Chương 39: Đụ nhau trên đống tro tàn
Mưa trút xuống mái tôn ầm ầm như thác đổ, tưởng chừng đủ sức cuốn trôi cả thành phố. Nhưng ngoài kia có sạch đến đâu, cũng chẳng thể rửa nổi mùi tanh của máu, của tội lỗi trong căn phòng này.
Chị Trâm đã đi.
Tờ đơn ly hôn chưa viết, nhưng cuộc hôn nhân và cái gia đình này đã bị băm vằm thành hàng ngàn mảnh vụn, hòa cùng đống kính vỡ nát dưới sàn nhà.
Tôi nằm ngửa trên nền gạch. Máu từ trán chảy ròng ròng xuống mang tai, bết dính vào tóc. Vết xước trên bả vai do con dao rọc giấy xẹt qua rát buốt. Nhưng tôi đéo buồn cử động. Tôi mở trừng hai mắt, nhìn lên cái bóng đèn nhấp nháy trên trần nhà.
Trống rỗng.
Rỗng tuếch.
Cả linh hồn tôi đã chết.
Đại đang lết từ góc nhà lại gần tôi. Cánh tay phải của gã đang bụm chặt lấy bả vai trái bị chém tơi tả. Máu từ vai gã nhỏ tong tong, nhuộm đỏ cả một mảng nền nhà.
Gã quỳ xuống bên cạnh tôi. Khuôn mặt gã trắng bệch vì mất máu, nhưng đôi mắt thì rực lên một thứ ánh sáng điên dại, cố chấp tột cùng.
— Thuần… — Gã thều thào gọi tên tôi, vươn bàn tay dính máu định chạm vào mặt tôi.
Tôi hất cằm, né tránh bàn tay đó.
— Đừng đụng vào tôi bằng cái bàn tay đó. — Tôi cất giọng. Âm thanh phát ra đều đều, ráo hoảnh, như tiếng vỡ của một cái bình gốm cạn kiệt nước.
— Bàn tay đó đã ký giấy nợ, đã đeo nhẫn cưới cho chị tôi, và đã kéo tôi xuống địa ngục. Tôi tởm nó.
Đại khựng lại. Bàn tay gã lơ lửng giữa không trung rồi từ từ hạ xuống. Gã cười. Một tiếng cười khùng khục trong họng, vang lên thê thảm.
— Tởm? Em tởm anh?
Đại nhếch mép, gã rướn người tới, chống hai tay xuống hai bên hông tôi, nhốt tôi vào giữa. Hơi thở nồng mùi máu phả vào mặt tôi.
— Em quên rồi à? Cái mạng em là do anh mua. Cả cái thân xác sạch sẽ, kiêu ngạo này của em là tài sản của anh. Em lấy tư cách đéo gì mà tởm anh?!
Tôi nhìn thẳng vào mắt gã. Bức tường kiêu hãnh cuối cùng đã sập, giờ đây tôi chẳng còn gì để bảo vệ nữa.
— Đúng. Mạng tôi là do anh mua. — Tôi bật cười cay đắng.
— 500 triệu. Đổi lấy một con đĩ đực gọi tùy lúc. Đổi lấy việc anh tự biến mình thành thằng súc vật bám váy đàn bà. Đổi lấy việc chị tôi mất trắng cả thanh xuân. Anh thấy bản hợp đồng này hời không Đại?
— Rất hời! — Đại gầm lên, nước mắt trộn lẫn mồ hôi rơi lã chã xuống ngực tôi.
— Chỉ cần đổi lấy việc em nằm dưới thân anh, rên rỉ gọi tên anh, thì đổi cả thế giới này anh cũng thấy hời! Trâm đi rồi! Đéo còn ai để chúng ta phải diễn kịch nữa! Chúng ta đéo cần phải giả vờ làm anh em nữa!
— Vậy anh định làm gì? — Tôi khiêu khích, giang hai tay ra, phơi bày cơ thể trần truồng nhầy nhụa máu và mồ hôi trên nền gạch.
— Chị ấy đi rồi. Anh không cần phải khóa trái cửa phòng ngủ nữa. Không cần phải đợi nửa đêm lén lút như một con chó chui gầm chạn nữa. Căn nhà này thuộc về hai thằng bóng chó chúng ta rồi đấy. Vừa ý anh chưa?
Đại nghiến răng, cơ hàm bành ra. Sự nhục mạ của tôi như đổ thêm dầu vào ngọn lửa dục vọng điên loạn đang bùng cháy trong gã.
— Em nói đúng. Không cần lén lút nữa. — Đại rít lên.
Gã vươn tay, túm chặt lấy hai cổ tay tôi, đè ép mạnh xuống nền gạch. Gã mặc kệ bả vai đang tứa máu, mặc kệ những mảnh kính vỡ cứa vào đầu gối trần trụi của gã.
— Hôm nay, anh sẽ đụ em ngay tại đây. Ngay trên cái đống rác rưởi mà chúng ta vừa tạo ra! — Đại gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào tôi.
Tôi ngửa cổ lên, cười điên dại. Tiếng cười nấc lên, hòa với nước mắt mặn chát.
— Đụ đi! — Tôi gào lên, ưỡn ngực lên nghênh đón gã.
— Anh mua tôi rồi mà! Hàng đã mua đéo được trả lại! Anh đụ nát tôi ra đi Đại! Đụ cho tôi chết trên nền nhà này luôn đi! Làm cho tôi đau đi! Tôi đéo muốn làm người nữa! Tôi muốn làm súc vật giống anh!
Sự buông thả tột cùng. Đạo đức đã vỡ vụn, nhân tính đã bị thiêu rụi. Trong tận cùng của sự bế tắc và tội lỗi, tôi chọn cách dùng thể xác đê hèn này để trừng phạt chính mình, và trừng phạt gã.
— Đụ má mày Thuần! Tao chiều mày! — Đại rống lên bằng cái xưng hô giang hồ cục súc nhất.
Gã giật phăng chút tàn dư cuối cùng của sự kiềm chế. Gã luồn tay xuống dưới hông tôi, nhổ một bãi nước bọt trộn lẫn với máu từ khóe môi gã vào lòng bàn tay, bôi trét thô bạo vào lỗ đít của tôi.
— Á! Đau! — Tôi nhăn mặt, móng tay bấu chặt xuống nền gạch.
Không có màn dạo đầu dịu dàng. Không có những nụ hôn mơn trớn. Đại kéo hai chân tôi vắt lên hông gã. Cái buồi khổng lồ, cứng ngắc nhắm thẳng vào lỗ hậu mà đâm lút cán.
— ÁAAAA!!!
Tôi thét lên thảm thiết, cả cơ thể cong vút lên như cánh cung. Cơn đau xé toạc lỗ đít dội thẳng lên não. Máu từ vết xước trên vai tôi chảy ra, cọ xát vào nền gạch buốt đến tận tủy. Nhưng sự xâm nhập thô bạo đó lấp đầy cái khoảng trống rỗng tuếch, lạnh lẽo trong linh hồn tôi.
— Đau không?! — Đại thở hồng hộc, mồ hôi nhỏ tong tong. Gã bắt đầu giã hông.
— Đau để mày biết mày đang sống trong địa ngục! Đau để mày đéo bao giờ quên được ai là chủ của mày!
— Đau… nhưng mà sướng… sướng lắm thằng chó đẻ!
Tôi khóc nức nở, nước dãi chảy ròng ròng bên mép. Tôi chủ động quặp chặt hai chân lấy eo gã, ưỡn hông lên đón nhận những cú đụ.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng thịt da va đập nhầy nhụa vang vọng khắp phòng khách tan hoang. Máu từ vết thương trên vai Đại nhỏ xuống ngực tôi, từng giọt từng giọt nóng hổi. Cả hai chúng tôi nhầy nhụa trong máu, mồ hôi và tinh dịch.
— Đụ mạnh nữa đi Đại! Đụ cho lủng lồn tao luôn đi! — Tôi điên cuồng gào thét, hai tay vươn lên cào cấu vào tấm lưng của gã, để lại những vệt xước.
— Tao với mày cùng chết! Cùng đọa đày xuống chín tầng địa ngục! Đéo bao giờ được siêu thoát!
— ĐỊA NGỤC THÌ TAO CŨNG PHẢI ĐỤ MÀY! — Đại rống lên, tròng mắt vằn tia máu đỏ rực.
Tốc độ địt của gã tăng lên kinh hồn. Mỗi nhát địt đều mang theo sức mạnh hủy diệt. Cái buồi của gã ma sát điên cuồng vào tuyến tiền liệt của tôi, đánh thức một ngọn lửa khoái cảm bệnh hoạn, dơ bẩn nhất.
Chiếc sofa bên cạnh bị gã xô lệch đi. Những mảnh kính vỡ của cái gạt tàn cứa vào lưng, vào mông tôi rỉ máu. Nhưng tôi đéo màng tới nữa. Cơn đau thể xác trở thành liều ma túy duy nhất giúp tôi tạm quên đi cái ánh mắt căm hờn, tuyệt vọng của chị Trâm lúc chị rời đi.
Đại vừa đâm cặc vừa chửi thề, những lời nói tục tĩu tuôn ra liên tục để xoa dịu cái vết thương đang rách toạc trong tim gã.
— Mày là của tao! Địt mẹ mày, cái thân xác này là do tao mua bằng máu! Đéo ai có quyền tước mày khỏi tay tao!
— Của mày… á… tất cả là của mày… — Tôi rên rỉ, ngôn từ đê tiện tự động bật ra.
— Em là đĩ của anh… Mạng em cũng là của anh… Đâm em đi Đại… đâm cho em chết trên cặc anh luôn đi…
Lời nói dâm đãng của tôi như đổ thêm hàng tấn thuốc nổ vào ngọn lửa dục vọng của Đại. Gã cúi gầm xuống, ngoạm chặt lấy đôi môi sưng tấy của tôi, cắn xé điên loạn. Răng va vào răng rớm máu.
Máu của gã từ bả vai tuôn ra ồ ạt, trượt dọc xuống cơ ngực săn chắc, rồi nhỏ giọt xuống rãnh bụng tôi. Tôi đưa tay lên, quệt dòng máu đỏ tươi đó, rồi quệt những vệt máu loang lổ lên chính lồng ngực trắng bệch của mình.
— Anh nhìn đi Đại… — Tôi thở, mắt trợn ngược.
— Chúng ta đang tắm máu… Tắm máu của chị Trâm, tắm máu của chính mình… Chúng ta đang đụ nhau trên một cái nghĩa địa…
— Thì sao?! — Đại gầm lên, gã chống hai tay xuống sàn, nâng nửa thân trên lên cao để tạo đà đâm sâu hơn.
— Nghĩa địa thì cũng là nghĩa địa của hai đứa mình! Kể cả khi trời sập xuống, tao cũng đéo buông mày ra!
Gã đụ một cú chí mạng.
— Á… ứm… Đại… em đéo chịu nổi nữa… em ra… — bụng tôi co thắt kịch liệt. Tuyến tiền liệt bị chà xát đến mức muốn nổ tung.
— Bắn ra! Cùng lúc với anh! — Đại rống lên, cơ bắp cuồn cuộn gồng cứng ngắc.
Gã đụ mười nhát cuối cùng. Tiếng va đập chát chúa hòa cùng tiếng sấm sét ngoài trời.
— ÁAAAAA!!!
Tôi gào lên một tiếng, mười đầu ngón chân quắp chặt lại. Dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, dính nhầy nhụa lên vùng bụng đẫm máu của tôi và văng cả lên ngực Đại.
Cùng khoảnh khắc đó, Đại cũng ôm ghì lấy hông tôi, gầm lên một tiếng. Gã đụ nhát cuối cùng, gồng mình xịt luồng tinh dịch nóng đặc sệt vào tận sâu bên trong lỗ đít tôi.
Tinh trùng của đàn ông nóng bỏng tuôn trào, lấp đầy mọi khoảng trống dơ bẩn, chật hẹp. Sự căng trướng tuyệt đối khiến tôi lịm đi trong vài giây, mắt hoa lên không nhìn rõ trần nhà nữa.
Đại đổ ụp toàn bộ trọng lượng khổng lồ xuống người tôi. Hơi thở gã khò khè, đứt quãng. Máu từ vai gã vẫn tiếp tục rỉ ra, thấm ướt đẫm một mảng ngực tôi.
Không gian xung quanh rơi vào sự tĩnh mịch chết chóc. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp và tiếng rên rỉ của hai kẻ vừa đi dạo một vòng qua quỷ môn quan.
Tôi nằm đó, bị gã đè bẹp dưới thân. Không buồn đẩy gã ra. Không có một chút cảm giác thỏa mãn hay hạnh phúc nào sau cơn lên đỉnh. Chỉ có một nỗi chua xót, đắng ngắt trào lên tận cổ họng.
Chúng tôi vừa làm tình trên đống đổ nát của một gia đình.
Chúng tôi dùng tình dục để khỏa lấp tội lỗi, nhưng dục vọng qua đi, đống tro tàn vẫn nằm đó, lạnh lẽo và tàn nhẫn cào xé lương tri.
Đại từ từ ngóc đầu lên. Khuôn mặt gã tàn tạ nhìn vào mắt tôi. Đôi mắt gã không còn tia lửa điên cuồng nào nữa, chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm của sự tuyệt vọng.
— Xong rồi… — Gã lầm bầm, giọng khàn đặc. — Mọi thứ… nát bét hết rồi Thuần ơi.
— Ừ. Nát hết rồi. — Tôi thì thầm, đưa tay lên vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của gã. Những ngón tay tôi dính đầy máu.
— Em không còn chị gái. Anh không còn vợ. Chúng ta chỉ còn lại cái đống rác rưởi này thôi.
Đại úp mặt vào cổ tôi. Gã khóc. Thằng đàn ông đã bán cả thanh xuân để mua tôi, giờ đây đang khóc nấc lên như một đứa trẻ lạc loài. Nước mắt nóng hổi của gã rớt xuống vai tôi, hòa cùng những vết cứa rỉ máu.
— Đừng bỏ anh… — Gã nấc lên, vòng tay siết chặt lấy tôi hơn.
— Anh đéo còn gì ngoài em nữa đâu Thuần… Anh bán mạng rồi… Anh đéo còn đường lùi nữa… Em mà đi, anh tự sát mất…
Nghe lời thú nhận hèn mọn, bi ai của gã, trái tim tôi chết lặng.
Làm sao tôi có thể đi được nữa? Cả cái cơ thể này, cả cái tương lai và sinh mạng này đều là đồ mà gã đã mua bằng tiền và cuộc đời của gã. Món nợ đẫm máu này, có kiếp sau tôi cũng đéo trả nổi.
Tôi vòng tay ôm lấy lưng gã.
— Em không đi đâu hết. — Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh ngắt trào ra.
— Chúng ta sẽ ở lại đây. Cùng nhau thối rữa trong cái nhà tù này. Đéo ai nợ ai nữa Đại ạ. Từ nay về sau, em và anh… sống để trả nợ.
Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, trần truồng nằm trên nền gạch. Chung quanh chỉ toàn máu, mùi tanh đến nghẹt thở. Hai kẻ mang án chung thân tự nhốt mình trong một chiếc lồng không lối thoát, lặng lẽ chờ những tháng năm còn lại để mặc mặc cảm và dằn vặt gặm nhấm từng chút một, cho đến khi chẳng còn gì ngoài bộ xương khô.