Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh Rễ Khát Dục
  3. Chương 12 - 12
Prev
Next

Thoáng chốc đã đến ngày tập trung tân sinh viên. Đúng như thông báo, ngày đầu tiên này toàn bộ sinh viên khóa mới đều phải tập trung tại hội trường lớn của trường đại học. Không khí vô cùng náo nhiệt và ngột ngạt bởi tiếng nói cười, bàn tán xôn xao của hàng ngàn con người mới bước chân vào ngưỡng cửa trưởng thành.

​An ngồi lọt thỏm giữa hàng ghế hội trường, chăm chú lắng nghe các thầy cô phía trên bục giảng phổ biến một số quy định chung của nhà trường, từ việc đi học, điểm danh cho đến quy chế thi cử. Ngay sau đó, giảng viên bắt đầu hướng dẫn trực tiếp cho sinh viên cách đăng nhập và tra cứu lịch học trên trang web chính thức của trường.

​Khổ nỗi, giao diện trang web của trường ngày đầu tiên luôn trong tình trạng quá tải vì lượng truy cập quá lớn, lại thêm việc An chưa quen với hệ thống quản lý đào tạo phức tạp này.

Cậu mở điện thoại lên, ngón tay loay hoay bấm tới bấm lui cả buổi trời mà màn hình cứ xoay vòng vòng, không tài nào truy cập vào được trang cá nhân để xem lịch học. Gương mặt nhỏ nhắn của An bắt đầu hiện lên vẻ bối rối, trán lấm tấm mồ hôi vì lo lắng không biết mình có làm sai bước nào hay không.

​"Này, cậu chưa vào được web trường hả? Để tụi mình coi giùm cho!"

​Một giọng nói thân thiện vang lên cắt ngang sự lúng túng của An. Cậu ngước lên thì thấy hai, ba cậu bạn ngồi bàn bên cạnh đang rướn người qua, trên môi là nụ cười hớn hở của những người đồng trang lứa. Thấy An gật đầu đầy bất lực, mấy cậu bạn liền xúm lại gần, đứa thì chỉ cho cậu cách nhập đúng mã số sinh viên, đứa thì chia sẻ mẹo đổi sang dùng mạng dữ liệu di động thay vì dùng wifi chung của trường đang bị nghẽn.

​Chỉ sau vài thao tác nhanh gọn dưới sự trợ giúp nhiệt tình của những người bạn mới, màn hình điện thoại của An cuối cùng cũng hiện ra thời khóa biểu chi tiết.

​Trút bỏ được gánh nặng, An thở phào nhẹ nhõm. Cậu nở nụ cười thật tươi, đôi mắt long lanh cong lại, tí tít cúi đầu cảm ơn rối rít.

​"Ôi được rồi nè! Cảm ơn mấy cậu nhiều nha, nãy giờ tớ không biết làm sao luôn á. May mà có mấy cậu giúp!"

​Sự thân thiện và vẻ ngoài mềm mại, ngoan ngoãn của An nhanh chóng ghi điểm trong mắt những người bạn mới, giúp cậu có thêm những mối quan hệ đầu tiên đầy tốt đẹp ở môi trường đại học này.

_

Đến tận 11h trưa, buổi sinh hoạt công dân và tuyên truyền mới chính thức kết thúc. Tiếng giảng viên vừa dứt qua loa, hàng ngàn sinh viên đã ồ ạt đổ xô ra các cửa hội trường để ra về, tạo nên một cảnh tượng vô cùng nhốn nháo, chen chúc.

​Không muốn phải chen lấn trong dòng người đông đúc đó, An chọn đi ngược hướng. Cậu thong thả đi dạo sâu vào những khu vực khuất hơn trong khuôn viên trường mà mình chưa hề biết đến. Ngước mắt lên nhìn, An không khỏi choáng váng trước những tòa nhà cao tầng hiện đại, uy nghi sừng sững giữa trời. Điều làm cậu thích thú nhất là xung quanh khuôn viên trường, chỗ nào cũng rợp bóng cây xanh cổ thụ, tỏa tán rộng lớn trông vô cùng mát mẻ và dễ chịu, làm dịu hẳn cái nắng gắt của buổi trưa hè.

​Đi sâu vào bên trong, An phát hiện ra một đài phun nước khá lớn nằm ngay trung tâm, giữa tòa nhà A và tòa nhà C. Tiếng nước chảy róc rách nghe rất vui tai. Ở khoảng sân trống bên phải đài phun nước, tiếng đập bóng và tiếng giày ma sát trên sân xi măng vang lên rộn rã. Một nhóm nam sinh dáng người cao ráo, khỏe khoắn đang hăng say chơi bóng rổ, mồ hôi nhấp nháy dưới ánh nắng. "Chắc là mấy anh chị khóa trên rồi", An thầm nghĩ trong đầu đầy ngưỡng mộ.

​"Ting!"

​Đúng lúc đó, tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại trong túi quần An vang lên. Cậu lấy máy ra xem thì thấy màn hình hiển thị tin nhắn từ Đức Anh.

​Coolboy: Em về chưa An?

​An nhanh tay gõ phím trả lời.

​An: Dạ chưa ạ, em đang đi dạo quanh trường một chút cho biết đường.

​Chỉ vài giây sau, Đức Anh liền gửi qua một icon chú mèo béo đang dùng hai chân trước xoa xoa cái bụng xẹp lép đầy ẩn ý. Nhìn cái icon ngộ nghĩnh, An phì cười, lập tức hiểu ý ngay.

​An: Anh tính rủ em đi ăn trưa hả?

Coolboy: Haha tinh ý thế. Vậy em

có muốn đi không? Anh còn biết mấy quán quanh trường ngon lắm.

​An khẽ nhìn lên góc màn hình điện thoại để xem giờ. Đã hơn 11h rồi, cậu sực nhớ ra lịch hẹn ban sáng, chắc giờ này anh Thanh cũng đang trên đường lái xe tới đón mình. Không muốn lỡ hẹn nên An khéo léo gõ chữ từ chối.

​An: Hôm nay chắc em không đi được rồi ạ. Em có hẹn với anh Thanh rồi ạ.

​Đức Anh ở đầu dây bên kia lập tức gửi lại một icon mặt mèo bĩu môi đầy hờn dỗi, kèm theo dòng tin nhắn.

​Coolbooy: Lại là thằng Thanh hả?

​An: Dạ.

​Coolboy: Ok không sao, để dịp khác hai anh em mình đi cũng được. Nhớ đi đứng cẩn thận đấy nhé.

​An gửi lại một icon vẫy tay chào rồi cất điện thoại vào túi. Nghĩ đến việc sắp được gặp anh rể, lòng cậu lại dâng lên một cảm giác nôn nao, hồi hộp khó tả, bước chân đi ra phía cổng trường cũng trở nên vội vã hơn.

An lật đật chạy thật nhanh ra phía cổng trường. Cậu không muốn anh rể phải đợi mình lâu dưới cái thời tiết nắng gắt, nhiệt độ ngoài trời đã chạm ngưỡng hơn 30°C của buổi trưa hè.

Vừa ra tới cổng, nhìn quanh chưa thấy xe của Thanh đâu, An liền chọn một góc râm mát dưới tán cây, ngồi xổm sát vỉa hè ngoan ngoãn chờ đợi.

​Năm phút sau, tiếng động cơ quen thuộc vang lên, chiếc xe của Thanh từ từ tấp vào lề đường ngay trước mặt An. Anh gạt chân chống, vẫy vẫy tay ra hiệu gọi cậu lên xe.

​An từ từ đứng dậy, chậm chạp bước lại gần. Cậu vô thức nuốt nước bọt một cái ực, đôi mắt không thể rời khỏi người đàn ông trước mặt. Dáng vẻ hiện tại của anh rể quả thật có sức công kích tinh thần quá lớn đối với một đứa mê trai như An. Anh Thanh vừa mới tan làm ở công ty, vì tiện đường nên đã chủ động đề nghị đón cậu luôn. Trên người anh vẫn còn nguyên bộ vest đen lịch lãm, áo sơ mi trắng bên trong được cởi bớt hai chiếc cúc trên cùng, để lộ ra vùng da cổ nam tính, khỏe khoắn. Bộ đồ công sở ôm sát càng làm tôn lên bờ vai rộng vững chãi và vóc dáng lực lưỡng của gã đàn ông trưởng thành.

​Thấy em vợ cứ đứng đực ra nhìn mình trân trân, Thanh bật cười. Anh đưa bàn tay to bản quơ quơ vài cái trước mặt An làm cậu giật mình, bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ dâm dật.

​"Làm gì mà nhìn anh dữ vậy nhóc?" Thanh híp mắt cười trêu chọc.

​An hơi đỏ mặt, vội vàng nhìn sang hướng khác để che giấu sự bối rối của mình. Thấy bộ dạng thẹn thùng đáng yêu đó, Thanh lại càng lấn lướt, ghé sát tai cậu nói thêm bằng giọng trầm thấp: "Sao? Nhìn anh rể đẹp trai quá nên bị hớp hồn rồi hả?"

​Bị nói trúng tim đen, An giả vờ bĩu môi một cái thật dài. Cậu đưa bàn tay nhỏ nhắn lên đánh nhẹ một cái "bốp" vào bả vai săn chắc của anh để chữa ngượng: "Hứ, anh đừng có mà ảo tưởng!"

​"Ha ha ha!"

​Cú đánh nũng nịu của em vợ chẳng thấm vào đâu, ngược lại còn khiến Thanh cười khoái chí ha hả. Anh vỗ vỗ lên chiếc yên xe phía sau, dặn dò.

​"Được rồi, không trêu em nữa. Lên xe đi em, anh chở em đi ăn."

​An nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, cậu leo lên xe ngồi phía sau, thắc mắc hỏi.

"Ơ, mình không về nhà ăn cơm hả anh? Chị Tiên có nấu cơm ở nhà không ạ?"

​Thanh nổ máy xe, vặn ga cho xe hòa vào dòng người đông đúc trên phố. Tiếng gió và tiếng động cơ ồn àu khiến anh phải nói lớn hơn để An nghe rõ.

​"Hôm nay anh vừa được phát lương xong! Tiện đường đón em nên anh quyết định dắt em đi ăn một bữa thật ngon xem như chúc mừng ngày đầu tiên em đi học luôn. Chị em trưa nay cũng ăn ở công ty rồi, em không phải lo đâu!"

​Nghe đến việc được đi ăn riêng với anh rể, lại còn được anh cưng chiều dùng tiền lương bao nuôi, lòng An sướng râm ran. Cậu không tự chủ được mà nhích người lại gần hơn một chút, hai tay khẽ bấu nhẹ vào vạt áo vest của Thanh, tận hưởng hương nước hoa nam tính hòa cùng mùi mồ hôi hừng hực tỏa ra từ cơ thể lực lưỡng của người đàn ông phía trước.

Thanh nhìn qua kính chiếu hậu, thấy An cứ rụt rè, chỉ dám đặt hai bàn tay nhỏ nhắn hờ hững vào hai bên vạt áo vest của mình. Anh khẽ nhếch mép cười, dứt khoát buông một tay lái ra, vòng tay ra phía sau chộp lấy bàn tay đang rụt rè của An, kéo mạnh nó ra phía trước eo mình.

​Thanh vặn ga, nói lớn để át tiếng gió, ánh mắt ngập tràn ý cười trêu chọc.

​"Nè, ôm anh cho chặt vào! Đi xe đường đông thế này coi chừng ngã ngửa ra sau bây giờ!"

​Hành động chủ động và dứt khoát của anh rể làm tim An bỗng chốc đập liên hồi như trống trận, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp của Thanh như một luồng điện chạy dọc cơ thể cậu. An không từ chối nữa, cậu đánh liều vòng cả hai tay qua vòng eo săn chắc của anh, ép sát lồng ngực mảnh mai của mình vào tấm lưng vạm vỡ, rộng lớn phía trước. Cảm giác được ôm trọn người đàn ông lực lưỡng này giữa phố xá đông đúc khiến An vừa hồi hộp lại vừa thỏa mãn khôn tả.

​Thanh lái xe chạy thêm một lúc rồi xi-nhan, rẽ thẳng xe vào hầm gửi xe của trung tâm thương mại Vincom.

​Bước xuống xe, An ngước mắt nhìn tòa nhà đồ sộ với mấy tầng lầu hiện đại, đèn điện sáng choang và các gian hàng bài trí lộng lẫy thì bỗng dưng cảm thấy có chút rụt rè, sợ sệt. Cậu vốn là học sinh mới lên thành phố, nhìn nơi này có vẻ quá sang trọng và đắt đỏ so với thế giới của mình.

