Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 41
Prev
Next

Chương 41: Vết sẹo trên mặt

Tháng Bảy, Sài Gòn mưa thối đất thối cát.

Những hạt mưa nặng quất ràn rạt vào mái tôn của cái xưởng sửa xe ở quận Tám. Nước đen ngòm từ ngoài hẻm dâng lên, mấp mé ngoài bậc thềm.

Tôi ngồi thu lu trên cái ghế nhựa, tay cầm điếu thuốc cháy dở.

Hai năm qua, tôi và Đại sống ở đây.

Sống lay lắt như hai bóng ma chờ đến ngày siêu thoát. Không ai nhắc đến cái tên "Trâm" nữa. Cái tên ấy trở thành một cấm kỵ, một nhát dao vô hình cứa vào cổ họng mỗi khi hai thằng đàn ông nhìn vào mắt nhau.

Chúng tôi có nhau, nhưng không có hạnh phúc. Chỉ có sự chịu đựng và thứ tình dục nhuốm màu dằn vặt mỗi khi đêm xuống.

Đại đang cặm cụi dưới gầm chiếc xe tay ga của khách. Lưng áo gã đẫm mồ hôi trộn lẫn nước mưa hắt vào.

Đột nhiên…

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đập cửa chát chúa vang lên từ bên ngoài cánh cửa sắt.

Âm thanh đập rất mạnh, dồn dập, tuyệt vọng, như thể có người đang dùng cả thân mình lao vào.

Tôi giật mình, đánh rơi điếu thuốc xuống vũng nước dưới chân. Xèo một tiếng, đốm lửa tắt ngấm.

— Mưa gió thế này, ai lại gọi cửa giờ này ta? — Tôi lầm bầm, đứng dậy.

— Mặc kệ đi. Chắc mấy thằng xỉn rượu quậy phá. Giờ này tao đéo nhận sửa xe nữa. — Đại nói vọng ra từ gầm xe, giọng khàn đục, mệt mỏi.

Nhưng tiếng đập cửa không dừng lại.

Nó chuyển sang tiếng cào cấu. Soạt… soạt… Tiếng móng tay cào vào lớp tôn lạnh ngắt, nghe rợn người đến sởn gai ốc.

Và rồi, một giọng nói yếu ớt, đứt quãng lọt qua khe cửa:

— Mở… mở cửa…

Tim tôi hẫng đi một nhịp. Không khí trong lồng ngực như bị đóng băng.

Cái giọng nói đó… dù có bị bóp nghẹt bởi tiếng mưa, dù có méo mó, khàn đặc đến mức nào, tôi cũng không thể nào quên được. Nó đã ám ảnh tôi trong suốt mấy năm qua.

Đại cũng nghe thấy. Gã đập đầu vào gầm xe, rồi lồm cồm bò ra ngoài. Khuôn mặt gã lấm lem dầu mỡ bỗng chốc trắng bệch như xác chết.

Gã nhìn tôi. Tôi nhìn gã.

Sự kinh hãi hiện rõ trong mắt hai thằng đàn ông.

Đại lao tới cánh cửa sắt. Bàn tay run rẩy của gã nắm lấy chốt khóa, giật mạnh.

Cánh cửa kêu rè rè kéo xạt sang một bên.

Gió lạnh và mưa tạt thẳng vào mặt chúng tôi. Một tia chớp xé toạc bầu trời đêm, rạch một đường sáng lóa xuống con hẻm ngập nước.

Và trong thứ ánh sáng ma mị, chớp nhoáng đó, một bóng người hiện ra.

Tôi lùi lại một bước, hai chân nhũn ra, ngã phịch xuống chiếc sofa da rách nát phía sau.

— Trâm… — Đại thều thào, âm thanh vỡ vụn trong cuống họng.

Chị tôi đứng đó.

Nhưng không phải là người phụ nữ kiêu hãnh, sạch sẽ đã rời đi vào cái đêm đẫm máu hai năm trước.

Người đứng trước mặt chúng tôi lúc này giống như một cái xác chết trôi vừa được vớt lên từ dưới đáy sông.

Chị gầy trơ xương, bộ quần áo rách bươm, dính đầy bùn đất dán chặt vào cơ thể gầy gò, run rẩy bần bật.

Mái tóc dài ngày xưa giờ bị cắt nham nhở, rối nùi bết bát nước mưa.

Nhưng điều kinh khủng nhất là khuôn mặt chị. Một bên gò má sưng vù, tím ngắt. Kéo dài từ khóe mắt trái xuống tận cằm là một vết sẹo dài, lồi lõm, như bị ai đó dùng một vật sắc nhọn rạch nát.

Dưới chân chị, một chiếc vali màu đỏ bị rách toạc một đường lớn, quần áo lót, đồ đạc bên trong lòi hết ra ngoài, ướt sũng và dính đầy sình lầy.

— Chị… chị Trâm…

Tôi khóc nấc lên, bò lết trên nền nhà lạnh lẽo tiến về phía cửa.

Trâm không khóc.

Đôi mắt chị trũng sâu, thâm quầng, đục ngầu như hai hố đen vũ trụ. Chị nhìn Đại, rồi từ từ chuyển ánh nhìn sang tôi.

Khóe môi nứt nẻ, rướm máu của chị nhếch lên. Chị bật cười. Một tiếng cười khùng khục, nghe còn thê thảm hơn vạn tiếng gào thét.

— Không ngờ tao còn sống để lết về cái nhà này đúng không? — Trâm cất giọng. Âm thanh sắc như dao.

— Vợ… trời ơi, em làm sao thế này?!

Đại rống lên một tiếng đau đớn. Gã bất chấp sự dơ bẩn, lao tới ôm chầm lấy cơ thể đang run lên từng chập của Trâm.

Nhưng vừa chạm vào người chị, Đại đã bị một lực đẩy hất văng ra.

— Cút! — Trâm rít lên, lảo đảo lùi lại.

— Đừng đụng cái tay dơ bẩn của mày vào người tao! Tao tởm!

Đại đứng sững lại, hai tay chới với giữa không trung. Nước mưa trên mái hiên nhỏ giọt xuống vai áo gã.

Tôi quỳ dưới đất, nước mắt giàn giụa, vươn tay định kéo chiếc vali của chị vào trong.

— Để em… để em xách vào cho chị… chị ướt hết rồi…

Bốp!

Trâm vung chân, tung một cú đá thẳng vào ngực tôi. Cú đá của một người đàn bà kiệt sức không làm tôi đau thể xác, nhưng nó đạp nát chút can đảm cuối cùng của tôi. Tôi ngã ngửa ra sau.

— Tao đã bảo đừng có chạm vào đồ của tao! Tụi mày điếc hết rồi à?!

Trâm gào lên, cơn ho sặc sụa kéo đến khiến chị gập người lại, nôn khan ra một vũng nước bọt lẫn tia máu đỏ tươi.

— Trâm! Trâm ơi!

Đại kinh hãi, mặc kệ sự chống cự của Trâm, gã xốc nách bế bổng chị lên. Thân hình chị giờ đây nhẹ bẫng như một tờ giấy.

Gã bế chị chạy thẳng vào trong phòng khách, đặt chị nằm xuống chiếc sofa.

— Thuần! Lấy khăn ấm! Lấy quần áo sạch cho bả nhanh lên!

Đại quay sang gầm lên với tôi, mặt cắt không còn một giọt máu.

Tôi lóp ngóp bò dậy, quýnh quáng chạy vào phòng ngủ, lục tung tủ quần áo tìm một bộ đồ khô ráo, vớ lấy cái khăn tắm chạy ra.

Trâm nằm cuộn tròn trên nệm sofa. Chị nhắm nghiền mắt, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Nước mưa từ người chị chảy ròng ròng, nhuộm đen cả mặt nệm.

Đại dùng khăn tắm, luống cuống lau mặt, lau tóc cho chị. Bàn tay của gã run rẩy khi chạm vào vết sẹo lồi lõm trên má chị.

— Ai… thằng chó nào làm em ra nông nỗi này? — Giọng Đại vỡ nát, nước mắt của gã đàn ông lăn dài, rớt xuống trán Trâm.

Trâm từ từ mở mắt. Chị hất tay Đại ra, tự mình giật lấy cái khăn tắm lau mặt. Chị chống tay ngồi dậy, thu mình vào một góc ghế, ánh mắt phòng thủ như một con nhím xù lông.

— Hỏi làm đéo gì? Mày định xách mã tấu sang Đài Loan chém nó chắc? — Trâm cười khẩy, giọng đầy châm biếm.

Tôi đứng khép nép một góc, ôm bộ quần áo khô trong tay, không dám bước tới gần.

— Chị… thay đồ đi chị… kẻo cảm lạnh… — Tôi thều thào, đặt bộ quần áo xuống mép bàn kính.

Trâm liếc nhìn tôi. Đôi mắt chị không còn sự dịu dàng, che chở của người chị gái ngày xưa. Đó là ánh mắt của một con thú bị dồn đến đường cùng, đầy oán độc và khinh bỉ.

— Tao không mặc đồ của mày. Cầm lấy, cút ra chỗ khác!

Chị vớ lấy bộ quần áo, ném thẳng vào mặt tôi. Chiếc áo rơi xuống nền nhà nhơ nhớp nước mưa.

Tôi cúi gầm mặt, cắn nát môi dưới để không bật khóc thành tiếng.

Đại ngồi thụp xuống trước mặt Trâm. Gã nắm chặt hai bàn tay lại, nổi đầy gân xanh.

— Nói cho anh biết. Có chuyện gì xảy ra ở bên đó? Cái thằng chồng Đài Loan của em đâu? Tại sao em lại về đây với bộ dạng này?

Trâm nhìn gã, một khoảng lặng chết chóc kéo dài. Chỉ còn tiếng sấm rền rĩ bên ngoài.

Rồi, chị bắt đầu kể. Lời kể không có nước mắt, chỉ có sự ráo hoảnh, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

— Tao lấy nó. Một thằng già hơn tao mười lăm tuổi. Mày tưởng nó cưới tao về làm vợ à Đại?

Trâm nhếch mép.

— Nó bỏ ra một trăm triệu tiền sính lễ cho bà mối, nó rước tao về làm cái máy đẻ, làm một con ở không công cho cái nhà rác rưởi của nó.

Đại trừng mắt, hơi thở dồn dập.

— Ngày ngày tao cọ toa-lét, tao lau từng bậc cầu thang. Tối đến tao phải nằm dạng háng ra cho nó đụ.

Trâm đưa ngón tay gầy guộc chỉ vào vết sẹo trên mặt mình.

— Tao không đẻ được. Nó đi khám, bác sĩ bảo do tao từng phá thai, thành tử cung mỏng, giờ vô sinh.

Chị dừng lại, liếc nhìn Đại. Cái bào thai năm xưa bị phá, là để hợp thức hóa cuộc hôn nhân giả tạo với Đại, để cứu tôi.

Đại cúi gầm mặt, vai gã run lên bần bật. Sự thật như một nhát búa giáng thẳng vào đầu gã.

— Nó biết tao đéo đẻ được. Thế là nó đánh tao.

Trâm tiếp tục, giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác.

— Vui nó đánh, buồn nó đánh. Nó say rượu, nó lấy tàn thuốc lá gí vào người tao. Tao bỏ trốn, nó bắt lại được, nó cầm dao rạch mặt tao. Nó bảo: "Để xem cái mặt rách này của mày còn đi lừa tiền được thằng nào nữa không".

— SÚC VẬT!!!

Đại gầm lên một tiếng xé trời, vung nắm đấm đập mạnh xuống bàn một cái rầm! Mặt kính nứt toác làm đôi. Tay gã rỉ máu nhưng gã không quan tâm.

— Tao sẽ giết nó… đụ má tao sẽ băm vằm thằng chó đó ra… — Đại khóc rống lên, đấm liên tục vào ngực mình.

— Là lỗi của anh… là anh hại em Trâm ơi… anh là thằng khốn nạn…

Tôi đứng dựa lưng vào tường, cơ thể trượt dài xuống. Tôi ôm lấy mặt, khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Chị tôi, người chị đã bán cả thanh xuân vì tôi, lại phải chịu đựng một địa ngục trần gian tàn khốc đến như vậy ở xứ người.

Trong khi đó, hai kẻ gây ra mọi bi kịch là chúng tôi lại ngang nhiên sống với nhau, đụ nhau trên sự hy sinh của chị.

— Im mồm! Tao đéo cần mày khóc mướn!

Trâm quát lớn. Chị chỉ thẳng tay vào mặt Đại.

— Đừng có tỏ ra cao thượng! Thằng già Đài Loan đó đánh đập thể xác tao, nhưng ít ra nó không lừa dối tao như mày! Mày và cái thằng điếm đực kia mới là những kẻ đâm nát trái tim tao!

Chị quay sang trừng mắt nhìn tôi.

— Tụi mày sống sung sướng quá nhỉ? Tụi mày biến cái nhà của ba mẹ tao thành cái động điếm đực để tụi mày rên rỉ mỗi đêm đúng không?!

— Chị ơi… không có… bọn em sống khổ sở lắm… Không có ngày nào bọn em không dằn vặt… — Tôi lắp bắp, bò tới định giải thích.

— Dằn vặt?

Trâm cười phá lên.

— Dằn vặt mà tụi mày vẫn béo tốt thế kia à? Dằn vặt mà vẫn ăn no ngủ kỹ, vẫn ôm ấp nhau thế kia à? Tụi mày đéo biết dằn vặt là gì đâu!

Chị lảo đảo đứng dậy. Chị vươn cái thân hình gầy trơ xương, ướt sũng nước mưa đứng thẳng trước mặt hai thằng đàn ông tội lỗi.

— Nó đuổi tao đi với hai bàn tay trắng. Tao không còn giấy tờ, không còn tiền. Tao phải đi rửa bát thuê trong quán ăn chui của người Việt ba tháng trời mới đủ tiền mua vé máy bay vớt xác về cái đất Sài Gòn này.

Trâm thò tay vào túi quần ướt sũng, lôi ra một tờ giấy nhàu nát, được bọc cẩn thận trong một lớp nilon kín mít. Chị ném phịch tờ giấy xuống cái bàn kính đã nứt đôi.

— Bọn giang hồ tước hết danh dự của tao, nhưng tao vẫn còn giữ được cái này.

Đại và tôi đưa mắt nhìn xuống.

Đó là cuốn sổ hồng. Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của cái xưởng sửa xe này, đứng tên ông Hoàng, bà Ngọc, ba mẹ của Trâm và tôi.

— Tao đéo cần sự thương hại của tụi mày. — Trâm nói, giọng sắc như một bản án tử.

— Tao về đây không phải để nhận lỗi, cũng không phải để nhìn mặt tụi mày. Tao về để đòi lại cái nhà của ba mẹ tao.

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Chỉ còn tiếng sấm rền và tiếng thở đứt quãng của tôi.

— Ý em… là sao? — Đại ngẩng lên, ánh mắt hoang mang tột độ.

— Ý tao là… — Trâm nhếch mép, một nụ cười tàn độc, ma quái hiện lên trên nửa khuôn mặt bị sẹo.

— Từ giây phút này, cái nhà này thuộc quyền quản lý của tao. Tụi mày là những kẻ ở nhờ.

Chị đưa tay chỉ lên cái gác xép bằng gỗ, tăm tối phía trên nhà tắm. Nơi trước kia dùng để chứa lốp xe cũ và chuột bọ.

— Đồ đạc của tao, hai thằng mày dọn hết vào phòng ngủ. Từ đêm nay tao ngủ ở đó. Còn hai con súc vật tụi mày…

Trâm gằn từng chữ:

— Cút lên cái gác đó mà ở. Tao cấm tụi mày bước chân xuống phòng khách nếu không có sự cho phép của tao.

— Trâm… gác xép nóng lắm… Thuần nó bị hen suyễn… — Đại vội vàng lên tiếng bênh vực tôi.

Trâm quay phắt lại, ánh mắt chị như một lưỡi dao găm thẳng vào yết hầu gã.

— Nó hen suyễn thì liên quan đéo gì đến tao? Nó chết tao càng mừng! — Trâm rít lên.

— Mày thích xót cho nó đúng không? Vậy thì ôm nhau rồi cuốn gói cút mẹ ra ngoài đường mà ngủ! Xách đồ cút khỏi nhà tao! Ngay bây giờ!

Đại cứng họng. Gã nhìn tôi, rồi nhìn Trâm.

Chúng tôi không còn tiền. Xưởng sửa xe thì ế ẩm, kiếm bữa ăn qua ngày còn khó. Ra đường bây giờ, khác nào hai con chó hoang.

Nhưng điều giữ chúng tôi lại không phải là sự nghèo hèn. Mà là món nợ đẫm máu. Món nợ ân tình, nợ thanh xuân mà cả đời này chúng tôi phải quỳ gối dưới chân người đàn bà này để chuộc tội.

— Được. — Tôi gạt nước mắt, loạng choạng đứng dậy.

— Em dọn đồ. Tụi em… sẽ lên gác xép.

Tôi quay sang nhìn Đại. Gã cúi gầm mặt, cắn môi đến rỉ máu. Gã gật đầu nhè nhẹ.

Trâm đứng khoanh tay, nhìn hai thằng đàn ông từng tàn phá cuộc đời mình giờ đây hèn mọn làm theo lệnh chị. Chị không cười nữa. Đôi mắt chị tối sầm lại.

Tôi biết, sự trở về của chị không phải là để hàn gắn.

Cái đêm mưa này chỉ là điểm khởi đầu. Chị Trâm đã từ một cõi địa ngục khác trở về, và chị quyết định tự tay xây nên một cái địa ngục mới, tàn khốc hơn gấp trăm ngàn lần, để nhốt cả ba chúng tôi vào đó cho đến lúc chết.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 41"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz