Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh Rễ Khát Dục
  3. Chương 14 - 14
Prev
Next

Đức Anh lái chiếc siêu xe rẽ vào một khu chung cư cao cấp bậc nhất thành phố, đưa hai anh em Thanh về thẳng căn penthouse riêng của mình.

​Bước vào nhà, anh nhanh chóng đi lấy hộp y tế, bắt đầu dùng bông băng và cồn để khử trùng, sơ cứu các vết bầm dập trên mặt cho Thanh. Mỗi lần tăm bông thấm cồn quẹt qua khóe môi rách, Thanh lại nhăn mặt, hừ hừ vài tiếng trong cổ họng đầy bực dọc, nhưng cũng đành ngồi yên để thằng bạn chuộc lỗi.

​Trong lúc hai ông anh đang bận rộn với vết thương, An lại như một chú mèo nhỏ hiếu động. Cậu đứng dậy, dáo dác nhìn quanh căn hộ rộng thênh thang, được thiết kế vô cùng sang trọng và hiện đại. Sự thích thú, choáng ngợp hiện rõ trên khuôn mặt thuần khiết của cậu sinh viên mới lên thành phố. An đi vòng quanh một lát rồi rón rén tiến lại gần chỗ hai người, tò mò hỏi.

​"Anh Đức Anh ơi…"

​Đức Anh vừa dán miếng băng cá nhân lên chân mày cho Thanh, vừa ngước lên nhìn cậu, thanh âm dịu dàng hẳn.

"Gì vậy nhóc?"

​An nghiêng đầu hỏi: "Căn nhà này… là của một mình anh thôi ạ?"

​Đức Anh khẽ gật đầu, môi nở nụ cười nửa miệng quen thuộc: "Không của anh thì của ai hả em?"

​An chắp hai tay sau lưng, nhìn ngắm trần nhà cao ráo rồi khẽ cảm thán.

"Ui… một mình anh ở căn nhà rộng thế này, anh không thấy buồn ạ?"

​Đức Anh thu dọn lại hộp y tế, ánh mắt thâm trầm đột nhiên khóa chặt lấy gương mặt đáng yêu của An, anh thong thả nói: "Lúc trước thì anh không buồn."

​An ngây thơ chớp chớp mắt, dính bẫy ngay lập tức: "Vậy giờ thì sao ạ?"

​Đức Anh vờ như đang suy nghĩ lung lắm, đoạn anh tiến lại gần An, cúi đầu xuống ghé sát tai cậu, buông một câu tràn đầy ý cười và sự mập mờ.

​"Giờ thì có chút buồn rồi… Nhưng mà, nếu em chịu qua đây ở cùng anh, chắc chắn là sẽ vui lắm đó."

​Lời mời gọi đầy tính "thả thính" lộ liễu của gã thiếu gia tài phiệt làm An đứng hình, hai má lại bắt đầu râm ran đỏ.

​Thế nhưng, Đức Anh chưa kịp đắc ý được ba giây thì từ phía ghế sofa, một giọng nói trầm đục, sặc mùi thuốc súng và ghen tuông đã vang lên cắt ngang bầu không khí. Thanh nhướng một bên chân mày sưng húp lên, đôi mắt hằn học lườm thằng bạn thân cháy mặt, gằn giọng.

​"Ê thằng chó! Tao còn ngồi lù lù ở đây nha mày. Mặt tao còn chưa bớt sưng mà mày đã tính đào góc tường nhà tao ngay trước mặt tao rồi hả?!"

Đức Anh không một chút e dè trước cái lườm cháy mặt của bạn thân. Anh thong thả đứng thẳng người, khoanh hai tay trước ngực, nhếch mép nở nụ cười đầy khiêu khích và nói thẳng tuột.

​"Gốc tường của mày hả Thanh? Ý mày nói gốc tường ở đây là chị Tiên đúng không?"

​Câu nói đánh trúng tim đen khiến Thanh lập tức đỏ mặt tía tai vì tức tưởi. Anh há miệng định cãi lại nhưng rồi lại nghẹn họng, chẳng thể làm gì được vì đó là sự thật không thể thay đổi: Trên danh nghĩa, anh vẫn là chồng của Tiên, là anh rể chính thức của An. Cái danh phận trớ trêu ấy giờ đây lại trở thành điểm yếu chí mạng để thằng bạn thân đem ra đâm chọc.

​An đứng bên cạnh, nhìn hai người đàn ông cao lớn đang đấu đá nhau, bầu không khí trong phòng khách ngập tràn "mùi khói súng" và áp lực đè nén. Cảm thấy bản thân chính là tâm điểm của trận lôi đình này, An rụt cổ, định bụng sẽ rón rén bước lùi lại để lánh xa nơi thị phi một chút.

​Thế nhưng, cậu vừa mới nhúc nhích được hai bước thì Đức Anh đã nhanh như cắt đưa tay ra, túm lấy vạt áo thun phía sau của An kéo nhẹ cậu trở lại vị trí cũ.

​"Đi đâu đấy? Ở lại đây anh hỏi chút nào," Đức Anh trầm giọng, ánh mắt khóa chặt lấy dáng vẻ nhỏ bé của cậu sinh viên.

​An run nhẹ, rụt rè ngước nhìn gã thiếu gia tài phiệt: "Anh… anh hỏi gì ạ?"

​Đức Anh thu lại nụ cười cợt nhả, gương mặt trở nên nghiêm túc và thâm sâu đến lạ kỳ. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh đang ngập ngừng của An, gằn từng chữ, hỏi một câu mà cả Thanh lẫn An đều đang né tránh.

​"Mối quan hệ thực sự của em… và thằng Thanh hiện tại là thế nào?"

An lắp bắp, hai bàn tay đan chặt vào nhau đầy bối rối: "Em… em…"

​Thấy cậu nhóc sợ hãi đến mức mặt mũi tái mét, Thanh ở trên ghế sofa khẽ thở dài một tiếng. Dù đang đau đớn và bực bội, anh vẫn dành cho An một cái gật đầu nhẹ đầy bất lực, ra hiệu cho cậu cứ việc nói thật.

​Nhận được sự cho phép của anh rể, An mới lí nhí, thành thật kể lại từ đầu đến cuối nguồn cơn của mọi chuyện. Càng nghe, đôi lông mày của Đức Anh càng nhướng cao, gương mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

​Khi An dứt lời, Đức Anh lặng người đi mất mấy giây. Không gian phòng khách im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ chạy. Thế nhưng, điều khiến gã thiếu gia tài phiệt sững sờ không phải là vì mối quan hệ vụng trộm, sai trái giữa anh rể và em vợ, mà chính là vì cái cách mà mối quan hệ này được thành lập. Nó hoàn toàn nằm ngoài mọi kịch bản mà anh có thể tưởng tượng ra.

​Đức Anh nuốt nước miếng, quay sang nhìn An rồi hỏi lại một lần nữa để xác nhận, giọng điệu xen lẫn sự hoang mang.

​"Thật sự… thật sự là em đã lén bú trộm cặc của thằng Thanh lúc nó đang ngủ, rồi sau đó bị nó bắt quả tang tại trận á?"

​Lời chất vấn thẳng thừng, trần trụi của Đức Anh như lột trần bí mật thầm kín nhất của An. Cậu xấu hổ đến mức chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống, hai má đỏ bừng lên như muốn bốc hỏa. An cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Đức Anh, chỉ biết lý nhí vâng lời rồi khẽ gật đầu xác nhận.

Đức Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cúi gằm vì xấu hổ của An. Ánh mắt anh không hề có một chút kỳ thị hay ghê tởm nào trước bí mật động trời ấy, ngược lại, sự táo bạo ngầm bên trong vẻ ngoài rụt rè của An càng làm ngọn lửa ham muốn và lòng yêu thích của gã thiếu gia bùng lên dữ dội hơn.

​Chẳng thèm kiêng dè sự có mặt của Thanh, Đức Anh tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào An và nói lời tự đáy lòng.

​"Thật ra… anh cũng thích em. Ngay từ lần đầu tiên gặp, anh đã bị em thu hút rồi. Hôm nay anh chủ động hẹn em đi ăn trưa là để lấy can đảm tỏ tình với em… Nhưng mà em lại từ chối anh để đi chơi với nó…"

​Giọng Đức Anh chùng xuống, mang theo một chút tủi thân rõ rệt. Gã thiếu gia tài phiệt cao lớn, quyền lực ngời ngời là thế, vậy mà lúc này lại rụt rè nhìn An, bờ vai khẽ sụp xuống trông vô cùng đáng thương và thất vọng.

​An nghe thấy những lời bộc bạch thẳng thắn của Đức Anh thì hoàn toàn đứng hình, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên. Cậu tự ý thức được bản thân chỉ là một đứa con trai có phần lầm lì, nhút nhát, mới chân ướt chân ráo lên thành phố học đại học. Cậu chưa từng nghĩ một người hoàn hảo, vừa là giảng viên vừa có gia thế khủng như anh Đức Anh lại có thể để mắt và đem lòng thích một đứa như mình.

​Sự thật này khiến tim An đập loạn nhịp, cậu bối rối nhìn Đức Anh rồi lại nhìn sang Thanh, hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao trước tình huống trớ trêu này.

Đức Anh cúi đầu, giọng đầy tủi thân và khẩn khoản: "Anh cũng muốn được chăm sóc cho em, lo cho em mọi thứ…"

​An đứng trơ ra, đầu óc rối bời không biết phải làm thế nào cho đúng. Cậu chỉ mới vừa quen với mối quan hệ vụng trộm với anh rể, giờ lại có thêm một người đàn ông hoàn hảo khác chen vào, khiến cậu vừa bối rối vừa có chút ngợp.

​Thanh ngồi trên sofa, chăm chú quan sát biểu cảm của cả hai từ đầu đến cuối. Anh là người thực tế. Bản thân anh dù yêu thích và muốn chiếm hữu An, nhưng anh biết rõ giới hạn của mình: anh vẫn còn vợ, còn gia đình, không thể danh chính ngôn môn ở cạnh bảo bọc cho em vợ 24/7 được.

Trong khi đó, Đức Anh lại là thế lực tài phiệt chống lưng quá khủng, nếu có thêm nó làm chỗ dựa cho An ở trường học và cuộc sống thì thực sự là một điều tốt cho cậu.

​Nghĩ thông suốt, Thanh nén đau đớn, đứng dậy bước lại gần hai người. Anh vỗ vai Đức Anh rồi thở dài bảo.

​"Thôi được rồi. Thấy mày thật lòng như vậy… tao cho phép mày cùng chăm sóc cho An. Dù sao tao cũng có những lúc không ở bên em nó được."

​Nghe thấy lời "bật đèn xanh" từ chính thất anh rể, Đức Anh mừng rỡ ra mặt, gật đầu ríu rít: "Cảm ơn mày! Cảm ơn mày nhiều lắm Thanh ơi!"

​Trong cơn xúc động, hai gã đàn ông cao lớn vừa mới lao vào đấm nhau hộc máu vài phút trước, giờ lại quay sang ôm chầm lấy nhau như anh em ruột thịt.

​An đứng lặng người nhìn màn "giao dịch" chớp nhoáng của hai ông anh, cậu bĩu môi, dậm chân nói: "Ơ kìa… Hai người hay quá ha? Em đã đồng ý đâu mà tự quyết định hết vậy!"

​Đức Anh nghe vậy liền buông Thanh ra, quay sang nắm lấy tay An, dỗ dành bằng một lời hứa cực khủng: "An ơi, nếu em đồng ý yêu anh, sau này căn penthouse này… anh sang tên cho em luôn!"

​An há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc: "Th… thật ạ?!"

​Thanh thấy vậy liền bật cười, lên tiếng trêu chọc thằng bạn: "Mày bớt dùng tiền tiền bạc bạc đi nha. Mày muốn em nó yêu mày chỉ vì vật chất thôi à?"

​Đức Anh không những không ngại, ngược lại còn vênh mặt tự hào, tuyên bố một câu xanh rờn: "Vật chất thì sao? Tiền của tao cũng là của tao làm ra. Em ấy yêu vật chất của tao thì cũng chính là yêu tao rồi!"

​Thanh lắc đầu cười trừ, hoàn toàn cạn lời trước lý lẽ cùn của thằng bạn. Anh thật không ngờ gã thiếu gia tài phiệt lạnh lùng, quyền lực khét tiếng ngoài xã hội, khi sa vào lưới tình lại biến thành một "con đĩ tình yêu" chính hiệu, sẵn sàng dâng hiến cả gia tài chỉ để đổi lấy cái gật đầu của một cậu nhóc lầm lì.

"Ọt… ọt… ọt…"

​Giữa không gian phòng khách đang náo nhiệt, tiếng bụng An biểu tình vang lên rõ mồn một khiến cậu nhóc ngượng chín cả mặt, vội vàng lấy hai tay che bụng lại đầy xấu hổ.

​Đức Anh thấy điệu bộ đáng yêu đó thì phì cười, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều: "Em đói rồi hả? Đợi chút, anh đặt đồ ăn liền, không để bảo bối của anh bị đói đâu."

​Nói là làm, gã thiếu gia tài phiệt rút điện thoại ra chốt đơn một loạt nhà hàng cao cấp xung quanh. Đúng năm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, ba bốn anh shipper tấp nập giao hàng tới. Chẳng mấy chốc, chiếc bàn ăn nhỏ trong căn penthouse đã được lấp đầy ắp bởi đủ loại món ngon từ Á sang Âu, tỏa hương thơm phức.

Ba anh em nhanh chóng ngồi vào bàn, cùng nhau dùng bữa vô cùng vui vẻ.

​Đang ăn ngon lành thì điện thoại của Thanh đặt trên bàn bỗng rung lên bần bật. Nhìn màn hình hiển thị tên "Vợ yêu", Thanh khựng lại một nhịp rồi ra hiệu cho hai người kia im lặng, nhanh chóng bắt máy.

​"Alo, anh nghe đây vợ."

​Đầu dây bên kia, giọng Tiên vang lên có chút sốt ruột: "Sao giờ này hai anh em chưa về nữa anh? Trễ lắm rồi đó."

​Thanh liếc nhìn Đức Anh và An một cái, mặt dày nói dối không chớp mắt.

"À, anh với thằng An đang ở bên nhà thằng Đức Anh chơi nè vợ."

​Tiên hơi ngạc nhiên: "Sao tự nhiên lại qua nhà anh Đức Anh thế anh?"

​Thanh tiếp tục bịa lý do vô cùng hợp lý: "Thì tụi anh có hẹn xem bóng đá trận khuya nay á mà. Sẵn tiện mai anh được off một ngày nên qua đây nhậu nhẹt coi đá banh với thằng Đức Anh luôn."

​Tiên khẽ thở dài, hỏi lại: "Vậy là tối nay anh không về nhà được hả?"

​"Ừ chắc phải mai anh với thằng An mới về được nha vợ," Thanh ngon ngọt đáp.

​Nghe chồng giải thích, Tiên cũng không mảy may nghi ngờ, ngược lại còn thấy vui vẻ: "Ừ, lâu lâu anh dẫn thằng An đi chơi đổi gió cũng tốt, chứ nó cứ rú rú ở nhà hoài tù túng lắm."

​Đoạn, Tiên tặc lưỡi một cái rồi nói tiếp: "Mà em gọi hỏi thăm hai anh em thôi, chứ thật ra em cũng đang chuẩn bị sang nhà con Yến đây."

​Thanh nhướng mày hỏi: "Ủa, sang đó

làm gì muộn vậy em?"

​"Ôi dào, con Yến nó vừa gọi cho em khóc lóc thảm thiết lắm. Nó kể vừa bị thằng bồ đá, mà khốn nạn nhất là bao nhiêu tiền bạc tích góp bị thằng đó cuỗm đi sạch bách rồi. Giờ em phải qua bên đó ngủ lại một đêm để an ủi, trông chừng nó, chứ em sợ nó đang suy sụp quá lại nghĩ quẩn thì khổ," Tiên thở ngắn than dài kể.

​Thanh nghe vậy thì trong lòng mở cờ trong bụng, bớt đi một nỗi lo bị vợ kiểm tra đột xuất. Anh giả vờ nghiêm túc dặn dò: "Ừ, bạn bè lúc khó khăn cần nhau mà. Vậy em qua đó với nó đi, coi nhớ khóa cửa ngõ nhà mình cẩn thận trước khi đi nha."

​"Em biết rồi. Hai anh em chơi vui vẻ nha, đừng có nhậu nhẹt say xỉn quá đó. Bye bye anh," Tiên dặn dò rồi cúp máy.

​"Bye bye vợ."

​Đặt điện thoại xuống bàn, Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Đức Anh vừa lau khóe miệng vừa nhìn Thanh bằng ánh mắt đầy khôi hài, không nhịn được mà trêu chọc.

"Kinh thật, gọi vợ ngọt sớt vậy ta.

Đúng là gừng càng già càng cay, diễn xuất đỉnh cao đấy ông anh rể!"

​Nói rồi, anh quay sang đưa mắt nhìn An đầy ẩn ý. Ăn uống xong xuôi, cả ba lần lượt đi tắm rửa để rũ bỏ hơi người và sự mệt mỏi của một ngày dài hỗn loạn. Đến khi bước ra phòng khách, Thanh bỗng cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Có lẽ do chuỗi ngày thức khuya tăng ca liên tục ở công ty mấy hôm trước, cộng thêm trận đòn ê ẩm lúc nãy, cơn buồn ngủ ập đến khiến Thanh nằm gục xuống sofa rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, tiếng thở đều đặn và li bì.

​Đức Anh thấy thằng bạn ngủ say như chết thì lắc đầu cười khổ. Anh tiến lại gần, xốc nách rồi cõng thân hình vạm vỡ của Thanh sang căn phòng ngủ trống bên cạnh phòng mình để bạn thân được nằm thoải mái.

​Không gian phòng khách rộng lớn lúc này chỉ còn lại hai người. Ti vi vẫn đang mở một bộ phim rạp mập mờ ánh sáng, An ngoan ngoãn ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa hờ vào cạnh sofa, còn Đức Anh thì ngồi trên băng ghế ngay phía sau cậu. Tiếng ti vi rì rầm không thể khỏa lấp được bầu không khí ngột ngạt đang nhen nhóm giữa hai anh em.

​Đức Anh cúi đầu nhìn xuống chiếc cổ trắng ngần và bờ vai gầy của An, trong lòng trào dâng một sự thèm khát tột độ. Mùi sữa tắm thơm mát từ cơ thể An cứ thoang thoảng bay vào mũi anh, kích thích mọi dây thần kinh nguyên thủy nhất. Thế nhưng, vì bản tính có phần kiêu ngạo của một thiếu gia và sự rụt rè trước người mình thích, Đức Anh vẫn chưa đủ tự tin để mở lời đề nghị những chuyện xôi thịt, đồi bại với An.

​Chịu không nổi sự tra tấn ngọt ngào này, Đức Anh âm thầm kéo khóa quần tây, móc khúc thịt đã cương cứng, nóng hổi từ bao giờ ra ngoài. Ngay phía sau lưng An, anh bắt đầu thò tay vào tự thỏa mãn chính mình. Cảm giác lén lút quay tay sau lưng người trong mộng, lại ngay trong phòng khách nhà mình mang đến một khoái cảm kích thích chưa từng có, khiến đầu óc Đức Anh như muốn nổ tung. Anh tăng nhanh tốc độ sục cặc, từng gân máu nổi lên cuồn cuộn.

​Trong cơn nứng tột độ và sự sung sướng dâng trào, Đức Anh không kiềm chế được bản năng, lồng ngực phập phồng rồi bật ra một tiếng rên hừ hừ đầy trầm đục và gợi dục từ cuống họng.

​Âm thanh ám muội ấy ngay lập tức lọt vào tai An. Cậu giật mình, theo phản xạ liền quay đầu lại nhìn.

​Đập vào mắt An lúc này là một cảnh tượng vô cùng sống động: Đức Anh đang ngồi ngửa đầu ra sau thành sofa, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt điển trai tràn ngập sự thỏa mãn, bàn tay to lớn đang liên tục dập dình bóp nghẹt lấy khúc thịt thô dài giữa hai chân.

​An nín thở, đôi mắt mở to nhìn chăm chằm vào hạ bộ của gã giảng viên tài phiệt. Cặc của Đức Anh tuy không có chiều dài khủng và gân guốc dữ dội như của anh rể Thanh, nhưng bù lại, chiều ngang của nó lại vô cùng đồ sộ và đáng sợ, chu vi phần thân vạm vỡ, thô to ấy tính ra phải gần bằng một lon Coca-Cola. Khối thịt đỏ lựng, hầm hập sức nóng đang nhịp nhàng di động trước mắt An.

​Vì Đức Anh vẫn đang đắm chìm trong khoái cảm, ngửa đầu nhắm mắt chịu đựng sự sung sướng, nên anh hoàn toàn không hề hay biết rằng, cậu nhóc lầm lì phía dưới đã quay người lại và lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng sục cặc đầy dâm dục này từ bao giờ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz