Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 23
Prev
Next

Chương 23:

Chiều Sài Gòn dần nghiêng sang màu vàng mật. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua những ô cửa kính lớn của tiệm may Tân Thời, hắt thành từng vệt vàng dài lên nền gạch hoa bóng loáng.

Trong khi Dương đang cúi đầu ghi số đo lên sổ thì tiếng chuông cửa leng keng vang lên. Một cơn gió nóng từ ngoài phố thổi vào trước.

Rồi theo sau là Jean.

Hắn bước vào tiệm với bộ quân phục cảnh sát trưởng màu sẫm ôm lấy thân hình cao lớn còn nguyên mùi nắng và khói thuốc lá.

Đôi ủng da đen nện xuống nền gạch từng tiếng cộp cộp. Theo sau là một tên hạ sĩ trẻ ôm chiếc mũ kê-pi đứng nép phía cửa.

Mấy cô thợ may trong tiệm vừa thấy bóng Jean đã vội cúi đầu tránh ánh mắt của hắn. Làm cho không khí trong tiệm như chùng xuống một nhịp.

Dương ngẩng lên.

Khoảnh khắc nhìn thấy Jean, ánh mắt anh thoáng khựng lại rất nhanh rồi trở về vẻ điềm tĩnh thường ngày, thậm chí còn nở một nụ cười tươi để chào đón khách hàng thân thiết.

Jean tháo găng tay da, ném lên mặt bàn gần đó rồi cười nhạt:

– Chào cậu chủ Dương.

Giọng tiếng Việt lơ lớ của hắn vang lên giữa tiệm, chậm rãi như cố tình kéo dài từng chữ ra.

Dương khép cuốn sổ lại, nụ cười vẫn giữ nguyên, nhưng chưa kịp nói gì thì Jean đã áp sát, hai tay chạm vào eo của anh, bóp nhẹ.

Dương chẳng lạ gì cảnh này, vì tính tình Jean vốn dĩ luôn như vậy khi hắn ta đến tiệm, nhưng anh vẫn cố giữ khoảng cách khi cảm thấy mặt hắn đã quá gần, anh liền quay sang chỗ khác, nhẹ giọng:

– Chào ngài Jean, không biết hôm nay ngài cần gì!?

Jean nhếch mép, nhìn dọc theo vành tai rồi lướt xuống vùng cổ trắng muốt của Dương, hắn khẽ nuốt nước bọt rồi chầm chậm buông ra, lùi về sau một bước, lần này thì hắn nói bằng tiếng Pháp:

– Tôi thích bộ vest hôm trước cậu giới thiệu cho tôi quá.

Jean vừa nói vừa chậm rãi đảo mắt nhìn quanh tiệm. Rồi ánh nhìn ấy dừng lại trên người Dương.

Nó không giống ánh mắt của một vị khách cho lắm. Mà là giống một kẻ đang thèm khát món đồ mình muốn chiếm lấy hơn.

Dương cúi xuống tiếp tục chỉnh lại lớp vải trên bàn cắt, giả vờ như không nhận ra thứ ánh mắt của hắn.

Jean thì thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ. Như thường lệ, Dương xoay qua tủ rượu, mang ra một chay rượu vang. Anh rót một ít cho hắn, một ít cho mình rồi ngồi xuống ghế đối diện.

Ánh chiều tà xuyên qua làn rượu sóng sánh, phản chiếu lên gương mặt Jean một màu đỏ tối đầy dục vọng.

Gã nhấp một ngụm rồi bật cười nói tiếng Pháp với tên lính đi cùng:

– Tụi mày xử lý hai con chuột nhắt đó sao rồi?

Tên hạ sĩ cười hùa:

– Dạ đã nhốt vào kho, còn chăm sóc cho tụi nó rất kỹ trước tối nay nữa, ngài yên tâm.

Jean ngả đầu ra sau ghế, đôi mắt xanh nhạt híp lại đầy khoái trá.

– Phải đợi đến tối cơ à, phiền phức, mà để tránh cấp trên dòm ngó thì phải vậy thôi.

Nghe đến đây, tay Dương đang cầm ly rượu khẽ siết lại.

Anh hiểu và nói được một ít tiếng Pháp, do tiếp xúc nhiều với các quan Tây. Mỗi lần Jean đến đây, hắn lại mang một chuyện chẳng tốt đẹp gì ra để bàn luận, hả hê. Như mọi lần, Dương vốn dĩ định bỏ qua, không biết tại sao lần này lại buộc miệng hỏi bằng tiếng Pháp:

– Hôm nay ngài Jean có chuyện gì vui sao!? Tôi có thể chia vui với ngài một chút được không?

Vừa nói, Dương vừa giơ ly rượu ra cụng vào vành ly của Jean một cái. Dứt lời, Hắn cong môi mỉm cười nhìn Dương, nhỏ giọng:

– Tôi chỉ bắt được hai con chuột dưới lục tỉnh, vận chuyển thuốc phiện nên bị gông cổ thôi…

Hắn dừng một nhịp, rồi nói thêm: – Cái tụi dân buôn dưới đó, nhìn đâu cũng thấy chỉ là một lũ chẳng biết trời cao đất dày mà.

Nghe đến đây, Dương thoáng khựng lại, trong lòng dấy lên một lại cảm giác lo âu bất thường nhưng không biết phải làm sao.

Trong đầu anh chợt hiện lên gương mặt Hai Thiện lúc đứng giữa tiệm may hôm nọ. Cả Hai Tuấn lúc ở tiệm sáng nay, chính anh cũng chẳng biết tại sao lại nghĩ tới hai người họ ngay lúc này này nữa. Mãi chẳng để ý,
Jean đặt ly rượu xuống cái cạch, rồi bất ngờ đứng dậy tiến về phía Dương.

Mùi thuốc lá, rượu mạnh và nước hoa Tây từ người gã lập tức phủ xuống khoảng không trước mặt anh.
Jean cúi thấp đầu, bàn tay to lớn chậm rãi vuốt dọc một bên má của anh, hắn nhấc nhẹ cằm Dương lên, nhìn thẳng vào mắt mình nói nhỏ:

– Cậu chủ Dương này…

Hắn cười khẽ.

– Tôi càng nhìn càng thấy cậu đẹp hơn cả mấy cô đào trong phòng trà.

Dương không sợ, cũng chẳng né đi chỗ khác. Chỉ bình thản đặt ly rượu xuống bàn rồi mỉm cười.

– Ngài quá lời rồi. Tôi là đàn ông mà.

Jean nghiêng đầu nhìn anh.

Ánh mắt thì như một con thú săn đang kiên nhẫn quan sát con mồi.

– Tôi nói thật đấy. Mà chả phải, đàn ông An Nam rất đẹp sao? Tôi thì không ngại yêu chiều đàn ông đâu.

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên gọng kính của Dương rồi nói thêm:

– Một người như cậu mà tối nào cũng ngủ một mình trong cái tiệm may này… phí quá.

Không khí trong tiệm đột nhiên lặng ngắt. Mấy cô thợ may cúi gằm mặt, không ai dám thở mạnh.

Dương chậm rãi né đi khỏi bàn tay kia.

Anh mỉm cười lịch sự:

– Tôi quen sống một mình rồi.

Jean nhìn anh thêm vài giây, hắn rút tay về rồi bật cười.

– Cậu lúc nào cũng từ chối tôi.

Gã ghé sát lại hơn, giọng hạ xuống như lời thì thầm:

– Nhưng mà tôi là người rất kiên nhẫn, Dương à.

Nói xong, gã đứng dậy, cởi phăng chiếc áo khoác quân phục ra, ném lên ghế. Jean mặc bên trong chỉ có chiếc sơ mi trắng mỏng, hai nút trên cùng đã mở, để lộ một khoảng ngực rậm lông.

– Thử cho tôi bộ vest hôm trước đi. Cái màu đen ấy.

Dương khẽ gật đầu, quay ra lấy bộ vest từ giá treo. Khi anh bước lại gần để giúp Jean mặc, Jean không đứng yên. Gã đưa tay ra, giả vờ dang rộng để mặc áo, nhưng lại kéo Dương sát vào người mình.

– Cậu giúp tôi mặc đi.

Dương cố giữ khoảng cách, nhưng Jean đã vòng tay qua eo anh, siết nhẹ kéo sát hơn. Tay gã vuốt dọc sống lưng Dương, chậm rãi, như đang cảm nhận từng đường nét. Ngón tay Jean lướt xuống thấp hơn, dừng lại ở eo, rồi siết mạnh một cái.

– Eo thon thật!

Dương cứng người, anh không thể phản khán được, nhưng giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh:

– Ngài đứng thẳng một chút, tôi chỉnh vai cho.

Jean cười khẩy, nhưng không buông. Hắn cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai Dương:

– Cậu đừng có giả vờ. Tôi biết cậu hiểu ý tôi mà.

Nói xong, Jean nắm lấy tay Dương, kéo mạnh đặt thẳng lên hạ bộ mình. Qua lớp quần âu mỏng, Dương cảm nhận rõ con cặc của Jean đang cứng ngắc, nóng hổi, giật giật dưới lòng bàn tay mình.

Dương giật mình muốn rút tay lại, nhưng Jean siết chặt cổ tay anh, không cho rút ra. Gã ghé sát tai, giọng khàn khàn đầy dục vọng:

– Thấy chưa? Chỉ cần cậu gật đầu một cái thôi… là tôi cho cậu hết. Tiền, quyền, bảo vệ… cái gì cũng có.
Jean xoa nhẹ tay Dương lên con cặc mình qua lớp quần, khiến hắn cảm thấy thoải mái, giọng thì thầm, khàn đi thấy rõ:

– Cậu đẹp trai như vậy… ở Sài Gòn một mình phí quá. Tôi rất thích cậu. Thích từ lần đầu gặp.

Dương siết chặt hàm, cố rút tay ra.

– Nghĩ kỹ đi. Khi nào cậu suy nghĩ lại… cứ gọi cho tôi. Số tôi để lại ở đây.

Gã lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp màu kem, đặt lên bàn cắt vải, rồi khẽ vuốt nhẹ má Dương một cái trước khi quay người bước ra cửa.
Tiếng chuông cửa leng keng vang lên lần nữa.

Dương đứng yên sau quầy, tay vẫn còn run nhẹ. Anh nhìn tấm danh thiếp nằm đó, khẽ thở ra một hơi khi thấy Jean rời khỏi. Dương chống tay xuống bàn, trong đầu rối tung cả lên… Nhìn thấy mấy cô nhân viên may người nào cũng sợ đến mức mặt không còm giọt máu nào, anh mới cất giọng an ủi.

– Chuyện bình thường thôi, các cô cứ an tâm làm nhé!

Trong khi đó, ở phía bên kia. Mẫn gần như ngồi không yên từ đầu giờ chiều tới giờ.

Lúc Hai Thiện lái xe rời đi, cậu chỉ nói gọn một câu là qua Sở làm giấy tờ rồi sẽ về sớm chở Mẫn đi dạo một vòng Sài Gòn. Thành ra ban đầu nó cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, còn lụi hụi quét sân, phụ bà giúp việc nhà, dọn cơm nước.

Nhưng rồi, mãi đến khi trời bắt đầu ngả chiều. Nắng ngoài hiên đổi dần sang màu vàng sậm. Mà bóng dáng hai người kia vẫn biệt tăm.

Mẫn đứng ngoài cửa rất lâu nhìn về phía con đường lớn xa xa. Gió chiều thổi mấy tấm rèm cửa lay động nhè nhẹ, làm lòng nó càng thêm bứt rứt.
Bà giúp việc bưng ấm trà ra, thấy nó cứ đi tới đi lui thì mới lên tiếng:

– Mày ngồi xuống chút coi nhỏ. Đi qua đi lại chóng mặt muốn chết à.

Mẫn cắn môi.

– Con thấy lạ quá bà… Bình thường cậu Hai đâu có trễ kiểu này đâu.

– Chắc mấy cậu còn nhậu nhẹt đâu đó thôi.

Nó lắc đầu ngay.

– Hông có đâu… Cậu Hai một khi đã hứa rồi thì chắc chắn sẽ đúng giờ đúng hẹn…

Nói xong, nó lại nhìn ra ngoài.
Trời sập tối lúc nào không hay.

Đèn đường ngoài phố bắt đầu sáng lên từng ngọn vàng úa. Tiếng còi tàu ngoài bến sông vọng tới nghe dài não nề giữa màn đêm đang xuống dần.

Trong bụng Mẫn lúc này cứ nhộn nhạo khó tả. Giống như sắp có chuyện gì đó rất không lành xảy ra vậy. Nó ngồi thụp xuống ghế cạnh bàn điện thoại, hai tay siết chặt đầu gối tới trắng bệch.

Rồi đột nhiên nhớ ra cái gì đó.
Mẫn bật dậy, chạy ào vô phòng.
Tiếng lục lọi vang lên lạo xạo. Một lát sau, nó hấp tấp chạy trở ra với tấm danh thiếp hơi nhàu mà Dương từng đưa hôm trước.

Nhà may Tân Thời – Tailleur de Luxe. Phía dưới còn có số điện thoại in bằng mực đen.

Mẫn nhìn chằm chằm tấm giấy một hồi như đang do dự. Rồi cuối cùng cũng run run nhấc ống nghe điện thoại lên rồi nhờ bà giúp việc quay số.

Tiếng chuông đổ rất lâu.

Mỗi một tiếng reng vang lên lại làm tim nó đập mạnh thêm một nhịp.
Đến khi đầu dây bên kia có người bắt máy, Mẫn gần như bật nói ngay lập tức:

– A… anh Dương hả!?

Giọng nó run thấy rõ.

– Anh Dương ơi… hai cậu chưa về… em chờ hoài mà hông thấy ai hết… Từ sáng tới giờ, em lo quá, Cậu Hai có ghé ở tiệm anh không?

Bên đầu dây kia, Dương đang đứng cạnh ô cửa kính lớn của tiệm may.
Nghe tới đó, bàn tay cầm ống nghe của anh khựng lại.

Ngoài trời, ánh đèn xe hơi vừa quét ngang mặt kính, hắt lên gương mặt Dương một khoảng sáng lạnh lẽo.

Và cũng ngay khoảnh khắc đó. Những câu nói của Jean ban chiều như sống dậy trong đầu anh.

Anh lẩm bẩm: – Làm gì có chuyện trùng hợp vậy được…

– Cái gì mà lục tỉnh, rồi còn dân buôn…?

Càng nghĩ, tim Dương càng đập liên hồi, càng nghĩ, sao càng thấy hợp lý đến khó tin.

– Anh Dương ơi… ANH DƯƠNG!!!?

Nghe giọng Mẫn đầy lo lắng bên đầu dây. Dương mới giật mình, trở về thực tại…

– À a…anh đây… Thôi chết rồi, anh cảm giác như Thiện với Tuấn đang xảy ra chuyện gì đó… Mẫn, em chuẩn bị đồ, anh qua đón em liền, được không?

Mẫn đồng ý cái rụp rồi tắt máy… Dương cũng cuống cuồng tìm lại cái danh thiếp mà anh đã cố tình quăn vào thùng rác.

Dương đứng tựa người bên chiếc điện thoại đặt ở góc tiệm may một chút. Ngoài trời, Sài Gòn đã lên đèn từ lâu. Ánh đèn vàng từ mấy bảng hiệu quán rượu hắt qua lớp cửa kính, loang loáng trên nền gạch. Tiệm may lúc này đã đóng cửa, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên giữa không gian im ắng.

Hai tay anh siết chặt tới trắng bệch. Mắt đỏ hoe.

Dương cúi xuống nhìn tấm danh thiếp có in hàng chữ:

Jean Moreau – Commissaire du Port

Lúc này, tại biệt phủ của Jean ở gần ngoại ô Sài Gòn, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn chùm pha lê chiếu xuống căn phòng khách rộng lớn.

Jean đang ngả người nằm thoải mái trên chiếc sofa da rộng, hoàn toàn không mặc gì. Thân hình hắn cao lớn, lực lưỡng hiện rõ dưới ánh đèn.

Ngực rộng, cơ bụng săn chắc rõ ràng, hai bên hông là những đường gân guốc nổi lên. Lớp lông ngực và lông mu dày, đen nhánh càng làm hắn trở nên vừa nam tính vừa thô ráp và tràn đầy dục vọng. Con cặc của hắn đang cương cứng hết cỡ, to lớn, gân guốc, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy nước miếng.

Bên dưới, một cậu trai trẻ khoảng hai mươi tuổi, thân hình mảnh mai, đang quỳ giữa hai chân hắn. Đầu cậu cúi thấp, miệng thì ngậm sâu gần nửa con cặc Jean, hai má hóp lại mút mạnh khiến tiếng chụt chụt ướt át vang lên liên tục, nước miếng chảy dài từ khóe miệng cậu trai xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Jean ngửa đầu ra sau, một tay vuốt tóc cậu trai, tay kia cầm xì gà phả khói, giọng khàn khàn đầy khoái lạc:

– Sâu hơn… mút mạnh lên… Đúng rồi… Giỏi lắm con điếm nhỏ…

Cậu ngoan ngoãn ngậm sâu hơn, cố nuốt gần hết con cặc to lớn, hai mắt trợn lên như sắp không thở nổi, lưỡi quấn quanh thân cặc liếm láp dọc theo những đường gân nổi. Jean rên khẽ, hông khẽ đẩy lên, ép sâu vào họng cậu.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn cạnh sofa reo lên.

Jean nhíu mày, nhưng vẫn ấn đầu cậu trai bú tiếp vài cái nữa mới với tay nhấc máy. Giọng hắn vẫn còn nặng nhọc vì khoái cảm.

– Allô?

Dương thay đổi giọng ngay lập tức, để mềm mại và dịu dàng hơn:

– Monsieur Jean… không biết ngài còn nhớ tôi không?

Bên kia im lặng một nhịp, rồi Jean bật cười khàn khàn đầy hứng thú:

– Ah… Monsieur Dương. Tôi cứ tưởng em sẽ còn né tôi thêm ít lâu nữa chứ.

Khi nghe giọng Dương, Jean cười lớn đầy hứng thú. Hắn siết mạnh tóc cậu trai, ấn sâu một lần nữa rồi đột ngột đạp mạnh một chân vào ngực cậu ta, đẩy ngã ra sàn. Hắn để điện thoại ra xa rồi hhẹ giọng nhất có thể.

– Cút! Mặc đồ vào cút ngay cho tao!

Cậu hoảng hốt, miệng còn dính đầy nước miếng và dịch nhờn, vội vàng nhặt quần áo chạy ra khỏi cửa.

Jean thì ung dung tựa lưng vào ghế, con cặc vẫn cương cứng dựng đứng, ướt nhẫy nước miếng, gõ nhẹ lên bụng. Hắn cười khẩy vào điện thoại, giọng đầy dục vọng:

– Dương à… em gọi đúng lúc thật. Khi nãy tôi đang… bận một chút.

Dương khẽ cười, đầu ngón tay vô thức siết lấy sợi dây điện thoại.

– Hôm nay ngài ghé tiệm… làm tôi suy nghĩ nhiều quá.

Jean bên kia dường như ngồi bật dậy hẳn. Tiếng bật quẹt lửa vang lên lách tách, hắn vừa châm thêm thuốc.

– Vậy sao? Cuối cùng em cũng hiểu tôi thích em tới mức nào rồi à?

Giọng anh nhỏ xuống:

– Đêm nay… lời mời của ngài còn hiệu lực không?

Đầu dây bên kia bật cười lớn. Cái kiểu cười đầy khoái chí của một gã đàn ông tưởng mình vừa săn được con mồi quý giá.

– Toujours. Luôn luôn có hiệu lực em à… Tôi sẽ cho xe tới rước em ngay nếu muốn.

– Không cần đâu.

Dương đáp rất nhanh.

– Tôi tự qua được.

Jean trầm ngâm vài giây, rồi thấp giọng:

– Dương này… Em làm tôi bất ngờ đó.

Dương mỉm cười nhạt, nhưng mắt lại lạnh tanh hoàn toàn.

– Đôi khi… người ta cũng thấy cô đơn mà, Monsieur Jean… Tôi… Tôi không chịu được cảnh trống vắng này nữa…

Jean bật cười thích thú thêm lần nữa.

– Được.

– Tôi chờ em ở biệt phủ. Và nhớ ăn mặc đẹp một chút… tôi thích nhìn em trong những chiếc áo mỏng.

Tách…

Đầu dây cúp máy. Không gian trong tiệm lập tức chìm vào im lặng.

Dương chậm rãi đặt ống nghe xuống.
Ánh đèn vàng bất chợt hắt nghiêng qua gương mặt anh, hiện giờ chẳng còn vẻ ôn hòa vui vẻ thường ngày nữa.

Chẳng đợi lâu, anh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một lọ thuốc ngủ nhỏ nhét vào túi áo… Rồi rời tiệm may ngay sau đó bằng xe hơi riêng của mình.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 23"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tung
Tung
1 ngày trước

Trời ơi tui xin lạy tác giả 10 cái. Sao mà nó thấm mà nó hay quá vậy🥹 Lần đầu tui đọc hay xem một cái gì mà làm tui khóc suốt 2 tiếng đọc liên tục như vậy, khóc nấc luôn á.

0
Trả lời
tekete
tekete
7 ngày trước

tiếp đi ạ hay vaizz

0
Trả lời
Rbnn
Rbnn
24 ngày trước

T luỵ truyện này rồi á. Sao mà nó hay dữ z trời, buồn là có điều ra không đều nên không biết khi nào mới có chap mới đọc huhu

0
Trả lời
Lam
Lam
1 tháng trước

Cho tui hỏi trong đây ai là top, ai là bot vậy

4
Trả lời
Minh
Minh
2 tháng trước

Ra tiếp đi ạ

1
Trả lời
Lọ Vương
Lọ Vương
2 tháng trước

Truyện rất hay, ra thêm đi ạ

0
Trả lời
Caubebandam
Caubebandam
4 tháng trước

Tôi cần chương mới gấp

0
Trả lời
Goiemlavo
Goiemlavo
5 tháng trước

Ra tiếp đi mà Please

2
Trả lời
mmmmmm
mmmmmm
5 tháng trước

truyện hay vch, ra thêm dùm toi

0
Trả lời
Mỹ Tiên
Mỹ Tiên
5 tháng trước

viết tiếp được không ạ :((

0
Trả lời
xis
xis
5 tháng trước

tiếp nhé

0
Trả lời
Tphongxdtv
Tphongxdtv
5 tháng trước

Hay qué

0
Trả lời
Koi
Koi
5 tháng trước

Hay qua ạ ra phần tiếp theo y

0
Trả lời
Mê truyện gay
Mê truyện gay
5 tháng trước

Tiếp đi shop ơi , đọc mà quắn quéo

0
Trả lời
Thiện
Thiện
6 tháng trước

Tiếp y ạ hay quá

13
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz