Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 10
Prev
Next

Chương 10: Khoảng cách 5 centimet

Môi gã như một miếng giấy nhám, nồng nặc mùi khói thuốc lá. Gã nghiến ngấu đôi môi tôi bằng một thứ thô bạo, tàn nhẫn, giống hệt cái cách gã vung ống sắt phang gãy chân đám du côn ngoài hẻm ban nãy.

Không có sự dịu dàng. Không có thăm dò. Chỉ có sự chiếm đoạt của loài dã thú.

Gã cắn vào môi của tôi, ép hàm răng tôi phải mở ra để chiếc lưỡi của gã luồn vào, bú mút, quấn lấy lưỡi tôi, bòn rút mọi dưỡng khí trong buồng phổi tôi.

— Ưm… buông…

Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, hai tay đấm thùm thụp vào vòm ngực của gã. Nhưng gã càng kẹp chặt hơn, một tay luồn ra sau gáy tôi, giữ cứng đầu tôi lại, ép tôi phải nhận lấy trọn vẹn nụ hôn dơ bẩn, sai trái này.

Sự kích thích vặn vẹo cuộn trào. Cơ thể tôi, khốn nạn thay, lại bắt đầu mềm nhũn ra.

Không! Hoàng Ngọc Thuần, mày điên rồi! Mày không thể phát dục với anh rể mày được!

Tôi gom chút lý trí cuối cùng, nghiến mạnh hai hàm răng lại.

— Á! Đụ má!

Đại gầm lên một tiếng đau đớn, hất văng tôi ra. Gã lùi lại hai bước, đưa mu bàn tay lên quệt ngang miệng. Một vệt máu đỏ tươi dính trên mu bàn tay đen nhẻm của gã.

Tôi vừa cắn rách môi gã.

Tôi cuộn tròn người trên sofa, thở dốc, lồng ngực phập phồng lên xuống như bễ rèn. Hai tay tôi ôm chặt lấy ngực áo, trừng mắt nhìn gã. Vị rỉ sét của máu trào ra trong khoang miệng tôi.

— Súc sinh! — Tôi rít lên, giọng nghẹn lại vì kinh tởm và hoảng loạn.

— Anh bị điên thật rồi! Tôi là em trai của vợ anh đấy!

Đại nhìn vệt máu trên tay, rồi nhìn tôi.

Ngực gã cũng đang phập phồng kịch liệt. Đôi mắt gã tối sầm lại, một tia sáng cuồng loạn vẫn chưa tắt hẳn.

Gã liếm phần môi bị cắn rách, nhếch mép cười gằn.

— Em vợ? — Gã bước tới một bước, chỉ thẳng tay vào mặt tôi.

— Cái lúc mày cọ cái thân thể trần truồng của mày vào người tao đêm cúp điện, mày có nhớ mày là em vợ tao không? Cái lúc tao hôn mày, lưỡi mày đáp lại tao… mày có nhớ chị mày không hả thằng đạo đức giả?

— Tôi không đáp lại! Là anh ép tôi! — Tôi gào lên, mặt đỏ phừng phừng. Lời buộc tội của gã đâm trúng tim đen khiến tôi nhục nhã ê chề.

— Đéo đáp lại mà nãy giờ mày rên hừ hừ trong mồm tao à? — Đại hất hàm, ánh mắt gã lướt qua phần đũng quần ngủ của tôi.

— Đéo đáp lại mà chỗ kia của mày nó dựng đứng lên kia kìa! Mày lừa ai hả Thuần?

Tôi giật thót mình, vội vàng lấy cái gối trên sofa che ngang đùi, mặt cắt không còn một giọt máu.

— CÂM ĐI! Đồ khốn nạn! Biến thái! — Tôi vớ lấy lọ cồn đỏ trên bàn trà, chọi thẳng vào người gã.

Đại nghiêng đầu né dễ dàng. Lọ cồn rơi xuống đất lăn lông lốc.

— Mày chỉ giỏi chửi thôi ranh con ạ. — Gã nhún vai, dường như cơn điên tình đã hạ nhiệt đôi chút, thay vào đó là sự ngạo nghễ của kẻ đã bóc trần được sự thật.

— Bản chất của mày cũng khao khát cái thứ dơ bẩn này bỏ mẹ ra, nhưng mày hèn, mày cứ thích khoác cái mác "sạch sẽ" lên người để tự huyễn hoặc bản thân.

— Cút ra ngoài! Tôi sẽ nói cho chị Trâm biết!

— Mày nói đi! — Đại dang hai tay ra, thách thức.

— Mày gọi ngay cho Trâm đi, bẩu là "Chị ơi, chồng chị vừa đè em ra hôn, và em thì sướng đến mức cương cứng cả lên". Gọi đi! Xem chị mày tin thằng chồng giang hồ của bả bị điên, hay tin thằng em trai ẻo lả của bả có vấn đề về giới tính?

Tôi cứng họng. Nước mắt vì uất ức ứa ra nơi khóe mi. Gã nắm thóp tôi rồi.

Gã biết tôi hèn nhát, biết tôi sợ định kiến, sợ làm tổn thương chị Trâm, và cay đắng nhất là… gã biết cơ thể tôi thực sự đã phản bội tôi.

Đại nhìn thấy khóe mắt tôi ửng đỏ, thái độ kiêu ngạo của gã hơi khựng lại. Gã chửi thề một tiếng nhỏ trong cổ họng, rồi quay lưng định bỏ đi ra xưởng.

Nhưng ngay khi gã xoay người, tôi sững lại.

— Đứng lại! — Tôi gọi giật gã lại, giọng hơi run.

— Cái đéo gì nữa? Mày muốn tao hôn thêm phát nữa à? — Gã ngoái đầu lại, cáu kỉnh.

— Lưng… lưng anh…

Tôi chỉ tay vào tấm lưng trần của gã.

Ngay dưới bả vai phải, một vết rách sâu tứa máu tươi đang chảy thành dòng, trượt trên làn da ngăm đen hòa lẫn với mồ hôi. Chắc chắn gã đã bị đám du côn vụt trúng bằng ống sắt, hoặc bị quẹt vào đinh ốc nhọn lúc đánh nhau mà gã không hề hay biết.

Đại nhăn mày, vươn tay quờ ra sau lưng sờ thử. Nhìn thấy máu dính trên ngón tay, gã tặc lưỡi.

— Đụ má, hèn gì nãy giờ thấy rát rát. Chắc quẹt mẹ vào cái bảng hiệu sắt đầu hẻm rồi.

— Chảy máu ròng ròng thế kia mà không biết! — Tôi vứt cái gối sang một bên, vội vàng nhảy xuống khỏi sofa. Căn bệnh sạch sẽ ám ảnh lại trỗi dậy lấn át cả nỗi sợ hãi.

— Máu nhỏ xuống nền gạch của tôi rồi kìa!

— Mất vài giọt máu thì chết thằng Tây nào? Mày lấy giẻ mà lau. — Đại nhún vai, bước đi.

— Ngồi xuống đó! Ngay lập tức! — Tôi quát lớn, xông tới ấn vai gã bắt gã ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa gần bàn ăn.

— Mày làm cái lồn gì đấy? — Đại trừng mắt, toan đứng lên.

— Tôi bảo ngồi im! Anh muốn máu dính đầy cái nhà này, rồi vi khuẩn uốn ván ăn vào máu anh chết trương ra đấy à? — Tôi gắt, chạy đi nhặt cái lọ cồn đỏ, vớ lấy cuộn băng gạc và chai oxy già.

— Chị Trâm mà biết tôi để anh chết vì nhiễm trùng, bả lột da tôi. Ngồi quay lưng lại đây!

Đại hừ lạnh một tiếng, nhưng kỳ lạ thay, gã không phản kháng nữa. Gã xoay lưng lại, giạng hai chân ra, hai tay tỳ lên đầu gối, lưng hơi khom xuống, ngoan ngoãn như một con gấu bự bị thuần hóa.

Tôi đứng phía sau gã. Mùi máu tươi tanh xộc thẳng vào mũi, quyện với mùi mồ hôi đẫm chất nam tính của gã. Tôi đổ oxy già ra bông gòn, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh nhịp tim vẫn còn đang đập loạn xạ sau nụ hôn vừa rồi.

— Rát ráng chịu. Kêu một tiếng tôi đổ cả chai cồn vào đấy. — Tôi lầm bầm.

— Đàn ông đéo ai rên rỉ mấy cái xước da lông gà này. Mày cứ làm như… Á ĐỤ MÁ NÓ!

Gã vừa lớn giọng thì tôi ấn mạnh miếng bông tẩm oxy già thẳng vào vết thương hở. Bọt trắng sôi xèo xèo.

Cơ bắp trên lưng gã giật nảy lên, gồng cứng ngắc.

— Kêu cái gì? Chó cắn đéo đau bằng đâu! — Tôi đắc ý trả đũa, cố tình dí mạnh thêm một chút.

— Thằng ranh con! Mày trả thù đúng không? Nhẹ cái tay thôi, tao vả vỡ mồm mày bây giờ! — Đại quay ngoắt cổ lại lườm tôi, trán túa đầy mồ hôi hột vì xót.

— Quay mặt lên! Đang sát trùng, muốn nhiễm trùng thì cử động nữa đi! — Tôi gõ cái cán panh y tế lên bả vai gã cái "cạch".

Đại hậm hực quay mặt đi, miệng lầm bầm một tràng chửi thề tục tĩu.

Tôi bắt đầu nhẹ tay lại. Tập trung lau sạch những vết máu khô và đất cát xung quanh vết rách.

Bàn tay trắng trẻo, thon dài của tôi lướt trên tấm lưng rộng màu mật ong của gã.

Sự đối lập thị giác này khiến tôi cảm thấy chóng mặt.

Da thịt gã rất nóng. Nóng như lửa.

Xong phần lưng, tôi lấy băng gạc dán kín vết thương lại.

— Xong rồi. — Tôi thở phào, lùi lại một bước. — Ba ngày không được tắm nước lạnh cho nó vảy miệng.

Đại từ từ đứng lên, xoay người lại. Gã nhìn tôi chằm chằm, đôi môi vẫn còn vương vệt máu rướm ra từ vết cắn của tôi lúc nãy.

Tôi khựng lại, nuốt nước bọt.

— Cả… môi nữa. Ngồi xuống đi, tôi bôi thuốc luôn. Lỡ sưng chù vù lên khách người ta nhìn người ta tưởng quái vật. — Tôi ấp úng, cầm cái tăm bông chấm cồn đỏ, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể.

Đại nhếch mép.

Gã không ngồi xuống ghế nữa, mà lùi lại, ngồi phịch xuống mặt bàn. Hai chân gã giạng rộng ra, kéo tôi vào giữa hai đùi gã.

Khoảng cách đột ngột bị thu hẹp. Tôi đứng kẹp giữa hai chân gã, tay cầm tăm bông lơ lửng giữa không trung.

— Lau đi. — Gã hơi ngửa mặt lên, nhắm hờ mắt lại.

Tôi run rẩy đưa tay lên. Mặt tôi cúi sát xuống mặt gã. Khoảng cách giữa tôi và Đại lúc này… chắc chỉ tầm 5 centimet.

5 centimet. Là một khoảng cách nguy hiểm chết người.

Hơi thở của gã phả đều đặn vào cằm tôi. Tôi có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông trên mặt gã, thấy rõ nốt ruồi nhỏ xíu dưới khóe mắt gã, và thấy cả những vệt mồ hôi đang khô lại trên thái dương.

Mùi của gã.

Khốn khiếp, lại là cái mùi nam tính gai góc bủa vây lấy tôi, đánh thẳng vào khứu giác.

Nó giống như một loại ma túy, ban đầu làm người ta buồn nôn, nhưng hít nhiều lại thành nghiện.

Tôi nín thở, cẩn thận dùng tăm bông chấm nhẹ lên vết rách trên môi gã.

— Xót. — Đại nhíu mày.

— Đáng đời. Cho chừa cái thói lưu manh. — Tôi lẩm bẩm, mắt vẫn dán chặt vào đôi môi nứt nẻ của gã.

Đại đột nhiên mở mắt. Hai tròng mắt đen láy của gã khóa chặt lấy đôi mắt đang bối rối của tôi ở cự ly siêu gần.

Tay tôi khựng lại.

— Tại sao mày cắn tao? — Gã thì thầm, giọng trầm khàn vang lên ngay trên mặt tôi.

— Vì anh cưỡng bức tôi! — Tôi cắn răng đáp, cố giữ cho giọng nói không bị run.

— Tôi ghét anh. Tôi ghét sự dơ bẩn của anh. Tôi ghét cái cách anh tự tiện đụng chạm vào người tôi.

— Thật không? — Đại nhướng mày. Hai tay gã đang đặt trên đùi, đột nhiên nhấc lên, luồn vào vòng eo mỏng manh của tôi, kéo giật tôi áp sát vào cơ thể gã.

— Ưm… anh… — Tôi giật mình, cái tăm bông rơi xuống đất.

Nửa thân dưới của tôi ép chặt vào phần hông gã. Lớp vải quần mỏng dính không thể che giấu được sự thật rằng, dục vọng của cả hai thằng đàn ông lúc này đều đang bị đánh thức một cách mạnh mẽ. Gã cương cứng.

Và tôi… khốn nạn thay, vẫn chưa dịu xuống.

— Mày ghét tao? — Hơi thở gã phả vào mũi tôi, ma mị và tăm tối.

— Mày ghét tao mà mỗi lần tao chạm vào mày, người mày lại nóng ran lên thế này à? Mày ghét tao mà mày lại ngoan ngoãn đứng giữa hai chân tao, để tao ôm eo mày, thở vào mặt mày mà mày đéo có sức đẩy ra à?

— Tôi… buông ra… Đại… anh bị điên rồi…

Tôi thều thào. Lý trí tôi gào thét bảo phải đấm vào mặt gã, phải bỏ chạy. Nhưng cơ thể tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Sự áp bách từ cơ bắp, từ mùi hương, từ ánh mắt của gã làm tôi tê liệt.

— Tao điên, ừ. Tao điên từ cái đêm tao nhìn thấy mày cởi trần phơi ngực ra trên cái sofa này rồi. — Đại cúi sát hơn, chóp mũi gã chạm vào chóp mũi tôi.

— Mày sạch sẽ, mày thơm tho, mày học cao hiểu rộng. Còn tao là thằng giang hồ, bẩn thỉu, nghèo hèn. Nhưng mày biết cái gì nhục nhã nhất không Thuần?

Gã tạm dừng, ngón tay cái đầy chai sạn miết dọc theo đường sống lưng tôi, khiến tôi rùng mình từng chập.

— Nhục nhã nhất là… cái thằng thanh cao như mày, bây giờ lại đang khao khát được thằng cặn bã như tao đè ra đâm chọc. Nhìn vào mắt tao mà nói mày đéo muốn tao đi? Nói đi!

Sự trần trụi trong lời nói của gã đánh sập bức tường phòng ngự cuối cùng của tôi.

"Khao khát được đè ra đâm chọc."

Ngôn từ tục tĩu, dơ bẩn, hạ lưu đến tột cùng. Nhưng tại sao… tại sao nó lại khiến bụng tôi quặn thắt lại vì kích thích?

Tôi thở dốc, nước mắt trào ra nơi khóe mi. Không phải vì sợ, mà vì nhục nhã. Nhục nhã vì phải thừa nhận bản ngã vặn vẹo của chính mình.

— Chó đẻ… anh là đồ chó đẻ… — Tôi khóc nấc lên, hai tay túm chặt lấy bờ vai trần của gã, móng tay bấu sâu vào da thịt gã.

— Ừ, tao là chó đẻ. — Đại gầm lên.

Và rồi, gã lại một lần nữa hung hăng áp môi mình xuống môi tôi.

Nhưng lần này, tôi không cắn gã.

Tôi không đẩy gã ra.

Hai tay tôi luồn vào mái tóc húi cua lởm chởm, đầy mùi khói bụi của gã. Tôi hé môi, vụng về và run rẩy đáp lại nụ hôn của con dã thú.

Chiếc tăm bông rơi lăn lóc dưới gầm bàn. Lọ cồn đỏ đổ nghiêng, chất lỏng màu máu loang lổ trên nền gạch. Mọi quy tắc, mọi ranh giới đạo đức, mọi sự kiêu ngạo giả tạo của tôi chính thức bị gã thợ sửa xe bẩn thỉu chà đạp nát bét dưới gót chân.

Gã luồn lưỡi vào sâu hơn.

Tay gã luồn vào trong áo ngủ của tôi, cọ xát lớp mỡ bò còn sót lại trên ngón tay lên làn da trắng nõn nà của tôi.

Và tôi… tôi chìm nghỉm trong thứ vũng bùn dục vọng gai góc đó, không muốn vùng vẫy nữa.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 10"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz