An ngập ngừng, định rụt tay lại rồi lý nhí: "Anh… ở đây đông người…"
Thanh liền đưa một ngón tay lên môi làm dấu "suỵt", ngăn không cho cậu nói tiếp. Anh ghé sát vào tai An, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy dục vọng: "Anh muốn em. Giúp anh một chút đi…"
Lời nói trần trụi của anh rể khiến mặt An đỏ bừng lên trong bóng tối, tim đập liên hồi vì vừa sợ hãi lại vừa phấn khích. Xem phim được giữa chừng, khi cao trào nhục dục không thể kìm nén được nữa, Thanh bất ngờ nắm tay An kéo đứng dậy, dắt cậu rời khỏi phòng chiếu, đi nhanh về phía khu nhà vệ sinh vắng vẻ ở góc tầng bốn.
Anh đẩy cửa bước vào, kéo An chui tọt vào trong một buồng trống rồi chốt chặt cửa lại. Tiếng khóa quần của Thanh vang lên "xoẹt" một tiếng dứt khoát giữa không gian. Khúc thịt vạm vỡ, gân guốc của anh rể lập tức bật ra ngoài, cương lên thẳng đứng, tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Thanh ép An vào cánh cửa gỗ, thô bạo kéo cậu vào một nụ hôn sâu. Môi lưỡi cả hai hòa quyện vào nhau nhớt nháp, nuốt trọn những tiếng thở dốc của đối phương. Đoạn, Thanh quỳ gối xuống nền gạch, hai tay nâng hông đỡ An ngồi hẳn lên nắp bồn cầu để vừa tầm.
Anh nhanh chóng vén vạt áo thun của
An lên, hai bàn tay to bản luồn vào trong, liên tục xoa nắn, vê vuốt hai đầu vú nhỏ nhắn của cậu em vợ để kích thích.
Cùng lúc đó, Thanh há miệng ngậm trọn lấy con cặc đang dựng đứng của An, bắt đầu hì hục bú mút dồn dập. Khoang miệng ấm nóng cùng chiếc lưỡi điêu luyện của anh rể càn quét khiến toàn thân An run bần bật, hai tay bấu chặt vào bờ vai rộng của Thanh. Ở trong một không gian kín nhưng bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng nhạc nền của trung tâm thương mại và tiếng bước chân người qua lại, An sợ hãi đến mức một tiếng rên rỉ nhỏ cũng không dám phát ra, chỉ biết cắn chặt môi, đón nhận khoái cảm tội lỗi đang dâng cao ngùn ngụt.
Cơn hứng tình đang dâng lên đỉnh điểm, An ngả đầu ra sau, đôi mắt ngập tràn xuân tình nhìn xuống anh rể đang quỳ dưới chân mình. Dáng vẻ gã đàn ông lực lưỡng, trên người vẫn mặc nguyên bộ vest công sở lịch lãm nhưng lại đang cúi đầu, hì hục bú mút hạ bộ của cậu một cách thèm khát tạo nên một cảnh tượng vô cùng kích thích. Lỗ tai An vừa ù đi vì sướng, vừa phải căng ra lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài phòng vệ sinh.
"Reng…! Reng…! Reng…!"
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột, phá tan bầu không khí ám muội trong buồng vệ sinh chật hẹp. Thanh khựng lại một nhịp, anh bực bội rút điện thoại từ túi quần tây ra xem. Màn hình hiển thị cái tên "Đức Anh".
Thanh nhíu mày, định bụng sẽ tắt ngóm đi để tiếp tục cuộc vui, hoàn toàn không có ý định bắt máy.
Thế nhưng, chiếc điện thoại cứ reo lên ỉ ỏi không chịu dứt giữa không gian vắng lặng. Tiếng chuông như đánh động vào tâm lý tội lỗi của An, khiến cậu càng thêm hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. An túm lấy tóc Thanh, khẽ đẩy đầu anh ra, lý nhí thúc giục.
"Anh… anh nghe máy đi… Lỡ anh Đức Anh có chuyện gì quan trọng cần tìm anh thì sao…"
Thanh chậc lưỡi một cái đầy tiếc nuối, đành phải nhả con cặc ướt đẫm của An ra khỏi khoang miệng ấm nóng. Anh đứng dậy, một tay chống vào tường ép sát An, tay kia bấm nút nghe, giọng điệu sặc mùi khó chịu và gắt gỏng.
"Gọi cái gì mà gọi? Alo!"
Đức Anh ở đầu dây bên kia nghe thấy chất giọng khàn đặc, có phần hộc tốc và bực dọc của bạn thân thì hơi khựng lại, liền dịu giọng hỏi: "Này, mày đang làm cái gì mà nghe giọng quạu thế?"
Thanh hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, nhìn xuống hạ bộ của mình vẫn đang chào cờ dựng đứng, anh không có một chút hứng thú nào để tán gẫu với Đức Anh lúc này: "Đang đi chơi. Có chuyện gì nói nhanh đi."
Đức Anh ở đầu dây bên kia khẽ bật cười, thản nhiên thêm vào một câu.
"Đi chơi với bé An à?"
Nghe thấy tên của cậu em vợ thốt ra từ miệng bạn thân, Thanh hơi ngạc nhiên, chân mày nhướng lên: "Sao mày biết?"
Đức Anh thong thả trả lời: "Thì trưa nay tao vừa mới gặp em ấy ở trường xong chứ đâu."
Đến lúc này, Thanh mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Anh đập tay lên trán, tự trách trí nhớ của mình. Đúng rồi, An vừa mới nhập học vào ngôi trường đại học mà thằng Đức Anh đang làm giảng viên ở đó.
Nghĩ đến việc thằng bạn thân vừa chạm mặt "vợ nhỏ" của mình ở trường, Thanh khẽ liếc nhìn An đang ngồi trên bồn cầu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chiếm hữu và đề phòng nhen nhóm.
Vừa nói chuyện với Đức Anh, Thanh vừa dùng tay ra hiệu, ánh mắt rực lửa ra lệnh cho An cúi xuống. An hiểu ý ngay, cậu ngoan ngoãn cúi đầu, há khuôn miệng hồng hào ngậm lấy con cặc đang cương cứng của anh rể, mút một cái rõ kêu rồi luyến tiếc rời ra.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn của An bắt đầu lướt dọc trên cơ thể săn chắc, hoàn hảo của anh rể, từ cơ bụng sáu múi căng tràn nhựa sống cho đến rãnh ngực sâu hoắm đầy nam tính.
Trong lúc Thanh đang giữ điện thoại sát tai để nghe Đức Anh càm ràm, An bỗng nảy ra ý định tinh nghịch. Cậu rướn người lên, đặt một nụ hôn áp sát vào môi Thanh, chặn đứng âm thanh đang định thoát ra từ cổ họng anh.
Ở đầu dây bên kia, Đức Anh đang bực bội khi thấy thằng bạn tự nhiên im bặt giữa chừng. Anh còn chưa kịp hỏi cho ra nhẽ thì bỗng nghe thấy những âm thanh lạ lùng truyền qua loa điện thoại.
Thanh sững người trong giây lát, đôi mắt anh mở to đầy ngạc nhiên khi bị An "tấn công" bất ngờ, nhưng trên môi lại hiện lên ý cười đầy đắc thắng. Anh không chút trách móc, ngược lại còn chủ động đáp lại nụ hôn sâu ấy, bàn tay vươn ra ôm lấy gáy An, kéo cậu sát vào hơn.
"Chùn chụt… chùn chụt…"
Tiếng môi lưỡi quyện vào nhau, tiếng mút mát đầy ám muội vang lên không chút kiêng dè. Vì điện thoại vẫn đang kết nối, những âm thanh nhạy cảm và dâm dật ấy truyền thẳng vào tai Đức Anh.
Ở phía bên kia, Đức Anh nghe thấy những tiếng động lạ lùng đầy tính "xác thịt" thì mặt đỏ bừng lên. Anh sững sờ, hơi thở rối loạn vì không chắc chắn đó là âm thanh gì, nhưng sự nghi ngờ về một cảnh tượng mờ ám đang diễn ra đã hình thành trong đầu. Đức Anh gằn giọng, giọng nói có chút run rẩy vì khó chịu.
"Ê! Thằng chó, mày đang làm cái trò gì bên đó vậy hả?!"
An hít hà lấy hít để mùi hương nam tính tỏa ra từ cơ thể lực lưỡng của anh rể. Mùi trai thẳng nguyên bản hừng hực pha chút hương nước hoa đắt tiền xộc thẳng vào khứu giác khiến đầu óc cậu say sẩm, dục vọng dâng cao đến tột cùng. Không một chút kiêng dè, An áp sát mặt mình vào vùng nách của Thanh, đưa chiếc lưỡi hồng hào ra liếm láp đầy thèm khát.
Thanh đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp vào từng động tác dâm dật của cậu em vợ. Anh vô thức nuốt nước miếng một cái ực, toàn thân căng cứng. An tiếp tục trượt dần nụ hôn xuống dưới, hôn nhẹ lên từng múi bụng săn chắc, căng đầy của anh rể. Sự đụng chạm mềm mại ấy khiến Thanh run lên vì sướng, luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng làm nước nhờn từ đầu cặc anh tuôn ra xối xả, nhỏ giọt tí tách thấm ướt cả mũi đôi giày da bóng loáng dưới sàn.
Thanh chịu không nổi sự kích thích này nữa, anh dứt khoát nắm lấy khúc thịt gân guốc của mình vẫy vẫy vài cái, rồi thẳng tay đập bành bạch lên đôi má phúng phính của An. Tiếng da thịt va chạm "bạch, bạch" vang lên vô cùng sống động và dâm đãng ngay trong buồng vệ sinh chật hẹp.
"Ting!"
Giữa lúc cuộc vui đang nồng cháy, Đức Anh ở đầu dây bên kia vì quá bực bội trước sự im lặng đáng ngờ của bạn thân liền dứt khoát chuyển từ cuộc gọi thường sang gọi video. Màn hình điện thoại reo lên liên hồi.
Thanh nhìn màn hình, trong lòng bỗng trỗi dậy máu chiếm hữu và cảm giác muốn khiêu khích thằng bạn thân. Anh không một chút e dè, ngang nhiên bấm nút bắt máy. Khuôn mặt nam tính, đẫm mồ hôi vì dục vọng của Thanh hiện lên trên màn hình, đối diện trực tiếp với gương mặt đang đầy vẻ tức giận và nghi ngờ của Đức Anh.
"Cho mày xem cái này hay lắm." Thanh nhếch mép cười đầy thách thức.
Nói rồi, ngón tay anh dứt khoát bấm chuyển sang camera sau. Ngay lập tức, hình ảnh trần trụi và dâm dục hiện ra rõ mồn một trên màn hình của Đức Anh: Cậu em vợ ngoan ngoãn đang quỳ dưới đất, hai tay ôm lấy cặp đùi vạm vỡ của anh rể, cái miệng nhỏ nhắn há to, liên tục liếm láp và bú mút con cặc khổng lồ, gân guốc đang dựng đứng của Thanh.
Đức Anh nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó thì đầu óc như nổ tung, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh không kiềm chế được mà chửi thề một tiếng đầy giận dữ.
"Địt mẹ thằng chó này! Mày làm cái trò đồi bại gì đấy?! Bỏ ngay con cặc của mày ra khỏi miệng em ấy mau!"
Nghe tiếng chửi bới bất lực của bạn thân qua loa điện thoại, Thanh lại càng khoái chí. Anh bật cười lớn đầy ngạo nghễ, buông một câu xanh rờn.
"Đéo bỏ! Em ấy là của tao."
Vừa dứt lời, Thanh một tay giữ chặt gáy An, tay kia cầm điện thoại quay sát cận cảnh. Anh rể dứt khoát nhấp mạnh hông về phía trước, đem con cặc gân guốc, nóng rực của mình đâm mạnh một cú lút cán vào sâu trong cuống họng của An. Khối thịt to bản nong rộng khoang miệng cậu, khiến An trợn ngược mắt, hai tay bấu chặt vào đùi anh rể, nghẹn ngào đón nhận sự thô bạo đầy kích thích ngay trước mặt người đàn ông ở đầu dây bên kia.
Đức Anh ở đầu dây bên kia như phát điên, giọng run lên bần bật vì tức giận. Anh gầm lên qua loa điện thoại, không tiếc lời chửi rủa gã bạn thân.
"Mày là thằng đồi bại! Thằng vô liêm sỉ! An nó là em vợ mày đấy, mày có còn là con người nữa không hả Thanh?!"
Mặc cho Đức Anh chửi bới thậm tệ, Thanh chẳng thèm mở miệng chửi lại một câu. Anh chọn cách đáp trả tàn nhẫn và đầy khiêu khích hơn gấp bội.
Thanh thản nhiên hạ thấp cánh tay, chỉa thẳng camera cận cảnh vào gương mặt đang đẫm mồ hôi của An.
Trên màn hình điện thoại của Đức Anh lúc này hiện lên rõ mồn một cảnh tượng chiếc miệng nhỏ nhắn của cậu sinh viên đang ra sức mút mát, bao bọc lấy khúc thịt gân guốc, to bản của anh rể một cách thèm khát. Tiếng nước bọt "nhóp nhép" vang lên đầy dâm dục.
Thanh cúi đầu nhìn em vợ, cố tình hỏi lớn để âm thanh truyền qua điện thoại.
"Cặc của anh… bú có đã không An? Hửm?"
An bị hương vị nam tính và khoái cảm làm cho mê muội, hai mắt long lanh ngước lên nhìn anh rể rồi gật đầu lia lịa. Cậu hoàn toàn không thể thốt ra câu trả lời nào rõ ràng vì khuôn miệng đã bị lấp đầy bởi khối thịt nóng rực kia.
Chứng kiến cảnh tượng dâm đãng đó, lồng ngực Đức Anh phập phồng dữ dội. Nhận ra có mắng chửi cũng vô ích, anh cố kìm nén cơn giận, hạ giọng đầy sốt ruột và nghiêm nghị.
"Mày đang ở đâu? Nói mau, mày đang đưa em ấy đi đâu?!"
Thanh khẽ nhếch mép cười lạnh, sự
độc chiếm trong lòng dâng cao. Anh siết chặt eo An, gằn giọng đầy thách thức.
"Mày hỏi làm gì? Liên quan gì đến mày."
Vừa dứt lời, không để Đức Anh kịp nói thêm câu nào, Thanh dứt khoát bấm nút ngắt cuộc gọi. Màn hình điện thoại tối sầm lại, cắt ngang mọi âm thanh giận dữ từ đầu dây bên kia, trả lại không gian buồng vệ sinh sự yên tĩnh chỉ còn tiếng thở dốc hầm hập của hai anh em.
_
Tại văn phòng giảng viên riêng biệt, Đức Anh vẫn còn đứng chết lặng trước màn hình điện thoại vừa tắt.
Cơn giận dữ trong anh giờ đã chuyển thành một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không hề có ý định gọi lại để tiếp tục nghe những âm thanh nhơ nhuốc kia, bởi anh biết thằng bạn thân của mình, Thanh – lúc này đang trong cơn cuồng chiếm hữu, chẳng thể nào nghe lọt tai bất cứ lời khuyên can nào.
Đức Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc lạnh lướt qua màn hình, rồi nhanh chóng bấm gọi sang một dãy số khác. Giọng anh trầm xuống, ra lệnh đầy quyền uy.
"Alo, chú Trần ạ? Con có một việc cần chú giúp gấp. Chú định vị giúp con vị trí hiện tại của chiếc xe này."
Anh đọc vanh vách biển số xe của Thanh mà anh đã ghi nhớ từ trước, kèm theo yêu cầu tra cứu hệ thống camera giao thông.
"Vâng, cảm ơn chú. Càng nhanh càng tốt ạ."
Sau khi cúp máy, Đức Anh chậm rãi xỏ hai tay vào túi quần tây, bước ra phía cửa sổ sát đất của văn phòng, đưa đôi mắt thâm sâu nhìn xa xăm.
Ít ai biết được, đằng sau vỏ bọc là một giảng viên đại học điềm đạm, Đức Anh lại chính là vị thiếu gia quyền lực của tập đoàn tài phiệt lớn nhất nhì cả nước. Trong nhóm bốn người bạn thân gồm Thanh, Việt, Khải và Phú, chỉ có họ mới biết rõ sự thật này. Gia đình Đức Anh có tầm ảnh hưởng cực lớn, "vươn vòi" khắp Đông, Tây, Nam, Bắc, bất cứ nơi đâu trên đất nước này cũng đều có dấu chân và mạng lưới quyền lực của gia tộc anh.
Trước đây, vì quý mến Thanh nên Đức Anh luôn giữ thái độ chừng mực, coi nhau như anh em trong nhà. Nhưng giờ đây, khi Thanh dám công khai khiêu khích anh bằng hình ảnh của An – đứa trẻ mà Đức Anh cũng dành một sự quan tâm đặc biệt, giới hạn trong anh đã hoàn toàn bị phá vỡ.
"Thanh à, mày đi quá giới hạn rồi,"
Đức Anh lầm bầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm.
Chỉ ít phút sau, màn hình điện thoại của Đức Anh sáng lên, cuộc gọi từ chú Trần gọi lại. Anh nhanh chóng bắt máy, giọng điệu có phần gấp gáp.
"Có kết quả chưa chú Trần?"
Đầu dây bên kia, chú Trần cung kính báo cáo: "Dạ cậu chủ, tôi đã cho người check hệ thống camera an ninh và định vị giao thông rồi. Chiếc xe mang biển số cậu đưa vừa rẽ vào hầm gửi xe của trung tâm thương mại Vincom ngay gần phía trường cậu đang dạy đó ạ."
Đức Anh khẽ nheo mắt, thanh âm lạnh tanh: "Dạ con biết rồi, con cảm ơn chú."
Cúp máy, Đức Anh dứt khoát lấy chìa khóa xe, sải bước dài xuống thẳng hầm VIP của trường. Anh leo lên con siêu xe của mình, nhấn ga cho tiếng động cơ gầm rú vang dội rồi lao vun vút trên đường phố. Vừa bẻ lái, trong đầu anh lại vô thức hiện lên khung cảnh trần trụi, dâm dục trên màn hình điện thoại khi nãy: An đang ngồi trên một cái bồn vệ sinh, hai tay bám chặt lấy đùi Thanh. Với kinh nghiệm của mình, Đức Anh lập tức khoanh vùng được mục tiêu. Chắc chắn đang trốn trong nhà vệ sinh của trung tâm thương mại.
Đến nơi, Đức Anh không thèm mất thời gian lái xe vào tầng hầm đậu xe chuyên dụng. Anh ngang nhiên dựng hẳn chiếc siêu xe đắt tiền của mình ngay bên lề đường trước sảnh lớn, mặc kệ ánh mắt ngơ ngác của bảo vệ tòa nhà. Anh đẩy cửa bước vào trong, dùng đôi chân dài chạy như bay lên các tầng, lùng sục và kiểm tra từng phòng vệ sinh một.
Đến tầng bốn, tầng cao nhất của Vincom, nơi có rạp chiếu phim và khu ẩm thực, Đức Anh đẩy cửa bước vào khu vệ sinh nam.
"Chắc chắn là ở đây rồi," Đức Anh lẩm bẩm đầy sát khí.
Anh rảo bước nhìn một lượt qua các buồng, dừng chân ngay trước cái buồng duy nhất đang bị khóa trái cửa từ bên trong. Chẳng thèm lên tiếng đánh động, Đức Anh lùi lại một bước, dùng hết sức bình sinh, tung một cú đá thẳng vào cánh cửa gỗ.
"RẦM!"
Một tiếng động kinh hoàng vang lên. Áp lực quá mạnh khiến chiếc móc khóa sắt bên trong gãy đôi, rơi rớt lổn nhổn trên sàn gạch. Cánh cửa gỗ bị đạp tung, quán tính mạnh mẽ khiến nó đập thẳng vào tấm lưng rộng lớn, vạm vỡ của Thanh lúc này đang khom người.
Thanh bất ngờ bị đánh lén từ phía sau, đau đớn rú lên một tiếng: "Á… thằng chó nào…"
Lời chửi rủa còn chưa kịp dứt câu, một lực cánh tay rắn chắc như gọng kìm từ phía sau đã tóm chặt lấy cổ áo vest của Thanh, thô bạo kéo giật anh ngã ngửa ra sàn nhà vệ sinh. Thanh còn đang choáng váng chưa kịp định thần thì bóng đen của Đức Anh đã áp sát. Đức Anh lao tới, ngồi cưỡi hẳn lên người Thanh, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì giận dữ. Không nói không rằng, anh vung nắm đấm liên tục, nện những cú thôi sơn nảy lửa thẳng vào mặt anh rể của An.
"BỐP! BỐP!"
Tiếng nắm đấm va chạm vào da thịt khát máu vang lên chát chúa trong không gian chật hẹp. Thanh bị đánh bất ngờ đến hộc máu mồm, đau đớn không kịp trở tay, chỉ biết bất lực giơ hai cánh tay to khỏe lên che chặt lấy mặt để tự vệ trước cơn cuồng nộ như vũ bão của gã bạn thân.
An lúc này mới hoàn hồn sau trận chấn động kinh hoàng. Nhìn thấy cảnh tượng bạo lực đẫm máu trước mắt, cậu cuống cuồng kéo vội quần áo của mình lên, cài lại nút thắt chỉnh tề rồi lao ra khỏi bồn vệ sinh để ngăn cản.
"Anh Đức Anh! Đừng đánh nữa! Dừng tay lại đi anh!" An hét lên, nước mắt chực trào vì hoảng sợ.
Thế nhưng, hai người đàn ông cao lớn đang lao vào nhau như hai con thú dữ, tiếng nắm đấm và tiếng thở dốc hầm hập át đi tất cả, chẳng ai thèm nghe lời can ngăn của cậu. Thấy tình hình quá nguy kịch, An đành đánh liều chạy lao tới, vòng hai tay ôm chặt lấy vòng eo của Đức Anh từ phía sau, dùng hết sức bình sinh của thân hình mảnh mai để kéo anh ra khỏi người Thanh.
Hành động bất ngờ của An cùng hơi ấm quen thuộc áp sát vào lưng khiến Đức Anh khựng lại. Nắm đấm đang giơ lơ lửng trên không trung của anh run lên bần bật, sát khí trong mắt giảm đi vài phần nhưng hơi thở vẫn vô cùng dồn dập, tức tối.
Nhờ có An can thiệp, Thanh mới thoát khỏi trận đòn nhừ tử. Anh nằm vật ra dưới sàn gạch lạnh ngắt, mặt mũi bầm tím, khóe miệng rỉ máu, ra sức thở dốc để lấy lại dưỡng khí. Đáng xấu hổ hơn, chiếc quần tây và quần sịp của Thanh đã bị kéo tuột xuống tận đùi, khiến con cặc vạm vỡ, gân guốc vẫn còn đang ngậm nước nhờn lọt thỏm ra ngoài giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trước mắt hai người kia.
Nhìn thấy cảnh tượng trớ trêu và nhục nhã đó, An không kịp suy nghĩ nhiều. Cậu buông Đức Anh ra, vội vàng quỳ sụp xuống bên cạnh Thanh, hai tay run rẩy túm lấy cạp quần của anh rể, kéo mạnh lên rồi kéo khóa, chỉnh đốn lại trang phục cho anh thật chỉnh tề để che đi sự thô thiển bậy bạ vừa rồi.
Đức Anh đứng trơ mắt nhìn cảnh An sốt sắng, lo lắng chăm sóc cho Thanh như vậy, lồng ngực anh lại thắt chặt, ánh mắt tối sầm đầy ghen tuông và phẫn nộ.
Đức Anh nhìn An sốt sắng lo cho Thanh như vậy, cơn giận bay đi mất, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Anh vội vàng bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh cậu, đưa hai tay nắm lấy hai bả vai mảnh mai của An, giọng gấp gáp, đầy xót xa.
"An, em không sao chứ? Nói anh nghe, có phải thằng khốn này ép em làm chuyện đồi bại đó đúng không? Đừng sợ, có anh ở đây rồi, anh sẽ bảo vệ em!"
An nhìn thấy sự hoảng hốt và quan tâm thái quá của Đức Anh thì vừa ngượng vừa rối. Cậu vội vàng lắc đầu lia lịa, hai bàn tay nhỏ nhắn xua xua trước ngực.
"Không… không phải đâu anh Đức Anh! Không phải như anh nghĩ đâu ạ! Anh Thanh không có ép em… là… là tụi em tự nguyện mà…"
Nửa câu sau An nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, hai má đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Đứng hình mất vài giây để tiêu hóa lời An nói, Đức Anh lúc này mới bàng hoàng ngộ ra chân tướng sự việc. Hóa ra không có cuộc cưỡng bức nào ở đây cả, tất cả đều là do "tình trong như đã, mặt ngoài còn e" giữa cậu em vợ và gã anh rể hư hỏng.
Gương mặt điển trai của thiếu gia tài phiệt lập tức đỏ lựng lên vì quê độ. Anh nhận ra mình đã quá nóng nảy mà trách lầm, thậm chí là đánh cho thằng bạn thân một trận thừa sống thiếu chết.
Biết mình sai, Đức Anh không dám hung hăng nữa. Anh cùng An đỡ Thanh đứng dậy, dìu gã đàn ông vạm vỡ đang đau đớn mình mẩy bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi thẳng xuống sảnh và nhét Thanh vào băng ghế sau chiếc siêu xe của anh.
Thanh nằm bò ra ghế, môi rướm máu, mặt mày sưng bầm một mảng. Anh dùng ánh mắt hằn học, rực lửa căm hờn nhìn chằm chằm vào gáy Đức Anh qua gương chiếu hậu.
Đức Anh ngồi ở ghế lái, thỉnh thoảng liếc nhìn kính, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh rụt rè, một tay vô thức gãi gãi đầu, hạ giọng lí nhí đầy hối lỗi.
"Thanh… tao xin lỗi mày nhé. Tại lúc nãy gọi video, nhìn cái góc máy với điệu bộ của mày… tao cứ tưởng mày cậy thế làm anh rể rồi ép em nó bú cặc mày nên tao mới điên lên…"
Thanh dù đang đau đớn đến mức hít thở thôi cũng thốn tận rốn, nhưng nghe thằng bạn ngụy biện thì cục tức lại dâng lên tận cổ. Anh rướn người, nghiến răng kèn kẹt mắng một câu sặc mùi thô tục để xả giận.
"Tưởng cái con cặc ba mày! Thằng chó điên này, lần sau chưa hỏi rõ ràng mà đã lao vào cắn càn như vậy thì đừng có trách tao!"