Chương 6: Thằng Long sang nhậu
Thứ sáu cuối tuần, tôi cố tình làm thêm giờ ở công ty đến tận tám giờ tối mới vác mặt về. Tôi đinh ninh giờ này cái xưởng sửa xe đã đóng cửa, gã Đại chắc lại đang nằm ườn xem tivi hoặc đi la cà đâu đó. Tôi chỉ muốn tắm rửa nước nóng, rồi cuộn mình xem Netflix.
Nhưng cuộc đời tôi từ ngày bà Trâm đi vắng chưa bao giờ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Vừa đẩy cửa cuốn bước vào, đập vào mặt tôi không phải là sự yên tĩnh mát mẻ, mà là mùi mắm tôm nồng nặc, quyện với mùi bia, khói thuốc lá.
Giữa phòng khách, ngay trên cái thảm tôi mới phải giặt lại hồi đầu tuần, một tờ báo cũ được trải ra. Trên đó là một mẹt bún đậu mắm tôm chà bá, thịt luộc, lòng lợn ngổn ngang.
Đại và thằng Long đang ngồi bệt dưới đất. Cả hai thằng đều cởi trần, mặc độc cái quần cộc lòi cả quần xì bên trong. Thằng Long đang vắt chanh vào bát mắm tôm, dùng đũa khuấy lấy khuấy để cho bọt nổi lên trắng xóa, mồm cười hô hố kể chuyện tán gái.
Tôi đứng chết trân ở cửa, tay xách chiếc cặp da bò, mặt tối sầm lại.
— Ô kìa! Cậu Thuần đi làm về rồi đấy à! — Thằng Long ngẩng lên, vẫy vẫy cái đũa dính đầy mắm tôm.
— Vào đây! Ngồi xuống làm vài quai bia với anh em cho mát ruột!
Tôi chun mũi, lấy tay che nửa mặt, giọng lạnh tanh:
— Các người không có chỗ nào nhậu hay sao mà lôi mắm tôm vào giữa phòng khách ăn thế hả? Mùi nó ám vào rèm cửa, sofa thì bao giờ mới hết?
Đại ném hột đậu phộng vào miệng, nhai rộp rộp, liếc mắt nhìn tôi. Đôi mắt gã hơi đục vì đã nốc được ba bốn lon bia.
— Mày lại bắt đầu bài ca càu nhàu đấy à? Chỗ này mát mẻ, tao thích nhậu ở đâu tao nhậu.
— Mát mẻ? — Tôi bước tới, vứt cái cặp lên ghế sofa, khoanh tay trước ngực.
— Ngoài xưởng thiếu mẹ gì chỗ mát? Mâm cao cỗ đầy đéo ngồi, lết cái thây dơ bẩn vào phòng khách bôi mắm tôm ra sàn. Nhà này tôi có góp tiền thuê đấy!
— Góp cái đéo gì? Chị mày góp chứ mày góp à? — Đại hất hàm, châm một điệu thuốc lá.
Thằng Long gắp miếng dồi lợn bỏ vào mồm, nhai nhóp nhép, rồi cười khẩy, giọng sặc mùi châm chọc:
— Thôi đại ca ơi. Chấp làm gì cái bọn văn phòng ẻo lả. Suốt ngày ngồi điều hòa, gõ lốc cốc mấy cái bàn phím thì biết mùi đời là gì. Cậu Thuần đây chắc từ bé đến lớn chưa biết mùi mắm tôm đâu, toàn hít nước hoa xịn mà.
Nó quay sang tôi, nháy mắt một cách vô duyên:
— Mà này cậu Thuần, hỏi thật nhé. Hai mươi hai tuổi đầu rồi, có con bồ nào chưa? Hay lại ốm nhom ốm nhách thế này, con gái nó chê nó đéo thèm quen? Nhìn cậu cứ trắng trẻo ẻo lả như pede ấy!
Tay tôi nắm chặt lại. Thằng này mỏ hỗn không kém gì thằng chủ của nó. Mọi hôm tôi khinh không thèm nói chuyện, nó lại tưởng tôi hiền.
Tôi không bỏ đi về phòng như mọi khi, kéo một chiếc ghế gỗ, đặt bịch một cái ngay sát mép tờ báo của chúng nó, rồi vắt chéo chân ngồi xuống. Tôi lấy khăn giấy trong túi ra, từ từ lau đôi kính cận, mắt nhìn thằng Long từ trên xuống dưới.
— Anh hỏi tôi có bồ chưa à? — Tôi từ tốn lên tiếng, giọng trầm và rõ ràng từng chữ. — Thế tôi hỏi lại anh, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?
— Hai sáu! Bằng tuổi đại ca Đại nhà cậu đấy. Sao? Định mai mối cho anh à? — Thằng Long vỗ ngực cái bộp, hình xăm rồng lai giun đất trên ngực nó rung lên.
— Hai mươi sáu tuổi. — Tôi gật gù, đeo kính vào.
— Hai sáu tuổi đầu, không nghề nghiệp ổn định, đi làm mướn ăn lương theo ngày. Chỗ ở thì đi thuê trọ. Người ngợm lúc nào cũng sặc mùi mồ hôi. Thế con bồ anh đang kể lể nãy giờ, nó yêu anh vì cái gì? Vì anh xăm trổ đầy mình, hay vì anh biết khuấy mắm tôm nổi nhiều bọt?
Đôi đũa trên tay thằng Long hơi khựng lại. Nụ cười cợt nhả trên mặt nó tắt ngấm.
— Mày nói cái đéo gì đấy thằng ranh? Mày khinh tao à?
— Tôi không khinh anh. — Tôi dựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay vào nhau để trên đầu gối.
— Tôi chỉ đang phân tích thực tế thôi. Anh chê tôi văn phòng ẻo lả. Đúng, tôi ngồi điều hòa. Nhưng một tháng tiền lương của tôi bằng anh cắm mặt dưới gầm xe ba tháng cộng lại đấy. Tôi xài nước hoa ba triệu một chai, tôi mặc áo sơ mi hơn triệu bạc. Còn anh? Cái quần cộc anh đang mặc chắc ba chục ngàn nhỉ? Chun nó nhão hết cả ra rồi kìa, che đéo nổi cái sự nghèo hèn của anh đâu.
— ĐỤ MÁ MÀY!
Thằng Long đập đũa xuống mẹt bún, đứng bật dậy. Mặt nó đỏ gay gắt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
— Mày cậy mày có học mày lên mặt với tao hả thằng chó? Nay đéo có chị mày ở nhà, tao đập nát cái mặt của mày ra xem mày còn sủa được nữa không!
Nó hùng hổ bước tới, giơ tay định túm cổ áo tôi.
Tôi không hề nhúc nhích, mắt vẫn nhìn thẳng vào mặt nó lạnh tanh.
— Đánh đi. — Tôi nhếch mép.
— Đánh tôi một cái, ngày mai anh với anh Đại khỏi đi sửa xe đi. Anh tưởng anh Đại nhà anh chứa chấp anh được à? Xưởng này tiền mặt bằng là tiền của chị gái tôi. Anh đụng vào tôi, tôi bắt anh Đại đuổi cổ anh ra đường. Xem anh ăn bám được ai nữa?
Thằng Long đứng khựng lại, tay nó khựng trên không trung cách áo tôi vài phân. Nó quay sang nhìn Đại cầu cứu.
— Đại ca! Anh xem thằng em vợ anh nó láo toét không? Nó cưỡi lên đầu lên cổ anh em mình kìa!
Suốt từ lúc tôi bắt đầu chửi, Đại không nói tiếng nào. Gã cứ ngồi uống bia, rít thuốc, đôi mắt đen thẳm nhìn tôi chằm chằm. Lúc này, gã mới từ từ đặt lon bia xuống.
— Ngồi xuống đi Long. — Giọng Đại khàn đục, vang lên giữa bầu không khí căng như dây đàn.
— Anh để yên cho nó chửi anh em mình thế à? — Thằng Long tức tối.
— Tao bảo mày NGỒI XUỐNG! — Đại quát lớn, tay đập mạnh xuống sàn gạch đánh chát một tiếng.
Thằng Long giật mình, lấm lét nhìn gã Đại rồi hậm hực lùi lại, ngồi phịch xuống đất, miệng vẫn lầm bầm chửi thề.
Đại chậm rãi quay sang tôi. Gã nhổ một sợi thuốc lá dính trên môi, nheo mắt lại.
— Mày mỏ nhọn lắm Thuần ạ. — Đại nói, giọng không mang vẻ tức giận, nhưng lại có một thứ áp bách khiến người ta gai ốc.
— Tao đéo ngờ cái thằng mọt sách như mày lại có cái miệng chua ngoa vãi lồn như thế. Chửi người ta đéo nể nang gì, móc hết cả gốc gác nhà người ta lên.
— Tôi chỉ nói sự thật. Ai kêu nó chọc tôi trước? — Tôi vểnh cằm, không chịu thua ánh mắt của gã.
— Sự thật?
Đại cười khẩy, đứng dậy. Gã cao lớn sừng sững, cái bóng đen bao trùm lấy chỗ tôi ngồi. Gã bước tới, gác một chân lên thành ghế tôi đang ngồi, cúi sát mặt xuống.
— Thế sự thật là mày đang ăn nhờ ở đậu nhà tao, mày quên rồi à? Mày chửi nó nghèo hèn, thế mày ngon mày ra ngoài mua nhà riêng mà ở, chui rúc ở cái xưởng này làm đéo gì?
— Tôi đã nói tiền nhà này có phần của chị Trâm! — Tôi nhấn mạnh.
— Chị Trâm là chị Trâm. Còn mày là thằng Thuần. Chị mày có tiền thì đéo có nghĩa là mày có quyền lên mặt dạy đời bạn tao ở trong nhà tao.
Đại chọc ngón tay cứng như sắt vào giữa ngực tôi, ngay trên lớp áo sơ mi. Mỗi từ gã nhả ra, ngón tay gã lại ấn mạnh thêm một chút.
— Lần này tao nể mặt chị mày, tao cản thằng Long. Lần sau mày còn mỏ hỗn, tao để nó đập mày nhừ tử tao mới cản. Rõ chưa?
Tim tôi đập thình thịch, chỗ da thịt bị ngón tay gã ấn vào nóng ran. Nhưng cái tôi của tôi lớn hơn nỗi sợ.
— Anh giỏi thì thử xem. Tôi thách anh đấy. — Tôi nghiến răng.
Đại nhìn sâu vào mắt tôi. Lần này, tôi thề là tôi thấy một tia sáng kỳ quái lóe lên trong mắt gã. Một thứ bản năng vặn vẹo, giống như một con thú đang nhìn thấy con mồi dám nhe nanh múa vuốt với mình, thay vì giận dữ, nó lại cảm thấy… thích thú.
Gã từ từ rút tay về, cười nhạt.
— Thằng Long, dọn mâm. Đéo nhậu nhẹt gì nữa. Mất cả hứng.
Thằng Long đang hậm hực, nghe vậy liền ngoan ngoãn đứng dậy, nhặt nhạnh đĩa thịt, bát mắm tôm ném vào túi nilon, vừa làm vừa liếc xéo tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
— Đi uống bia ôm đéo đi, tự nhiên rước bực vào mình. — Nó lầm bầm. — Em về đây đại ca. Ở lại hít chung bầu không khí với bọn ẻo lả này có ngày ung thư.
Nó xách bọc rác đi thẳng ra ngoài, lên xe máy vít ga chạy mất hút.
Chỉ còn lại tôi và Đại trong phòng khách. Không gian đột ngột trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng quạt máy chạy rè rè và mùi mắm tôm vẫn còn vương vất trong không khí.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, định đứng lên xách cặp về phòng. Màn dằn mặt tối nay thế là thành công. Tôi đã cho cái bọn chợ búa này biết Hoàng Ngọc Thuần không phải là dạng vừa.
Nhưng vừa đứng lên, cánh tay của Đại đã vươn ra, chống thẳng vào lưng ghế, chặn đứng đường đi của tôi.
Tôi khựng lại, ngước lên.
Gã đang chống hai tay lên hai bên thành ghế, nhốt tôi vào giữa. Hơi ấm từ cơ thể trần trụi, nhễ nhại mồ hôi của gã phả vào mặt tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ vết sẹo nhỏ hình trăng khuyết ở đuôi lông mày trái của gã.
— Anh làm cái trò gì đấy? Tránh ra cho tôi đi tắm. — Tôi cau mày, cố gắng đẩy vai gã.
Gã không suy suyển một li.
— Lúc nãy mày mạnh mồm lắm cơ mà? — Giọng Đại thì thầm, cực kỳ nguy hiểm. — Chửi bạn tao rát cả mặt. "Tôi xài nước hoa ba triệu, tôi mặc áo hơn triệu". Nghe sang chảnh vãi lồn.
— Thì sao? Tránh ra! — Tôi nhăn mặt, quay đi để không phải ngửi mùi bia của gã.
Nhưng Đại bất ngờ đưa tay lên, bóp chặt lấy cằm tôi, ép tôi phải quay mặt lại nhìn thẳng vào gã. Lực tay gã mạnh đến mức làm tôi buột miệng kêu "Á" một tiếng đau đớn.
— Sao mày toàn thích nhìn đi chỗ khác thế hả thằng ranh? — Gã rít lên.
— Mày khinh tao giống như khinh thằng Long đúng không? Trong mắt mày, tao cũng chỉ là cái thằng thợ sửa xe nghèo hèn, dơ bẩn, đéo đáng xách dép cho mày?
— Đúng! Anh thì khá khẩm hơn nó chỗ nào? — Tôi trừng mắt, dùng hai tay cạy những ngón tay gã ra nhưng vô ích.
— Chị Trâm mà không bơm vốn cho anh, anh có mà đi vá xe đạp ngoài vỉa hè! Đồ bám váy đàn bà!
Tôi biết mình vừa chạm vào tử huyệt của gã. Lần trước khi tôi nói câu này, gã đã xách cổ tôi lên. Lần này…
Mắt Đại đỏ ngầu lên. Cơ hàm gã bành ra. Tay đang bóp cằm tôi đột ngột trượt xuống, túm lấy cổ áo sơ mi của tôi, giật mạnh một cái.
"Roạc!"
Tiếng vải rách vang lên. Hai cái cúc áo sơ mi bị đứt, văng lăn lóc xuống nền nhà. Cổ áo mở toang, lộ ra xương quai xanh và một mảng ngực trắng ngần của tôi.
— ĐỤ MÁ ANH BỊ ĐIÊN À?! — Tôi gào lên hoảng loạn, hai tay ôm vội lấy ngực áo. — Cái áo này ba triệu của tôi!
— Tao đền cho mày gấp mười lần! — Đại gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi men rượu phả thẳng vào mặt tôi.
Gã cúi gằm mặt xuống. Khoảng cách gần đến mức tôi cảm nhận được nhịp thở của gã phập phồng đánh vào da thịt tôi. Ánh mắt gã dán chặt vào mảng ngực trần vừa bị phơi ra của tôi. Làn da trắng bóc của tôi tương phản hoàn toàn với bàn tay đen nhẻm của gã.
— Mày nghĩ áo ba triệu thì ngon hơn áo ba chục ngàn của tao à? — Gã thì thầm, giọng nói đột nhiên trở nên khàn đục một cách kỳ lạ.
— Mày nghĩ cái thân thể thơm tho xịt nước hoa của mày cao quý hơn cái cơ thể đầy mùi mồ hôi của tao à?
— Thả… thả tôi ra… đồ súc sinh…
Giọng tôi bắt đầu run rẩy. Nỗi sợ hãi thực sự ập đến. Lúc này, gã không giống như đang muốn đánh tôi, mà giống như muốn xé xác tôi ra theo một cách bệnh hoạn hơn nhiều.
Ngón tay của gã khẽ nhúc nhích. Vô tình hay cố ý, nó miết qua xương quai xanh của tôi. Cảm giác nhám xì chà xát lên làn da nhạy cảm làm tôi rùng mình.
— Mày chửi tao dơ bẩn… — Đại tiếp tục lẩm bẩm.
— Nhưng tao thấy mày đang rùng mình kìa Thuần. Cảm giác bị một thằng dơ bẩn chạm vào… sướng lắm à?
— CÂM ĐI!
Tôi dùng hết sức bình sinh, tung hai tay đẩy mạnh vào ngực gã. Vì gã đang say, trọng tâm không vững, cộng thêm việc tôi dồn hết sức lực, gã lùi lại vài bước, đụng lưng vào mép bàn trà.
Tôi lập tức nhảy phắt ra khỏi ghế, hai tay túm chặt vạt áo, lùi xa ba mét. Tôi thở dốc, mắt trợn tròn nhìn gã như nhìn một con quái vật.
Đại đứng đó, ngực phập phồng, lấy bàn tay quệt ngang miệng. Gã nhìn tôi, nụ cười lưu manh lại xuất hiện, nhưng lần này nó pha thêm sự dâm tà, đen tối.
— Tối nay tao tha cho mày. — Gã chỉ ngón tay vào mặt tôi.
— Nhưng cái mỏ của mày tốt nhất nên kìm lại. Ở cái nhà này, ranh giới đéo phải do mày đặt ra đâu. Một ngày nào đó tao sẽ xé nát cái sự kiêu ngạo của mày, giống như tao xé cái áo này vậy.
Gã quay lưng, đi lảo đảo ra phía cửa, bỏ lại tôi đứng chết lặng giữa phòng khách đầy mùi mắm tôm.
Tôi cúi xuống nhìn hai cái cúc áo vương vãi trên nền nhà, rồi nhìn vào bàn tay đang run rẩy của chính mình. Xương quai xanh của tôi vẫn còn in hằn ngón tay gã.
Tôi biết, bức tường phòng thủ cuối cùng của tôi đang dần bị nứt toác. Trò chơi "oan gia ngõ hẹp" này đang đi lệch khỏi quỹ đạo một cách trầm trọng.