Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 5
Prev
Next

Chương 5: Quần sịp vứt nhầm rổ

Tối thứ sáu, tôi từ chối lời rủ rê đi quẩy của Mai, lết cái thân tàn tạ về nhà với mục đích duy nhất là dọn dẹp phòng ốc và giặt giũ. Đã một tuần kể từ khi bà Trâm đi, tôi sống trong cái chế độ "chiến tranh lạnh" với gã thợ sửa xe ngoài xưởng.

Quy tắc đã được tôi vạch ra rất rõ ràng bằng một tờ giấy note dán chình ình trên cửa tủ lạnh: "Đồ ai nấy dùng. Rác ai nấy vứt. Quần áo giặt riêng". Đại không phản đối, gã chỉ xé tờ giấy đó xuống vo tròn ném vào thùng rác, nhưng ít nhất từ hôm đó cái hộp cơm mốc meo không xuất hiện trên giường tôi nữa.

Tôi ôm cái rổ đựng đồ dơ của mình ra khu vực máy giặt ở sân sau. Rổ của tôi là rổ lót vải, toàn áo sơ mi, áo thun polo hiệu và quần âu đắt tiền. Kế bên cái máy giặt là một cái thau nhựa màu xanh, nơi Đại vứt đống quần áo lao động đầy dầu mỡ của gã. Nước sông không phạm nước giếng.

Tôi mở nắp máy giặt, bắt đầu lôi từng cái áo trong rổ của mình ra để phân loại màu trước khi giặt.

Tay tôi thò xuống đáy rổ, nắm lấy một búi vải mềm mềm. Tôi rút lên.

Một giây. Hai giây.

Não của tôi tạm thời ngừng hoạt động. Khứu giác của tôi lập tức bị tấn công bởi một thứ mùi đặc trưng: mùi mồ hôi đàn ông chua nồng, mùi khét của thuốc lá và một chút mùi ngai ngái của dầu luyn.

Tôi mở to mắt, trân trân nhìn vật thể mình đang cầm trên tay.

Đó không phải là áo sơ mi. Đó là một cái quần sịp tam giác nam màu xám lông chuột. Phần chun quần đã nhão nhẹt, mép vải hơi sờn rách. Và quan trọng nhất, ở đũng quần có dính một vết bẩn màu nâu đen, nhìn y hệt như mỡ bò.

Tay tôi run lẩy bẩy. Cơn buồn nôn từ dạ dày cuộn trào lên tận cổ họng.

Tôi, Hoàng Ngọc Thuần, một thằng con trai mắc chứng sạch sẽ ám ảnh, đang cầm trên tay cái quần lót bẩn thỉu chưa giặt của gã đàn ông tởm lợm nhất hành tinh! Mà cái quần lót đó lại được ủ chung với đống áo sơ mi hàng hiệu thơm tho của tôi suốt ba ngày qua!

— NGUYỄN ĐÌNH ĐẠI!!!

Tiếng hét của tôi xé toạc bầu không khí tĩnh mặng của buổi tối. Tiếng chó nhà hàng xóm sủa ầm lên hưởng ứng.

Tôi cầm cái quần lót bẩn bằng hai ngón tay, vọt ra khỏi sân sau, xăm xăm bước vào phòng khách như một cơn lốc.

Đại đang nằm ườn trên sofa, gác hai chân lên bàn kính, vừa nhai khô mực vừa dán mắt vào màn hình tivi xem bóng đá. Gã mặc độc một cái quần cộc màu cháo lòng, cởi trần, cái quạt máy chĩa thẳng vào người thổi bay lòa xòa mấy sợi tóc húi cua.

Nghe tiếng tôi gào, gã nhíu mày, từ từ quay đầu lại, miệng vẫn nhai nhóp nhép.

— Cái đéo gì mà mày gào như chó bị thiến thế? Sập nhà à?

Tôi bước tới trước mặt gã, thẳng tay ném cái quần sịp màu xám trúng phóc vào giữa ngực của gã.

"Bộp!"

Cái quần rơi xuống, nằm vắt vẻo trên những múi cơ bụng đang phập phồng của gã.

— Cái mẹ gì đây? Anh giải thích đi! — Tôi gân cổ lên, mặt đỏ phừng phừng vì giận, chỉ tay thẳng vào ngực gã.

Đại khựng lại nửa giây. Gã cúi xuống, cầm cái quần sịp lên, lật qua lật lại xem xét. Rồi gã ngước lên nhìn tôi, mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.

— Quần sịp của tao. Mày mù màu à hay đéo nhận ra?

— TÔI BIẾT NÓ LÀ CỦA ANH! — Tôi gào lên, cảm thấy gân máu trên trán giật bần bật.

— Vấn đề là TẠI SAO NÓ NẰM TRONG RỔ ĐỒ CỦA TÔI?!

Đại gãi đầu, chép miệng một cái rồi ném cái quần sịp sang một góc sofa.

— Tối hôm kia tao đi nhậu về say quắc cần câu, lúc đi tắm cởi đồ ra vứt bừa. Chắc quăng nhầm mẹ vào rổ của mày. Làm đéo gì căng? Mày cũng đem giặt thôi chứ tao bắt mày ăn đâu mà nhảy dựng lên?

Tôi nghe máu nóng dồn thẳng lên não. Hai hàm răng tôi nghiến vào nhau trèo trẹo.

— Nhầm? Anh ném cái đống vi khuẩn hôi thối này vào chung với rổ áo sơ mi của tôi, ủ trong đó ba ngày trời mà anh bảo nhầm? Anh có biết cái đống đồ của tôi giá trị bằng cả tháng lương sửa xe rách của anh không hả?

— Bằng bao nhiêu thì nó cũng chỉ là mớ giẻ rách đội lốt hàng hiệu! — Đại bắt đầu cáu, gã ngồi bật dậy, hạ hai chân xuống sàn.

— Có cái quần vứt nhầm mà mày lải nhải như mụ điên. Mày quăng cả rổ vào máy giặt, giặt xong nó cũng sạch, chết thằng Tây nào chưa?

— Sạch cái mả mẹ anh! — Tôi chửi thề, hoàn toàn mất kiểm soát.

— Đồ của anh dính mỡ bò, dính vi khuẩn, hôi như chó! Tôi phải giặt tay, hấp hơi riêng đồ của tôi, anh hiểu không? Bây giờ cái sịp bẩn của anh nó ủ lên áo tôi, tôi thấy tởm! TỞM, anh hiểu không?

Đại nhếch mép, nụ cười nửa miệng lưu manh quen thuộc lại xuất hiện. Gã đứng dậy. Cái bóng to lớn của gã lập tức bao trùm lấy tôi.

— Tởm à? — Gã bước lên một bước, ép tôi lùi lại.

— Mày sống với tao trong cái nhà này, hít chung một bầu không khí, hít mồ hôi của tao hằng ngày mà mày chê một cái quần sịp là tởm?

— Tránh xa tôi ra! — Tôi lùi lại, tay chống vào mép bàn ăn. — Tôi cấm anh từ nay về sau đụng vào đồ của tôi! Bất cứ cái gì!

— Tao đéo đụng. Là tao ném nhầm. — Đại nghiêng đầu, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn tôi chằm chằm. Gã thò tay, nhặt cái quần sịp dưới ghế lên, đưa lên ngang mặt tôi.

— Mày làm như tao có bệnh truyền nhiễm không bằng. Hay là… mày sợ chạm vào đồ của tao thì mày vã mồ hôi hột, rạo rực trong người?

— Cái mỏ chó của anh sủa cái đéo gì đấy?! — Tôi đỏ mặt, vung tay hất văng cái quần khỏi tay gã.

— Đéo phải sao? — Đại bật cười hô hố, tiếng cười đục ngầu, vang dội.

— Từ hôm tao đè mày trên sofa, tao thấy mày hay lén lút nhìn tao lắm. Sao? Cảm giác bị một thằng đàn ông thô lỗ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại đè lên người nó kích thích cái bản tính "sạch sẽ" của mày à?

Trái tim tôi hẫng đi một nhịp. Gã đang nói trúng cái tâm lý tăm tối, bệnh hoạn mà tôi đã cố giấu nhẹm đi mấy ngày nay.

— Anh ngáo đá rồi! Ảo tưởng sức mạnh! — Tôi cắn răng cãi lại, cố lấy hơi để giọng không bị run.

— Tôi nhìn anh vì tôi thấy ghê tởm cái lối sống bẩn thỉu của anh. Tôi mong chị Trâm sớm về để tống cổ anh ra khỏi cuộc đời tôi!

— Tống cổ tao? — Đại bất ngờ vươn tay, túm chặt lấy cằm tôi.

Lực tay gã rất mạnh, những ngón tay bóp chặt hai bên xương hàm khiến tôi đau điếng, phải ngửa mặt lên nhìn thẳng vào gã. Mắt gã tối đen, không còn vẻ cợt nhả, mà thay vào đó là một thứ dục vọng chiếm hữu thô bạo.

— Mày nghĩ chị mày tống cổ được tao à? Cái nhà này, tao cày cuốc ngày đêm để trả tiền mặt bằng, tiền điện nước. Mày chỉ là thằng mọt sách ăn bám cái mác "em vợ".

— Buông… ra… — Tôi khó nhọc rít qua kẽ răng, hai tay bấu vào cổ tay gã, cố sức cạy những ngón tay rắn như sắt kia ra.

— Mày chê tao bẩn? — Đại ghé sát mặt vào tôi, hơi thở của gã phả nóng rực vào môi tôi.

— Tao cho mày biết, cái thằng sạch sẽ thơm tho như mày, đến lúc lăn lộn trên giường thì cũng dơ dáy, nhếch nhác như tao thôi. Mày nghĩ mày thanh cao lắm à?

— Chó đẻ… — Tôi nhắm mắt lại, rũ bỏ cái thứ áp bách đến nghẹt thở đang bủa vây. — Anh là đồ cặn bã…

— Ừ, tao cặn bã. — Đại khẽ cười, ngón tay cái của gã đột nhiên trượt trên gò má tôi, miết nhẹ một đường. Cảm giác nhám nháp, xẹt qua da thịt khiến toàn thân tôi run lên bần bật.

Chỉ một cái vuốt ve thô lỗ, nhưng nó mang theo điện tích. Hàng rào phòng ngự của tôi đang kêu răng rắc.

— Còn mày… — Giọng gã trầm xuống, mang theo hơi thở của nguy hiểm.

— Mày ngoài miệng thì chửi tao, nhưng cơ thể mày thì đéo biết nói dối đâu Thuần, mày đang run lên vì sợ tao đánh mày, hay vì mày đang chờ tao làm gì mày?

— CÂM MỒM!!!

Tôi dùng hết sức bình sinh, tung đầu gối lên thụi mạnh vào háng gã.

Nhưng Đại là dân giang hồ, phản xạ đánh lộn của gã là bản năng. Gã lùi phắt lại, né được cú lên gối của tôi trong gang tấc. Bàn tay gã buông cằm tôi ra.

— Á à, thằng chó con này muốn chơi bạo lực hả? — Gã lùi lại một bước, chỉ tay vào mặt tôi.

— Đụ má, tao nể chị mày tao đéo muốn đập mày. Đừng có ép tao!

— Cút! Cút ra khỏi tầm mắt tôi! — Tôi gào lên, nước mắt sinh lý ứa ra vì đau và uất ức. — Đồ rác rưởi! Lấy cái quần sịp tởm lợm của anh rồi cút đi!

Tôi nhặt cái quần sịp dưới đất, vo tròn lại, dùng hết sức ném thẳng vào mặt gã, rồi quay ngoắt người chạy một mạch ra sân sau.

Tôi đứng trước máy giặt, ngực phập phồng kịch liệt, há miệng thở dốc như con cá mắc cạn. Bàn tay sờ lên má, nơi ngón tay của gã vừa lướt qua. Chỗ da thịt đó nóng rát như bị bỏng.

Ngoài phòng khách vọng vào tiếng Đại chửi thề đá đổ cái ghế, rồi tiếng bước chân sầm sập đi ra ngoài xưởng.

Tôi cắn chặt môi , vớ lấy chai thuốc tẩy Javel, đổ ầng ậc vào lồng máy giặt. Đổ bao nhiêu cũng không thấy đủ. Tôi muốn tẩy sạch cái mùi của gã trên quần áo của tôi.

Nhưng tôi biết, tôi đang lừa dối chính mình.

Tôi ấn nút khởi động máy giặt. Nước bắt đầu xả ào ào. Vòng xoay của máy quay tít, trộn lẫn bọt xà phòng trắng xóa.

Tôi trượt người ngồi bệt xuống nền gạch ẩm ướt, ôm lấy đầu gối.

"Mày đang sợ tao đánh mày, hay vì mày đang chờ tao làm gì mày?"

Câu nói khốn nạn của gã vang vọng trong đầu tôi như một lời nguyền. Tôi sợ gã. Tôi ghét gã. Tôi khinh bỉ cái lối sống bẩn thỉu, nghèo hèn của gã.

Nhưng khi gã ép sát tôi, khi cái mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc đó bủa vây lấy tôi, khi ngón tay chai sạn của gã miết lên da thịt tôi… tại sao tôi lại không đẩy gã ra ngay lập tức?

Tại sao trong cái khoảnh khắc gã bóp chặt cằm tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt tăm tối đó, tận sâu trong tiềm thức rách nát của tôi lại có một tia kích thích vặn vẹo chạy xẹt qua?

"Mày điên thật rồi, Thuần ạ."

Tôi thì thầm với chính mình, nhìn bọt xà phòng đang bị guồng quay của máy giặt vắt kiệt.

Cái quần sịp rách rưới ném nhầm rổ, một hành động vô ý đến thô bỉ của gã đàn ông cục súc, vậy mà lại giống như một mồi lửa, châm ngòi nổ cho một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược trong căn nhà này.

Và tôi biết, quả bom đó mang tên: Dục vọng sai trái.

Tôi ngồi thẫn thờ trước máy giặt suốt nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi máy báo tít tít kết thúc chu trình.

Đêm đó, tôi ôm đống áo sơ mi đã được giặt sạch, sấy khô, thơm lừng mùi nước xả vải vào phòng, khóa trái cửa lại. Nhưng nằm trên chiếc giường nệm êm ái, nhắm mắt lại, thứ xộc vào mũi tôi không phải mùi hoa thơm cỏ lạ, mà là ảo giác về mùi thuốc lá và thứ mồ hôi nồng vương trên cơ thể anh rể.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 5"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz