thấy Dương ngậm nó.

Dương siết chặt hàm, mắt đỏ hoe. Nhưng Jean không cho anh từ chối. Hắn ấn mạnh hông về phía trước, đâm con cặc sâu vào miệng Dương. Anh ho sặc sụa, nước mắt trào ra, nhưng Jean vẫn ấn sâu hơn, đụ mạnh miệng anh theo nhịp.

– Mút mạnh lên… Đúng rồi… Giỏi lắm con điếm…

Jean vừa đụ miệng Dương vừa vuốt mạnh tóc anh, hông đẩy ra đẩy vào dồn dập. Nước miếng và dịch nhờn chảy dài từ khóe miệng Dương xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn. Hai tay bị trói chặt, cơ thể đau rát, trong lòng dâng trào nỗi tủi nhục không thể tả, chẳng biết làm gì khi nước mắt anh cứ trào ra ngoài. Cảm giác như mình chẳng thể thở nổi nữa.
Nhưng… Trước khi tầm mắt mờ đi, anh mơ hồ nhìn thấy một bóng người từ phía sau chạy tới.

Bốp!

Tiếng thủy tinh rơi xuống sàn nhà vỡ tan như lôi Dương về thực tại…

Lúc nhìn thấy viễn cảnh đó qua cửa sổ, Mẫn không nghĩ ngợi gì thêm. Nó vòng qua cửa chính, nhặt một cái bình hoa nặng đặt trên kệ gần cửa, lén lút tiến lại phía sau lưng Jean. Trong khoảnh khắc Jean ngửa đầu rên rỉ vì khoái cảm, Mẫn vung bình lên hết sức.

Jean chưa kịp quay đầu thì đã bị đập trúng. Toàn thân hắn cứng đờ, mắt trợn trắng, rồi đổ sập xuống sàn như bao lúa.

Dương thì giật mình ngẩng đầu lên, miệng còn dính đầy nước miếng và dịch nhờn, ánh mắt hoảng loạn. Khi nhìn thấy Mẫn đứng đó, tay vẫn cầm cái bình vỡ, anh gần như không tin vào mắt mình.

– Mẫn…?

Mẫn run lẩy bẩy, giọng nó nghẹn lại:

– Anh Dương… anh…

Nó đờ người ra như không tin vào mắt mình, nhìn thấy Dương – người anh luôn lịch sự, luôn nhã nhặn – giờ đang quỳ dưới sàn nhà, hai tay bị trói chặt vào ghế, thân thể trần trụi, ngực và cổ đầy vết cắn đỏ, tinh dịch trắng đục đang chảy dài từ khóe miệng xuống cằm, xuống ngực.

Giọng Mẫn run đến mức vỡ òa. Mắt nó mở to, kinh ngạc, rồi đột nhiên đỏ lên. Không một giây chần chừ, Mẫn quăng cái bình vỡ xuống sàn, lao tới quỳ sụp xuống trước mặt Dương. Nhanh tay cởi trói cho anh.

Nó vòng hai tay ôm chặt lấy Dương, siết mạnh như sợ anh biến mất. Người Dương lạnh ngắt, run rẩy. Mẫn ôm anh bằng cả sức lực, mặt vùi vào vai anh, giọng nghẹn ngào:

– Anh…… Sao nó dám… sao lại như thế này…

Dương cứng đờ một thoáng, rồi toàn thân anh run lên dữ dội. Nước mắt anh trào ra không kìm được. Anh cúi đầu, nép vào vai Mẫn, tiếng khóc bật ra khàn khàn, tủi nhục:

– Mẫn… đừng nhìn… đừng nhìn anh như này…

Mẫn đẩy nhẹ Dương ra, nó cởi áo choàng lên cho anh, rồi dìu anh đứng dậy. Bỗng nhiên nó nghe tiếng gọi của đám lính canh vọng lại từ phía xa:

– Ngài Jean, có chuyện gì vậy? Tôi nghe tiếng vỡ kính đúng không?

Dương với Mẫn đang loay hoay mặc đồ vào thì bỗng chốc giật mình, gấp gáp hơn. Mẫn dìu Dương chạy
nhanh ra cửa.

Dương cũng chỉ biết nương theo người nó mà từng bước chạy thục mạng mặc cho cả người hoàn toàn ê ẩm.

Bên ngoài, tiếng chó sủa bắt đầu vang dậy. Rồi tiếng bước chân đám lính vọng tới ngày một gần hơn.

– Ngài Jean! Ngài có sao không!?

Dương nghe thấy liền biến sắc:

-_Mẫn… nhanh lên… Em khóa cửa trước được không?

Mẫn không trả lời, chỉ cắm đầu chạy về phía cửa. Nó cắn răng, kéo mạnh cửa đóng lại, rồi nó chốt cái khóa ở giữa. Mẫn vội quay lại đỡ lấy Dương.

– Anh có đi nổi hông?

Dương thở gấp, cố lắc đầu cho tỉnh táo:

– Đi… được…

Nhưng vừa bước một bước, chân anh đã mềm nhũn. Mẫn thấy vậy thì hoảng thật sự. Ngoài hành lang đã vang lên tiếng súng lên cò lách cách.

– MỞ CỬA RA! NGÀI JEAN!

Dương nghiến răng nhìn quanh căn phòng. Rồi anh chợt thấy cửa kính bên hông vẫn chưa khóa.

– Qua đó…

Mẫn gần như phải dìu cả người Dương đứng dậy. Một tay vòng qua eo anh, tay kia giữ chặt cánh tay Dương trên vai mình. Nó gồng tới mức mặt đỏ gay.

– Anh ráng chút nha anh…

Dương cắn chặt môi để giữ tỉnh táo.
Rầm! Cửa chính phía ngoài bắt đầu bị đập mạnh.

– NGÀI JEAN!

Mẫn sợ tới mức tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nó dìu Dương lảo đảo chạy về phía cửa kính. Ngay lúc cả hai vừa trèo qua được bên ngoài.
Rầm! Cửa phòng khách bật tung. Tiếng lính hét thất thanh vang lên phía sau:

– Thằng may, ngài Jean bị đánh ngất rồi, tìm nó mau! Bắt nó lại!

Mẫn gần như hoảng loạn, nó ôm chặt Dương rồi kéo anh chạy xuyên qua hành lang tối om bên hông biệt phủ, dẫn ra cửa chính, nhưng cửa chính thì có lính canh ngoài kia… Lúc này, Mẫn chợt thấy bên hàng rào tường có một cánh cửa dẫn ra khu vườn bên kia. Từ khu vườn này có thể nhìn thấy xe đậu từ phía xa, nhưng vẫn được ngăn bằng một tấm lưới… Không do dự gì nhiều, nó cùng Dương chạy thẳng ra vườn.

Dương lúc này gần như dựa hết sức nặng lên vai nó. Tiếng bước chân và tiếng chó săn đuổi sát phía sau. Một viên đạn bắn sượt ngang cột sắt tóe lửa. Mẫn giật mình hét lên nhưng vẫn không buông Dương ra.

Anh Dương… cố lên anh…

Dương giọng khàn đặc:

– Xe phía trước…

Mẫn gật đầu lia lịa dù chính nó cũng sắp khuỵu xuống tới nơi. Hai người lảo đảo chạy qua con đường đất tối đen, cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc xe hơi đậu dưới bóng cây dầu.
Mẫn gần như dùng hết sức xé lưới, tay nó gần như bị lưới cắt đến chảy máu, nhưng nó chẳng quan tâm, nó để Dương chui qua trước rồi tới nó. Dương ngồi vào ghế lái.

Tiếng lính đã gần tới sau lưng. Mẫn run bần bật leo lên ghế phụ. Anh nhanh chóng đạp mạnh chân ga.

Ngay lúc đó!

Đoàng!

Kính sau xe nứt toác vì một phát súng. Chiếc xe gầm mạnh rồi lao vọt đi như điên, bánh xe ma sát xuống nền đường tóe bụi trắng mù mịt.
Phía sau, tiếng Jean gào bằng tiếng Pháp đầy điên loạn vang vọng khắp biệt phủ:

– MẸ KIẾP, BẮT NÓ LẠI CHO TAO!

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 24"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tung
Tung
1 ngày trước

Trời ơi tui xin lạy tác giả 10 cái. Sao mà nó thấm mà nó hay quá vậy🥹 Lần đầu tui đọc hay xem một cái gì mà làm tui khóc suốt 2 tiếng đọc liên tục như vậy, khóc nấc luôn á.

0
Trả lời
tekete
tekete
7 ngày trước

tiếp đi ạ hay vaizz

0
Trả lời
Rbnn
Rbnn
24 ngày trước

T luỵ truyện này rồi á. Sao mà nó hay dữ z trời, buồn là có điều ra không đều nên không biết khi nào mới có chap mới đọc huhu

0
Trả lời
Lam
Lam
1 tháng trước

Cho tui hỏi trong đây ai là top, ai là bot vậy

4
Trả lời
Minh
Minh
2 tháng trước

Ra tiếp đi ạ

1
Trả lời
Lọ Vương
Lọ Vương
2 tháng trước

Truyện rất hay, ra thêm đi ạ

0
Trả lời
Caubebandam
Caubebandam
4 tháng trước

Tôi cần chương mới gấp

0
Trả lời
Goiemlavo
Goiemlavo
5 tháng trước

Ra tiếp đi mà Please

2
Trả lời
mmmmmm
mmmmmm
5 tháng trước

truyện hay vch, ra thêm dùm toi

0
Trả lời
Mỹ Tiên
Mỹ Tiên
5 tháng trước

viết tiếp được không ạ :((

0
Trả lời
xis
xis
5 tháng trước

tiếp nhé

0
Trả lời
Tphongxdtv
Tphongxdtv
5 tháng trước

Hay qué

0
Trả lời
Koi
Koi
5 tháng trước

Hay qua ạ ra phần tiếp theo y

0
Trả lời
Mê truyện gay
Mê truyện gay
5 tháng trước

Tiếp đi shop ơi , đọc mà quắn quéo

0
Trả lời
Thiện
Thiện
6 tháng trước

Tiếp y ạ hay quá

13
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz