Chương 8: Bàn tay
Sáng thứ hai, tôi mở mắt ra và cảm giác như có một chiếc xe lu vừa cán qua đầu mình, sau đó lùi lại cán thêm một lần nữa.
Trần nhà quay mòng mòng. Toàn thân tôi đau nhức như bị ai rút gân, mồ hôi vã ra như tắm nhưng bên trong lại ớn lạnh từng cơn. Cổ họng tôi rát buốt, mỗi lần nuốt nước bọt giống như nuốt phải mảnh chai.
Sốt siêu vi rồi. Tuyệt vời.
Đúng cái thời tiết Sài Gòn dở chứng lúc nóng lúc mưa thế này. Nhưng sâu xa hơn, tôi biết mình ốm là vì cái sự kiện điên rồ đêm hôm qua. Cả một đêm trằn trọc, hoang mang, cơ thể căng cứng vì sợ hãi xen lẫn cái thứ nhục dục vặn vẹo, cộng thêm việc nửa đêm bật điều hòa lạnh ngắt. Không ốm mới lạ.
Tôi thò tay quờ quạng tìm cái điện thoại trên tủ đầu giường.
Chín giờ sáng.
Tôi khó nhọc bấm số gọi cho Mai, thều thào xin nghỉ ốm. Xong xuôi, tôi cuộn tròn người trong chăn, nhắm nghiền mắt lại, phó mặc cho những cơn ớn lạnh hành hạ.
Bên ngoài, tiếng máy mài, tiếng búa gõ lách cách từ xưởng của gã Đại vẫn vọng vào đều đặn. Bình thường tôi sẽ chửi thề vì cái âm thanh ồn ào đó, nhưng hôm nay, tiếng ồn ấy lại làm tôi an tâm một cách kỳ lạ. Ít nhất thì nó chứng tỏ gã đang bận bịu ngoài đó, sẽ không xông vào phòng tôi để nhục mạ tôi, hoặc… làm cái trò điên khùng gì đó như đêm qua.
Tôi thiếp đi lúc nào không biết.
"RẦM!"
Cánh cửa phòng tôi bị đạp tung ra bằng một lực thô bạo, đập thẳng vào tường kêu cái rầm muốn long cả bản lề.
Tôi giật bắn mình, ôm cái đầu đau như búa bổ, cố gắng hé mắt ra.
— Mày chết trương trong này rồi à Thuần?
Tiếng gã Đại oang oang vang lên. Gã đứng lù lù ở cửa, mặc cái quần yếm lao động vứt một bên quai, áo ba lỗ loang lổ vết dầu, hai tay cầm cái giẻ lau đen sì.
— Đi ra… ngoài… — Tôi thều thào, giọng khản đặc, kéo chăn che kín nửa mặt. — Tôi mệt…
Đại nhíu mày, sải những bước dài tiến về phía giường. Gã ném cái giẻ lau xuống đất, đứng chống nạnh nhìn cái cục tròn vo đang run bần bật trên giường.
— Mười rưỡi trưa rồi đấy. Đi làm đéo đi, nằm đây rên hừ hừ. Hôm qua cởi trần quạt sung mãn lắm cơ mà?
Nghe gã nhắc lại chuyện hôm qua, mặt tôi lập tức nóng bừng lên. Tôi cắn răng, nhắm mắt quay mặt vào tường.
— Cút đi… Anh để cho tôi yên…
Thấy tôi không thèm cãi lại như mọi khi, gã dường như nhận ra điều bất thường. Giường lún xuống một khoảng. Đại ngồi mép giường, vươn tay kéo phăng cái chăn đang trùm kín đầu tôi ra.
— Đụ má, sao mặt mày đỏ như tôm luộc thế này?
Vừa nói, gã vừa áp thẳng bàn tay của mình lên trán tôi.
Bàn tay gã mát lạnh. Lạ thay, cái cảm giác đó chạm vào da thịt lúc này lại khiến tôi dễ chịu, đến mức tôi vô thức dụi nhẹ đầu vào lòng bàn tay gã một cái.
Gã khựng lại. Bàn tay trên trán tôi khẽ giật mình.
— Sốt mẹ rồi. Nóng như hòn than thế này. — Gã lầm bầm, giọng nói bớt đi mấy phần cục súc. Gã rút tay lại, tiện tay xoa xoa mái tóc rối bù của tôi.
— Ở nhà đéo có thuốc cảm. Nằm im đấy, tao chạy ra đầu hẻm mua. Giở quẻ chạy lung tung tao đập gãy chân.
Nói rồi, gã đứng dậy, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Tôi nằm đó, lồng ngực phập phồng, lờ mờ nhìn theo bóng lưng to lớn của gã. Đầu óc tôi quay cuồng. Thằng cha này… sao tự nhiên lại tốt đột xuất vậy? Hắn đang đóng kịch để tí nữa tính sổ chuyện đêm qua với tôi chăng?
Mười phút sau, Đại quay lại. Gã xách theo một bọc nilon, lấy ra hai vỉ thuốc, bóc lách cách rồi rót một cốc nước lọc mang tới.
— Há mồm ra!
Gã nhét hai viên thuốc to đùng vào miệng tôi, rồi kề cốc nước vào tận môi.
— Uống đi. Rồi ngồi dậy tao lau người cho hạ sốt.
— Lau… lau người? — Tôi trợn tròn mắt, suýt thì sặc ngụm nước. Cơn buồn ngủ và mệt mỏi bay biến đi một nửa.
— Anh điên à? Tôi tự làm được!
— Tự làm cái lồn. — Đại gắt, đặt cốc nước xuống bàn. Gã kéo một chậu nước ấm nhỏ vừa bưng từ nhà tắm vào, vắt ráo cái khăn mặt.
— Mày ngồi dậy còn đéo vững, tự làm để té đập đầu vào bồn cầu à? Tao đéo rảnh chở mày đi cấp cứu đâu. Cởi áo ra!
— Không! Cút ra ngoài! — Tôi bấu chặt lấy cổ áo ngủ, lùi tít vào góc giường.
Hình ảnh cái cơ thể trần trụi của gã cọ xát vào ngực tôi đêm qua xẹt qua não, làm tôi gai ốc nổi rần rần.
Đại trừng mắt nhìn tôi, mất kiên nhẫn. Gã nhoài người tới, một tay túm lấy cổ tay tôi ấn xuống nệm, tay kia thô bạo luồn vào vạt áo của tôi, lột ngược nó lên qua đầu.
— Mày ẻo lả vừa thôi! Đàn ông con trai với nhau, mày có cái gì tao không có mà giấu với diếm? Mày sợ tao hiếp mày chắc? — Gã cười khẩy, quăng cái áo của tôi xuống đất.
Tôi cắn chặt môi, người run lên vì lạnh và vì cả một thứ cảm xúc uất ức. Tôi gầy gò, xương xẩu phơi bày trước mặt gã thợ máy .
Đại cầm chiếc khăn ấm, bắt đầu lau. Gã lau thô lỗ, chà xát chiếc khăn lên cổ, lên ngực, lên hai bắp tay tôi như đang đánh bóng một cái bình xăng xe máy.
— Nhẹ tay thôi! Anh chà lột da tôi à?! — Tôi nhăn nhó, né tránh.
— Da mày làm bằng màng nilon à mà xước được? Ngồi im! — Gã gắt lại, nhưng lực tay rõ ràng đã giảm đi rất nhiều.
Chiếc khăn lướt qua cổ tôi. Đột nhiên, tay gã khựng lại.
Ánh mắt gã dán chặt vào một mảng da đỏ bầm, in rõ dấu răng và vết mút nằm ngay trên xương quai xanh bên trái của tôi. Đó là "tác phẩm" của gã đêm qua trong bóng tối.
Không gian trong phòng đột ngột chùng xuống, quánh đặc lại. Tiếng thở dốc của tôi nghe rõ mồn một.
Đại nuốt nước bọt, yết hầu gã giật giật. Ngón tay của gã vô thức rời khỏi chiếc khăn, miết nhẹ lên dấu hôn đỏ chót đó, chạm vào vùng da nhạy cảm làm tôi rùng mình.
— Tránh ra… — Tôi đẩy tay gã, giọng run rẩy, vội vàng kéo chăn lên che kín cổ. — Lau xong rồi thì ra ngoài đi.
Đại chớp mắt, dường như bừng tỉnh. Gã tằng hắng một cái, vứt cái khăn vào chậu nước, đứng bật dậy.
— Ờ… nằm nghỉ đi. Thuốc ngấm thì vã mồ hôi là đỡ. Tao… tao ra ngoài nấu cho mày tí cháo.
— Nấu cháo? Anh á? — Tôi mở to mắt kinh ngạc, dù đang sốt nhưng vẫn không giấu nổi vẻ khinh bỉ.
— Anh định hạ độc tôi cho chết hẳn à?
— Mày đéo ăn thì nhịn! Thằng chó con mỏ nhọn!
Gã văng tục một câu, mặt đỏ lên không biết vì giận hay vì ngượng, rồi bưng chậu nước đi thẳng ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuộn mình trong chăn. Thân nhiệt bắt đầu giảm dần nhờ thuốc, cơn buồn ngủ ập tới.
Tôi lịm đi.
Và rồi.
Tôi bị đánh thức bởi một chuỗi âm thanh khủng khiếp phát ra từ nhà bếp.
"Choang!"
"Lạch cạch!"
"Đụ má cái xoong!"
Tôi nhăn mặt, mở mắt. Bên ngoài trời đang mưa rào. Tiếng mưa đập vào mái tôn ầm ầm hòa lẫn với tiếng gã Đại chửi thề ngoài bếp tạo thành một bản giao hưởng um sùm.
Tôi chống tay ngồi dậy, đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút, bớt đau nhức, người vã mồ hôi đầm đìa. Tôi khoác tạm cái áo sơ mi trên ghế vào, lết ra mở cửa.
— Anh đốt nhà đấy à? — Tôi vịn vào khung cửa, yếu ớt gắt.
Đại đang luống cuống cầm cái vá khuấy loạn xạ trong một cái nồi nhỏ trên bếp điện. Mặt gã dính vài nhọ nồi, mồ hôi nhễ nhại. Nghe tiếng tôi, gã giật mình quay lại.
— Đỉnh cao ẩm thực đấy. Tao đang cứu rỗi cái dạ dày rỗng tuếch của mày. Ra bàn ngồi đi!
Tôi nghi ngờ lê bước ra bàn ăn. Một lát sau, Đại bưng ra một cái tô sành to đùng, đặt "cạch" xuống trước mặt tôi.
Tôi cúi xuống nhìn.
Bên trong là một thứ hỗn hợp sền sệt màu xám xịt, lợn cợn mấy hạt gạo nở bung bét, nổi lềnh phềnh vài cọng hành lá thái to như ngón tay, và… một lớp dầu mỡ đen bóng. Không hiểu gã cho cái giống gì vào mà nó lại ra cái màu kinh dị như vậy.
— Cám lợn à? — Tôi đẩy cái tô ra xa một chút, mặt nhăn như khỉ ăn gừng. — Anh lấy dầu xe nấu cháo đấy hả?
— Mỏ mày không chửi tao một ngày mày đéo chịu được đúng không? — Đại gằn giọng, kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện, ném cái muỗng vào tô.
— Tao nấu cháo thịt băm đàng hoàng! Hơi lỡ tay đổ nhiều tiêu đen với xì dầu nên nó sậm màu thôi. Ăn đi cho khỏi chết trong nhà tao!
— Nhìn cái màu này tôi thà nhịn đói còn hơn. Bụng đang yếu ăn cái của nợ này vào khéo đi tiêu chảy cả tháng.
— Mày đéo ăn tao đổ ụp lên đầu mày bây giờ! Nếm thử xem nào! Tao còng lưng nấu nửa tiếng đồng hồ đấy!
Gã trừng mắt, gõ gõ ngón tay xuống bàn.
Tôi tặc lưỡi, vì bụng cũng đang đói meo thật, nên đành cầm muỗng múc một thìa nhỏ đưa lên miệng.
Vừa chạm vào đầu lưỡi, tôi lập tức trợn tròn mắt.
— PHỤT!
Tôi nhổ thẳng thìa cháo vào thùng rác bên cạnh, với vội ly nước lọc tu ừng ực.
— MẶN CHÁT!
Tôi gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa vì vị mặn khé cổ hòa với vị tiêu cay xè.
— Anh bỏ nguyên một hũ muối vào nồi à thằng điên này?
Đại nhăn mặt, giật cái muỗng từ tay tôi, múc một thìa đưa vào mồm mình nếm thử. Vừa nhai được hai giây, mặt gã biến dạng. Gã vội vàng nhổ tuột ra sàn nhà.
— Đụ má… hơi mặn thật.
Gã gãi đầu, cười trừ, nụ cười hiếm hoi trông có vẻ ngượng ngùng.
— Chắc lúc nãy tao nêm cả muối lẫn nước mắm nên nó… đậm đà quá.
— Đậm đà cái mả cha anh! Anh muốn tôi chết vì suy thận hả? — Tôi ho sặc sụa, vứt cái giấy ăn xuống bàn.
Đại thở dài, kéo cái bát cháo mặn chát về phía mình.
— Thôi đéo ăn nữa. Để tao gọi thằng Long mua bát phở đầu ngõ mang vào.
— Đừng. — Tôi cản lại, không hiểu sao lúc này tôi lại không muốn nhìn thấy mặt thằng vô duyên đó.
— Nhà còn mì gói không? Úp cho tôi một bát. Đừng cho gói gia vị mặn vào là được.
Đại nhìn tôi, hơi bất ngờ vì tôi không gào thét đòi ăn đồ sang trọng. Gã gật đầu, đứng dậy đi lục tủ bếp.
Lát sau, một tô mì tôm Hảo Hảo nóng hổi, đập thêm cái trứng dọn ra trước mặt tôi. Nó đơn giản, nhưng trong cái thời tiết mưa lạnh và cơ thể ốm yếu này, nó lại là thứ mùi vị hấp dẫn nhất thế giới.
Tôi cắm cúi ăn, mồ hôi tuôn ra lấm tấm trên trán. Ăn đến đâu, cái lạnh trong người bị đẩy lùi ra đến đó.
Đại không đi ra xưởng. Gã kéo ghế ngồi đối diện tôi, châm một điệu thuốc lá, chống cằm nhìn tôi ăn. Khói thuốc lờ mờ lượn quanh khuôn mặt góc cạnh, đen nhẻm của gã.
Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của gã đang nhìn chằm chằm vào mình.
— Nhìn cái gì? Chưa thấy người ốm ăn mì tôm bao giờ à? — Tôi cau mày, húp nốt ngụm nước dùng.
Đại nhả khói, khẽ hừ một tiếng trong cổ họng.
— Nhìn mày ăn giống hệt con mèo đói. Ăn mà đéo giữ hình tượng "thiếu gia" gì cả.
Tôi lườm gã, rút khăn giấy lau miệng.
— Mở miệng ra là cà khịa. Hàng ngày anh ăn uống tồm tộp như lợn tôi còn chưa thèm nói.
— Mày đéo nói lại tao mày chịu không nổi hả Thuần? — Đại nhếch mép, đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi sâu.
Gã đột nhiên nhoài người qua mặt bàn. Bàn tay to lớn của gã vươn tới. Tôi giật mình ngửa ra sau, tưởng gã định tát mình.
Nhưng không. Ngón tay của Đại quệt nhẹ qua khóe môi tôi, lấy đi một vụn thức ăn dính ở đó.
Hành động diễn ra quá nhanh, quá tự nhiên, nhưng lại mang theo một sự cưng nựng chết người.
Tôi chết sững. Mắt mở to nhìn gã.
Đại thu tay về, tiện tay búng vụn trứng đó vào thùng rác. Gã nhìn vào đôi mắt đang mở to của tôi, giọng nói trầm xuống, khàn khàn:
— Lần sau…
Gã ngập ngừng, ánh mắt lướt xuống vùng cổ áo đang phanh hờ của tôi.
— Lần sau đéo có điện, cấm mày cởi trần lượn lờ trước mặt tao.
Trái tim tôi đập thịch một nhịp rõ to. Gã đang nói thẳng về chuyện đêm qua. Không lảng tránh, không chối bỏ cái phản ứng sinh lý đê tiện đó.
Tôi đỏ bừng mặt, bấu chặt hai tay vào quần, lắp bắp:
— Anh… anh bị điên à? Tôi cởi trần thì liên quan méo gì tới anh?
— Liên quan méo gì? — Đại cười gằn, dí tàn thuốc vào cái gạt tàn bằng thiếc. Gã đứng dậy, vòng qua bàn đi tới bên cạnh tôi.
Gã cúi xuống, chống hai tay lên lưng ghế của tôi, ép tôi vào giữa. Hơi thuốc lá nồng nặc quyện với mùi nam tính phả vào tai tôi.
— Tao là đàn ông, đéo phải thánh nhân. Mày phơi cái da trắng bóc của mày ra, tao nhìn ngứa mắt. — Gã thì thầm, giọng nói mang theo sự đe dọa nhưng cũng đầy ám muội.
— Lần sau mày còn thế… tao đéo dừng lại ở việc mút cổ mày đâu, hiểu chưa?
Lời tuyên chiến trần trụi của gã đánh sập hoàn toàn chút kiêu ngạo cuối cùng trong tôi. Não tôi đông cứng lại. Tôi cảm thấy lồng ngực mình đang run rẩy, một nửa vì sợ cái tính cách thú hoang của gã, một nửa vì… cái suy nghĩ bệnh hoạn rằng gã sẽ làm gì tiếp theo.
Đại vỗ vỗ lên gáy tôi một cái thô lỗ, rồi quay lưng bước thẳng ra xưởng.
— Rửa mẹ cái bát đi rồi vào ngủ tiếp. Nằm trương thây ra đấy tao chướng mắt! — Giọng gã oang oang từ ngoài vọng vào.
Tôi ngồi lặng thinh trước tô mì, hơi nóng từ tô mì bốc lên. Ngón tay tôi khẽ chạm lên khóe môi, nơi ngón tay gã vừa quệt qua.
Bàn tay đó… nồi cháo mặn chát đó… và cái câu đe dọa mang đậm mùi dục vọng.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, chửi thề một tiếng.
Tôi tiêu đời rồi. Cái nhà này, và cả gã đàn ông tồi tệ kia, đang dần dần biến tôi thành một kẻ nghiện thứ mùi hương gai góc đó lúc nào không hay.