Chương 37: Bản hợp đồng bán mình
Tiếng sấm xé toạc bầu trời đêm. Nước mưa tạt qua khe cửa.
Tôi quỳ trên nền nhà, đôi tay run rẩy dùng chiếc áo ấn chặt vào bả vai không ngừng tuôn máu của Đại. Gã nằm thở, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt ra màn mưa mịt mù bên ngoài.
Chị Trâm đã đi. Chị ấy chạy vào bóng tối, bỏ lại tôi và gã đàn ông này trong đống đổ nát của luân thường đạo lý.
Đột nhiên, từ ngoài hẻm tối, một âm thanh bì bõm vang lên. Tiếng bước chân kéo lê trên mặt đường ngập nước, nặng nề, chậm chạp tiến lại gần.
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Qua khe cửa cuốn đang mở hờ, một bóng người ướt sũng, rũ rượi bước vào. Tia chớp xẹt ngang soi rõ khuôn mặt trắng bệch, vô hồn như một cái xác chết trôi.
Là Trâm. Chị ấy quay lại.
Tôi buông tay khỏi bả vai Đại, lùi lại phía sau, toàn thân run lên bần bật vì sợ hãi.
— Chị… chị Trâm…
Đại cũng cố gắng gượng dậy, nhưng mất máu khiến gã loạng choạng, ngã vật ra sàn.
— Trâm… em chưa đi sao… em quay lại lấy đồ à… — Đại thều thào, giọng khản đặc.
Trâm không trả lời gã. Chị bước vào giữa phòng khách, nước mưa từ tóc, từ quần áo chảy ròng ròng xuống nền, hòa quyện với những vũng máu đỏ tươi. Chị nhìn tôi chằm chằm. Một cái nhìn không còn sự giận dữ hay điên cuồng nữa, mà là một sự tĩnh lặng.
Chị bật cười. Tiếng cười khùng khục trong cổ họng, vừa chua chát, vừa mỉa mai đến tận xương tủy.
— Mày khóc cái gì hả Thuần? — Trâm cất tiếng, giọng sắc lẹm vang lên giữa tiếng mưa.
— Khóc vì hối hận? Khóc thương tao? Hay mày đang khóc thương cho thằng tình nhân của mày?
— Em… em không phải con người… em đáng chết… chị ơi, em xin lỗi… — Tôi dập đầu xuống đất, nước mắt giàn giụa.
— ĐỪNG CÓ XIN LỖI TAO!
Trâm gắt lên, bước tới sát chỗ tôi. Chị dùng mũi giày ướt sũng đá mạnh vào vai tôi, ép tôi ngẩng mặt lên.
— Tao quay lại đây đéo phải để nghe mày xin lỗi! Tao đi được nửa hẻm, tao chợt nghĩ lại. Để cho hai thằng khốn nạn tụi mày dằn vặt ôm nhau khóc lóc thế này thì hời cho tụi mày quá. Tao phải xé nát cái ảo tưởng thanh cao của mày ra, tao phải đạp mày xuống tận cùng đáy địa ngục tao mới hả dạ!
Đại dường như nhận ra Trâm định nói điều gì. Sắc mặt gã lập tức chuyển từ xám xịt sang kinh hãi tột độ. Gã bất chấp vết thương trên vai đang phun máu, lê lết tới, vươn tay níu lấy gấu quần Trâm.
— Trâm! Anh lạy em! — Đại gào lên thảm thiết.
— Đừng nói! Xin em đừng nhắc lại chuyện đó! Giết anh đi cũng được, nhưng em đừng kể cho nó nghe! Nó sẽ điên mất!
Tôi sững sờ, quay sang nhìn Đại. Gã đang khóc, van xin Trâm bằng một thái độ hèn mọn, hoảng loạn nhất mà tôi từng thấy. Có chuyện gì mà một gã giang hồ không sợ trời không sợ đất lại sợ tôi biết đến vậy?
Trâm cúi xuống, giật mạnh ống quần ra khỏi tay Đại. Chị nhìn gã đầy khinh bỉ.
— Mày câm mồm! — Trâm nhổ một bãi nước bọt xuống sàn.
— Mày hy sinh cả thanh xuân, hiến tế cả máu thịt và tự do của mày để bảo vệ nó, để nó coi mày như đống rác, rồi nó đè mày ra đụ! Mày ngu lắm Đại ạ! Hôm nay tao phải cho nó biết nó là cái loại rác rưởi gì!
— Chị… chị đang nói cái gì vậy? — Tôi lắp bắp, lồng ngực đập thình thịch liên hồi.
Trâm quay sang tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn nhất trần đời.
— Thuần, mày còn nhớ năm mày 19 tuổi không? — Trâm nhả từng chữ, sắc như dao.
— Đêm mày đi liên hoan ăn mừng đỗ Đại học, mày uống say quắc cần câu, mượn chiếc Sirius của tao chạy về rồi tông xe ở ngã tư Phạm Hùng. Mày nhớ không?
Ký ức mơ hồ của mấy năm trước xẹt qua đầu tôi. Đêm đó trời mưa rất to. Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, đầu quấn băng trắng toát. Ba mẹ và chị Trâm nói tôi tông vào cột điện, người không sao là may, chỉ phải đền tiền sửa cái xe máy nát bét.
— Em… em nhớ. Em tông trúng cột điện… Ba nói… — Tôi ngập ngừng.
— Cột điện cái lồn mẹ mày! — Trâm gào thét, cắt ngang lời tôi.
— Mày tông gãy cột sống của một người đang đi bộ qua đường! Và mày biết thằng đó là ai không? Nó là em ruột của lão Ba Chột, đại ca giang hồ khét tiếng khu Chợ Lớn!
Tia chớp lóe lên ngoài trời, đánh "đoàng" một tiếng đinh tai. Nhưng nó không thể so sánh với tiếng sét vừa nổ tung trong não tôi.
Tôi há hốc miệng, toàn thân đông cứng lại. Tông người? Gãy cột sống? Em trai giang hồ? Không thể nào… Tại sao gia đình không ai nói cho tôi biết?
— Đừng nói nữa Trâm… anh lạy em… — Đại ôm đầu, rống lên đau đớn, máu từ vai chảy đầm đìa ra cả sàn nhà. Gã không muốn nghe tiếp.
— Mày nghĩ lúc đó cái nhà mình đào đâu ra nửa tỷ bạc hả Thuần?!
Trâm không dừng lại, chị bước tới, nắm lấy mái tóc của tôi giật ngược lên. Nước mắt chị trào ra, nóng hổi rớt xuống mặt tôi.
— Mày nghĩ ba mình bị ung thư mà tốn đến 500 triệu à? Tiền thuốc men của ba chỉ tốn năm chục triệu thôi! Bốn trăm năm chục triệu còn lại là tiền đền mạng, là tiền máu để giang hồ đéo xách mã tấu đến chặt đứt hai cái bàn tay của mày đấy thằng ngu!
— Không… không phải… chị gạt em… — Tôi lắc đầu điên cuồng, cố gắng gỡ tay Trâm ra nhưng đéo được. Tai tôi ù đi, không thở nổi.
— Tao gạt mày làm đéo gì?! Lão Ba Chột đưa tối hậu thư, hoặc giao 500 triệu trong ba ngày, hoặc giao hai bàn tay của mày để đền tội! Cái nhà mình lúc đó nghèo rớt mồng tơi, ba thì nằm viện, tao thì vừa phá thai với thằng bồ cũ, mang tiếng lăng loàn. Cả nhà mình chỉ biết ôm nhau chờ chết! — Trâm khóc nấc lên, giọng khản đặc đi vì gào thét.
Tôi trừng mắt nhìn chị. Bầu trời quanh tôi đang sụp đổ. Mọi niềm tin, mọi trật tự đạo đức, mọi sự kiêu hãnh của một thằng làm nghề thiết kế sạch sẽ, cao ngạo bỗng chốc bị đập nát bấy.
— Vậy… vậy tiền ở đâu ra?
Tôi thều thào, ánh mắt chậm rãi, vô hồn lia sang gã đàn ông đang nằm cuộn tròn dưới đất, bưng mặt khóc trong vũng máu.
Trâm buông tóc tôi ra. Chị chỉ tay thẳng vào Đại.
— Là nó! — Trâm hét lên.
— Ai đã quỳ xuống liếm gót giày cho lão Ba Chột? Ai đưa cái đầu ra gánh cái nợ nửa tỷ bạc đó để vay nặng lãi trả cho người ta? Ai hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho đám giang hồ để bọn nó tha cho đôi tay vàng ngọc của mày?! LÀ THẰNG ĐẠI!
Đại gục hẳn xuống sàn.
— Đừng nghe bả Thuần ơi… anh tự nguyện… đéo ai ép anh hết… — Đại lắp bắp, giọng thê thảm tột cùng.
Tôi quỳ chôn chân trên mặt đất. Não tôi dường như đình công. Tôi cố gắng tiêu hóa thứ sự thật tàn khốc vừa nghe.
Đại? Gã thợ nghèo rớt mồng tơi, mới vào làm ở xưởng sửa xe của ba tôi được vài tháng, đã đứng ra gánh khoản nợ nửa tỷ cho một thằng ranh con 19 tuổi đéo thân thích gì?
— Tại sao… — Tôi lầm bầm, cổ họng, đắng ngắt rướm máu.
— Tại sao anh lại làm vậy… Anh với gia đình tôi có máu mủ gì…
— Vì nó yêu mày! — Trâm bật ra một câu trả lời như lưỡi cưa máy nghiền nát tim tôi.
— Thằng chó này nó yêu mày từ cái lúc mày mới thi đỗ đại học! Nó đứng sửa xe ngoài sân, nhìn mày đi học về, nó đã tương tư mày rồi! Nó thân cô thế cô, nó đéo có gì ngoài cái mạng cùi! Nó biết nếu mày bị chặt tay, đời mày coi như bỏ! Nên nó thà bán mạng chứ đéo để ai đụng vào mày!
Tôi hóa đá. Hai hốc mắt mở trừng trừng, không thể chớp nổi.
Đại yêu tôi từ năm tôi 19 tuổi? Từ trước khi tôi đi làm, trước khi gã cưới Trâm?
— Để có lý do danh chính ngôn thuận gánh nợ cho cái nhà này, để bảo vệ mày mà đéo làm mày sinh nghi, tao và nó đã cắn răng làm một cái đám cưới giả! — Trâm vạch trần bí mật cuối cùng. Chị lau nước mắt, nụ cười đau đớn đến méo mó.
— Tao cần một thằng chồng để che đậy cái bụng bầu đã phá, để xóm giềng khỏi khinh bỉ. Còn nó cần một cái danh nghĩa "anh rể" để được cày cuốc trả nợ, được sống chung một mái nhà, được danh chính ngôn thuận chăm sóc cho mày!
— ÁAAAA!!!
Tôi gào lên. Một tiếng gào đứt ruột đứt gan. Tôi đưa hai tay lên ôm lấy đầu, tự vò xé mái tóc mình, cào cấu đến tứa da đầu.
Sự thật quá tàn nhẫn! Nó đập nát cái tôi kiêu hãnh của tôi thành hàng vạn mảnh rác rưởi.
Tôi nhớ lại những ngày tháng qua. Nhớ lại cái điệu bộ khinh khỉnh, cái hất hàm của tôi mỗi khi nhìn gã lấm lem dầu mỡ.
Nhớ lại những câu chửi rủa cay độc tôi từng ném vào mặt gã: "Đồ giang hồ vô học", "Thằng bám váy chị tao", "Mày lấy tư cách đéo gì mà lên mặt".
Tôi đã dùng sự sạch sẽ được mua bằng máu và mồ hôi của gã để khinh bỉ chính gã! Tôi đã chà đạp lên cái linh hồn đã bán mình cho quỷ dữ chỉ để giữ cho đôi tay tôi được nguyên vẹn!
— Khốn nạn… tao là thằng khốn nạn… tao là con chó… — Tôi liên tục tự tát vào mặt mình. Chát! Chát! Chát! Mỗi cái tát nổ đom đóm mắt, nhưng đéo thấm tháp gì so với sự đau đớn trong lồng ngực.
— Thuần! Đừng đánh nữa! Dừng lại!
Đại cố lê lết tới, gã dùng cánh tay không bị thương ôm chặt lấy tôi, ép hai tay tôi xuống. Máu từ vai gã dính nhầy nhụa lên ngực tôi.
— Là anh tự nguyện! Anh cam tâm tình nguyện! Trâm nói dối đấy! Em đừng tự trách mình! Thuần ơi!
Tôi ôm chầm lấy gã, khóc rống lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa bãi tha ma. Mùi mùi mồ hôi của gã giờ đây đâm thẳng vào tim tôi.
Gã yêu tôi bằng một thứ tình yêu tàn khốc và câm lặng nhất thế gian.
Gã cưới chị tôi, nai lưng làm việc mười bốn tiếng một ngày, chịu đựng sự khinh miệt của tôi, chỉ để được đứng trong bóng tối bảo vệ tôi.
Để rồi, cái ngày gã không kìm nén được dục vọng, gã đè tôi ra đụ… tôi lại vừa rên rỉ dưới thân gã, vừa chửi rủa gã là thằng súc vật phản bội chị gái.
— Nhục chưa Thuần? Mày thấy mày tởm lợm chưa?
Trâm đứng khoanh tay, nhìn hai thằng đàn ông trần truồng đẫm máu đang ôm nhau khóc lóc thảm thiết. Giọng chị lạnh như băng đá ngàn năm.
— Mày khinh nó dơ bẩn, vô học. Nhưng cái mạng mày, cái tương lai sạch sẽ của mày là do máu và tự do của nó mua lại đấy.
Trâm bước lùi lại, tiến về phía cánh cửa.
— Tao đi làm culi bên Đài Loan, đéo phải để trả nợ cho ba, mà là để trả món nợ ân tình cho thằng Đại thay mày. Tao đã trả đủ rồi. Hợp đồng của tao và nó kết thúc.
Trâm tháo chiếc nhẫn cưới bằng vàng trên ngón áp út, ném mạnh xuống nền gạch. Chiếc nhẫn lăn lông lốc, va vào vách tường kêu "keng" một tiếng.
Chị nhìn Đại, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt không còn một chút lưu luyến nào.
— Tờ đơn ly hôn tao sẽ ký. Từ nay, tao đéo có đứa em trai nào tên Thuần, cũng đéo có thằng chồng nào tên Đại. Giờ thì hai thằng ôm nhau mà tận hưởng cái địa ngục do tụi mày tự tạo ra đi.
Nói rồi, Trâm dứt khoát quay lưng, bước thẳng ra ngoài hẻm. Màn mưa trắng xóa lập tức nuốt chửng lấy hình bóng nhỏ bé của chị. Lần này, chị đi thật. Không bao giờ quay lại nữa.
Tôi gục ngã hoàn toàn. Cơ thể trần truồng của tôi tì chặt vào vòm ngực đầy máu của Đại.
Tôi nhận ra, cái giá của sự sạch sẽ mà tôi từng tự hào, đắt đỏ đến mức tôi đéo bao giờ trả nổi. Tôi đã tiêu diệt cuộc đời của chị gái mình, và tôi đã bức tử luôn cả người đàn ông duy nhất trên đời này sẵn sàng bán linh hồn vì tôi.
— Đại ơi… Đại ơi… sao anh ngu thế hả Đại… — Tôi khóc nấc lên, hai tay ôm siết lấy lưng gã, vùi mặt vào vết thương đang rỉ máu trên vai gã.
— Anh không ngu… — Đại ôm chặt lấy tôi, đặt cằm lên đỉnh đầu tôi, nước mắt gã nhỏ xuống hòa cùng nước mắt tôi.
— Được ôm em thế này… anh chết cũng không tiếc…
Chúng tôi ngồi đó, giữa phòng khách tan hoang, giữa những mảnh kính vỡ và máu tanh. Sự thật đẫm máu vừa được phơi bày không mang lại sự giải thoát, nó chỉ đóng sập cánh cửa địa ngục lại, nhốt chặt hai kẻ tội đồ vào một nhà giam không có lối thoát.