Chương 43: Bữa cơm tẩm độc
Đã một tuần trôi qua kể từ cái đêm Trâm trở về.
Một tuần sống trên cái gác xép nóng như lò thiêu, tôi tưởng mình đã chết đi sống lại hàng chục lần. Bụi, mùi phân chuột và cái nóng hầm khiến những cơn hen suyễn của tôi tái phát liên tục. Mỗi đêm, tôi phải rúc vào ngực Đại, há miệng thở như một con cá mắc cạn.
Nhưng nỗi khổ thể xác không thấm tháp gì so với sự tra tấn tinh thần mà chúng tôi phải chịu đựng.
Tám giờ tối.
Tôi đang cặm cụi dùng chiếc giẻ rách tẩm xăng để chùi những mảng nhớt đen sì bám trên lốc máy. Đôi bàn tay tôi giờ đã chai sần, nứt nẻ, rướm máu ở những kẽ móng.
Đại đang gò lưng nắn lại cái phuộc xe bị cong cho khách. Gã không nói tiếng nào từ sáng đến giờ. Sự u uất, kìm nén hiện rõ trên từng đường gân nổi cộm trên bắp tay gã.
Đột nhiên, một mùi hương thân thuộc từ dưới bếp xộc lên mũi tôi.
Mùi tỏi phi thơm nức. Mùi nước mắm kho kẹo lại. Mùi của món thịt ba chỉ kho tiêu và canh khổ qua nhồi thịt.
Dạ dày tôi réo lên một tiếng thảm thiết. Đã một tuần nay, hai thằng tôi chỉ ăn mì tôm úp nước sôi hoặc những hộp cơm bụi rẻ tiền mua ngoài đầu hẻm. Mùi thức ăn nấu tại nhà giống như một bàn tay vô hình thò vào lồng ngực tôi, bóp nghẹt lấy trái tim, kéo theo hàng ngàn ký ức về những bữa cơm gia đình ấm áp ngày xưa.
Nhưng ngày xưa chết rồi.
— Hai con chó kia! Ngừng tay, vào ăn cơm!
Giọng nói lanh lảnh, sắc lạnh của Trâm vọng ra từ phòng khách, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi và Đại giật mình, buông đồ nghề xuống. Chúng tôi đi ra cái vòi nước ngoài hiên, rửa vội những lớp dầu mỡ đen kịt trên tay, rồi lầm lũi bước vào nhà.
Phòng khách đã được dọn dẹp. Cái bàn kính nứt đôi hôm nọ đã được Trâm dán lại bằng một dải băng keo trong to bản, trông chắp vá và thảm hại như chính cái gia đình này.
Trên bàn, Trâm đã dọn sẵn một mâm cơm.
Một bát cơm trắng bốc khói nghi ngút. Một đĩa thịt ba chỉ kho tiêu màu cánh gián, mỡ màng bóng bẩy. Một tô canh khổ qua nhồi thịt xanh mướt, rắc đầy hành ngò thơm lừng.
Tôi nuốt nước bọt. Dạ dày co thắt lại vì đói.
Trâm đã tắm rửa sạch sẽ. Chị mặc một bộ đồ lụa ở nhà, tóc chải gọn gàng. Nhưng cái vết sẹo đỏ au, lồi lõm vắt ngang nửa khuôn mặt vẫn khiến nụ cười của chị trở nên ma quái, vặn vẹo.
Chị kéo ghế, chễm chệ ngồi xuống. Cầm bát cơm lên.
— Đứng ỳ ra đó làm gì? Lại đây. — Trâm hất cằm về phía chúng tôi.
Tôi và Đại rón rén bước tới. Đại định kéo chiếc ghế nhựa đối diện ra để ngồi.
— Bỏ cái tay dơ bẩn của mày ra khỏi cái ghế! Tao cho phép mày ngồi à?
Giọng Trâm rít lên, sắc như dao.
Đại khựng lại, bàn tay đang nắm thành ghế từ từ rụt về. Gã cắn chặt răng, cơ hàm bành ra.
— Bọn em… ăn ở đâu? — Tôi cất giọng thều thào, không dám nhìn thẳng vào mặt chị.
Trâm không trả lời. Chị thong thả gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, nhai chậm rãi. Rồi chị dùng đôi đũa, chỉ xuống dưới sàn nhà, ngay cạnh chân bàn.
Tôi và Đại nhìn theo hướng đũa của chị.
Ở đó, đặt một cái thau nhôm nhỏ. Cái thau nhôm móp méo, thường dùng để đựng mấy cái cờ-lê, mỏ lết ngâm dầu luyn ở ngoài xưởng.
Bên trong cái thau đó là cái gì?
Là cơm nguội. Thứ cơm nguội lạnh ngắt từ hôm qua, bị vón cục lại. Trộn lẫn vào đống cơm nguội đó là nước canh cặn, vài miếng da lợn đầy lông và mấy cái đầu cá kho cháy khét lẹt.
Nó nhầy nhụa, nhão nhoét. Một mớ hỗn độn bốc mùi tanh tưởi, thiu thiu.
Đó không phải là thức ăn cho người. Đó là cám lợn. Là đồ ăn cho chó.
— Ăn đi. — Trâm vừa nhai cơm vừa nói, giọng ráo hoảnh, nhạt toẹt.
— Cơm chó thì để vào máng chó. Tao cất công trộn sẵn cho tụi mày rồi đấy. Quỳ xuống mà bốc ăn.
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Sống lưng lạnh toát. Tôi nhìn cái thau nhôm cáu bẩn, rồi nhìn lên khuôn mặt lạnh băng của người chị ruột.
Sự sỉ nhục trần trụi, nhơ nhớp này còn đau đớn hơn cả việc bị lột sạch quần áo diễu phố. Chị đang lăng trì lòng tự trọng của chúng tôi bằng cách chà đạp chúng tôi xuống tận cùng địa ngục.
— Trâm… — Đại gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, hai bàn tay gã nắm chặt lại thành nắm đấm, nổi đầy gân xanh.
— Gọi tao là gì?! — Trâm ngẩng phắt lên, trừng mắt nhìn gã.
— BÀ CHỦ! — Đại quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu. Gã bước tới một bước, chỉ thẳng tay vào cái thau nhôm dơ dáy dưới đất.
— Bà sỉ nhục tôi sao cũng được! Bà bắt tôi làm chó làm ngựa, tôi làm! Nhưng thằng Thuần nó đang bệnh! Nó hen suyễn, nó ho cả đêm, bà bắt nó ăn cái thứ rác rưởi ôi thiu này để nó chết à?!
— Nó chết thì liên quan đéo gì đến tao?!
Trâm ném mạnh đôi đũa xuống mặt bàn cái "cạch".
Chị đứng phắt dậy, chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía Đại.
— Mày xót nó à Đại? Mày xót thằng tình nhân đĩ đực của mày à?! — Trâm gào thét, nước mắt bắt đầu ứa ra từ hai hốc mắt sâu hoắm.
— Thế lúc tụi mày đè nhau ra đụ trên cái ghế này, tụi mày rên rỉ gọi nhau là chồng vợ, tụi mày có xót cho tao không?!
— Cái đó là chuyện khác! Tôi đã đền mạng cho cái nhà này rồi! — Đại mất kiểm soát, gã chỉ tay vào ngực mình.
— Tôi bán thanh xuân, tôi cày bục mặt trả nửa tỷ bạc cho gia đình bà! Giờ bà tước đoạt hết, bà ép người ta vào đường cùng, bà không có tính người!
— TÍNH NGƯỜI?!
Trâm cười phá lên. Tiếng cười the thé, điên dại vang vọng khắp cái xưởng sửa xe ngột ngạt.
— Mày cướp nát cái gia đình của tao! Mày biến tao thành con bù nhìn để che đậy cái trò loạn luân kinh tởm của tụi mày! Mày để thằng già Đài Loan rạch nát mặt tao! Rồi giờ mày đòi tao tính người?!
Tôi đứng đó, run rẩy bần bật. Cơn ho bắt đầu trào lên cổ họng. Tôi muốn há miệng nói, muốn khuyên Đại đừng cãi nữa, nhưng không thể nào phát ra tiếng.
Đại hất mạnh cái thau nhôm dưới đất.
Xoảng!
Cái thau lật úp. Đống cơm thừa canh cặn nhão nhoét, hôi thiu văng tung tóe lên nền gạch, dính cả vào chân tôi.
— Không ăn! — Đại gầm gừ, đôi mắt hung hãn của một gã giang hồ trỗi dậy.
— Thuần! Đi theo tao! Đi ra ngoài ăn phở! Tao đéo để mày chết đói trong cái nhà này!
Gã quay sang, nắm chặt lấy cổ tay tôi, định kéo tôi đi ra phía cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã vừa quay lưng lại…
VÚT… XOẢNG!
