Chương 45: Lão chồng Đài Loan
Bốn ngày sau cái đêm nhục nhã tột cùng trên gác xép.
Cái nóng hầm của buổi trưa Sài Gòn tháng Bảy đổ ập xuống cái xưởng xe, biến không gian bên trong thành một cái lò.
Tôi đang ngồi chồm hổm ngoài hiên, tay cầm bàn chải sắt hì hục cọ rửa cái nhông sên dĩa đen ngòm. Hai đầu gối tôi vẫn còn đau nhức, băng gạc cáu bẩn, rỉ máu.
Bên trong nhà, Trâm đang nằm ườn trên chiếc sofa. Bật quạt máy số to nhất chĩa thẳng vào người.
Chị vừa cắn hạt dưa tách tách, vừa xem mấy cái gameshow nhảm nhí trên tivi.
Đại đang cặm cụi dưới gầm chiếc xe Wave cũ. Gã không dám bật quạt cho mình, mồ hôi ướt sũng cái áo phông.
— Thằng kia! Lấy cho tao ly nước đá! Khát khô cả họng rồi!
Trâm vứt toẹt vỏ hạt dưa xuống nền nhà, hất hàm ra lệnh.
Đại lồm cồm bò ra khỏi gầm xe, tay dính đầy dầu mỡ vội vàng chùi vào quần.
— Dạ… bà chủ đợi chút.
Đại cúi gầm mặt, tất tả chạy lại cái tủ lạnh cũ mèm góc nhà, rót một ly nước đá, bưng đến tận tay bằng hai tay.
Trâm cầm lấy ly nước, uống một ngụm, rồi nhăn mặt hất luôn phần nước còn lại vào ngực áo Đại.
— Đá tan hết mẹ rồi! Mày bắt tao uống nước lã à? Đi mua bao đá mới về đây! Nhanh!
— Dạ… tôi đi ngay.
Đại không dám cãi nửa lời. Gã lầm lũi quay đi, nhặt tờ tiền lẻ Trâm vứt trên bàn để chạy ra đầu hẻm.
Tôi nhìn cảnh đó, tim thắt lại. Gã giang hồ cục súc ngày nào giờ đây ngoan ngoãn, hèn mọn như một con chó bị chủ đánh đập nhưng vẫn vẫy đuôi. Tất cả là vì tôi.
RÈ… RÈ… RÈ…
Tiếng bô xe máy nổ đinh tai đột ngột xé toạc không gian buổi trưa vắng lặng.
Ba chiếc xe máy phân khối lớn chở sáu thằng đàn ông xăm trổ đầy mình lao thẳng từ ngoài đường lớn vào con hẻm, phanh rít cháy lốp xịch ngay trước cửa xưởng.
Cát bụi bay mù mịt.
Tôi giật thót mình, đánh rơi cái bàn chải xuống chậu dầu.
Sáu thằng đàn ông nhảy xuống xe. Đứa nào đứa nấy mặt mũi bặm trợn, áo phanh ngực, tay lăm lăm mấy cái tuýp sắt đập bôm bốp vào lòng bàn tay.
Thằng đi đầu, một gã trọc đầu, cởi trần, trên cổ xăm hình một con bọ cạp to tướng, bước nghênh ngang vào cửa xưởng.
— Con đĩ Trâm đâu?! Có nhà không?!
Giọng thằng trọc ồm ồm, nồng nặc mùi rượu, vang dội khắp cái xưởng nhỏ.
Trâm đang ngồi trên sofa, nghe thấy tiếng gọi tên mình, liền giật mình. Chị ngó ra ngoài, sắc mặt lập tức không còn một giọt máu. Chiếc ly thủy tinh trên tay chị rơi xuống đất vỡ choang.
Tôi run rẩy đứng dậy, bước ra chặn trước cửa, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
— Tụi… tụi mày là ai? Cần sửa xe thì chờ chút…
Bốp!
Thằng trọc vung tay, tát thẳng vào mặt tôi một cái nổ đom đóm mắt. Tôi ngã văng vào vách tường, khóe miệng rách toạc, máu rỉ ra mặn chát.
— Đụ má mày thằng ranh con, cút ra chỗ khác! Mày đéo đủ tư cách nói chuyện với tao!
Thằng trọc chửi thề, rồi bước thẳng vào trong phòng khách, đôi mắt ti hí của nó dán chặt vào Trâm đang co rúm trên sofa.
— Mày là Trâm đúng không? Vợ thằng Chen bên Đài Bắc?
Trâm run lẩy bẩy, chị ôm chặt lấy cái gối tựa trước ngực, lùi sâu vào góc ghế.
— Mày… tụi mày muốn gì? Tao không biết thằng Chen nào hết! Tao ly dị rồi!
— Ly dị cái mả mẹ mày! — Thằng trọc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn.
— Thằng Chen gọi điện thuê anh em tao đến tìm mày đấy! Nó bảo mày cướp của nó một trăm triệu rồi bỏ trốn về Việt Nam!
Thằng trọc đập mạnh cái tuýp sắt xuống bàn kính.
RẦM!
Cái bàn kính vốn đã nứt đôi, giờ vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn.
— Đụ má, thằng già đó đền cho nhà tao trăm triệu, tao cũng sang đó làm mọi cho nhà nó mấy năm trời rồi! Tao bị nó đánh đập, rạch nát cả mặt đây này! Tụi mày mù à?!
Trâm gào lên điên loạn, chị chỉ vào vết sẹo lồi lõm trên mặt mình, nước mắt giàn giụa.
— Tao đéo nợ nần gì nó hết! Cút khỏi nhà tao!
— Cút? — Một thằng đàn em đứng sau lưng thằng trọc cười nhăn nhở.
— Đại ca Chen bên đó dặn rồi. Hoặc là ói ra đủ một trăm triệu tiền mặt trả lại cho ổng. Hoặc là tụi tao xách cổ mày ra Đồ Sơn bán dâm trừ nợ. Chọn đi con đĩ!
Nói rồi, thằng trọc bước tới, vung tay túm chặt lấy mái tóc xơ xác của Trâm, định kéo xềnh xệch chị ra khỏi ghế.
— ÁAAA!!! Buông tao ra! Cứu tao với!
Trâm thét lên thảm thiết, hai tay cào cấu loạn xạ vào cánh tay to tổ chảng của thằng xăm trổ.
Tôi hoảng hốt, định nhào tới cứu chị, nhưng hai thằng đàn em đã chặn ngay trước mặt, giơ tuýp sắt lên dọa đập vỡ đầu tôi.
— Buông bả ra.
Một giọng nói trầm đục, lạnh ngắt như băng vang lên từ phía sau.
Cả đám giang hồ khựng lại. Thằng trọc quay đầu nhìn ra cửa.
Đại đang đứng đó.
Gã vừa chạy đi mua đá về, bịch đá viên vẫn còn cầm lủng lẳng trên tay. Nước đá tan ra, nhỏ tong tong xuống nền gạch.
Gã nhìn cảnh tượng Trâm bị túm tóc, nhìn cái bàn kính vỡ vụn, và nhìn tôi đang bị hai thằng ép vào góc tường với khóe miệng rỉ máu.
Đôi mắt đục ngầu, cam chịu của một thằng "nô lệ" trên gác xép đột nhiên biến mất. Thay vào đó là ánh mắt của loài dã thú khát máu đã ngủ quên suốt hai năm qua.
Bộp.
Đại thả bịch nước đá xuống đất. Gã lững thững bước vào.
— Tao nói lại lần nữa. Buông cái bàn tay dơ bẩn của mày ra khỏi người bả.
Giọng Đại không gào thét, nhưng nó mang một áp lực khủng khiếp khiến không khí trong xưởng như đông đặc lại.
Thằng trọc híp mắt nhìn Đại, đánh giá bộ dạng nhếch nhác, đầy sẹo và vết bỏng của gã. Nó nhếch mép cười khinh bỉ.
— Mày là thằng lồn nào? Trông gác cửa à? Đụ má bớt lo chuyện bao đồng đi con trai, không tao đập nát cái xưởng rách này của mày bây giờ!
— Mày đập thử xem.
Đại bước tới. Gã thò tay vào cái thùng đồ nghề dưới chân, rút ra một chiếc cờ-lê bằng thép, dài cả nửa mét, đen ngòm dầu mỡ.
— Tao là chồng bả. — Đại nhả từng chữ, dứt khoát.
— Bả nợ thằng già Đài Loan cái đéo gì tao đéo quan tâm. Nhưng bước vào cái nhà này, đụng đến bả, là tụi mày đụng đến tao.
Trâm nghe câu "tao là chồng bả", cả cơ thể chị run lên bần bật. Chị ngước mắt nhìn bóng lưng vạm vỡ của gã đang chắn trước mặt mình. Ánh mắt chị phức tạp đến cùng cực.
— Chồng? À, ra là thằng chồng bị vợ bỏ! — Thằng trọc cười hô hố.
— Tụi bay, đập gãy chân thằng này cho tao! Bắt con đĩ kia về!
Ngay lập tức, sáu thằng giang hồ lao tới.
Đại không hề lùi bước. Gã xoay tay, vung chiếc cờ-lê với một lực kinh hồn.
BỐP!
Chiếc cờ-lê nện thẳng vào thái dương thằng đàn em đi đầu. Thằng đó hét lên một tiếng thảm thiết, ngã vật ra sàn, máu từ đầu phun ra xối xả.
Trận hỗn chiến đẫm máu bắt đầu.
Không gian chật hẹp của cái xưởng sửa xe biến thành sàn đấu tử thần. Tiếng kim loại va đập chát chúa, tiếng chửi thề, tiếng la hét vang dội.
Đại chiến đấu như một con chó điên bị dồn vào đường cùng. Gã không màng đến phòng thủ, gã chỉ biết tấn công. Mặc cho những cú đập bằng tuýp sắt nện xuống lưng, xuống vai, gã vẫn vung cờ-lê đập gãy xương sườn, đập vỡ mặt những thằng dám lao tới.
— CHẾT MẸ MÀY ĐI THẰNG CHÓ!
Một thằng chém thẳng con mã tấu xuống đầu Đại. Gã nghiêng người né, nhưng con dao sượt qua bả vai phải, rạch một đường dài. Máu tươi trào ra.
Tôi đứng ở góc tường, toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.
— Đại! Cẩn thận! — Tôi gào lên khản cổ.
Tôi muốn nhào ra giúp gã, nhưng chân tay tôi nhũn ra. Tôi là một thằng hèn. Một thằng designer trói gà không chặt. Trong cái thế giới máu me và bạo lực này, tôi chỉ là một cục tạ kéo lùi chân gã.
Thằng trọc thấy Đại quá hung hãn, nó liền chuyển hướng. Nó lách qua vòng vây, lao thẳng về phía Trâm đang ngồi co rúm trên sofa.
Nó rút trong túi ra một con dao bấm, mũi dao nhọn hoắt chĩa thẳng vào mặt Trâm.
— Bắt con này! Khống chế thằng kia lại! — Thằng trọc gào lên.
Nó đưa tay định túm áo Trâm.
— ÁAAAA!!! Cứu tôi!
Trâm hét lên tuyệt vọng, ôm đầu nhắm tịt mắt lại.
Đại đang bị ba thằng vây đánh, nghe tiếng thét của Trâm, gã quay ngoắt lại.
Mắt gã đỏ rực như máu. Gã gầm lên một tiếng, bất chấp cú tuýp sắt nện thẳng vào mạng sườn, gã lao người tới như một con báo.
Ngay khoảnh khắc con dao bấm của thằng trọc chém vụt xuống về phía cổ Trâm…
PHẬP!
Một tiếng động xé rách da thịt vang lên rợn người.
Trâm không thấy đau. Chị từ từ mở mắt ra.
Đại đang đứng chắn ngay trước mặt chị.
Cánh tay trái của gã giơ lên, đỡ trọn nhát dao chí mạng của thằng trọc.
Lưỡi dao đâm xuyên thủng cẳng tay gã, thấu từ bên này sang bên kia. Máu tươi từ vết đâm phụt ra thành tia, bắn cả lên khuôn mặt trắng bệch của Trâm.
— ĐẠI!!!
Tôi rống lên điên dại, lao ra khỏi góc tường, vớ lấy cái điếu cày bằng tre đập thẳng vào lưng một thằng giang hồ.
Đại không kêu một tiếng nào. Gã cắn chặt răng, cơ hàm nổi gồ lên.
Gã dùng bàn tay đang bị dao đâm xuyên qua, bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay của thằng trọc, khóa cứng nó lại. Bàn tay còn lại vung chiếc cờ-lê bằng toàn bộ sức lực sinh tồn cuối cùng.
BỐP!
Cú đập giáng thẳng vào giữa mặt thằng trọc. Mũi nó vỡ nát, máu và răng văng tung tóe. Nó hét lên một tiếng thảm thiết rồi gục ngay tại chỗ, bất tỉnh nhân sự.
Năm thằng đàn em còn lại thấy đại ca bị hạ gục tàn bạo như vậy, lại nhìn đôi mắt khát máu không cần mạng của Đại, bọn chúng bắt đầu hoảng sợ.
Đại rút mạnh cánh tay ra khỏi con dao bấm. Làm máu phun thành vòi. Gã cầm chiếc cờ-lê bước tới một bước.
— Tụi mày… đứa nào muốn chết nữa… bước lên đây! — Đại gầm gừ, giọng nói như từ cõi âm dội về.
Bọn giang hồ lùi lại. Chúng đưa mắt nhìn nhau, rồi vội vàng xốc nách thằng trọc đang bất tỉnh, kéo xềnh xệch ra cửa.
— Đụ má mày nhớ mặt tao đấy! Ông Chen đéo tha cho mày đâu!
Một thằng chỉ tay chửi thề, rồi cả đám lên ba chiếc xe máy, rồ ga bỏ chạy tán loạn ra khỏi con hẻm.
Căn xưởng trở lại sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở và máu rơi xuống nền gạch.
Xoảng…
Chiếc cờ-lê rơi khỏi tay Đại, lăn lóc trên mặt đất.
Gã lảo đảo, rồi khuỵu một gối xuống sàn nhà. Cánh tay trái của gã buông thõng, máu chảy ồ ạt không cầm được.
Tôi lao tới, nước mắt đầm đìa, dùng hai tay bụm chặt lấy vết đâm trên tay gã.
— Đại… Đại ơi… cầm máu… đi bệnh viện thôi… nhiều máu quá… — Tôi nấc lên, toàn thân run lẩy bẩy, tay chân dính đầy máu của gã.
Đại không nhìn tôi.
Gã ngước đôi mắt mờ đi vì mất máu lên, nhìn Trâm đang ngồi chết trân trên chiếc sofa rách nát. Khuôn mặt chị vằn vện vết máu của gã bắn lên.
— Có… có sao không…?
Giọng Đại yếu ớt, thều thào. Gã cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười đó méo xệch, thê thảm tột cùng.
Trâm không trả lời.
Chị nhìn chằm chằm vào vết đâm xuyên trên tay của gã. Đôi mắt chị đục ngầu, phức tạp, không còn sự căm hận sùng sục như ban sáng. Chị cắn chặt môi, lồng ngực phập phồng.
Đại gắt nhẹ, cơ thể gã lảo đảo chực ngã.
— Điếc à? Có sao không?
Trâm lạnh lùng đáp lại, giọng hơi run. Chị quay mặt đi hướng khác.
— Không sao. Chết đéo được.
— Kêu thằng kia băng lại đi. Tụi mày dơ bẩn quá, làm bẩn hết nhà tao rồi.
Tôi ngồi ôm cánh tay đẫm máu của Đại, ngước nhìn Trâm. Rồi tôi nhìn lại gã.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát, nhào lộn trong một thứ axit tàn độc nhất. Gã vừa liều chết, vừa đỡ một nhát dao xuyên thủng tay để bảo vệ người đàn bà đang chửi gã là chó, là thứ dơ bẩn.
Còn tôi, tôi chỉ biết đứng khóc như một thằng hèn.
Một sự ghen tuông bệnh hoạn, dơ bẩn trỗi dậy trong lồng ngực tôi. Ghen tuông vì tôi nhận ra, dù cho chị Trâm có đày đọa chúng tôi đến mức nào, thì trong thâm tâm của kẻ đang ôm tôi mỗi đêm trên gác, sinh mạng của người vợ bị phản bội kia vẫn là thứ mà gã sẵn sàng dùng cả tính mạng để bảo vệ.
Trong cái địa ngục này, tôi mãi mãi chỉ là kẻ thứ ba. Kẻ thứ ba đê hèn, sống bám vào tình yêu và tội lỗi của máu mủ.