Chương 9: Trận đánh lộn ngoài hẻm
Sau ba ngày nằm bẹp dí ở nhà vì trận sốt siêu vi, tôi cuối cùng cũng lết được cái thân tàn tạ lên công ty. Sếp tổng nhăn nhó nhìn mớ deadline tồn đọng của tôi, báo hại tôi phải cày cuốc sấp mặt đến tận chín rưỡi tối mới được vác mặt về.
Đường phố Sài Gòn đêm thứ năm vắng hơn thường lệ vì một trận mưa rào vừa ập qua. Tôi chạy chiếc Vespa nhích từng vòng bánh xe qua những vũng nước đọng trên đường, tâm trạng bực bội cực điểm. Người ngợm rã rời, bụng đói meo, tôi chỉ muốn phi thẳng về nhà, tắm một trận nước nóng rồi lăn ra ngủ.
Nhưng khi vừa rẽ vào con hẻm lớn dẫn vào nhà, xe tôi đột ngột bị khựng lại.
Một đám khoảng bốn, năm thanh niên choai choai, tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ, xăm trổ kín tay đang tụ tập ngay đầu hẻm. Bọn chúng dựng bừa mấy chiếc Wave "độ" pô la liệt chắn hết hai phần ba lối đi, mồm phì phèo khói thuốc, cười nói hô hố rôm rả.
Tôi bóp còi "bim bim", ra hiệu xin đường.
Đám choai choai quay lại nhìn tôi. Thằng đứng gần nhất, nhuộm tóc vàng hoe, mặc cái áo ba lỗ thủng lỗ chỗ, nhếch mép cười khẩy nhưng không có dấu hiệu dẹp đường.
— Tránh đường giùm cái mấy anh ơi. — Tôi mất kiên nhẫn, nói vọng ra.
— Đường nhà mày à mà tao phải tránh?
Thằng tóc vàng hất hàm, hất điếu thuốc xuống vũng nước. Nó đủng đỉnh bước tới, chống tay lên ghi đông xe của tôi.
— Hẻm chung, bọn tao thích đứng đâu thì đứng. Xe xịn thế này thì bay qua đi anh trai.
Mấy thằng kia nghe vậy thì cười rống lên hùa theo. Cả đám nồng nặc mùi rượu. Bọn dặt dẹo khu xóm liều, chuyên chặn đường kiếm chuyện.
— Tôi nhắc lại, tránh đường.
Tôi gằn giọng, cố giữ bình tĩnh, tay ga đã hơi vặn lên. Cái tính nóng nảy bẩm sinh của tôi bắt đầu sôi lên sùng sục. Tôi ghét nhất là mấy loại giang hồ vặt, cặn bã xã hội này.
— Á đù, mỏ nhọn ghê ta! — Thằng tóc vàng trợn mắt, vung tay vỗ cái bốp vào mặt nạ xe Vespa của tôi.
— Mày thái độ lồi lõm với ai đấy thằng bốn mắt? Xuống xe! Đưa tao mượn cái ví xem nào, nay kẹt tiền mua rượu quá.
Vừa nói, nó vừa thò tay định giật chìa khóa xe của tôi.
— Bỏ cái tay dơ bẩn của mày ra! — Tôi gào lên, phản xạ theo bản năng, dùng tay gạt phắt tay nó ra, đồng thời vặn ga định lách qua.
Nhưng tôi đánh giá thấp sự lưu manh của bọn chúng. Thằng tóc vàng bị gạt tay thì điên tiết, nó dùng chân đạp mạnh một phát vào hông xe tôi.
Cú đạp bất ngờ làm tôi mất thăng bằng. Chiếc Vespa nặng trịch đổ ập sang một bên, kéo theo cả người tôi ngã nhào xuống vũng nước bẩn ngay giữa hẻm.
"Oạch!"
Nước bùn văng tung tóe lên mặt, lên cái áo sơ mi trắng tinh của tôi. Khuỷu tay và đầu gối đập mạnh xuống đường.
— ĐỤ MÁ CHÚNG MÀY! BỌN CHÓ ĐẺ!
Tôi chống tay lồm cồm bò dậy, điên cuồng chửi thề. Tôi có thể yếu ớt, nhưng cái tôi của Hoàng Ngọc Thuần không cho phép tôi hèn nhát trước bọn giẻ rách này.
Thằng tóc vàng thấy tôi ngã thì cười ha hả, nó bước tới, túm lấy cổ áo tôi định xách lên.
— Chửi à? Nay tao đánh cho mày gãy hết mẹ răng xem mày còn chửi được…
Câu nói của nó chưa kịp dứt thì…
"BINH!"
Một tiếng động vang lên rợn người.
Thằng tóc vàng bị một lực tác động cực mạnh từ phía sau, cả người nó bay bổng lên không trung rồi ngã cắm mặt xuống vũng nước cách đó hai mét. Nước bùn bắn tung tóe. Nó ôm mặt, rên la thảm thiết.
Tôi ngớ người. Đám du côn còn lại cũng sững sờ.
Nguyễn Đình Đại đứng đó.
Gã mặc một chiếc quần jean bạc phếch, ở trần, trên tay lăm lăm một cái mỏ lết bằng sắt to chà bá. Cơ bắp trên người gã nổi cuồn cuộn, những đường gân xanh hằn rõ trên cánh tay đen nhẻm. Ánh mắt gã vằn lên những tia máu đỏ, lạnh lẽo và tàn nhẫn như một con thú dữ bị chọc giận.
Gã vừa phi cái mỏ lết trúng thẳng lưng thằng tóc vàng.
— Bọn mày đụng vào ai đấy? — Giọng Đại gầm lên, trầm đục và đầy sát khí, vang dội cả con hẻm.
— Đại… đại ca Đại… — Một thằng trong đám lắp bắp, mặt cắt không còn hột máu. Rõ ràng bọn chúng biết tiếng tăm của gã thợ sửa xe cục súc nhất cái xóm này.
Đại sải bước tiến tới. Mấy thằng kia theo phản xạ lùi lại vài bước, sợ hãi.
Gã không thèm liếc nhìn bọn chúng, đi thẳng tới chỗ tôi đang đứng lẩy bẩy, quần áo bê bết bùn đất. Gã nhìn vết xước rỉ máu trên khuỷu tay tôi, đôi mắt càng tối sầm lại.
— Đứng được không? — Gã hỏi gọn lỏn.
— Được. — Tôi cắn môi, rít lên.
Đại gật đầu, rồi đột ngột quay ngoắt lại. Gã lao thẳng vào đám du côn với tốc độ kinh hồn. Không nói không rằng, gã vung chân đạp một cú như trời giáng vào ngực thằng đứng gần nhất. Thằng đó văng vào bức tường, gục xuống không kêu được tiếng nào.
Hai thằng còn lại hoảng hốt, rút từ trong cốp xe ra hai ống tuýp sắt, định xông vào đánh hội đồng.
Nhưng Đại là dân giang hồ cộm cán, gã lăn lộn ngoài đường từ năm mười lăm tuổi, ba cái trò đánh lộn này với gã chỉ là gãi ngứa. Gã cúi người né cú vụt của một thằng, dùng vai húc mạnh vào bụng nó, tay tóm chặt lấy cổ tay đang cầm ống sắt bẻ gập lại.
"Rắc!"
Tiếng xương cổ tay gãy vụn vang lên rõ mồn một. Thằng du côn gào thét thảm thiết. Đại giật lấy ống tuýp sắt, vung tay phang một nhát lạnh lùng vào bắp chân thằng còn lại. Thằng đó khụy ngã, ôm chân lăn lộn dưới đất.
Trận chiến kết thúc trong chưa đầy một phút. Bốn thằng choai choai nằm bẹp dưới đất, rên rỉ bò toài trong vũng nước bùn.
Đại vứt cái ống tuýp sắt xuống đất phát ra tiếng "keng" chói tai. Gã bước tới chỗ thằng tóc vàng đang lồm cồm bò dậy, túm lấy mớ tóc nhuộm của nó, kéo xếch lên.
— Nhìn cho kỹ mặt tao, và nhìn kỹ cái thằng mày vừa đạp ngã. — Đại rít qua kẽ răng, ấn mặt thằng tóc vàng xuống sát mặt đất.
— Nó là người nhà tao. Tao cấm thằng lồn nào trong cái xóm này đụng vào nó. Từ ngày mai tao còn thấy mặt bọn mày lảng vảng ở đây, tao chặt mẹ chân từng thằng. Cút!
Gã hất văng thằng tóc vàng ra. Bọn du côn hoảng loạn, dìu nhau dựng xe lên, vít ga bỏ chạy bán sống bán chết, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Con hẻm trở lại vẻ tĩnh mặng, chỉ còn tiếng thở dốc của Đại và tiếng nước mưa rỏ tong tong từ mái hiên.
Tôi đứng lặng người nhìn bóng lưng của gã. Cảm giác lúc này lộn xộn đến cùng cực. Tôi ghét gã, tôi khinh gã bạo lực, tôi sợ cái sự cục súc của gã. Nhưng chính sự bạo lực ấy, vừa nãy đã cứu tôi một bàn thua trông thấy.
Một gã giang hồ thô lỗ, lại vừa nói rằng tôi là "người nhà" của gã.
Đại quay lại, lấy tay quệt mồ hôi trên trán. Gã nhìn cái bộ dạng thảm hại của tôi, rồi nhìn chiếc Vespa nằm chỏng chơ dưới đất, chửi thề:
— Đụ má, tao đi mua bao thuốc lơ là có năm phút mà mày cũng bị bọn nó đập. Mày là nam châm hút rắc rối à?
— Bọn nó chặn đường kiếm chuyện, tôi đéo biết gì hết!
Tôi gắt lại theo phản xạ, dù trong lòng đang thấy biết ơn gã vô cùng. Tôi cúi xuống nhìn cái quần âu dính đầy sình lầy, tủi thân muốn khóc.
— Đồ của tôi dơ hết rồi…
— Dơ thì giặt, khóc lóc cái lồn gì! Có cái áo cũng kêu ca. — Đại cằn nhằn, bước tới dựng chiếc Vespa của tôi lên. Gã dắt xe đi trước.
— Đi theo tao. Về nhà.
Tôi lầm lũi đi theo gã. Bóng lưng gã to lớn, che khuất cả ánh đèn cao áp phía trước.
Về đến nhà, Đại vứt xe chỏng chơ ngoài xưởng, đẩy mạnh tôi vào nhà tắm.
— Cởi đồ ra, tắm rửa sạch sẽ cái sình đất đó đi. Tí tao sát trùng vết thương cho.
— Tôi tự tắm được. Đừng có chỉ chỏ. — Tôi lầm bầm, khóa chốt cửa lại.
Nước ấm làm dịu đi phần nào cơn đau rát trên khuỷu tay và đầu gối. Tôi nhìn mình trong gương, thảm hại không tả nổi. Một thằng thiết kế đồ họa lúc nào cũng bóng lộn, giờ đây mặt mũi bơ phờ, tay chân trầy xước. Và điều điên rồ nhất là, hình ảnh Đại vung cái mỏ lết bảo vệ tôi cứ quanh quẩn trong đầu tôi không dứt.
"Nó là người nhà tao."
Câu nói đó vang lên bên tai, mang theo một thứ từ trường kỳ quái, làm loạn nhịp tim tôi.
Tắm xong, tôi mặc một bộ quần áo ngủ dài tay, bước ra phòng khách. Đại đang ngồi trên sofa, bên cạnh là hộp cứu thương bằng nhựa đã mở sẵn nắp.
Gã vẫn cởi trần, nhưng đã rửa sạch bụi đất trên tay.
— Lại đây. — Gã hất cằm ra lệnh.
Tôi bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống mép sofa cách gã một khoảng.
Đại kéo tôi xích lại gần. Gã cầm lọ cồn đỏ và miếng bông gòn, bắt đầu chấm lên vết xước lớn ở khuỷu tay tôi.
— Á… rát… — Tôi rụt tay lại, nhăn mặt.
— Ngồi im! Đàn ông con trai xước tí da làm như sắp chết. — Đại gắt, nhưng tay gã giữ chặt lấy cổ tay tôi, lực đạo đã nhẹ đi rất nhiều.
Gã cúi mặt xuống sát vết thương, cẩn thận lau đi những vết cát li ti còn bám trên da. Hơi thở của gã phả vào cánh tay tôi, nóng hổi. Tôi cúi nhìn mái tóc húi cua lởm chởm của gã, rồi nhìn xuống vòm ngực trần săn chắc.
Bầu không khí trong phòng khách tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào lúc nãy.
— Cảm ơn… — Tôi lí nhí thốt lên hai chữ.
Đại khựng lại một giây. Gã không ngẩng lên, chỉ hừ một tiếng trong cổ họng.
— Cảm ơn cái gì? Mày là em vợ tao, tao đéo bênh mày thì tao bênh chó à?
— Em vợ cái gì. Chị Trâm đi rồi, anh thích thì đuổi tôi ra đường cũng được mà. Cần gì phải rước họa vào thân, lỡ bọn nó báo công an anh đánh người thì sao? — Tôi nói, giọng đã dịu đi rất nhiều, không còn vẻ chua ngoa thường ngày.
Đại ném miếng bông gòn dơ vào thùng rác, ngước lên nhìn tôi. Ánh mắt gã trong cự ly gần rất sâu, mang theo một thứ áp lực vô hình.
— Công an đéo rảnh lo dăm ba cái vụ đánh nhau của xóm này đâu. Tao lăn lộn ở cái hẻm này mười năm rồi, chưa thằng nào dám động vào đồ của tao.
Gã nhấn mạnh chữ "đồ của tao", ánh mắt gã dán chặt vào tôi, như một con thú đang đánh dấu lãnh thổ.
Tôi nuốt nước bọt, vội vàng tránh ánh mắt của gã.
— Sát trùng đầu gối nữa… — Tôi vội vàng kéo ống quần lên, để lộ vết trầy đỏ lòm ở đầu gối.
Đại cúi xuống, tiếp tục bôi thuốc.
Nhưng lần này, ngón tay cái của gã vô tình miết nhẹ qua vùng da thịt trắng trẻo, không bị thương ở mặt trong đùi tôi.
Cảm giác đó lướt qua làn da nhạy cảm như một tia sét. Tôi rùng mình, theo phản xạ kẹp chặt hai đùi lại, bắt lấy tay gã.
— Anh… bôi thuốc thì bôi thuốc, đừng có sờ lung tung. — Giọng tôi run rẩy, cảnh giác nhìn gã.
Đại dừng tay. Gã không rút tay lại, mà từ từ ngẩng lên. Đôi mắt gã lại tối sầm lại, mang theo thứ dục vọng nguy hiểm giống hệt cái đêm cúp điện.
— Sờ lung tung? — Gã lặp lại lời tôi, giọng trầm đục. — Tao sờ mày ở đâu? Chỗ này à?
Vừa nói, gã vừa thản nhiên vuốt ngón tay trượt thêm một đoạn nữa lên phía trên, gần sát với cạp quần của tôi.
— Đụ má anh! Dừng lại ngay! — Tôi hoảng hốt, dùng cả hai tay đẩy mạnh vai gã ra, nhưng gã cứng như bàn thạch, không mảy may xê dịch.
— Đêm nay mày ngoan ngoãn thế, bảo "cảm ơn" tao cơ mà? Sao mới đụng một tí đã xù lông lên rồi? — Đại nhếch mép, gã vươn tay kia ra, tóm lấy cằm tôi ép tôi phải nhìn thẳng vào gã.
— Lúc nãy thấy tao đánh nhau, mày sợ tao, hay mày… thích tao bạo lực như thế? Hả thằng ranh?
— Tôi đéo thích cái giống gì ở anh hết! Anh là thằng lưu manh! Buông tôi ra! — Tôi vùng vẫy kịch liệt, sự hoảng loạn bắt đầu dâng cao. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Đại cười gằn, gã áp sát mặt gã vào tôi, hơi thở nóng hầm hập phả thẳng vào môi tôi.
— Mày dối trá. — Gã thì thầm, từng chữ nhả ra như bùa ngải.
— Mày thích cái thứ lưu manh này. Mày thích tao đè mày xuống, mày thích cái cảm giác bị tao chà đạp. Ánh mắt của mày lúc nãy nhìn tao… nó khát tình lắm Thuần ạ.
— CÂM ĐI!
Tôi gào lên, vung tay tát thẳng vào mặt gã.
Nhưng lần này gã bắt được tay tôi. Gã bóp chặt lấy hai cổ tay tôi, ấn mạnh xuống nệm sofa, đồng thời dùng cả trọng lượng cơ thể to lớn đè ụp lên người tôi.
Tôi bị ép chặt xuống nệm, nửa thân dưới bị gã kẹp cứng. Mùi mồ hôi và một thứ mùi kích dục nam tính bủa vây lấy tôi, đánh sập mọi lý trí.
— Mày nghĩ tao cứu mày ngoài kia không công à? — Đại rít lên, mắt vằn tia đỏ. — Tao cứu mày, thì mày phải trả công cho tao. Tao đéo phải từ thiện.
— Anh muốn… muốn gì… — Tôi lắp bắp, nỗi sợ hãi hòa lẫn với sự kích thích đê tiện trào dâng trong bụng dưới.
Đại không trả lời. Gã cúi gầm mặt xuống, đôi môi nồng mùi thuốc lá của gã hung hăng ập xuống, phủ lấp lên môi tôi.
Một nụ hôn mang tính cắn xé, thô bạo của trận chiến vừa rồi. Ranh giới mong manh cuối cùng… chính thức vỡ nát.