Chương 44: Âm thanh trên gác xép
Cái gác xép hấp thụ trọn vẹn cái nóng hầm của ban ngày, giờ đây phả ra một thứ không khí ngột ngạt đến bức bối.
Tôi nằm co quắp trên chiếc chiếu, ngực phập phồng há miệng đớp từng ngụm không khí hiếm hoi. Cơn hen suyễn chực chờ ập tới khiến cổ họng tôi khô rát, phát ra những tiếng rít lên từng hồi nhè nhẹ.
Đại đang ngồi xổm bên cạnh tôi.
Gã bật chiếc đèn pin nhỏ xíu trên điện thoại, soi một luồng sáng yếu xuống hai đầu gối của tôi.
Cả hai đầu gối tôi tứa máu, sưng vù, bầm tím. Những mảnh vỡ của chiếc cốc thủy tinh ban tối găm sâu vào da thịt, có chỗ máu đã đông lại thành những vệt thẫm đen dơ bẩn.
— Đưa chân đây.
Đại cất giọng khàn đặc, thì thầm rất nhỏ để không phát ra tiếng động lọt xuống nhà dưới.
Gã lấy từ trong túi quần ra một tuýp thuốc mỡ.
Tôi khẽ rụt chân lại, ánh mắt mệt mỏi nhìn lên khuôn mặt gã.
Dưới ánh đèn điện thoại lờ mờ, mảng da trên má trái và phần cổ của Đại bị bỏng rộp lên một màu đỏ au. Vài chỗ da đã tróc ra, rỉ máu tươi. Cú tạt canh khổ qua sôi sùng sục của Trâm đã để lại một vết thương khủng khiếp trên cơ thể gã giang hồ.
— Anh lo cho cái mặt anh đi… — Tôi thều thào, đưa tay định đẩy tay gã ra.
— Da thịt phồng rộp hết cả lên rồi kìa. Không bôi thuốc, nó nhiễm trùng thì chết.
Đại gạt phắt tay tôi ra. Ánh mắt gã kiên định, pha lẫn một sự xót xa đến điên dại.
— Mặt tao nát cũng đéo sao. Mạng tao chó tha thì tao cũng đéo tiếc. — Gã nhả từng chữ qua kẽ răng.
— Nhưng chân mày rỉ máu, tao xót. Im lặng.
Tôi không kháng cự nữa. Tôi cắn chặt môi, để mặc cho gã kéo chân tôi thẳng ra.
Đại dùng cây nhíp, cẩn thận gắp từng mảnh thủy tinh nhỏ xíu găm sâu trong lớp thịt ở đầu gối tôi.
— Á…
Tôi rít lên một tiếng đau đớn, móng tay bấu chặt vào tấm ván ép dưới lưng.
— Chịu khó một tí. Ráng đừng kêu thành tiếng, bả nghe thấy lại làm rùm beng lên. — Đại dỗ dành, trán gã vã mồ hôi hột rớt lộp bộp xuống chiếu.
Gã gắp xong mảnh kính cuối cùng, rồi bóp một cục thuốc mỡ to tướng, thoa nhẹ nhàng lên vết thương của tôi. Sự mát lạnh của thuốc mỡ xoa dịu đi cơn rát buốt, nhưng không thể nào xoa dịu được nỗi nhục nhã đang gặm nhấm tâm can.
Tôi nhìn gã.
Nhìn thằng đàn ông vạm vỡ, ngang tàng ngày nào giờ đây mình mẩy đầy vết thương, lầm lũi quỳ trên cái gác xép tăm tối để bôi thuốc cho tôi.
— Sao chúng ta phải sống nhục thế này hả Đại? — Tôi bật khóc. Nước mắt lã chã rơi xuống.
— Ăn cơm chó. Quỳ trên mảnh chai. Chúng ta khác gì hai con súc vật bị nhốt trong lồng chờ ngày đem ra làm thịt?
Đại dừng tay. Gã vặn nắp tuýp thuốc lại, ném sang một bên.
Gã vươn người tới, dùng hai bàn tay ôm lấy khuôn mặt giàn giụa nước mắt của tôi. Mùi thuốc mỡ, mùi mồ hôi chua nồng và mùi máu từ vết bỏng trên cổ gã xộc thẳng vào mũi tôi.
— Tại vì chúng ta đáng bị như thế. — Đại nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng gã trầm đục, vỡ vụn.
— Nhưng Thuần ạ… chỉ cần tao còn sống, tao sẽ cắn răng chịu đựng tất cả. Bả muốn tao làm trâu làm ngựa tao cũng làm. Miễn là… tao còn được nhìn thấy mày mỗi ngày. Miễn là đêm về, tao còn được ôm mày ngủ trên cái gác xép này.
— Anh bị điên rồi… Anh bị bệnh hoạn rồi Đại ơi… — Tôi nấc lên, vòng tay ôm lấy cổ gã.
Tôi vùi mặt vào vai không bị bỏng của gã. Khóc như một đứa trẻ.
Sự đụng chạm trong cái không gian chật hẹp, ngột ngạt này đột nhiên châm ngòi cho một thứ bản năng thú tính nhất.
Khi con người bị dồn đến bước đường cùng của sự nhục nhã và bế tắc, họ không tìm đến những triết lý cao siêu để giải thoát. Họ tìm đến nhục dục. Họ dùng nỗi đau thể xác và khoái cảm để chứng minh rằng mình vẫn còn đang thở, vẫn còn đang tồn tại.
Đại ôm siết lấy vòng eo của tôi. Hơi thở gã bắt đầu dồn dập, nóng hổi phả vào tai tôi.
Bàn tay gã luồn vào trong chiếc áo nhàu nát, vuốt ve dọc theo sống lưng đang ướt sũng mồ hôi của tôi. Sự thô ráp của những ngón tay chạm vào da thịt khiến tôi rùng mình.
— Thuần… — Đại rên rỉ gọi tên tôi, giọng nói khàn đặc chứa đầy nhục dục.
— Tao thèm mày quá… Nửa tháng nay tao đéo được đụng vào mày… Tao sắp phát điên rồi…
— Đừng… anh Đại… đang ở trên này… lỡ cái sàn gỗ nó kêu… — Tôi hốt hoảng thều thào, cố đẩy ngực gã ra.
— Kệ mẹ cái sàn gỗ! Kệ mẹ con mụ điên dưới nhà! — Đại gầm gừ rất nhỏ trong cổ họng, đôi mắt gã vằn đỏ trong bóng tối.
— Ở trên cái gác xép này, mày là của tao! Đéo ai có quyền cấm tao đụ mày!
Không để tôi nói thêm lời nào, Đại cúi xuống, ngoạm chặt lấy môi tôi.
Nụ hôn cuồng loạn, đói khát và bạo dâm. Răng gã va vào răng tôi. Gã càn quét khoang miệng tôi, mang theo vị đắng của thuốc lá và vị mặn chát của nước mắt.
Sự kháng cự của tôi chỉ kéo dài chưa đầy năm giây.
Cơn nghiện dơ bẩn đã ăn sâu vào trong máu thịt. Lưỡi gã bú mút vào lưỡi tôi, làm cả cơ thể tôi đã mềm nhũn ra. Tôi há miệng đón nhận, hai tay quàng qua cổ gã, bấu chặt vào tấm lưng nhễ nhại mồ hôi.
Đại lột chiếc áo của tôi vứt ra xa. Gã kéo tụt chiếc quần tôi đang mặc xuống tận mắt cá chân.
Tôi trần truồng nằm phơi ra trên tấm chiếu rách. Cái nóng hầm của mái tôn khiến da thịt tôi nhầy nhụa mồ hôi, bóng loáng trong bóng tối.
Gã cũng vội vã lột sạch quần áo của mình. Khối cơ bắp khổng lồ, đầy vết sẹo và vết bỏng đè nghiến lên người tôi.
— Suỵt… đừng la lớn… — Đại thì thầm, nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, quệt vội vàng vào lỗ đít của tôi.
— Á… rát… — Tôi nhăn mặt, khẽ rên lên một tiếng nhỏ xíu.
Đại nắm lấy hai hông tôi, nhấc cao lên một chút để tránh cho hai đầu gối bị thương của tôi chạm xuống sàn gỗ cứng ngắc. Rồi gã nhắm thẳng dương vật cứng ngắc của mình vào lỗ hậu của tôi.
— ƯM!!!
Tôi há hốc miệng, trợn trừng mắt. Cơn đau khi dương vật chạm vào lỗ hậu dội lên, tôi vội vàng cắn vào mu bàn tay của chính mình để tiếng thét không bật ra khỏi cổ họng. Nước mắt trào ra giàn giụa.
— Đụ má… khít vãi lồn…
Đại rít qua kẽ răng, trán gã nổi đầy gân xanh. Gã giữ nguyên tư thế đụ đó trong vài giây để tôi quen dần, rồi bắt đầu địt hông.
Bạch… bạch… bạch…
Gã cố gắng kiềm chế nhịp độ để không tạo ra những tiếng làm tình quá lớn. Nhưng sự kìm nén chỉ làm khoái cảm tăng lên gấp bội. Mỗi cú đụ chậm rãi chạm thẳng vào tuyến tiền liệt khiến cả cơ thể tôi cong lên như một con tôm luộc.
— Sướng không? Thuần… nói tao nghe… — Đại ghé sát môi vào tai tôi, hơi thở nóng hổi, dâm đãng.
— Sướng… ưm… sâu quá… anh Đại… đâm mạnh vào… đéo sợ gì nữa… — Tôi thều thào, buông thả toàn bộ sự nhục nhã.
Tôi chủ động ưỡn hông lên, quặp chặt hai chân qua eo gã, ép gã phải đâm sâu hơn nữa. Sự liều lĩnh, vụng trộm ngay trên đầu người đàn bà đang hận chúng tôi thấu xương tạo ra một thứ ma túy kích thích tột độ.
Cái gác bắt đầu rung lên khe khẽ.
Cọt kẹt… cọt kẹt…
Tiếng ván ép cọ xát vào nhau vang lên nhịp nhàng theo từng cú đụ của Đại. Chúng tôi làm tình trong sự câm lặng tuyệt đối, nhưng lại ồn ào bằng tiếng va chạm thể xác một cách đê tiện.
— Đụ má tao yêu mày… tao yêu cái lỗ lồn này của mày…
Đại lầm bầm những lời nói tục tĩu, gã cúi xuống cắn mút điên cuồng lên hai bầu vú của tôi, để lại những dấu răng đỏ bầm.
— Em cũng yêu anh… yêu cặc của anh… ưm… anh đâm nát em ra đi… — Tôi nhắm tịt mắt, nước dãi chảy ròng ròng bên khóe môi.
Dương vật của tôi dựng đứng, cọ xát liên tục vào vùng bụng đầy mồ hôi của gã. Tôi đang tiến rất gần đến đỉnh điểm. Sự căng trướng ở tinh hoàn khiến tôi sắp không kìm được tiếng rên rỉ.
Đại cũng gồng cứng cơ bắp. Tốc độ địt của gã nhanh dần lên, quên mẹ mất sự kiềm chế ban đầu.
Cọt kẹt! Cọt kẹt! Cọt kẹt!
Tiếng ván sàn gác xép kêu lên càng lúc càng lớn, dội thẳng xuống trần nhà phòng khách.
— Đại… tao ra… tao ra mất…
Tôi nấc lên, hai tay bấu chặt lấy bắp tay gã, chuẩn bị há miệng gào lên tiếng rên cao trào.
Đúng khoảnh khắc đó.
KÉTTTT!
Một tiếng động khô ran, rợn người vang lên.
Đó không phải là tiếng ván sàn. Đó là tiếng chiếc cửa sập bằng gỗ, lối đi duy nhất nối từ gác xép xuống nhà vệ sinh bên dưới, đột ngột bị đẩy tung lên.
Luồng ánh sáng trắng lóa từ bóng đèn dưới nhà vệ sinh rọi thẳng vào cái không gian tối tăm của gác xép.
Khoái cảm trong tôi như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt. Toàn thân tôi cứng đờ, máu đông lại trong tĩnh mạch.
Đại cũng khựng lại, dương vật khổng lồ của gã vẫn đang cắm ngập bên trong lỗ đít tôi.
Cả hai chúng tôi, trần truồng, nhễ nhại mồ hôi và tinh dịch, quay phắt đầu nhìn về phía ô cửa sập.
Một cái đầu từ từ ló lên khỏi những bậc thang gỗ.
Trâm.
Chị đứng đó, nửa thân trên nhô lên khỏi sàn gác xép. Hai tay chị khoanh trước ngực, bám vào mép cửa sập. Chị mặc nguyên bộ pijama, mái tóc xõa che khuất một nửa khuôn mặt. Nửa khuôn mặt còn lại, với vết sẹo lồi lõm đỏ au, hiện rõ mồn một dưới ánh đèn.
Chị không gào thét. Chị không chửi bới.
Chị chỉ đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn nhìn chằm chằm vào tư thế giao cấu dâm loạn của hai thằng đàn ông ngay trước mặt mình.
Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Tiếng thở của Đại cũng đột ngột nín bặt.
Cái nóng hầm của gác xép bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như một hầm chứa xác.
Tôi run rẩy, nước mắt trào ra vì sợ hãi và nhục nhã. Tôi định giơ tay lên che mặt, định đẩy Đại ra để bò lùi về phía góc tường.
— Trâm… — Đại lắp bắp, giọng khản đặc, gã định rụt người lại.
— Đừng có dừng.
Giọng Trâm vang lên.
Nó không lớn, nhưng sắc lẹm, đều đều, không chứa một tia cảm xúc nào. Nó cứa vào màng nhĩ tôi, rạch nát toàn bộ sự tôn nghiêm cuối cùng của một con người.
Tôi và Đại hóa đá. Mắt trợn trừng nhìn chị.
Trâm nhếch mép. Một nụ cười tàn độc và bệnh hoạn trượt qua khóe môi của chị.
— Tưởng im re là ngủ rồi. Hóa ra chó đực vẫn đang phối giống à? — Trâm cất giọng nhàn nhạt, ánh mắt đảo một vòng từ bụng Đại xuống phần hạ bộ đang dính chặt lấy nhau của chúng tôi.
— Chị… em xin lỗi… — Tôi thều thào, nước mắt giàn giụa, cảm giác nhục nhã ê chề muốn cắn lưỡi tự tử ngay tại chỗ.
— Mày xin lỗi cái gì? Đang lúc cao trào mà. Rút ra lúc này là tụt cảm xúc đấy. — Trâm khẽ nghiêng đầu, chống cằm lên mu bàn tay đang tì ở mép cửa sập.
Chị nhìn Đại, ánh mắt khiêu khích, điên loạn.
— Cứ đụ tiếp đi.
Chị nhả từng chữ một.
— Đâm nó đi Đại. Đâm mạnh vào cái thằng đĩ đực của mày đi. Để tao xem phim sẽ gầy. Để tao xem đêm nay, hai thằng súc vật tụi mày rên rỉ, sướng khoái thế nào trên cái ổ chuột này.
Trái đất như sụp đổ dưới lưng tôi.
Bị bắt quả tang đụ nhau đã là sự sỉ nhục. Nhưng bị chính người vợ, người chị ruột bắt ép phải tiếp tục giao cấu trước mắt mình, nó là sự lăng trì về mặt tâm lý đến tận cùng của sự biến thái.
Trâm không còn là con người nữa. Sự phản bội và những đòn roi ở Đài Loan đã băm vằm tâm hồn chị, biến chị thành một con quỷ dữ, lấy việc chà đạp nhân phẩm của chúng tôi làm thú vui tiêu khiển.
Đại cứng đờ người. Dương vật của gã bên trong tôi bắt đầu mềm nhũn ra vì sợ hãi và kinh tởm.
— Xuống… xuống đi Trâm… anh lạy em… — Đại thều thào van xin, mồ hôi trên trán gã nhỏ tong tong xuống sàn.
— TAO BẢO ĐỤ TIẾP!
Trâm đột ngột gắt lên, trừng mắt. Chị chỉ tay thẳng vào mặt Đại.
— Mày đéo đụ nó, tao lập tức gọi điện cho lão Ba Chột! Tao gọi cả xóm này tới xem mặt hai thằng bóng chó chúng mày! LÀM NGAY!
Đại rùng mình. Lời đe dọa của Trâm là đòn chí mạng. Gã không sợ nhục, nhưng gã sợ tôi bị giang hồ tìm đến.
Gã cắn nát môi. Nước mắt trào ra từ hai hốc mắt sâu của gã đàn ông hèn mọn.
Gã nắm chặt hai hông tôi.
Và rồi… trong tiếng khóc nấc nghẹn ngào của tôi, dưới ánh mắt lạnh lẽo như dao của Trâm, Đại bắt đầu cử động.
Bạch… bạch… bạch…
Nhưng không còn khoái cảm nữa. Dương vật của gã mềm xìu, trượt ra trượt vào một cách gượng gạo, nhầy nhụa trong nước mắt và sự kinh tởm.
Tôi nằm đó, hai mắt mở trân trân nhìn lên trần tôn lởm chởm. Cảm giác nhục nhã, dơ bẩn đè bẹp lồng ngực, khiến tôi không thở nổi. Tiếng ván ép kêu cọt kẹt giờ đây nghe như tiếng kêu thảm thiết của những linh hồn đang bị xé xác dưới địa ngục.
Trâm đứng chống cằm ở cửa sập, xem chúng tôi làm tình, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Chị đã tước đoạt đi thứ duy nhất còn sót lại của chúng tôi: Cái vỏ bọc riêng tư cuối cùng của hai kẻ tội đồ. Từ đêm nay, chúng tôi không còn là người. Chỉ là hai con vật bị nhốt trong gánh xiếc, phải làm trò tiêu khiển để mua vui cho một bà chủ tàn độc đang bị hận thù gặm nhấm.