Một tiếng động kinh hoàng vang lên. Kèm theo đó là tiếng hét thảm thiết của Đại.
— ÁAAAA!!!
Tôi hoảng hốt quay ngoắt lại.
Trâm vừa dùng hai tay, bưng nguyên cái tô canh khổ qua nhồi thịt đang bốc khói ngùn ngụt trên bàn, hất thẳng vào mặt và ngực Đại.
Nước canh sôi sùng sục, mang theo sức nóng khủng khiếp tạt thẳng vào làn da của gã. Chiếc tô sứ văng vào ngực gã rồi rơi xuống nền nhà vỡ tan tành.
Đại buông tay tôi ra. Gã loạng choạng lùi lại, hai tay ôm lấy mặt, rống lên đau đớn.
Nước canh nóng hổi chảy dọc từ trán xuống mắt, làm bỏng rát một mảng da trên cằm và cổ gã. Da thịt gã đỏ tấy lên ngay lập tức. Những miếng khổ qua, thịt băm dính nhầy nhụa trên áo và trên tóc gã, bốc khói nghi ngút.
— ĐẠI!!! — Tôi gào lên kinh hãi, lao tới đỡ lấy gã.
— Trời ơi… bỏng rồi… nước lạnh… nước lạnh đâu…
Tôi quýnh quáng, dùng hai tay áo của mình cố gắng lau vội những miếng thức ăn trên mặt gã. Nước mắt tôi giàn giụa, tay chân lóng ngóng, bủn rủn.
Trâm đứng đó. Nhịp thở của chị dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bàn tay chị vẫn còn dính vài giọt nước canh nóng, nhưng chị không màng tới. Đôi mắt chị nhìn thẳng vào sự quằn quại của Đại với một vẻ lạnh lùng, tàn độc đến tận xương tủy.
— Bước ra khỏi cái cửa đó một bước, tao báo công an ngay lập tức! — Trâm rít lên, chỉ tay thẳng vào mặt Đại.
— Tao sẽ tung hê hết cái trò loạn luân, bệnh hoạn của tụi mày cho cả cái xóm này biết! Tao sẽ gọi cho lão Ba Chột, nói cho lão biết tụi mày đang trốn ở đâu! Mày thích đi không hả thằng chó?!
Đại dựa lưng vào tường, thở hồng hộc. Gã bỏ tay ra khỏi mặt. Một mảng da trên má và cổ gã đã bị phồng rộp lên, đỏ au, tứa nước vàng.
Đôi mắt gã đục ngầu, nhìn Trâm với một sự phẫn uất tột cùng, nhưng lại không thể làm gì được. Cánh cửa tự do đã bị đóng sập. Sự thật dơ bẩn của chúng tôi là cái thòng lọng chí mạng mà Trâm đang siết chặt trong tay. Ra ngoài, tức là chết. Không chỉ chết vì nhục nhã, mà còn có thể mất mạng vì giang hồ.
— Đừng… em lạy bà chủ… đừng làm lớn chuyện… — Tôi khóc nức nở, quỳ sụp xuống ngay giữa vũng nước canh nóng và những mảnh sứ vỡ nát.
Tôi ngước nhìn Đại. Khuôn mặt gã nhăn nhúm vì đau đớn, nhưng gã vẫn cố cắn răng chịu đựng để bảo vệ tôi.
Tôi nhận ra, nếu tôi cứ tiếp tục kháng cự, người chịu đau đớn nhất không phải là tôi, mà là gã. Sự phản kháng của gã chỉ làm Trâm thêm điên loạn. Chị ấy đã mất hết tính người rồi. Chị ấy trở về từ địa ngục, và chị ấy sẽ không ngần ngại kéo chúng tôi xuống cùng.
Tôi từ từ quay người lại.
Tôi lết bằng đầu gối trên nền gạch. Mặc cho những mảnh sứ sắc nhọn đâm vào đầu gối rỉ máu. Mặc cho nước canh nóng tạt qua làm rát da.
Tôi bò đến chỗ vũng cơm thừa canh cặn thiu thiu mà Đại vừa hất đổ ban nãy.
— Thuần… mày làm cái đéo gì vậy… dừng lại… — Đại thều thào, giơ tay ra định ngăn tôi, giọng gã run lẩy bẩy.
Tôi không trả lời gã.
Tôi cúi gập người xuống. Dùng hai bàn tay run rẩy, dính đầy dầu mỡ đen của mình, bốc một nắm cơm nhão nhoét, trộn lẫn nước canh cặn và dính cả cát bụi trên nền nhà.
Mùi hôi thiu xộc thẳng vào mũi làm dạ dày tôi quặn thắt, chực trào muốn nôn mửa.
Nhưng tôi nhắm tịt mắt lại. Há miệng ra, nhét thẳng nắm cơm dơ bẩn đó vào miệng.
— Ực… — Tôi ráng nuốt. Cục cơm lạnh ngắt, đầy sạn cọ xát vào cổ họng, đắng ngắt, lợm giọng.
— Ngon lắm…
Tôi ngẩng mặt lên nhìn Trâm, nước mắt trào ra thành hai hàng dài, mỉm cười một nụ cười vặn vẹo, bi thương tột cùng.
— Ngon lắm… thưa bà chủ. Cảm ơn bà chủ đã ban cơm.
Trâm đứng sững lại. Đôi mắt chị hơi giãn ra. Một tia xót xa xẹt qua rất nhanh trong ánh mắt của người đàn bà, nhưng ngay lập tức bị sự thù hận che lấp. Chị quay ngoắt mặt đi, không nhìn tôi nữa.
— Nuốt hết đi. Rớt hột nào tao vả gãy răng hột đó.
Trâm lạnh lùng vứt lại một câu, rồi bỏ đi thẳng vào trong phòng ngủ. Cạch. Tiếng chốt cửa khóa trái vang lên.
Tôi ngồi gục giữa sàn nhà nhơ nhớp.
Tôi tiếp tục dùng tay bốc những nắm cơm đầy sình đất, nhét vào miệng, nhai trệu trạo. Vừa nhai vừa khóc nấc lên từng hồi. Cơn hen suyễn trào lên khiến tôi ho sặc sụa, cơm và nước mắt trào cả ra đường mũi.
Đại trượt dài người xuống bức tường, ngồi bệt trên nền gạch. Gã không cản tôi nữa.
Gã đưa tay ôm lấy khuôn mặt bị bỏng rát của mình, giấu đi những giọt nước mắt tuyệt vọng đang chảy ròng ròng. Thằng đàn ông từng có thể xách mã tấu chém nhau với giang hồ để bảo vệ tôi, giờ đây bất lực ngồi nhìn tôi quỳ dưới đất bốc cơm chó ăn như một con súc vật.
Chúng tôi đã chính thức mất hết tư cách làm người.
Bữa cơm tẩm độc này không giết chết thể xác chúng tôi ngay lập tức, nhưng nó đã đập nát chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại. Dưới cái mái nhà ngột ngạt này, không có sự phản kháng, không có sự giải thoát. Chỉ có sự trả giá đẫm máu cho những tội lỗi mà chúng tôi đã gây ra.
Tiếng chốt cửa phòng ngủ lách cách vang lên, khóa chặt lại, ngăn cách chúng tôi với người đàn bà đang ở bên trong kia.
Tôi ngồi bệt xuống, hai tay vẫn còn run lẩy bẩy. Cơn hen suyễn bắt đầu trào lên, ép chặt lấy lồng ngực tôi.
Đại ngồi tựa lưng vào tường, khuôn mặt gã nhăn nhúm lại vì đau đớn. Vết bỏng trên má và cổ bắt đầu sưng vù lên, rỉ ra những giọt nước vàng lấm tấm.
— Đưa tao cái khăn… — Đại thều thào, bàn tay gã run rẩy tìm kiếm thứ gì đó trong bóng tối.
Tôi lảo đảo đứng dậy, vớ lấy cái khăn mặt trên giá, nhúng vào thau nước lạnh rồi bước tới.
— Để tôi… tôi lau mặt cho anh… — Giọng tôi vỡ vụn, nước mắt lại chực trào.
Đại gạt tay tôi ra, giật lấy cái khăn, tự mình thấm lên vết bỏng. Gã rít lên một tiếng đau điếng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán.
— Mày… mày có thấy nhục không Thuần? — Đại nhìn tôi, ánh mắt gã vằn lên những tia máu hung tợn, nhưng đằng sau đó là sự uất nghẹn tột cùng.
— Tao là một thằng đàn ông, tao từng làm chủ cái xưởng này. Giờ tao ngồi đây, nhìn mày bốc cơm ăn như một con súc vật. Mày có thấy nhục không?!
Tôi cắn chặt môi, vị máu lại lan tỏa trong khoang miệng.
— Nhục thì sao? Anh định làm gì? Cầm dao chém bả à?
Đại im lặng. Gã buông thõng cái khăn dính máu xuống đất.
Gã nhìn quanh cái xưởng sửa xe tồi tàn, rồi ánh mắt gã dừng lại ở cái hộp sắt đặt ở góc bàn, nơi chứa đựng những giấy tờ quan trọng của gia đình. Gã lết người tới, kéo cái hộp ra.
— Thuần… — Đại hạ giọng, giọng gã thấp xuống như tiếng gầm gừ trong cổ họng.
— Mày tỉnh lại đi. Mày nhìn kỹ cái tờ giấy trong hộp này xem. Giấy tờ nhà này đứng tên ai?
Tôi liếc nhìn cái hộp sắt, lòng ngực thắt lại.
— Đứng tên tôi và chị. Thì sao?
Tôi xoay đầu sang nhìn gã. Trong mắt tôi lúc này, sự hoảng loạn đã nhường chỗ cho một nỗi tuyệt vọng đen tối hơn.
— Anh tưởng tôi không muốn đuổi bả à? Anh tưởng tôi không muốn tống cổ cái người chị đã hành hạ mình à?
Tôi giọng nghẹn đắng.
— Nhưng anh nhìn đi. Cái nhà này, tờ giấy đứng tên cả hai đứa. Nhưng anh tưởng tôi đứng tên là tôi có quyền đuổi bả chắc? Anh quên rồi à, hồi đó bả đi Đài Loan, bả làm lụng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, bả gom góp từng đồng gửi về.
Đại im lặng. Gã cúi gầm mặt xuống.
— Bả hy sinh cả tuổi trẻ, chịu nhục nhã xứ người để xây nên cái tổ ấm này. Còn tôi? Tôi là thằng em vô dụng, chỉ biết ăn bám. Giờ bả về, bả có đầy đủ tư cách để sống ở đây. Nếu tôi vác cái quyền "đồng sở hữu" ra, tôi đòi đuổi chị ruột mình ra đường, thì anh nghĩ tôi là loại người gì?
— Nhưng bả đang hành hạ tụi mình! Bả đang muốn giết tụi mình!
— Bả có quyền! — Tôi gào lên, cơn ho lại bùng phát.
— Bả có quyền vì bả đã đổ mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu để giữ cái nhà này tồn tại. Còn tôi? Tôi lấy tư cách gì để đuổi bả? Tôi lấy tư cách gì khi chính tôi và anh đã "ân ái" ngay trong cái nhà mà bả dành cả thanh xuân để vun đắp?!
Tôi chỉ tay vào tờ giấy trong hộp sắt, cười gằn.
— Cái tờ giấy đứng tên tôi… nó chỉ là tờ giấy thôi Đại ạ. Nó không có giá trị gì trong cái "bàn cờ" tội lỗi này cả. Vì giữa tôi và bả, không còn tình thân nữa, chỉ còn nợ nần và sự phản bội. Tôi đuổi bả đi, cũng như tôi tự tay xóa bỏ luôn cái cội nguồn duy nhất còn sót lại của mình. Tôi không làm được!
Không gian lại chìm vào sự im lặng.
Chỉ còn tiếng quạt quay lạch cạch.
Đại ngồi đó, bất động. Gã là một gã giang hồ, gã quen sống bằng luật rừng, bằng nắm đấm. Nhưng cái thứ "luật" mà tôi vừa nói ra, cái luật của nợ nần, của lương tâm, lại là thứ khiến gã hoàn toàn khuất phục.
Gã không thể dùng nắm đấm để chiến thắng một sự hy sinh.
Và tôi cũng vậy.
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.
— Đêm nay… ngủ đi.
Tôi lầm bầm, kéo cái chiếu cũ ra trải xuống sàn.
— Đừng nghĩ nữa. Đằng nào thì bả cũng không để tụi mình yên đâu. Ngày mai, sẽ lại là một ngày dài.
Đại không trả lời. Gã cứ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào cái thau nhôm trống rỗng, cái thau đã từng đựng đống cơm thiu mà tôi vừa nuốt trôi.
Ngoài kia, tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị vất vưởng.
Chúng tôi, những kẻ tội đồ, nằm cạnh nhau trong cái xưởng sửa xe đầy mùi dầu mỡ, mỗi người ôm một nỗi đau riêng, chờ đợi ngày mai, chờ đợi những màn kịch tàn độc tiếp theo mà người đàn bà kia sẽ ban tặng cho chúng tôi.
Cuộc đời này, thật sự, đã chết từ lâu rồi.