​Thanh tinh ý liếc mắt một cái liền đọc vị được ngay tâm trạng lo lắng, khép nép của cậu em vợ. Không một chút ngần ngại, anh bước tới, năm ngón tay to bản luồn vào kẽ tay An, nắm chặt lấy bàn tay đang hơi run lên vì ngợp của cậu. Thanh cúi đầu nhìn An, thanh âm trầm ấm đầy bao bọc.

​"Đừng sợ, có anh kế bên nè. Đi theo anh!"

​Lời trấn an của anh như một liều thuốc định tâm, xua tan đi mọi sự rụt rè trong lòng An. Thanh cứ thế tự nhiên nắm tay dắt An đi qua dòng người đông đúc, bước lên thang cuốn để đi thẳng lên tầng ba. Anh sải bước dứt khoát rồi dắt cậu quẹo vào một nhà hàng lẩu có không gian vô cùng sang sủa, thơm phức mùi nước dùng ngay trên tầng ba của trung tâm thương mại.

Hai anh em yên vị ở một góc bàn tương đối riêng tư, ngay cạnh một tấm kính lớn sát trần. Từ vị trí này phóng tầm mắt ra ngoài, cả hai có thể vừa ăn vừa ngắm nhìn toàn cảnh thành phố nhộn nhịp, xe cộ đi lại tấp nập bên dưới.

​Nửa muốn bồi bổ cho cậu em vợ mảnh mai, nửa muốn thể hiện bản lĩnh của một người đàn ông trụ cột vừa có lương, Thanh hào phóng gọi ngay một nồi lẩu lớn, hai ly nước ép mát lạnh và một đĩa thịt bò thêm đầy ắp, xếp cao ngất ngưỡng. An nhìn chiếc bàn ăn nhanh chóng bị lấp đầy bởi đồ ăn thức uống, trong lòng vừa xót tiền vừa e ngại, cậu rụt rè ghé tai Thanh nói nhỏ.

​"Anh Thanh… anh gọi nhiều đồ ăn như vậy, lỡ hai anh em mình ăn không hết rồi sao? Bỏ phí lắm ạ."

​Thanh nhìn biểu cảm lo lắng cho ví tiền của mình hiện rõ trên gương mặt nhỏ nhắn của An thì không khỏi buồn cười. Anh vươn tay cốc nhẹ lên đầu cậu, cười trêu: "Lo cái gì chứ, anh lo được. Em gầy quá rồi đó, lo mà ăn nhiều một chút cho có da có thịt là được."

​Suốt bữa ăn, không gian góc bàn lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười rôm rả. An khéo léo gắp thịt, gắp rau cho anh rể, còn Thanh thì liên tục săn sóc, gạt bọt nồi lẩu rồi múc những phần ngon nhất vào chén cho cậu em vợ nhỏ. Hai anh em vừa ăn vừa trò chuyện qua lại vô cùng ăn ý, bầu không khí thân mật, ngọt ngào bao trùm như chẳng hề có khoảng cách.

​Tầm mười phút sau, khi nồi lẩu đang sôi sùng sục thì một bạn nhân viên nữ của quán, trên tay bưng một đĩa thịt bò hảo hạng, mỉm cười tiến lại gần bàn của hai người. Nhìn ngắm điệu bộ thân thiết, ánh mắt tình tứ mà họ dành cho nhau nãy giờ, cô gái rụt rè nhưng đầy hào hứng hỏi.

​"Dạ em xin lỗi vì đã làm phiền ạ… Nhưng cho em hỏi hai anh có phải là một cặp đôi đang hẹn hò không ạ?"

​Nghe câu hỏi bất ngờ, An giật thót mình, mặt có chút biến sắc vì lo sợ bí mật bị bại lộ. Cậu vội vàng xua tay, định bụng sẽ lên tiếng phủ nhận: "Dạ, không phả…"

​Chữ "phải" còn chưa kịp thốt ra khỏi đầu môi thì Thanh ở bên cạnh đã nhanh như cắt nghiêng người qua.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của An, anh rể thản nhiên đặt một nụ hôn cái "chụt" thật rõ ràng, đầy chiếm hữu lên chiếc má phúng phính, đang ửng hồng vì hơi nóng của cậu.

​Hành động bạo dạn và ngọt ngào ấy khiến bạn nữ nhân viên vô cùng phấn khích, cô nàng lập tức che miệng cười khúc khích đầy ngưỡng mộ, rồi nhanh nhẹn đặt đĩa thịt xuống bàn.

​"Dạ đúng như em đoán mà! Đây là phần thịt bò ba chỉ đặc biệt – ưu đãi của nhà hàng dành riêng cho các cặp đôi nhân ngày kỷ niệm hoặc hẹn hò ạ. Chúc hai anh có một bữa trưa thật ngon miệng và hạnh phúc bên nhau nhé!"

​Đợi cho bóng dáng cô nhân viên vừa đi khuất sau vách ngăn, An mới hoàn hồn lại. Vừa ngượng ngùng vừa tức giận vì sự liều lĩnh của anh rể, cậu quay phắt sang, dùng những ngón tay nhỏ nhắn bấm một cái thật mạnh, nhéo dứt khoát vào vùng eo săn chắc

của Thanh.

​"Aaa… đau! Đau anh, bỏ ra em!"

​Thanh rú lên một tiếng trầm thấp vì đau, vội vàng nắm lấy tay An để giải vây cho cái eo tội nghiệp của mình. Anh hít hà một hơi, nhăn mặt oán trách nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự cưng chiều dâm dật.

​"Trời đất ơi, đau chết anh rồi… Em ác vừa thôi chứ, định mưu sát chồng mình luôn đấy à?"

​Hai từ "chồng mình" thốt ra từ khuôn miệng nam tính của Thanh tự nhiên như hơi thở, làm tai An lùng bùng, hai má lập tức đỏ bừng lên như muốn nhỏ ra máu. Cậu cúi gằm mặt xuống chén nước chấm, tim đập loạn nhịp, hoàn toàn bất lực trước sự dạn dĩ, mặt dày của gã đàn ông lực lưỡng đang ngồi kế bên.

Ăn lẩu xong, cái bụng của hai anh em đều đã no căng. Thanh dắt An thong thả đi dạo quanh các gian hàng quần áo, phụ kiện trong Vincom cho xuôi bụng. Cho đến khi hai người bước lên tầng bốn và dừng chân ngay trước một khoảng sảnh rộng lớn, đèn điện trang trí rực rỡ với những tấm áp phích khổng lồ, An ngơ ngác nhìn xung quanh rồi tò mò níu tay Thanh hỏi.

​"Ủa, chỗ này là gì vậy anh Thanh?"

​Thanh không một chút khó chịu trước sự ngây ngô của em vợ. Đi bên cạnh An, cậu hỏi gì anh cũng kiên nhẫn và ân cần trả lời từng chút một.

​"Chỗ này là rạp chiếu phim đó em."

​"Rạp chiếu phim ạ? Lần đầu tiên em nghe thấy luôn á…" An lập lại lời anh, đôi mắt mở to đầy vẻ hiếu kỳ, nhìn những người xung quanh đang xếp hàng mua bắp nước.

​Thanh mỉm cười nhìn biểu cảm đáng yêu, thuần khiết của cậu em vợ. Anh cảm thấy thương An nhiều hơn vì từ nhỏ cậu đã chịu nhiều thiệt thòi, chưa từng được trải nghiệm những dịch vụ giải trí hiện đại thế này. Anh liền dịu dàng hỏi.

​"Ngoan, vậy em có muốn vào trong xem thử cho biết không?"

​An ngước đôi mắt long lanh lên nhìn anh rể, nửa thích thú nửa e ngại.

"Em… em có thể vào xem nữa ạ? Có đắt lắm không anh?"

​Thanh bật cười lớn, đưa bàn tay to bản xoa xoa mái tóc mềm mại của An, cưng chiều bảo: "Tất nhiên là vào được rồi, đã bảo hôm nay anh bao mà, lo gì chuyện đắt rẻ."

​Nói rồi, Thanh chủ động nắm chặt lấy bàn tay mảnh mai của An, kéo cậu đi thẳng lại phía quầy bán vé. Nhìn lên màn hình lớn hiển thị lịch chiếu, biết An tính tình còn trẻ con, ngây thơ và thích những điều nhẹ nhàng, Thanh liền tinh ý chỉ tay chọn ngay hai vé của bộ phim hoạt hình Doraemon vừa mới ra mắt. Anh còn chu đáo mua thêm một combo bắp rang bơ lớn và nước ngọt để hai anh em mang vào rạp nhâm nhi.

Bước vào bên trong phòng chiếu, An không khỏi thích thú, hai mắt mở to nhìn dáo dác xung quanh. Không gian rộng lớn, hàng ghế dốc thoai thoải và hệ thống loa âm thanh vòm đỉnh cao khiến cậu thiếu niên cảm thấy mọi thứ đều mới lạ, choáng ngợp.

​Thấy em vợ cứ nhảy nhót, ngó nghiêng, Thanh liền nghiêng người qua, ghé sát vào tai An thấp giọng dặn dò.

​"Vào đây là phải giữ trật tự, nhớ không được làm ồn hay nói chuyện to tiếng, ảnh hưởng đến những người xung quanh đó, biết chưa nhóc?"

​Hơi thở ấm nóng của anh rể phả vào vành tai làm An khẽ rùng mình, cậu ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, nói lý nhí.

"Dạ, em biết rồi ạ."

​Thanh mỉm cười nắm tay dắt An đi tìm đúng số ghế của mình. Khi hai anh em vừa yên vị được một lúc thì những hàng ghế xung quanh cũng dần dần được lấp đầy bởi các khán giả khác, phần lớn là các gia đình dẫn theo con nhỏ và vài cặp đôi trẻ tuổi.

​"Cạch."

​Hệ thống đèn trong phòng chiếu bất ngờ vụt tắt, chỉ còn lại những ánh đèn le lói chỉ dẫn lối đi. Ngay sau đó, chiếc máy chiếu công suất lớn phía sau phát ra luồng sáng rực rỡ, màn hình khổng lồ phía trước bắt đầu chạy những thước phim đầu tiên cùng âm thanh sống động. Sự hoành tráng này làm An vô cùng phấn khích, cậu lập tức bị cuốn hút vào màn hình, hai tay ôm khư khư hũ bắp rang bơ, thi thoảng lại bốc một nắm bỏ vào miệng nhai rôm rả.

​Thanh không mấy mặn mà với phim hoạt hình, anh tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu sang một bên để ngắm nhìn góc nghiêng của em vợ. Dưới ánh sáng phản chiếu nhấp nháy từ màn hình lớn, gương mặt thanh tú, đôi mắt long lanh ngập tràn niềm vui và bờ môi khẽ mấp máy theo từng tình tiết phim của An hiện lên mồn một.

​Nhìn cái dáng vẻ xem phim chăm chú, ngây ngô chẳng khác gì một đứa trẻ của An, lòng Thanh bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh thầm cười một mình, tự nhiên vươn tay qua nắm lấy bàn tay còn lại của An, khẽ siết nhẹ đầy cưng chiều mà không hề rời mắt khỏi vẻ đáng yêu của cậu em vợ.

Trong bóng tối mờ ảo của rạp chiếu phim, âm thanh sống động từ màn hình lớn hoàn toàn che lấp đi những biến động nhỏ nơi hàng ghế của hai người. Lợi dụng lúc An đang chăm chú và hào hứng dõi theo tình tiết bộ phim, Thanh bất chợt xoay người qua.

Bàn tay to bản, thô ráp của anh khẽ nắm lấy bàn tay mảnh mai của An, dứt khoát kéo xuống rồi đặt ngay lên đũng quần của mình.

​An đang mải xem phim, lòng bàn tay đột nhiên chạm phải một khối cộm lớn, nóng hổi thì giật nảy mình. Cậu bất giác nuốt nước miếng một cái ực, tim đập thình thịch liên hồi. An vội quay sang nhìn anh rể, đôi mắt mở to đầy vẻ vừa ngỡ ngàng vừa e thẹn.

​Dưới ánh sáng nhấp nháy từ màn hình phản chiếu, Thanh khẽ nở một nụ cười mỉm đầy đắc ý và hư hỏng.

Không để An kịp rụt tay lại, anh dùng những ngón tay điêu luyện kéo nhẹ khóa quần xuống, phát ra những tiếng "xoẹt" rất nhỏ. Ngay sau đó, Thanh luồn bàn tay nhỏ nhắn của em vợ vào thẳng bên trong lớp quần ngoài.

​Vừa chạm vào, An đã cảm nhận được lớp vải quần sịp mỏng manh đang căng mọng lên hết cỡ, bao bọc lấy khúc thịt to bản, gân guốc của anh rể đã cương cứng tự bao giờ. Sức nóng hừng hực và sự vạm vỡ của hạ bộ anh Thanh truyền qua lòng bàn tay khiến toàn thân An nhũn ra, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập, đứt quãng ngay giữa rạp chiếu phim đông đúc.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 12"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz