Chương 36: Tụi bây là một lũ súc vật!
Sự phản bội nhân lên gấp tỷ lần. Tình ruột thịt, tình nghĩa phu thê… tất cả bị hai thằng đàn ông này chà đạp không còn một mảnh vụn.
Chị bật cười. Tiếng cười điên loạn, man rợ, nghe thảm thiết hơn cả tiếng khóc.
— "Em"? Mày gọi nó là "em"? — Trâm chỉ tay vào mặt Đại, đôi mắt chị đỏ ngầu, trợn trừng lên đầy oán hận.
— Tụi mày đụ nhau trên cái ghế tao mua! Tụi mày rên rỉ gọi nhau là chồng vợ! Vậy mà mày xót cho nó hả Đại?!
Đại vừa lấy giẻ bịt vết thương trên đầu tôi, vừa khóc lóc van xin Trâm. Gã nhận hết tội về mình. Gã muốn bảo vệ tôi.
— Vợ ơi… nghe anh nói… anh xin lỗi… là do anh dụ dỗ nó… là anh lôi nó vào chuyện này…
Nhưng lời nói của gã lại như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Trâm.
— Dụ dỗ? Lôi kéo?
Trâm đứng phắt dậy, lảo đảo bước tới. Chị chỉ thẳng tay vào đống tinh dịch đang chảy nhầy nhụa trên đùi tôi.
— Dụ dỗ mà tinh trùng dính đầy đít nhau thế kia à?! Dụ dỗ mà tao nghe rõ mồn một thằng em ngoan hiền của tao gào lên "sướng quá chồng ơi" à?!
Tôi nhắm tịt mắt lại, máu và nước mắt hòa vào nhau. Từng lời nói của Trâm là từng nhát dao cắt nát linh hồn tôi.
— Tụi mày là một lũ súc vật!
Trâm gào thét, nước mắt giàn giụa. Chị nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng sự căm thù đến tận xương tủy.
— Tao đi làm mười hai tiếng một ngày! Tao ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, tao cày bục mặt trả nợ cho tụi mày! Để tụi mày ở nhà lấy nhau ra làm đồ chơi à?! Hả thằng chó?! Tao là chị ruột của mày mà Thuần!!!
— Tao làm gì sai hả Thuần?! Hả Đại?! Tao làm cái gì sai mà tụi mày đâm sau lưng tao những nhát dao tàn độc thế này?! Có những ngày bệnh tao không dám nghỉ vì sợ trừ lương! Tao ăn cơm trắng với xì dầu để chắt bóp từng đồng gửi về cho tụi mày trả nợ! Để tụi mày ở nhà ăn no rửng mỡ, lôi nhau ra làm đồ chơi à?!
Tôi gào khóc, hất tay Đại ra, lết tới ôm lấy chân Trâm. Máu trên đầu tôi dính đầy lên quần của chị.
— Chị ơi… em đáng chết… em là súc vật… chị đâm chết em đi!
— Em xin chị… giết em đi…
— ĐỪNG CÓ ĐỤNG VÀO TAO! ĐỒ DƠ BẨN! — Trâm đạp mạnh một cái vào ngực tôi.
Cú đạp của một người đàn bà đang cơn điên loạn hất văng tôi lăn lông lốc trên mặt đất. Cơ thể trần truồng của tôi cọ xát vào những mảnh vỡ của cái gạt tàn, cứa rách da thịt đến rớm máu, rồi quay sang nhìn Đại.
— Tao đã từng đội mày lên đầu! Tao nghĩ mày nghèo, mày cục súc, nhưng mày thương tao! Mày thay ba tao gánh vác cái nhà này! Hóa ra… hóa ra mày lấy tao chỉ để che mắt thiên hạ, để mày lôi thằng em ruột tao lên giường!
— Không phải! Không phải thế Trâm ơi! — Đại ngẩng phắt lên, gào thét giải thích trong tuyệt vọng.
— Anh yêu em! Anh thật lòng muốn làm chồng em! Nhưng anh… anh bị điên rồi… anh không khống chế được… anh bị con quỷ dục vọng nó nuốt chửng rồi…
— Vậy thì tao sẽ tự tay giết con quỷ đó!
Trâm quay ngoắt người, vớ lấy con dao rọc giấy đang để trên kệ tivi. Chị đẩy lưỡi dao sắc lẹm trượt ra.
— Chị… chị làm gì vậy… — Tôi mở trừng mắt, hơi thở đông cứng lại.
Trâm không nhìn Đại. Ánh mắt hằn học, rực lửa căm thù của chị chĩa thẳng vào tôi. Đối với chị lúc này, sự phản bội của chồng đau một, thì sự phản bội của máu mủ, của đứa em trai chị cắt ruột nhường cơm sẻ áo từ bé, nó đau đớn và tàn khốc gấp vạn lần.
— Tao nuôi mày ăn học đàng hoàng, cho mày làm dân văn phòng cao ráo sạch sẽ… để mày đi làm đĩ đực giựt chồng tao à Thuần?! — Trâm rít lên, sải những bước chân đầy sát khí tiến về phía tôi.
— Cái lồn mẹ! Tụi mày thích đụ nhau lắm đúng không? — Trâm nghiến răng, sát khí đằng đằng bước tới phía tôi.
— Tao cắt đứt con cặc của tụi mày! Tao cho tụi mày xuống suối vàng mà đụ nhau!
— TRÂM! ĐỪNG! — Đại kinh hãi rống lên, lao thân hình khổng lồ tới, chắn ngay giữa tôi và chị.
Tôi nằm dưới đất, không hề có ý định né tránh. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Đâm đi chị. Đâm chết thằng súc vật này đi. Mọi thứ kết thúc ở đây là quá đẹp rồi.
Trâm lao tới, vung con dao rọc giấy nhắm thẳng xuống phần hạ bộ của tôi mà đâm tới.
Phập.
Một âm thanh vang lên. Tiếng lưỡi dao xuyên thủng da thịt, xé rách cơ bắp.
Nhưng tôi không thấy đau.
Một giọt chất lỏng nóng hổi, tanh nồng nhỏ tong tong rớt xuống mặt. Tôi từ từ mở mắt ra.
Đại đang nằm đè lên người tôi. Khối cơ bắp khổng lồ của gã che khuất toàn bộ tầm nhìn của tôi.
Gã đã dùng chút sức lực điên cuồng cuối cùng, phóng người tới, lấy thân mình chắn ngang nhát dao chí mạng của vợ. Lưỡi dao không đâm trúng tôi, mà cắm ngập vào bả vai trái của gã, rạch một đường dài ngoẵng kéo xuống tận bắp tay. Máu tươi bắn ra thành tia, văng cả lên mặt Trâm.
Đại quỳ một gối trên nền nhà, một tay chống xuống đất, tay kia nắm chặt lấy cán dao đang cắm ngập trong vai mình. Gã cắn chặt răng đến mức bật máu môi, gân xanh nổi cuộn trên trán, cố gắng không phát ra tiếng kêu la đau đớn.
Gã từ từ ngước mắt lên nhìn Trâm. Ánh mắt gã kiên định, thê lương nhưng không có chút oán hận nào.
— Đâm anh đi…
Đại thều thào, máu chảy tong tong xuống ngực. Gã nhìn vợ bằng ánh mắt ân hận tột cùng.
— Giết anh đi Trâm… Tha cho nó… Nó vô tội… Là do anh súc sinh…
Trâm buông cán dao ra. Chị nhìn hai bàn tay đẫm máu của mình, nhìn thằng chồng đang quỳ dưới đất lấy thân mình che chở cho thằng em trai trần truồng của chị.
Chị lùi lại. Cơ thể chị lẩy bẩy như chiếc lá khô trong bão. Chị nhận ra, chị đã mất tất cả. Mất chồng. Mất em. Mất đi cả cái niềm tin cuối cùng vào cái gọi là tình thân.
Trâm gào khóc, âm thanh vỡ vụn, suy sụp hoàn toàn. Việc Đại đỡ nhát dao cho tôi, chính là đòn chí mạng cuối cùng đánh sập mọi tia hy vọng le lói trong lòng người đàn bà này. Nó chứng minh rằng, trong trái tim gã, vị trí của tôi không thể nào lật đổ được.
— Mày… mày đỡ cho nó? Mày bán mạng che cho cái thằng khốn nạn này hả Đại?!
— Tha cho nó…
Đại nuốt nước bọt, cố gắng giữ nhịp thở. Gã chậm rãi rút con dao rọc giấy ra khỏi vai mình. Máu lại tứa ra thành dòng. Gã ném con dao văng xa tít vào góc nhà.
— Mọi tội lỗi… anh xin nhận hết. Là anh đè nó ra. Là anh bỉ ổi. Xuống địa ngục… một mình anh chịu. Trâm… tha cho thằng Thuần đi…
— Tao đéo đâm… — Trâm lẩm bẩm, một nụ cười điên dại nở trên môi. Chị lùi dần ra phía cửa.
— Tụi mày dơ bẩn quá… Máu của tụi mày làm dơ tay tao…
Tôi nằm dưới thân Đại, nhìn máu gã chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả ngực mình. Trái tim tôi như bị xé làm trăm mảnh.
— ANH ĐẠI! ANH BỊ ĐIÊN À?!
Tôi gào lên, cuống quýt dùng hai tay bịt lấy vết thương đang không ngừng tuôn máu trên vai anh.
— Anh đỡ cho tôi làm cái gì chứ?! Cứ để chị ấy đâm chết tôi đi! Tại sao anh lại đỡ?! Tại sao hả?!
Đại quay xuống nhìn tôi, gã nhếch mép cười. Nụ cười méo mó của một kẻ si tình đến mức bệnh hoạn.
— Tao không cho phép ai đụng vào mày. Kể cả là Trâm. — Gã thều thào, rồi đổ gục đầu lên vai tôi.
Trâm đứng đó, nhìn hai thằng đàn ông trần truồng, đẫm máu đang ôm nhau khóc lóc, bảo vệ nhau trước mặt mình. Chị lắc đầu, lùi lại từng bước. Thế giới quan của chị đã sụp đổ hoàn toàn. Chị không còn là người vợ bị phản bội nữa, chị là người thừa trong chính ngôi nhà của mình.
— Tao thua rồi… — Trâm cười điên dại, nước mắt làm trôi đi lớp mascara đen ngòm trên má. — Tao thua hai thằng súc vật tụi mày rồi.
Chị quay lưng, lảo đảo bước ra phía cửa.
— Trâm! Đừng đi! Mưa to lắm! — Đại ngóc đầu dậy, khản giọng gào theo.
Trâm dừng lại ở ngưỡng cửa. Chị quay đầu lại, đôi mắt rỗng tuếch, lạnh lẽo như từ cõi âm.
— Tao đéo có thằng em trai làm đĩ. Và tao cũng đéo có thằng chồng súc sinh. Từ giây phút này, tao cấm tụi mày gọi tên tao. — Trâm nhả từng chữ, sắc như dao.
— Tụi mày yêu nhau lắm đúng không? Tụi mày bất chấp luân thường đạo lý để đụ nhau đúng không? Vậy thì tụi mày cứ ôm nhau mà sống trong cái xưởng rác rưởi này đi. Tao nguyền rủa tụi mày! Tao nguyền rủa tụi mày đéo bao giờ có kết cục tốt đẹp! Tụi mày sẽ phải tự cấu xé nhau cho đến chết!
Nói rồi, Trâm dẫm chân trần xuống nền đất ướt sũng ngoài hẻm, chạy lao vào màn mưa trắng xóa. Không mang theo túi xách, không mang điện thoại, không có một đồng cắc nào trong người. Chị bỏ chạy khỏi cái địa ngục này, bỏ lại sau lưng cả thanh xuân và sự hy sinh ngu ngốc của mình.
— CHỊ TRÂM! CHỊ ƠI!!! — Tôi gào thét, định vùng dậy đuổi theo.
Nhưng Đại đã đè nghiến tôi xuống. Cánh tay đẫm máu của gã ôm chặt lấy ngực tôi, giữ tôi trên nền gạch.
— Đừng đuổi theo… Để bả đi… — Đại thở, giọng yếu ớt.
— Để bả hận mình. Như thế bả mới làm lại cuộc đời được.
Tôi gào khóc trong tuyệt vọng, cố vùng vẫy khỏi vòng tay Đại nhưng gã vẫn đè chặt tôi xuống nền gạch. Máu từ vai gã chảy không ngừng, hòa lẫn với máu từ vết thương trên đầu tôi, tạo thành một vũng đỏ thẫm lan ra dưới thân thể hai chúng tôi.
— Buông ra! Để tôi đuổi theo chị! — Tôi khóc đến khản giọng, móng tay cào cấu lên lưng gã.
Đại cắn răng, dùng sức còn lại siết chặt tôi hơn. Giọng gã yếu ớt nhưng kiên quyết:
— Không… Để bả đi… Bây giờ mày đuổi theo chỉ làm bả đau thêm thôi. Trâm cần… cần khoảng không để thở.
Gã từ từ ngồi dậy, kéo tôi theo. Cả hai vẫn trần truồng, da thịt dính đầy máu và tinh dịch khô dính. Đại dựa lưng vào sofa, ôm tôi vào lòng. Vết dao rạch dài trên vai gã vẫn rỉ máu không ngừng. Tôi hoảng hốt dùng hai tay bịt chặt vết thương, nước mắt rơi lã chã xuống ngực gã.
— Anh Đại… anh bị thương nặng rồi… phải đi bệnh viện…
— Kệ… — Đại cười méo xệch, vuốt tóc tôi bằng bàn tay dính máu.
— Đau cái này không bằng đau trong lòng bả đâu Thuần ạ…
Phòng khách lúc này giống như một bãi chiến trường. Quần áo vương vãi khắp nơi. Chiếc gạt tàn thủy tinh vỡ tan tành, những mảnh kính lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào. Dòng tinh dịch trên sofa để lại những vệt trắng đục dơ bẩn. Mùi tình dục nồng nặc vẫn còn vương vấn, giờ hòa quyện với mùi máu tanh nồng khiến không khí càng thêm buồn nôn.
Tôi nhìn ra ngoài cửa.
Mưa vẫn rơi nặng hạt, màn mưa trắng xóa nuốt chửng bóng dáng chị Trâm từ lâu. Chị chạy chân trần, không tiền, không điện thoại, chỉ mặc mỗi bộ đồ công sở mỏng manh. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt hình ảnh kinh hoàng: chị có thể ngã quỵ giữa đường, bị tai nạn, hoặc tệ hơn… làm điều gì đó dại dột.
— Chị ấy sẽ ra sao bây giờ? — Tôi thì thầm, giọng vỡ òa. — Em là đồ súc sinh… Em hại chị mất rồi…
Đại im lặng một lúc lâu. Gã siết chặt vai tôi, rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên trán tôi, nụ hôn đầy máu và nước mắt.
— Tao cũng là đồ súc sinh không kém mày. Nhưng giờ thì… không thể quay đầu nữa. Trâm đã biết hết. Không còn đường lui cho chúng ta nữa đâu.
Tôi ngẩng lên nhìn gã. Khuôn mặt Đại tái mét vì mất máu, nhưng đôi mắt vẫn cháy bỏng cái dục vọng bệnh hoạn xen lẫn tình cảm si mê. Ngay cả lúc này, khi cả hai vừa phá nát một gia đình, gã vẫn vuốt ve lưng tôi, tay luồn xuống dưới, chạm nhẹ vào lỗ đít còn sưng tấy và ướt át của tôi.
— Đừng… — Tôi rùng mình, nhưng cơ thể lại phản bội, khẽ run lên vì thói quen.
— Tao biết… — Đại thì thầm vào tai tôi, giọng khàn khàn.
— Tao biết tụi mình vừa giết chết Trâm. Nhưng… nhìn mày khóc thế này, tao lại cứng lên. Điên thật…
Gã không nói dối. Tôi cảm nhận rõ cái buồi của gã đang cương cứng trở lại, cọ nhẹ vào đùi tôi. Sự bệnh hoạn của chúng tôi thật kinh tởm. Ngay trong khoảnh khắc đau đớn tột cùng, dục vọng vẫn không buông tha.
Tôi khóc nức nở, vừa đẩy gã ra vừa vô thức cọ người vào gã. Hai chúng tôi quấn lấy nhau trên nền nhà đầy máu, hôn nhau điên cuồng giữa nước mắt và tiếng mưa. Không phải làm tình, mà là một kiểu ôm ấp tuyệt vọng, như hai con thú bị thương liếm vết thương cho nhau.
— Từ nay chỉ còn tao với mày thôi… — Đại rên rỉ giữa những nụ hôn.
— Tao sẽ lo cho mày. Dù cả thế giới nguyền rủa, tao cũng đéo quan tâm.
Tôi không trả lời. Chỉ biết gục đầu vào ngực gã, để máu của gã thấm vào da mình. Trong đầu tôi, hình ảnh chị Trâm chạy trong mưa cứ lặp đi lặp lại. Chị đã mất tất cả. Và chúng tôi, hai kẻ phản bội, đang ngồi trong đống đổ nát của chính ngôi nhà chị xây dựng, ôm nhau trong nỗi day dứt xen lẫn khoái cảm tội lỗi.
Ngoài trời, tiếng sấm rền vang. Mưa càng lúc càng lớn.
Tôi nằm vật ra, nhìn trần nhà đầy mạng nhện qua làn nước mắt nhòa nhoẹt.
Chúng tôi đã thành công. Thành công trong việc tự tay giết chết người thân yêu nhất của mình.
Tôi nằm dưới sàn, máu từ đầu và những vết cứa rỉ ra đỏ thẫm cả nền nhà. Tôi nhìn theo cái bóng gầy gò của chị khuất lấp trong bóng tối.
Trời sập rồi.
Bản án tử đã được thi hành. Chúng tôi không chết về thể xác, nhưng linh hồn thì đã bị xé nát, vĩnh viễn đày đọa dưới tầng sâu nhất của địa ngục.