Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 38
Prev
Next

Chương 38: Sự sụp đổ của Hoàng Ngọc Thuần

Chiếc nhẫn cưới bằng vàng của chị Trâm vẫn nằm chỏng chơ nơi góc tường, lóe lên một tia sáng nhạt nhẽo dưới ánh đèn.

Tôi quỳ đó, trần truồng, ôm lấy tấm thân to lớn đang đẫm máu của Đại. Cả thế giới quan của tôi, những lý tưởng đạo đức, sự kiêu hãnh của một thằng con trai có ăn có học… tất cả đã bị nghiền nát dưới bánh xe của sự thật.

Năm trăm triệu.

Gãy cột sống.

Giang hồ.

Đôi bàn tay trắng trẻo của tôi đang run rẩy bấu chặt vào lưng Đại, đôi bàn tay gõ phím sạch sẽ này… hóa ra được mua lại bằng máu, bằng thanh xuân, và bằng cả cuộc hôn nhân giả tạo đầy đớn đau của gã thợ sửa xe vô học.

— Tại sao…

Tôi lầm bầm, giọng tôi vỡ vụn, lọt thỏm giữa không gian trống rỗng.

Tôi đẩy mạnh ngực Đại ra, lùi lại hai bước, quỳ gối trên đống kính vỡ vụn. Mảnh kính đâm vào đầu gối, tứa máu, nhưng tôi đéo cảm thấy đau.

— Tại sao anh không nói cho em biết?!

Tôi gào lên, gân cổ nổi cuộn, hai hốc mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn gã.

— Tại sao anh cứ để em sỉ nhục anh?! Tại sao anh để em chửi anh là thằng bám váy đàn bà, là thứ giang hồ rác rưởi?! Tại sao hả Đại?!!!

Đại ngồi bệt dưới đất. Một tay gã ôm lấy bả vai đang bị rạch nát, máu vẫn ứa ra từng đợt theo nhịp thở. Gã nhìn tôi, ánh mắt thê lương, mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một sự dịu dàng.

— Nói ra thì được cái gì? — Đại thều thào, cố rặn ra một nụ cười méo xệch.

— Nói ra để em thương hại anh à? Hay nói ra để em sống cả đời trong sự dằn vặt, sợ hãi đám giang hồ đó tìm đến?

— NHƯNG EM ĐÃ KHINH BỈ ANH!

Tôi đưa hai tay lên tự tát vào mặt mình. Chát! Chát!

— Em đã dùng cái sự sạch sẽ được mua bằng mạng của anh để chà đạp anh! Em bảo anh đéo có tư cách đụng vào em! Em bảo anh làm dơ bẩn cuộc đời em! Trong khi em mới là thằng súc vật! Em mới là đống rác thối tha nhất!!!

Tôi vò xé mái tóc mình, cào cấu đến mức da đầu rỉ máu, máu trên trán chảy tràn xuống mắt cay xè. Những ký ức cũ dội về như hàng ngàn nhát dao xẻo thịt.

Cái ngày đầu tiên Đại dọn đến. Tôi chửi gã hôi hám.

Cái đêm gã nằm ngoài hiên xưởng sửa xe, muỗi cắn đầy người. Tôi nằm trong phòng máy lạnh, khinh bỉ gã hèn hạ.

Cái lúc gã đưa tiền cho tôi đóng học phí. Tôi hất hàm hỏi: "Tiền này của chị Trâm hay của anh? Của anh thì tôi đéo lấy!"

— Đụ má nó! Em khốn nạn quá Đại ơi!

Tôi đập đầu bôm bốp xuống nền gạch. Cộp! Cộp!

— Em là thằng giết người! Em giết tương lai của anh! Em phá nát cuộc đời chị Trâm! Em đéo đáng sống!

— THUẦN! DỪNG LẠI!

Đại rống lên, gã bất chấp vết thương trên vai, phóng người tới. Gã dùng cánh tay còn lành lặn ôm choàng lấy cơ thể đang run lên bần bật của tôi, kéo giật tôi vào lòng, ép chặt cái đầu đang đẫm máu của tôi vào vòm ngực gã.

— Buông em ra! Để em chết! Anh để em chết đi! — Tôi vùng vẫy điên cuồng, há miệng cắn phập vào bắp tay gã.

Tôi cắn mạnh đến mức nếm được vị tanh của máu gã trào ra trong miệng. Nhưng Đại đéo buông. Gã nghiến răng chịu đựng, siết vòng tay chặt hơn, như thể muốn khảm tôi vào trong xương cốt của gã.

— Em không có quyền chết! — Đại gầm lên sát bên tai tôi, hơi thở gã nóng hổi, đứt quãng.

— Mạng của em là do anh mua! Đôi tay của em là do anh giữ lại! Ai cho phép em hủy hoại nó hả?!

— Giữ lại làm cái lồn gì?! — Tôi khóc nấc lên, nhả bắp tay gã ra, nước mắt và nước dãi tèm lem trên ngực gã.

— Giữ lại để em đụ anh rể mình à?! Giữ lại để em đẩy chị gái em ra ngoài đường giữa đêm mưa gió thế này à?! Anh cứu em làm đéo gì?! Sao mấy năm trước anh không để bọn giang hồ đó chém chết mẹ em đi cho rồi?!

Đại nắm lấy hai bả vai tôi, đẩy tôi ra xa một chút để nhìn thẳng vào mắt tôi. Gương mặt gã tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm, điên dại.

— Vì anh ích kỷ! — Đại quát lớn, át cả tiếng sấm ngoài trời.

— Em nghĩ anh cao thượng lắm à? Em nghĩ anh làm anh hùng cứu mỹ nhân chắc?!

Tôi khựng lại, tiếng khóc nghẹn trong họng. Tôi mở to mắt nhìn gã.

— Anh đéo phải người tốt Thuần ạ! — Đại cười gằn, nước mắt lăn qua những vết xước trên gò má.

— Năm đó, anh đứng sửa xe ngoài sân, nhìn em đi học về. Trắng trẻo, thơm tho, kiêu ngạo. Anh biết anh là thứ giẻ rách, anh đéo bao giờ với tới em được. Nhưng khi nghe tin em tông người, nghe tin nhà em cần 500 triệu… em biết trong đầu anh nghĩ gì không?

Gã bóp chặt vai tôi, móng tay gã cắm sâu vào da thịt tôi.

— Anh nghĩ: Cơ hội của tao đây rồi. — Đại nhả từng chữ, trần trụi và bệnh hoạn.

— Anh tự nguyện gánh nợ, đéo phải vì thương cảm ba em hay chị Trâm! Anh gánh nợ vì anh muốn BẢO TỒN CÁI TÀI SẢN MÀ ANH THÈM KHÁT! Anh dùng 500 triệu và cuộc đời anh để mua em!

Tim tôi ngừng đập. Toàn thân lạnh toát.

— Anh bảo Trâm làm đám cưới giả với anh. — Giọng Đại trầm xuống, đê hèn tột cùng.

— Để anh có cớ dọn vào nhà em. Để mỗi ngày anh được nhìn thấy em, được ngửi mùi của em. Anh chịu đựng sự khinh miệt của em vì anh biết… cả cái mạng em đã thuộc về anh rồi!

— Anh… anh bị điên rồi Đại… — Tôi thều thào, lùi lại, nhìn gã như nhìn một con quái vật.

— Ừ! Anh điên! — Đại gật đầu, máu từ vai chảy ròng ròng xuống bụng.

— Anh ghen tuông đến phát điên khi thấy em có người yêu. Anh sung sướng đến rồ dại khi em dọn về sống chung. Cái đêm anh tát em, đè em ra… anh đã chờ đợi khoảnh khắc đó suốt mấy năm trời!

Gã đấm thùm thụp vào lồng ngực mình.

— Đừng coi anh là ân nhân! Anh là thằng lừa đảo! Anh đã dùng cái bẫy nợ nần để nhốt em vào cái lồng này, để biến em thành con đĩ của riêng anh! Nên em đéo có lỗi gì hết Thuần ạ! Kẻ đáng chết là anh! Là con ác quỷ trong anh!

Lời thú tội của Đại không làm tôi nhẹ nhõm hơn. Nó chỉ ném tôi vào một tầng sâu hơn của địa ngục.

Một kẻ vì yêu mà bán mạng. Một kẻ vì sự hy sinh tàn độc đó mà tự đẩy mình vào vũng lầy loạn luân đéo thể quay đầu. Tình yêu của chúng tôi… nó đéo phải là tình yêu. Nó là một bản hợp đồng mua bán linh hồn đẫm máu.

— Hết rồi… — Tôi lắc đầu, ánh mắt đờ đẫn nhìn xung quanh phòng khách tan hoang.

— Chị Trâm đi rồi. Nợ ân tình, nợ máu… vỡ lở hết rồi. Chúng ta sống còn ý nghĩa gì nữa?

Tôi nhìn thấy con dao rọc giấy đang nằm lăn lóc trong góc tường. Con dao mà Đại đã hứng trọn thay tôi. Nó vẫn còn dính máu tươi.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Chết. Chỉ có cái chết mới rửa sạch được sự sỉ nhục và đê tiện này. Chỉ có cái chết mới trả lại sự công bằng cho chị Trâm.

Tôi vụt đứng dậy, lảo đảo lao về phía góc nhà.

— Thuần! Em làm cái đéo gì đấy?!

Đại hoảng hốt, gượng dậy định đuổi theo nhưng đôi chân nhũn ra khiến gã ngã sấp xuống.

Tôi chộp lấy con dao. Lưỡi dao lạnh lẽo nằm gọn trong lòng bàn tay.

— Em trả lại cho anh. Trả lại cho chị Trâm! — Tôi quay lại, trừng mắt nhìn gã, giơ lưỡi dao lên nhắm thẳng vào cổ họng mình.

— Mạng của em là do anh mua! Hôm nay em trả lại cho anh!

— ĐỪNG!!!

Đại rống lên một tiếng muốn rách cuống họng. Bằng một sức mạnh phi thường bùng phát từ nỗi sợ hãi tột độ, gã chống tay phóng người tới như một con mèo.

Ngay khoảnh khắc tôi dùng sức ấn lưỡi dao vào động mạch cổ, bàn tay của Đại đã tóm chặt lấy cổ tay tôi.

Xoẹt!

Lưỡi dao chệch hướng, rạch một đường dài trên bả vai tôi, làm máu tứa ra.

— Bỏ ra! Anh để em chết! Em đéo thể sống nhục nhã thế này được nữa! — Tôi gào thét, vùng vẫy điên cuồng, tay còn lại đấm liên tiếp vào mặt gã.

— Đưa con dao đây! — Đại nghiến răng, mặc kệ những cú đấm của tôi. Gã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè bẹp tôi xuống sàn nhà.

Trong lúc giằng co, lưỡi dao rọc giấy vô tình cứa sâu vào lòng bàn tay Đại. Máu từ tay gã nhỏ tong tong rớt xuống mặt tôi. Nhưng gã không buông. Gã bóp chặt cổ tay tôi, đập mạnh tay tôi xuống nền nhà.

Cạch!

Con dao văng khỏi tay tôi, trượt dài ra giữa phòng.

Đại lập tức dùng đầu gối đè chặt lên hai cánh tay tôi, khóa chặt tôi lại trên sàn. Gã cúi gầm mặt xuống, thở hồng hộc. Máu từ vai, từ tay gã chảy nhầy nhụa, hòa lẫn với máu trên người tôi. Hai thằng đàn ông trần truồng, đẫm máu, quấn lấy nhau trong một màn tử chiến của sự tuyệt vọng.

— Anh bảo em đéo được chết! — Đại gầm lên, đôi mắt gã đỏ ngầu nhìn xoáy vào mặt tôi. Hơi thở gã nóng hổi, nồng nặc mùi máu.

— Anh buông em ra… em lạy anh Đại ơi… cho em chết đi… em tởm em lắm rồi…

Tôi khóc nức nở, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn. Tôi không còn sức để phản kháng nữa. Tôi nằm đó, rã rời, mặc cho máu và nước mắt thi nhau chảy.

Đại cúi xuống, áp trán gã vào trán tôi. Lồng ngực gã phập phồng áp chặt lên lồng ngực của tôi.

— Tởm thì cũng muộn rồi. — Giọng Đại thì thầm, khàn đặc và tàn nhẫn đến đáng sợ.

— Chị mày bỏ đi rồi. Đéo còn ai để chúng ta phải diễn kịch, đéo còn ai để chúng ta phải giả vờ sạch sẽ nữa.

Gã đưa bàn tay dính máu, vuốt những lọn tóc bết dính trên trán tôi.

— Mạng của em là của anh. Thể xác này là của anh. Tội lỗi này… là của chung hai đứa mình. — Đại nhả từng chữ, như đang khắc một lời nguyền rủa lên linh hồn tôi.

— Em muốn xuống địa ngục? Được. Anh sẽ theo em xuống cùng. Chết là quá dễ dàng Thuần ạ. Phải sống. Phải sống để dằn vặt nhau. Phải sống để đụ nhau trên đống tro tàn này cho đến khi thân tàn ma dại!

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt điên loạn của gã. Tôi thấy mình trong đó. Một thằng đĩ đực dơ bẩn, hèn nhát, đã bị tước đoạt cả quyền được chết.

— Khốn nạn… chúng ta khốn nạn quá… — Tôi thều thào, nhắm nghiền mắt lại.

— Ừ. Khốn nạn. — Đại đáp, rồi gã cúi xuống.

Môi gã đè mạnh lên môi tôi. Một nụ hôn nồng mùi máu. Chẳng có chút lãng mạn nào, cũng chẳng có lấy một cái vuốt ve dịu dàng. Chỉ có vị mặn của nước mắt hòa lẫn vị tanh của máu, cùng cơn khát muốn cắn xé, nuốt chửng nhau của hai con thú đã bị dồn đến bước đường cùng.

Tôi không giãy giụa nữa. Tôi hé môi, đón nhận chiếc lưỡi của gã. Tay tôi vô thức vòng qua cổ gã, bám chặt vào tấm lưng nhầy nhụa mồ hôi và máu.

Chúng tôi ôm nhau trên nền gạch vỡ vụn. Bao quanh là sự hoang tàn của một gia đình vừa bị chính tay chúng tôi đập nát.

Sự trừng phạt tàn khốc nhất không phải là cái chết. Mà là việc nhận ra bản thân đã thối rữa từ bên trong, nhưng vẫn phải tiếp tục thở, tiếp tục thèm khát kẻ đã kéo mình xuống vũng bùn, và tiếp tục giao cấu trong sự kinh tởm chính bản thân mình.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 38"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz