Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 40
Prev
Next

Chương 40: Lồng giam không cửa

Nửa năm sau.

Tháng Mười một, Sài Gòn bước vào những ngày cuối mùa mưa, trời âm u.

Chiếc cửa xếp của cái xưởng sửa xe ở quận Tám kéo sập xuống lúc sáu giờ tối, phát ra một tiếng "rầm" quen thuộc.

Âm thanh ấy nghe chẳng khác nào tiếng then cửa nhà ngục cài lại, nhốt kín cái không gian nồng nặc mùi dầu nhớt này, tách biệt hoàn toàn với thế giới ngoài kia.

Tôi ngồi xổm trên nền, tay cầm cái cờ-lê, hì hục vặn nốt con ốc cuối cùng trên lốc máy chiếc Wave Tàu cũ.

Bàn tay tôi, đôi bàn tay từng chỉ quen gõ bàn phím, vẽ vời thiết kế sạch sẽ, giờ đây bám đầy những lớp mỡ, móng tay cáu cạnh, rửa bằng xà phòng mười lần cũng không sạch nổi.

Tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty từ năm tháng trước.

Tôi không còn mặt mũi nào để bước ra ngoài ánh sáng, khoác lên mình bộ đồ công sở thơm phức mùi nước hoa nữa.

Tôi giờ đây chỉ là một cái bóng lầm lì, một thằng thợ phụ vô danh sống chui lủi trong cái xưởng rách nát này.

Đại đang đứng rửa tay dưới vòi nước ngoài hiên.

Gã gầy đi nhiều. Mái tóc dài ra lởm chởm, râu ria lưa thưa không thèm cạo.

Vết sẹo dài trên bả vai trái do nhát dao năm xưa giờ đã kéo da non, đỏ au, lồi lên như một con rết khổng lồ bám chặt lấy da thịt gã.

Gã tắt vòi nước, quệt vội tay vào chiếc quần jean, rồi bước vào nhà.

— Rửa tay đi rồi ăn cơm. — Gã nói, giọng đều đều, khàn đặc, không mang theo một chút sinh khí nào.

Gã đi lại chiếc bàn, mở túi nilon, lôi ra hai hộp cơm bụi mua ngoài đầu hẻm.

Đã sáu tháng nay, cái bếp trong nhà không đỏ lửa.

Không còn ai nấu lẩu Thái, không còn ai hầm canh khổ qua cho ăn.

Mùi tỏi phi thơm nức mũi đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho cái mùi thức ăn công nghiệp nguội ngắt, vô vị.

Tôi ném cái cờ-lê vào thùng đồ nghề, lững thững đi rửa tay rồi ngồi phịch xuống ghế.

Tôi lấy đôi muỗng nhựa trong bịch ni lông, và múc một miếng cơm bỏ vào miệng, nhai trệu trạo như nhai rơm.

— Hôm nay lão chủ mặt bằng có gọi điện đòi tiền cọc không? — Tôi hỏi bâng quơ, mắt đéo nhìn gã.

— Gọi. Tao bảo hủy hợp đồng rồi. Mất cọc thì chịu. — Đại mở lon bia Tiger, tu ừng ực.

— Dọn ra ngoài đó làm đéo gì nữa. Cái xưởng này đủ sống cho hai thằng rồi.

Tôi nhếch mép cười. Một nụ cười nhạt nhẽo, cay đắng.

Cái mặt tiền đường Phạm Thế Hiển rộng rãi, khang trang đó là ước mơ của chị Trâm. Là thứ chị ấy cày cuốc đến hộc máu mồm ở xứ người để đổi lấy. Ngày sự thật đẫm máu bị phanh phui, chị ấy ném lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên, ném lại cả cái hợp đồng thuê xưởng mới, rồi bắt chuyến bay sang Đài Loan ngay sáng hôm sau, không mang theo một đồng nào từ cái nhà này.

Tháng trước, nghe thằng Long nhiều chuyện kể lại, chị Trâm đã lấy chồng. Một ông chồng người bản xứ lớn hơn chị chục tuổi.

Chị đổi số điện thoại, cắt đứt liên lạc với toàn bộ họ hàng ở Việt Nam. Chị tự tay đào một cái mồ chôn sống đứa em trai ruột và thằng chồng khốn nạn, rồi phủi tay bước đi, không bao giờ nhìn lại.

— Bả lấy chồng rồi đấy. Lấy một thằng Đài Loan. — Tôi buông đũa, nhìn chằm chằm vào hộp cơm.

— Chắc giờ này bả đang nấu cơm tối cho chồng. Không phải ăn cơm bụi như hai thằng bóng chó chúng ta.

Đại khựng lại. Lon bia trên tay gã khẽ run lên. Gã siết chặt vỏ lon nhôm đến mức nó móp méo, kêu răng rắc.

— Mày nhắc đến bả làm gì?

Giọng Đại lạnh tanh, nhưng tôi thừa biết đằng sau sự lạnh lẽo đó là một lưỡi dao đang cứa nát lục phủ ngũ tạng gã.

— Tao đã bảo cấm nhắc tên bả trong cái nhà này cơ mà!

— Tại sao cấm? Sợ à? — Tôi ngẩng mặt lên, ánh mắt khiêu khích, điên loạn nhìn thẳng vào mắt gã.

— Sợ lương tâm cắn rứt hả Đại? Chẳng phải anh từng gào lên là anh chỉ cần em, đổi cả thế giới này anh cũng thấy hời sao? Bây giờ anh có em rồi đây! Chúng ta tự do rồi! Không có ai cấm cản, không có ai bắt gian nữa! Anh vui không?!

— THUẦN! CÂM MỒM NGAY! — Đại gầm lên, đập mạnh lon bia xuống bàn. Bia bọt sủi bọt trắng xóa, trào ra lênh láng.

Gã trừng mắt nhìn tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Tôi không câm. Tôi đưa hai bàn tay dính đầy mỡ đen thui lên trước mặt gã, cười rống lên như một thằng tâm thần:

— Anh nhìn đi Đại! Anh dùng 500 triệu và cả tuổi thanh xuân của anh để đổi lấy cái gì đây?! Đổi lấy một thằng thợ phụ giẻ rách, dơ bẩn giống hệt anh! Bức tranh hoàn mỹ mà anh cất công mua về, giờ nó nát bươm rồi! Khốn nạn chưa?!

— Mày muốn chết đúng không?!

Đại lao tới, vung tay tóm lấy cổ áo của tôi, xách ngược tôi lên khỏi ghế.

Gương mặt gã áp sát mặt tôi. Hơi thở gã nồng nặc mùi bia, mùi khói thuốc. Trong đôi mắt sâu của gã, tôi nhìn thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng và một nỗi đau đớn cùng cực không thể nào xoa dịu.

Chúng tôi đã có nhau. Đã được đường hoàng sống chung không cần che giấu. Nhưng cái giá phải trả là sự bình yên trong tâm hồn. Căn nhà này không phải tổ ấm, nó là một nhà tù. Mỗi góc nhà, mỗi cái ghế, mỗi chiếc giường đều ám ảnh lời nguyền rủa của Trâm. Bữa cơm không bao giờ có tiếng cười, chỉ có sự dằn vặt nhai nuốt lẫn nhau.

— Anh đánh em đi. — Tôi thều thào, nhắm mắt lại.

— Đánh cho em chết luôn cũng được. Em chán cái kiếp sống vất vưởng này lắm rồi Đại ơi…

Đại nhìn tôi, bàn tay đang nắm cổ áo tôi từ từ nới lỏng ra. Gã buông tôi xuống. Hai vai gã thõng xuống như một kẻ bại trận. Gã đéo đánh tôi. Gã quay lưng, lê bước chân nặng nề đi thẳng về phía phòng ngủ.

Bóng tối bao trùm lấy căn xưởng. Tiếng quạt máy chạy rè rè trên cao.

Mười một giờ đêm.

Trong phòng ngủ không bật đèn. Ánh sáng từ cột đèn đường hắt qua khe cửa sổ soi rõ hai cái bóng đang nằm trên chiếc giường trải ga màu xanh biển.

Đại nằm ngửa, trần truồng, rít thuốc liên tục. Ánh lửa lập lòe đỏ rực trong bóng tối, khói thuốc lá bay lờ vờ trên trần nhà.

Tôi nằm thu lu một góc, bó gối, hai mắt mở thao láo nhìn bức tường xám xịt. Không ngủ được. Nửa năm nay, không có đêm nào tôi ngủ được quá ba tiếng. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh chị Trâm cầm con dao đẫm máu lại hiện lên, gào thét rủa sả tôi là đồ súc vật.

Sự tĩnh mịch đến rợn gáy. Tôi cảm giác như không khí trong phòng đang bị hút cạn, ngạt thở đến mức muốn cào nát lồng ngực mình ra.

Tôi từ từ bò dậy.

Tôi lết cơ thể gầy trơ xương của mình lại gần Đại. Tôi nhìn tấm lưng, nhìn những vết sẹo do chính tay tôi cào xước, nhìn vết sẹo lớn trên vai gã. Tôi đưa bàn tay của mình, vuốt nhẹ lên vòm ngực đang phập phồng của gã.

Đại khẽ rùng mình. Gã dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, rồi quay sang nhìn tôi. Trong bóng tối, đôi mắt gã lóe lên một tia dục vọng tăm tối, hoang dại.

— Sao không ngủ đi? — Gã hỏi, giọng khàn đục.

— Không ngủ được. — Tôi thì thầm, bò hẳn lên người gã, dang hai chân ngồi trên bụng gã.

Tôi cúi gầm mặt xuống, nhìn thẳng vào mắt gã. Không có tình yêu ngọt ngào, không có sự dịu dàng. Chỉ có một sự trống rỗng cần được lấp đầy bằng nỗi đau thể xác để quên đi nỗi đau linh hồn.

— Đụ em đi Đại. — Tôi cất giọng, dâm đãng, trần trụi và thê lương.

— Làm cho em đau đi. Đâm nát em ra đi.

Đại nhìn tôi, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Gã hiểu. Cả hai chúng tôi đều cần một liều thuốc giảm đau, và thứ ma túy duy nhất chúng tôi còn lại trên đời này chính là thứ tình dục nhuốm màu bạo lực và tội lỗi này.

Gã vươn hai tay lên, túm chặt lấy eo tôi. Lực bóp mạnh đến mức những ngón tay gã ấn hằn lên da thịt tôi những vết bầm tím.

— Mày muốn đau? Tao cho mày đau. — Đại gầm gừ trong cổ họng.

Đại nhìn tôi, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Gã hiểu rõ ý tôi. Nhưng thay vì đẩy tôi nằm xuống ngay, gã nắm tóc tôi kéo mạnh, ép mặt tôi sát xuống dưới bụng mình.

— Muốn đau thì mày phải làm cho cặc tao cứng đã, con đĩ.

Tôi không cưỡng lại. Tôi trượt người xuống thấp hơn, quỳ giữa hai chân Đại, hai tay run run nắm lấy con cặc đang nửa cứng của gã. Mùi mồ hôi, mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi. Không do dự, tôi há miệng ngậm lấy đầu khấc, liếm mạnh bằng lưỡi.

"Ưm…"

Đại rên khàn, tay siết chặt tóc tôi hơn.

Tôi bú sâu ngay từ giây đầu, nuốt trọn nửa con cặc vào miệng. Lưỡi quấn quanh thân cặc, mút mạnh, hút lấy từng giọt nước nhờn đang rỉ ra. Tôi cố gắng nuốt sâu hơn, để đầu khấc chạm tận cổ họng, gây ra tiếng khạc khạc ướt át. Nước dãi chảy dài từ khóe miệng tôi xuống cằm, nhỏ giọt lên bụng Đại.

Tôi bú như thể muốn hút hết linh hồn gã ra. Miệng ngậm chặt, đầu di chuyển lên xuống nhanh dần, tiếng chụt chụt dâm đãng vang vọng trong căn phòng tối. Một tay tôi xoa bóp hai hòn dái nặng trĩu, tay kia nắm gốc cặc bóp mạnh theo nhịp.

— Mày bú sướng vãi. Đúng là con chó của tao… — Đại gầm gừ, hông giật giật đụ miệng tôi.

Tôi ngẩng mắt nhìn gã, nước mắt trào ra vì bị chọc sâu họng, nhưng vẫn cố nuốt thêm, để môi chạm tới lớp lông mu thưa của Đại. Tôi mút mạnh, lưỡi lia nhanh quanh rãnh quy đầu, hút lấy từng giọt nước trong suốt. Con cặc trong miệng tôi dần cứng ngắc hoàn toàn, gân guốc, nóng bỏng, giật giật liên hồi.

Đại không nhịn được nữa. Gã kéo mạnh tóc tôi, rút cặc ra khỏi miệng tôi.

Đại kéo tôi lên, lật ngửa tôi ra giường, rồi quỳ giữa hai chân tôi. Gã nắm lấy con cặc đang cứng ngắc, rỉ nước trắng đục của tôi, khẽ cười.

— Giờ đến lượt mày. Nhưng không được ra. Hiểu chưa, con chó?

Tôi gật đầu lia lịa, giọng khàn đặc:

— Dạ… em không ra… em chịu được…

Đại bắt đầu vuốt tay chậm rãi, mạnh mẽ dọc theo thân cặc tôi. Ngón cái ấn mạnh vào đầu khấc, xoa vòng tròn lên chỗ nhạy cảm nhất. Cơn khoái cảm dâng trào ngay lập tức khiến tôi cong người rên rỉ. Nhưng mỗi khi tôi bắt đầu giật giật sắp ra, Đại lại dừng tay hẳn, chỉ còn giữ nhẹ đầu khấc, không cho tôi thêm bất kỳ kích thích nào.

— Á… Đại… anh… — Tôi rên rỉ cầu xin, hông giật giật tìm kiếm bàn tay gã.

Gã tát nhẹ vào đùi trong tôi, giọng lạnh tanh:

— Câm. Không được ra. Mày muốn đau thì phải chịu.

Gã tiếp tục. Lần này gã cúi xuống, ngậm lấy đầu cặc tôi mút mạnh vài cái, lưỡi quấn quanh liếm nhanh, rồi lại buông ra ngay khi tôi sắp bắn. Tôi đau đớn rên lên, tuyến tiền liệt căng cứng, hòn dái nóng ran vì không được giải thoát. Đại lặp lại động tác đó nhiều lần: vuốt mạnh, mút sâu, rồi dừng đột ngột.

Mỗi lần bị đẩy lên đỉnh và bị kéo tụt xuống, tôi lại khóc nức nở, nước mắt chảy dài:

— Anh cho em ra đi… Đại ơi… em xin anh…

Đại cười tàn nhẫn, bàn tay siết chặt gốc cặc tôi, ngăn không cho tinh dịch bắn ra dù chỉ một giọt. Gã cúi xuống thì thầm vào tai tôi:

— Mày là con chó của anh. Con chó phải biết nghe lời. Hôm nay mày không được ra cho đến khi anh cho phép.

Gã tiếp tục hành hạ tôi thêm vài phút nữa bằng tay và miệng, đẩy tôi đến bờ vực khoái cảm rồi kéo lại liên tục. Cơ thể tôi run lên bần bật, mồ hôi nhễ nhại, lỗ đít co thắt liên hồi vì thèm bị đụ.

Ngay lập tức, gã túm chặt lấy eo tôi, nâng hông tôi lên, nhắm thẳng con cặc ướt nhẫy nước dãi vào lỗ đít đang co thắt của tôi và gồng người kéo mạnh xuống.

— ÁAAAA!!!

Tôi ngửa cổ thét lên một tiếng. Cơn đau xé rách đâm xuyên qua lỗ đít, xộc thẳng lên não. Rát buốt. Tôi cảm giác như mình vừa bị một thanh sắt đâm xuyên qua người. Máu rỉ ra, hòa với mồ hôi.

Nhưng tôi không dừng lại. Tôi cắn nát môi, chủ động nhấc hông lên rồi dập mạnh xuống.

Bạch! Bạch! Bạch!

Âm thanh va đập xác thịt vang dội trong căn phòng ngủ tăm tối. Lò xo giường kêu cọt kẹt thảm thiết.

— Đau không?! Đau không hả con đĩ?!

Đại thở, gã nắm chặt lấy hai bầu vú tôi mà bóp nắn, cào cấu đến tứa máu. Gã hất ngược người lên, đâm những cú lút cán từ dưới lên trên, như muốn chọc thủng dạ dày tôi.

— Đau… á… đau lắm… nhưng sướng… Đâm em chết đi Đại ơi…

Tôi khóc rống lên, nước mắt giàn giụa. Tuyến tiền liệt bị cọ xát điên cuồng khiến tôi mất hoàn toàn lý trí. Cái buồi của tôi cương cứng rỉ nước, vung vẩy theo từng nhịp đụ.

— Em là con chó của anh… Đụ nát con chó này đi…

— Ừ! Mày là con chó của tao! Đời này kiếp này mày đéo thoát khỏi con cặc của tao đâu! — Đại rống lên, tròng mắt vằn tia máu.

Gã lật úp người tôi lại, đè nghiến tôi xuống nệm. Gã quỳ từ phía sau, nắm lấy mái tóc tôi giật ngược ra sau, ép tôi phải chổng mông lên cao.

Gã đâm cặc như một cỗ máy. Không có một chút thương xót nào. Mỗi nhát đâm đều mang theo sự căm phẫn số phận, mang theo sự tự trừng phạt chính mình. Gã đụ tôi như muốn đục khoét mọi tội lỗi, mọi sự dơ bẩn trong cái linh hồn mục nát của cả hai đứa để lôi ra ánh sáng.

— Đụ má mày… Thuần ơi… — Đại vừa giã hông vừa khóc. Nước mắt của thằng giang hồ nhỏ tong tong xuống lưng trần của tôi. — Sao chúng ta lại ra nông nỗi này hả em…

— Đừng hỏi… á… đâm đi… đừng hỏi cái gì hết… — Tôi rên rỉ, vùi mặt vào gối để kìm nén tiếng khóc nấc.

Sự thống khổ và khoái cảm hòa quyện thành một thứ độc dược chết người. Chúng tôi cào cấu nhau, cắn xé nhau, để lại trên cơ thể đối phương chằng chịt những vết sẹo. Đau đớn thể xác là cách duy nhất chứng minh chúng tôi còn đang sống.

— Anh ra… Thuần… tao ra… — Đại gầm lên một tiếng rống man rợ từ tận cổ họng.

Gã ghì chặt lấy hai bên hông tôi, gồng cứng toàn bộ cơ bắp, đâm nhát cuối cùng ngập lút cán. Dòng tinh dịch đặc sệt phun trào cuồn cuộn vào tận sâu trong lỗ đít tôi. Sự lấp đầy tuyệt đối khiến tôi co giật liên hồi, cũng gào lên và bắn vọt ra giường.

Chúng tôi đổ gục xuống nhau. Trọng lượng khổng lồ của Đại đè bẹp tôi xuống nệm. Gã thở khò khè, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả vào mang tai tôi.

Cái buồi của gã vẫn cắm ngập bên trong lỗ đít tôi, giật từng nhịp thình thịch, truyền giao những giọt tinh dịch cuối cùng. Một sự gắn kết dơ bẩn, không thể nào tách rời.

Đại không lật người ra. Gã vùi mặt vào cổ tôi, đôi bàn tay siết lấy vòng eo tôi. Nhưng tôi không đẩy gã ra. Tôi để mặc cho gã ôm, để mặc cho tinh dịch của gã từ từ trào ngược ra khỏi lỗ đít.

Bóng tối cô đặc lại, nuốt chửng lấy hai cái xác trần truồng này.

Chúng tôi đã phá nát một gia đình, đã chà đạp lên luân thường đạo lý để được ở bên nhau. Nên hình phạt dành cho chúng tôi không phải là cái chết, mà là phải sống. Sống để gắn chặt lấy nhau, tra tấn nhau bằng thứ dục vọng bệnh hoạn này, để dùng thể xác lấp liếm đi sự trống rỗng thối rữa của linh hồn.

Bởi vì tôi nhận ra, tôi đã vĩnh viễn "quen hơi" gã.

Cái mùi của địa ngục. Cái mùi của bản án chung thân không bao giờ có ngày ân xá.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 40"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz