Chương 7: Cúp điện mùa hè
Sài Gòn bước vào chuỗi ngày nắng nóng đỉnh điểm. Nhiệt độ ngoài trời lúc nào cũng hầm hập như một cái lò thiêu khổng lồ, nhựa đường chảy nhão, không khí quánh lại, đến thở cũng thấy mệt.
Và thảm họa ập đến vào đúng một đêm chủ nhật.
Mười giờ rưỡi tối, tôi đang ngồi trong phòng, bật điều hòa 18 độ, ung dung đắp mặt nạ đất sét và lướt TikTok thì "phụp".
Bóng tối bao trùm. Tiếng máy lạnh tắt phụt, kéo theo là sự im lặng chết chóc của các thiết bị điện, và ngay lập tức, cái nóng từ ngoài trời bắt đầu len lỏi vào phòng.
— CÁI ĐÉO GÌ THẾ NÀY?!
Tôi gỡ tung miếng mặt nạ, quăng vào sọt rác, chửi thề ầm ĩ.
Mò mẫm cầm điện thoại mở đèn flash, tôi đi ra ngoài phòng khách. Cả con hẻm chìm trong bóng tối đen kịt. Tiếng la ó, chửi thề của hàng xóm vang lên inh ỏi. Cúp điện diện rộng.
Đại đang cởi trần, loay hoay trước tủ điện ngoài xưởng, cái đèn pin ngậm trong miệng, tay cầm tua-vít. Thấy ánh đèn flash của tôi, gã nhả cái đèn pin ra, chửi đổng:
— Đụ má bên điện lực! Nóng thế này mà nó cắt điện, định giết người à?
Tôi đứng ở cửa phòng, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, bực dọc hỏi:
— Báo cắt đến mấy giờ? Anh lấy điện thoại xem app đi!
— Xem xem cái lồn! Mày nghĩ tao có cài cái app rách đó à? — Đại quăng cái tua-vít vào thùng đồ nghề kêu loảng xoảng.
— Gọi cho thằng Long ở đầu hẻm rồi, nó bảo trạm biến áp nổ mẹ nó rồi, chắc phải đến sáng mai mới có điện lại.
— Sáng mai?! — Tôi gào lên, cảm thấy thế giới như sụp đổ. — Nóng 38 độ mà cắt điện đến sáng mai? Ngủ bằng niềm tin à?
— Kêu ca cái đéo gì? Mày làm như tao là giám đốc điện lực không bằng! Nóng thì lột đồ ra mà quạt tay!
Nói rồi, gã lững thững đi vào phòng khách, vớ lấy cái quạt mo cau (không biết chị Trâm mua từ đời nảo đời nào, rách tả tơi) ngồi phịch xuống sofa, phành phạch quạt.
Mười lăm phút sau, cái nhà này chẳng khác gì một cái lò xông hơi. Không có quạt, không có máy lạnh, không khí không lưu thông. Mồ hôi trên người tôi bắt đầu vã ra như tắm. Áo ba lỗ bằng thun dính chặt vào lưng, ngứa ngáy khó chịu kinh khủng.
Tôi không chịu nổi nữa, lôi chai xịt khoáng ra xịt lấy xịt để vào mặt, rồi đi ra sofa, tìm một góc xa nhất cách chỗ gã Đại ngồi để tọa.
Tôi lôi cái quạt nhựa nhỏ cầm tay ra, bật số lớn nhất. Tiếng cánh quạt rè rè nhỏ xíu vang lên trong bóng tối. Nhưng gió từ cái quạt bé tí đó đéo thấm tháp vào đâu, thổi ra toàn hơi nóng.
Đại nhìn cái quạt đồ chơi của tôi, bật cười khùng khục trong cổ họng.
— Quạt cái đấy thì mát vào lỗ đít à? Mày lấy cái nắp vung ra mà quạt cho nhanh.
— Kệ tôi! Câm mồm lại cho bớt tỏa nhiệt đi! — Tôi gắt, vừa xịt khoáng vừa phẩy phẩy.
Gã nhún vai, không thèm đôi co. Trong bóng tối lờ mờ hắt vào từ ánh đèn đường xa xa, tôi thấy cơ thể gã bóng loáng mồ hôi. Gã giang rộng hai chân, ngửa cổ ra thành ghế, cái quạt mo trên tay phe phẩy từng nhịp đều đặn.
— Đụ má, nóng vãi lồn. — Gã lẩm bẩm, rồi đột ngột đứng lên. — Tao đi tắm cái.
Gã đi vào nhà tắm, một lúc sau có tiếng nước xối rào rào dội lại. Tôi ở ngoài này, người ngợm dấp dính mồ hôi, ngứa ngáy không chịu nổi. Mùi mồ hôi của chính tôi, cộng thêm cái mùi ngột ngạt của căn phòng khiến tôi muốn phát điên.
Tôi quyết định cởi phăng cái áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi ra, quăng lên bàn kính. Chỉ mặc độc một cái quần đùi ngủ thun mỏng. Dù sao thì trong nhà cũng tối om, gã Đại chẳng thấy gì đâu mà sợ gã móc mỉa.
Khoảng mười phút sau, Đại bước ra.
Tôi khựng lại, ngừng quạt.
Gã không mặc áo, và hình như… gã cũng đéo mặc quần đùi. Gã quấn ngang hông một cái khăn tắm màu xanh, nước từ trên mái tóc húi cua lởm chởm nhiễu tong tong xuống bờ vai rộng bè, lăn qua những múi cơ ngực săn chắc, chảy dài xuống rãnh bụng rồi thấm vào mép khăn.
Gã lững thững đi tới sofa, mùi xà phòng phảng phất bay trong không khí, át đi cái mùi của dầu máy và khói thuốc thường ngày.
Mùi hương sạch sẽ một cách kỳ lạ.
Gã khựng lại khi thấy tôi ngồi lù lù trên sofa, nửa thân trên trần trụi. Ánh đèn đường yếu ớt hắt vào, đủ để soi rõ vóc dáng gầy gò nhưng săn chắc của tôi, và nước da trắng bắt sáng.
— Ủa? Thiếu gia nay cũng biết cởi trần à? — Giọng gã vang lên, mang theo ý cười cợt nhả. — Tao tưởng mày sợ bẩn, phải bọc người trong nilon chứ.
— Nóng thế này mặc áo để chết ngốt à? — Tôi gắt, tay lại cầm cái quạt nhựa dí sát vào mặt. — Tránh xa tôi ra.
Đại nhếch mép, không nói gì, ngồi phịch xuống chỗ cũ, vớ lấy cái quạt mo.
Nhưng cái nóng của Sài Gòn đâu dễ dãi thế. Dù vừa tắm xong, chỉ năm phút sau, mồ hôi lại túa ra. Không gian yên ắng chỉ còn tiếng phành phạch của quạt mo và tiếng vo ve của muỗi.
Tôi bắt đầu rệu rã. Cái quạt nhựa cầm tay hết pin, cánh quạt quay lờ đờ rồi tắt ngúm. Tôi ném nó xuống bàn, vò đầu bứt tai. Nóng đến mức tôi muốn lột luôn cả lớp da của mình ra.
— Đưa cái quạt mo đây! — Tôi bực dọc, đưa tay ra.
— Đéo. — Đại đáp gọn lỏn, vẫn nhịp nhàng quạt cho bản thân gã. — Quạt của tao, mày muốn mát thì tự đi lấy giấy bìa mà quạt.
— Anh sống ích kỷ vừa thôi! Chị Trâm mua cái quạt này để dùng chung! Đưa đây! — Tôi nhoài người sang, định giật cái quạt từ tay gã.
Trong bóng tối, tôi mất phương hướng. Thay vì chụp trúng cán quạt, tay tôi lại chộp thẳng vào vòm ngực trần của gã Đại, trượt dài trên lớp da ướt đẫm mồ hôi.
Trơn tuột. nóng hổi.
Đại lập tức phản xạ, gã tóm gọn lấy cổ tay tôi, siết mạnh.
— Đụ má, mày sờ mó cái gì đấy? Lợi dụng cúp điện giở trò biến thái với tao à? — Gã cười gằn, kéo giật tôi về phía gã.
Vì tôi đang nhoài người, bị kéo bất ngờ, trọng tâm đổ ụp xuống. Cả người tôi ngã phịch lên đùi gã, sát rạt vào lớp khăn tắm mỏng dính đang quấn ngang hông gã.
Hơi thở nóng hổi của gã phả thẳng vào mặt tôi. Tôi ngửi thấy rất rõ mùi xà phòng tươi mát, trộn lẫn với cái mùi nam tính chết tiệt toát ra từ tận lỗ chân lông của gã. Lạ kỳ là, nó không kinh tởm như cái mùi ở xưởng.
Nó… làm tôi hoa mắt.
— Buông… buông ra! — Tôi cố giãy giụa, tay chống mạnh vào đùi gã để đứng lên.
Nhưng lòng bàn tay tôi vừa ấn xuống đùi gã, tôi lập tức nhận ra một sự khác thường.
Qua lớp khăn tắm ướt át, tôi cảm nhận rõ ràng một sự căng cứng, nóng hổi đang trỗi dậy dưới tay tôi.
Não tôi "đoàng" một tiếng. Chết sững.
Tôi trợn tròn mắt nhìn gã trong bóng tối lờ mờ. Thằng cha này… hắn đang… cương?
Đại cũng nhận ra tôi đã phát hiện. Gã khẽ chửi thề một tiếng trong cổ họng, nhưng thay vì đẩy tôi ra, bàn tay gã trên cổ tay tôi lại siết chặt hơn, tay còn lại vòng ra sau lưng tôi, ấn mạnh tôi ép sát vào ngực gã.
— Anh… anh… đồ súc vật! Thả tôi ra! — Giọng tôi bắt đầu run rẩy, sự hoảng loạn thực sự ập đến. Cả cơ thể tôi cọ xát với cơ thể trần trụi của gã, tôi cảm nhận rõ sự tồn tại của thứ đó đang đè lên đùi mình.
— Súc vật? — Đại rít qua kẽ răng, giọng khàn đục.
— Mày cởi trần phơi ngực ra trước mặt tao, tự nhào vào lòng tao, cọ cọ sờ sờ vào tao, giờ mày bảo tao là súc vật? Mày nghĩ tao là thái giám à mà đéo có phản ứng?
— Tôi trượt tay! Đồ điên! — Tôi vùng vẫy kịch liệt, tung chân đá lung tung.
— Yên nào! — Đại quát khẽ, dùng chân kẹp chặt lấy hai chân tôi, tay ôm ngang eo tôi siết mạnh. — Mày giãy nữa là cái khăn này tuột ra đấy. Mày muốn nhìn thấy nó luôn hả?
Câu đe dọa của gã làm tôi đóng băng ngay tắp lự. Tôi ngồi im thin thít trên đùi gã, ngực phập phồng, mồ hôi túa ra như tắm, hòa lẫn với mồ hôi của gã.
Khoảng cách giữa hai người bằng không. Tôi cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch liên hồi của gã sau lồng ngực .
— Đồ biến thái. — Tôi nghiến răng chửi thầm, mặt nóng bừng lên trong bóng tối.
— Bớt chửi đi thằng ranh. — Đại ghé sát môi vào tai tôi, hơi thở nóng hầm hập của gã làm lông tơ trên cổ tôi dựng đứng.
— Cơ thể mày cũng đang nóng ran lên rồi kìa. Cởi trần cọ vào tao thế này… mày đéo thấy kích thích à?
— Kích thích cái mả mẹ anh! — Tôi cắn răng phản bác, nhưng giọng nói đã yếu ớt đi rất nhiều.
Tôi đang nói dối. Và gã biết điều đó.
Chết tiệt thật. Tôi là thằng đàn ông hai mươi hai tuổi, chưa từng yêu đương, mắc bệnh sạch sẽ, luôn coi thường những kẻ dơ bẩn hạ lưu. Thế nhưng bây giờ, bị kẹp chặt trong vòng tay của gã sửa xe này, ngửi cái mùi mồ hôi của gã, cảm nhận sự cương cứng của gã… cơ thể tôi lại đang phản bội tôi.
Một dòng điện tê rần chạy dọc sống lưng. Tôi cảm thấy yết hầu mình nhảy điên loạn.
— Cứng mồm thật đấy. — Đại cười khẩy, nụ cười ranh mãnh trong bóng tối.
Bàn tay đang ôm eo tôi của gã đột nhiên trượt lên trên, vuốt dọc theo đường cong ở thắt lưng tôi, rồi luồn những ngón tay vào vuốt ve mảng da lưng trần đẫm mồ hôi của tôi.
— Ưm… — Tôi buột miệng phát ra một tiếng rên khẽ, vội vàng cắn chặt môi lại.
Mẹ kiếp! Mấy ngón tay của gã chà xát lên làn da nhạy cảm của tôi tạo ra một thứ ma sát chết người. Nó rát, nhưng lại mang theo một luồng khoái cảm chạy xẹt qua dây thần kinh.
— Sao hả? Mới vuốt lưng mà đã rên rồi? — Đại lẩm bẩm, gã cúi mặt xuống, vùi hẳn đầu vào cổ tôi.
Mũi gã hít lấy hít để cái mùi da thịt ướt đẫm mồ hôi của tôi. Hơi thở nóng hổi phả vào cần cổ tôi.
— Thơm vãi lồn… — Gã lầm bầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. — Đéo xịt nước hoa vẫn thơm. Mùi này… làm tao phát điên mất.
— Dừng… dừng lại… anh điên rồi Đại… — Tôi thều thào, hai tay bám chặt vào bả vai gã, không biết là đang đẩy ra hay đang bấu víu.
Đại không nghe thấy gì nữa. Lý trí của con thú hoang đã đứt phăng. Gã há miệng, cắn nhẹ lên vùng da cổ của tôi.
— Á! — Tôi đau điếng, rụt cổ lại.
Nhưng gã lập tức chuyển sang mút, liếm láp chỗ vừa cắn bằng đầu lưỡi nóng hổi. Cái cảm giác nhồn nhột, ướt át lan tỏa, kích thích toàn bộ giác quan của tôi. Tôi ngửa cổ ra sau, hai mắt nhắm nghiền, cắn chặt môi để không phát ra thêm tiếng rên rỉ đáng xấu hổ nào nữa.
Tay gã vuốt dọc từ lưng xuống đến cạp quần đùi của tôi, luồn ngón tay cái vào bên trong, miết nhẹ đường chun quần.
Ngay tại khoảnh khắc ranh giới sắp bị phá vỡ hoàn toàn…
"Bíp!"
Ánh sáng chói lòa bừng lên. Tiếng quạt máy, tiếng điều hòa đồng loạt kêu re re.
CÓ ĐIỆN.
Ánh đèn sáng trắng xóa soi rọi toàn bộ khung cảnh trên chiếc sofa.
Tôi đang ngồi giạng chân trên đùi Đại, nửa thân trên trần trụi, cổ ngửa ra sau, đỏ mặt tía tai. Đại vòng tay ôm chặt eo tôi, mặt gã vẫn đang chôn ở cổ tôi, cái khăn tắm xộc xệch sắp tuột.
Sự bừng sáng đột ngột như một gáo nước đá dội thẳng vào hai kẻ đang chìm trong cơn mê sảng.
Chúng tôi sững lại. Đại từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nhục dục của gã va phải ánh đèn chói lóa, nheo lại.
Lý trí của tôi bị giật ngược trở về hiện tại. Tôi nhìn xuống tư thế đáng xấu hổ của mình, sự nhục nhã và sợ hãi trào dâng.
Tôi vùng đứng dậy như bị điện giật, vớ lấy cái áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi trên bàn, vắt chân lên cổ chạy trối chết về phòng.
"Rầm!"
Tiếng cửa phòng đóng sập lại, chốt khóa lạch cạch vang lên.
Tôi tựa lưng vào cửa, trượt người ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm lấy ngực. Tim tôi muốn nổ tung. Bụng vẫn còn râm ran cảm giác kích thích chưa được giải tỏa. Chỗ cổ bị gã cắn mút nóng rát, in hằn một dấu vết đỏ chót sờ sờ trong gương.
Bên ngoài, tôi nghe tiếng Đại chửi thề một tiếng to như sấm, tiếng đá vỡ cái ly thủy tinh trên bàn, rồi tiếng bước chân sầm sập đi thẳng vào nhà tắm, tiếng vòi nước xả tối đa.
Cúp điện mùa hè. Nóng hầm hập. Và tôi nhận ra, mình vừa chạm chân vào một bãi lầy tăm tối, dơ bẩn, nhưng lại có sức hút kinh khủng đến mức không thể nào rút chân ra được nữa.
Cái mùi của gã… chết tiệt, tôi bắt đầu quen với nó rồi.