Chương 30: Tàn thuốc, màn đêm và tình dục (H+)
Hai giờ sáng.
Chỉ còn đúng bảy tiếng đồng hồ nữa, chuyến bay mang số hiệu BR391 từ Đài Bắc sẽ hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất.
Trong căn phòng trọ chật chội ở Phú Nhuận, tôi không bật đèn. Ánh sáng vàng từ cột đèn đường hắt qua khe cửa sổ vỡ vụn, tàn tích từ cú đấm điên loạn của Đại mấy hôm trước, soi rõ bóng một thằng con trai đang hì hục thu dọn đồ đạc.
Tôi gấp chiếc áo sơ mi cuối cùng, nhét vào cái vali, rồi kéo khóa lại. Tiếng "xoạch" vang lên, cắt ngang tiếng mưa rào rả rích bên ngoài.
Tôi không thể ở lại Sài Gòn được nữa.
Ít nhất là không phải trong những ngày sắp tới.
Ngày mai, khi chị Trâm về, chị ấy sẽ gọi cho tôi. Chị ấy sẽ bảo tôi qua nhà ăn bữa cơm đoàn tụ. Và tôi biết, nếu tôi ngồi ở cái bàn ăn đó, đối diện với nụ cười hạnh phúc của chị và cái khuôn mặt câm lặng của Đại, tôi sẽ phát điên.
Tôi sẽ nôn mửa vì sự dơ bẩn của chính mình. Tôi đã xin nghỉ phép hai tuần ở công ty. Tôi sẽ ra bến xe Miền Đông ngay đêm nay, bắt chuyến xe sớm nhất đi Đà Lạt, đi Nha Trang, hay đi cái xó xỉnh nào cũng được. Miễn là chạy trốn khỏi đây.
Tôi hít một hơi thật sâu, khoác chiếc áo gió vào, một tay kéo vali, một tay vặn chốt cửa phòng.
Cánh cửa vừa mở ra. Gió lạnh mang theo hơi nước tạt thẳng vào mặt tôi.
Và rồi, bước chân tôi cứng đờ lại. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, ngừng đập trong lồng ngực.
Dưới ánh đèn, Đại đang đứng đó.
Gã đứng dựa lưng vào bức tường ngay cạnh cửa phòng tôi. Cả người gã ướt sũng nước mưa. Chiếc áo phông dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng lên xuống. Bàn tay phải của gã quấn một dải băng gạc trắng toát, rỉ ra vài vệt máu loang lổ.
Gã đang hút thuốc. Đốm lửa đỏ lập lòe trong màn đêm. Dưới chân gã là hàng chục cái tàn thuốc đã bị dẫm nát bươm.
Gã đã đứng đây từ bao giờ?
Thấy tôi mở cửa, bước ra cùng chiếc vali, Đại từ từ quay đầu lại.
Đôi mắt gã sâu, đục ngầu, thâm quầng như một kẻ nghiện ma túy lâu ngày. Trong ánh mắt đó không còn sự cuồng nộ, không còn sự ghen tuông điên dại như hôm vỡ kính nữa. Chỉ còn lại một sự trống rỗng, bi ai tột cùng.
— Anh đứng đây từ bao giờ?
Tôi hỏi, giọng run rẩy, cố gắng bám chặt lấy tay cầm vali để không bị ngã khuỵu xuống.
Đại rít một hơi thuốc dài, nhả khói ra, luồng khói xám xịt phả vào giữa khoảng không lạnh lẽo của hai đứa.
— Từ sáu giờ tối. — Gã đáp, giọng khàn đặc,.
— Anh bị điên à? — Tôi gắt lên, Nước mắt chực trào ra.
— Đứng dầm mưa tám tiếng đồng hồ ngoài này để làm gì? Sáng mai chị Trâm về rồi! Anh phải ở nhà ngủ để lấy sức ra sân bay chứ!
Đại cười nhạt. Một nụ cười nhếch mép méo mó, thảm hại đến mức dao cắt vào tim tôi cũng không đau bằng.
— Ngủ? — Gã lầm bầm. — Em nghĩ anh nhắm mắt lại được à?
Gã bước tới một bước. Tôi lùi lại một bước, vali va vào thành cửa kêu cộc cộc.
— Tránh ra. Để em đi. — Tôi nghiến răng, ép mình phải tàn nhẫn.
— Em đi đâu? Mưa gió thế này em xách vali đi đâu? — Đại nhìn xoáy vào chiếc vali trên tay tôi.
— Em đi đâu kệ em!
Tôi gào lên, âm thanh bị tiếng mưa ngoài hiên át đi một nửa.
— Em phải trốn! Em không có can đảm để ngày mai nhìn thấy anh chị diễn cảnh vợ chồng hạnh phúc! Em không thể đứng đó gọi anh là anh rể được! Anh hiểu không Đại?!
Đại đứng chết trân. Cánh tay quấn băng gạc của gã khẽ run lên. Gã cúi gầm mặt xuống, nhìn những vũng nước mưa đọng trên nền xi măng.
— Anh dọn nhà xong rồi.
Gã nói, giọng lơ lớ, lạc lõng, như đang nói chuyện một mình.
— Anh mua ba chai thuốc tẩy. Anh chà cái bàn đá trong bếp đến tróc cả da tay. Anh lột cái ga giường cũ vứt ra bãi rác, mua một bộ ga mới tinh màu xanh mà Trâm thích. Anh xịt phòng bằng cái mùi hoa lài khốn nạn đó…
Gã ngẩng mặt lên nhìn tôi. Nước mưa từ mái tóc lởm chởm chảy dọc xuống gò má gã, hòa lẫn với thứ chất lỏng mặn chát đang ứa ra từ khóe mắt đỏ ngầu.
— Sạch bách, tinh tươm. Đéo còn một chút mùi nào của em trong cái xưởng đó nữa Thuần ạ. — Giọng Đại vỡ nát, nghẹn ngào.
— Nhưng khốn nạn ở chỗ… cái nhà thì sạch, mà cái đầu anh thì dơ bẩn. Trong đầu anh lúc đéo nào cũng văng vẳng tiếng rên của em. Mùi của em nó ăn vào tủy anh rồi! Ngày mai anh đón bả về, ôm bả trên cái giường đó, anh sống thế nào đây?!
Tôi khóc nấc lên, buông thõng hai tay. Chiếc vali tuột khỏi tay, đổ kềnh xuống nền nhà.
— Thế anh muốn em phải làm sao?!
Tôi gục đầu vào khung cửa, đau đớn tột cùng.
— Anh muốn em chết đi để giải thoát cho anh à? Chúng ta không còn đường lùi nữa rồi Đại ơi! Ngày mai là án tử hình rồi!
Đại bước tới sát bên tôi. Hơi ấm từ cơ thể khổng lồ, ướt sũng của gã tỏa ra, mang theo thứ mùi hương chết tiệt mà tôi đã nghiện đến tận xương tủy.
Gã vươn tay, nhưng không chạm vào tôi. Bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi từ từ hạ xuống, nắm chặt thành nắm đấm.
Gã nhìn ra ngoài trời mưa trắng xóa, rồi nhìn lại chiếc vali dưới đất. Ánh mắt gã lóe lên một tia cam chịu đê hèn, sự thỏa hiệp cuối cùng của một con thú đã bị bẻ gãy nanh vuốt.
— Mưa to thế này. Em xách vali đi đâu?
Đại nói, giọng gã trầm xuống, bình thản một cách đáng sợ. Gã đưa điếu thuốc lên rít nốt hơi cuối, rồi ném tàn thuốc ra ngoài màn mưa.
— Vào phòng đi.
Tôi ngước đôi mắt nhòa lệ nhìn gã.
— Vào phòng làm gì? — Tôi thều thào.
Đại dựa lưng vào tường, hai tay đút vào túi quần ướt sũng. Gã nhếch mép cười, một nụ cười lưu manh, gai góc nhưng lại chứa đầy sự bi ai của kẻ mang án tử.
— Ngủ nốt đêm nay. Cho anh ôm em ngủ nốt đêm nay thôi. — Gã nhả từng chữ, sắc lạnh nhưng run rẩy.
— Sáng mai sáu giờ, anh đi đón vợ anh. Còn em… đi đâu thì đi, muốn cút đi phương trời nào thì cút. Sống chết mặc kệ nhau. Được không?
Lời đề nghị của gã như một lưỡi dao rạch một đường cuối cùng lên trái tim tôi.
Ngủ nốt đêm nay rồi cút.
Sự tàn nhẫn và dịu dàng hòa quyện vào nhau, độc hại đến mức không có thuốc chữa. Chúng tôi đều biết, đêm nay là đêm cuối cùng được sống đúng với phần con người dơ bẩn, chân thật của mình. Ngày mai, mặt trời mọc, chúng tôi sẽ phải khoác lên mình chiếc mặt nạ đạo đức giả cho đến hết cuộc đời.
Lý trí gào thét bảo tôi phải cầm vali lên và chạy ngay lập tức. Nếu tôi nhượng bộ đêm nay, sự ám ảnh sẽ theo tôi xuống tận mồ.
Nhưng nhìn cái bộ dạng ướt sũng, lạnh cóng và ánh mắt van xin tuyệt vọng của người đàn ông đó, bức tường sắt đá trong tôi vỡ vụn thành cát bụi.
— Khốn nạn… — Tôi chửi thề một tiếng nhỏ trong cuống họng.
Tôi vung chân, đá văng chiếc vali vào góc tường.
Tôi lao tới, túm lấy cổ áo ướt nhẹp của Đại, dùng hết sức bình sinh kéo gã nhào vào trong phòng, rồi dùng gót chân đá sập cánh cửa lại.
Bóng tối trong phòng lập tức nuốt chửng lấy cả hai đứa.
Không cần một lời nào thêm nữa. Đại vòng hai cánh tay, lạnh toát ôm siết lấy cơ thể tôi. Gã nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất, áp môi gã xuống môi tôi một cách điên loạn, đói khát.
Tôi đáp trả lại nụ hôn của gã bằng tất cả sự thù hận, đau đớn và tình yêu bệnh hoạn của mình. Nước mưa từ người gã thấm ướt sũng chiếc áo của tôi.
Lưỡi gã bú mút khoang miệng tôi, mang theo vị đắng chát của thuốc lá và vị mặn của nước mắt.
Tôi quỳ giữa hai chân gã, tay thô bạo kéo khóa quần xuống, lôi con cặc đang căng cứng, gân guốc, đầu khấc đỏ au ra ngoài.
Không chần chừ, tôi há miệng ngậm phập lấy đầu khấc, mút mạnh như muốn nuốt chửng.
— Ối… Thuần!
Đại rên khàn, một tay túm chặt tóc tôi kéo mạnh xuống.
Tôi nuốt sâu một mạch, để con cặc nóng hổi lút cán vào họng, nước miếng trào ra lênh láng. Tôi nhấp nhô đầu nhanh và mạnh, mút chụt chụt ướt át, lưỡi quấn chặt liếm dọc thân cặc.
— Mút mạnh nữa đi! Nuốt hết cặc anh vào!
Đại gầm gừ, hông dập mạnh lên, đâm thẳng vào họng tôi.
Tôi bị sặc, nước mắt trào ra nhưng vẫn cố nuốt sâu hơn, hai tay bóp mạnh hai hòn dái gã. Tôi liếm dọc từ gốc lên đầu khấc, mút ngấu nghiến, nước miếng kéo dài dính nhớp nháp.
— Khốn nạn… Miệng em bú sướng vãi lồn… — Đại siết tóc tôi đau điếng, ép đầu tôi dập lên dập xuống nhanh hơn.
Tôi tăng tốc, bú mạnh như muốn hút khô tinh khí của gã, lưỡi liên tục quấn quanh đầu khấc, tay vuốt ve và bóp gốc cặc thật lực. Khi con cặc gã giật giật dữ dội trong miệng, tôi chậm lại, chỉ liếm nhẹ nhàng quanh quy đầu, chọc lưỡi vào lỗ đái, giữ gã ở ranh giới mà không cho bắn.
— Không… em dừng lại làm gì? Muốn anh điên à? — Đại thở hổn hển, giọng đầy tức tối và thèm khát.
Tôi ngẩng lên, môi bóng nhẫy nước miếng và nước nhờn, mắt đỏ hoe nhìn gã:
— Chưa được bắn đâu… Đêm nay em muốn anh nhịn… để sau này còn nhớ.
Đại kéo mạnh tôi lên, mắt tối sầm dục vọng.
Đại kéo mạnh tôi lên khỏi sàn, mắt gã đỏ ngầu dục vọng. Gã xô tôi ngã ngửa ra giường, hai tay bạo lực tóm lấy hông tôi kéo sát về phía mép giường.
Không một lời báo trước, Đại quỳ xuống giữa hai chân tôi, há miệng ngậm phập lấy con cặc tôi đang cứng ngắc, mút mạnh một mạch sâu đến họng.
— Áa… Đại! — Tôi rên lên giật bắn, tay túm chặt tóc gã.
Đại bú ngấu nghiến, miệng nóng bỏng siết chặt lấy thân cặc, lưỡi quấn mạnh liếm dọc từ gốc lên đầu khấc. Gã mút chụt chụt ướt át, đầu nhấp nhô nhanh và mạnh, nuốt sâu đến mức mũi gã chạm vào lông mu tôi.
— Miệng anh… sướng vãi! — Tôi cong người, hông dập mạnh vào miệng gã.
Đại gầm gừ trong cổ họng, một tay bóp chặt hai hòn dái tôi, tay kia nắm gốc cặc bóp mạnh trong khi miệng mút như muốn hút khô tôi. Gã liếm dọc thân cặc, ngoạm lấy hai hòn dái mút mạnh, rồi lại ngậm sâu con cặc đến tận gốc, họng co thắt siết lấy đầu khấc.
— Nuốt hết vào! Đụ má… anh bú giỏi vãi lồn…chị Trâm chắc phải hạnh phúc lắm khi được anh bú lồn như thế này.
Tôi rên la, tay ấn mạnh đầu gã xuống, đâm hông liên tục vào miệng gã.
Đại tăng tốc, bú mạnh bạo hơn, nước miếng trào ra lênh láng dọc theo cặc tôi. Gã cắn nhẹ vào quy đầu, lưỡi chọc vào lỗ đái, mút ngấu nghiến không ngừng. Khi con cặc tôi giật giật sắp bắn, Đại chậm lại, chỉ liếm nhẹ quanh đầu khấc, tay siết chặt gốc để kìm tôi.
— Chưa được bắn… — Đại ngẩng lên, môi bóng nhẫy nước miếng, giọng khàn đặc đầy thèm khát.
— Anh muốn em nhịn đến khi anh đụ nát lồn em.
Tôi thở hổn hển, kéo gã lên, hai cơ thể nóng bỏng quấn chặt vào nhau.
— Đụ em đi Đại… Đụ mạnh vào!
Đại gầm lên như con thú, kéo mạnh tôi lên và xô ngã xuống giường. Gã đè lên người tôi nặng trịch, hai tay bạo lực banh rộng hai chân tôi ra hết cỡ, đầu gối gã đạp mạnh vào đùi tôi giữ chặt.
Đại nhổ một bãi nước miếng to vào lòng bàn tay, xoa nhanh lên con cặc gã rồi dí đầu khấc to lớn vào lỗ hậu tôi, đâm một cú mạnh bạo lút cán.
— ÁÁÁ! ĐAU! — Tôi hét lên, hai tay bấu rách lưng gã, móng tay cào toạc da thịt.
— Chịu đi con đĩ! — Đại gầm gừ, mắt đỏ ngầu, hông dập như máy khoan, từng cú thúc sâu và mạnh đến mức giường kêu răng rắc.
— Lồn em chặt vãi, siết chặt cặc anh!
Gã đụ điên cuồng, rút ra gần hết rồi đâm phập lại toàn bộ, tiếng da thịt va đập bạch bạch vang vọng át cả tiếng mưa. Mỗi lần dập, đầu khấc gã va mạnh vào điểm nhạy cảm khiến tôi run bần bật, đau lẫn sướng đến mức nước mắt trào ra.
— Đụ mạnh nữa! Nát lồn em đi Đại!
Tôi rên la man rợ, hai chân quặp chặt eo gã, hông ngẩng lên đón từng cú thúc.
Đại cúi xuống cắn mạnh vào cổ tôi, ngoạm một vết tím bầm, rồi chuyển sang cắn ngực, mút mạnh hai núm vú đến mức đau điếng. Một tay gã bóp nghẹt cổ tôi, tay kia tóm tóc kéo mạnh ra sau, ép tôi cong người lên chịu đựng những cú dập như sấm sét.
— Em là của anh! Đéo ai được đụ em ngoài anh!
Đại gầm lên, tốc độ càng lúc càng điên loạn, mồ hôi từ người gã nhỏ giọt xuống ngực tôi. Gã xoay hông, cặc quẹt mạnh vào thành ruột tôi, đâm nghiêng đâm thẳng không ngừng.
Tôi cắn môi, tay bấu vai gã, cào xé lưng gã rách toạc. Cơn đau nóng rát từ hậu môn lan ra toàn thân, nhưng dục vọng khiến tôi thèm khát hơn.
— Đụ em mạnh hơn! Xé nát em đi! — Tôi gào lên, cơ thể run lẩy bẩy, con cặc tôi cứng ngắc kẹp giữa hai bụng, nước nhờn chảy dài.
Đại siết chặt hông tôi, dập như muốn xuyên thủng, thở hổn hển khàn đặc:
— Chưa bắn đâu… Anh sẽ đụ em đến khi em khóc xin tha mới thôi.
Gã tiếp tục giã mạnh, thay đổi tư thế, lật tôi úp mặt xuống giường, kéo hông tôi cao lên và đâm từ phía sau với lực càng man rợ hơn. Tiếng rên rỉ, tiếng chửi thề và tiếng da thịt va chạm hòa quyện trong căn phòng nóng bỏng.
Cả hai vẫn kìm nén, chưa ai bắn, chỉ toàn dục vọng thô bạo và đau đớn ngập tràn.
Từng cú đụ, sâu như muốn nghiền nát lục phủ ngũ tạng của tôi.
— Đâm mạnh nữa đi Đại… Đâm nát em đi! — Tôi rên la, nước mắt tèm lem, hai chân quặp chặt lấy eo gã.
— Đêm nay anh là của em… Ngày mai anh là của chị ấy rồi… Đụ má nó… Đâm em đi!
— Anh đéo muốn là của ai hết! Anh chỉ muốn chết trên người em thôi Thuần ơi!
Đại gào lên, nước mắt rơi lã chã xuống ngực tôi. Gã cúi xuống, ngoạm chặt lấy bờ vai tôi, cắn một vết sâu đến mức rỉ máu.
Chúng tôi làm tình như hai con thú hoang đang giành giật sự sống. Không gian ngập ngụa mùi tinh dịch, mùi mồ hôi và tiếng rên rỉ xé ruột xé gan. Những tiếng va đập xác thịt hòa vào tiếng mưa rào rả rích ngoài cửa sổ.
Không có tình yêu lãng mạn. Không có tương lai. Chỉ có một thứ dục vọng đê hèn, tối tăm nhưng lại là sợi dây duy nhất níu giữ hai linh hồn.
Đại gầm lên như con thú điên, lật tôi ngửa ra, hai tay bạo lực ghì chặt hai chân tôi lên tận vai, gập người tôi làm đôi. Gã đụ như muốn xé toạc ruột tôi, từng cú nắc mạnh bạo, sâu đến tận tử cung giả, da thịt va đập bạch bạch vang vọng như đánh nhau.
— Đụ nát lồn em luôn! Siết chặt cặc anh đi con đĩ! — Đại gầm gừ, mồ hôi nhỏ giọt, mắt đỏ ngầu, răng nghiến ken két.
— Đụ mạnh nữa! Xé nát em đi Đại! Bắn khí đầy vào trong em! — Tôi gào lên man rợ, móng tay cào rách toạc lưng gã, máu tươi rỉ ra.
Đại siết cổ tôi mạnh đến mức tôi hoa mắt, hông dập như máy khoan điên loạn, con cặc to lớn giật giật dữ dội bên trong ruột tôi. Gã cúi xuống cắn mạnh vào vai tôi, ngoạm một vết sâu rỉ máu, rồi gầm lên một tiếng dài man rợ:
— Anh bắn đây! Nhận tinh trùng anh đi Thuần! —
Đại thúc sâu một cú cuối cùng, cặc giật mạnh, phun từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt, bắn xối xả sâu tận trong ruột tôi. Gã không ngừng dập hông, bơm từng đợt dài, tinh đầy đến mức trào ngược ra ngoài theo từng cú giã.
Tôi cong người giật bắn, hậu môn co thắt siết chặt lấy cặc gã, con cặc tôi cứng ngắc bắn tinh trắng đục lên ngực, bụng, thậm chí cả mặt Đại. Từng tia tinh nóng bỏng phun mạnh, dính đầy người gã.
— ÁÁÁ! Đầy rồi… nóng vãi lồn…
Tôi rên rỉ run rẩy, nước mắt nước dãi chảy dài, cơ thể giật từng cơn vì khoái cảm đau đớn tột độ.
Đại vẫn dập thêm vài cú mạnh nữa như muốn nhét hết tinh dịch vào trong tôi, rồi đổ sập xuống, trọng lượng khổng lồ đè bẹp tôi. Cặc gã vẫn ngập sâu bên trong, co giật từng chút, nhả nốt những giọt tinh cuối cùng.
Cả hai thở hổn hển, mồ hôi và tinh dịch lẫn lộn, mùi tình dục nồng nặc bao trùm căn phòng.
Cơn bão qua đi.
Đại đổ ụp xuống người tôi. Trọng lượng khổng lồ của gã ép tôi tắc thở, nhưng tôi không đẩy gã ra. Gã vùi mặt vào cổ tôi, thở hổn hển.
Năm giờ sáng.
Tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn những giọt nước lách tách rơi từ mái hiên. Đồng hồ điểm những tiếng "tích tắc" vô tình, đếm ngược những phút cuối cùng.
Đại từ từ rút dương vật ra khỏi cơ thể tôi. Gã nằm ngửa ra nệm, vơ lấy bao thuốc lá dính nước để trên đầu giường, rút một điếu, bật lửa "tạch" một tiếng.
Ánh lửa soi rõ khuôn mặt góc cạnh, mệt mỏi và rệu rã của gã.
Gã rít một hơi sâu, phả khói lên trần nhà.
Tôi nằm nghiêng, kéo chiếc chăn đắp ngang ngực, nhìn gã. Nhìn từng đường nét, từng vết sẹo trên cơ thể gã, cố gắng in sâu chúng vào trong não.
— Sáng mai… — Tôi cất tiếng, giọng khàn đặc,.
— Ừ. Sáng mai. — Đại lặp lại, đôi mắt trống rỗng.
— Sáng mai anh là chồng người ta. Em là em vợ anh.
Gã đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi nữa. Rồi gã quay mặt sang nhìn tôi. Trong ánh sáng mờ ảo của mặt trời đang dần hé, tôi thấy trên khóe môi của gã nở một nụ cười.
Một nụ cười nhếch mép.
Không phải nụ cười khinh bỉ, cũng không phải nụ cười đắc thắng. Đó là nụ cười chế giễu chính cái số phận chó đẻ của hai chúng tôi. Chế giễu cái luân lý đạo đức mà ngày mai chúng tôi phải khoác lên người để che đậy một đống thối rữa bên trong.
— Em dọn đi xa một chút. — Đại thì thầm, ngón tay cái vuốt nhẹ lên gò má tôi, một cử chỉ dịu dàng đến xé lòng.
— Đừng để anh tìm thấy em. Vì nếu anh thấy em, anh sẽ lại đè em ra mất.
— Em biết rồi. — Tôi nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ trào ra.
— Cút đi. Đi đón vợ anh đi.
Đại dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Gã ngồi dậy, nhặt đống quần áo ướt nhẹp dưới sàn mặc vào. Gã không quay lại nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Cánh cửa mở ra, rồi đóng lại. Tiếng bước chân nặng nề xa dần. Tiếng động cơ xe nổ giòn giã dưới sân, rồi lao vút đi, chìm vào âm thanh ồn ào của đường phố Sài Gòn đang thức giấc.
Tôi nằm cuộn tròn trên chiếc giường nồng nặc mùi tinh dịch và khói thuốc. Bên ngoài, bầu trời hửng sáng.
Chị Trâm về rồi.
Một vở kịch gia đình hạnh phúc sắp bắt đầu. Còn tôi và Đại, chúng tôi mãi mãi chỉ là những con thiêu thân, đã tự thiêu rụi đôi cánh của mình trong ngọn lửa dục vọng, để lại một đống tro tàn nguội lạnh mang tên "quen hơi".