Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 29
Prev
Next

Chương 29: Đổ vỡ

Căn phòng trọ mười lăm mét vuông nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo khu Phú Nhuận. Không có tiếng máy mài um xùm. Chỉ có cái mùi ẩm mốc và tiếng mưa Sài Gòn đập lộp bộp ngoài mái hiên.

Đã bốn ngày kể từ khi tôi kéo chiếc vali rời khỏi cái xưởng sửa xe ở quận Tám.

Bốn ngày trốn chạy.

Bốn ngày tôi tự nhốt mình trong bốn bức tường xa lạ này, cố gắng ép bản thân phải quên đi cái hơi ấm dơ bẩn, thô bạo của người đàn ông đó. Nhưng tôi nhầm. Sự xa cách không thể cắt đứt được cơn nghiện đã ngấm vào trong máu. Mỗi đêm nhắm mắt lại, tôi vẫn ngửi thấy mùi xà phòng trộn lẫn với mùi thuốc lá. Lỗ hậu tôi vẫn co thắt lại, khao khát một sự lấp đầy đê tiện đến tận cùng.

Tôi đang tự hủy hoại chính mình trong câm lặng, đếm ngược từng ngày chờ đến lúc chị Trâm đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất.

Rè… rè…

Tiếng động cơ xe phân khối lớn rít lên chói tai, xé toạc màn mưa nặng hạt bên dưới sân trọ. Âm thanh quen thuộc đến mức trái tim tôi lập tức giật nảy lên, va đập loạn xạ vào lồng ngực.

Chưa đầy nửa phút sau, những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, bước thình thịch lên chiếc cầu thang sắt. Mỗi bước chân mang theo một sát khí ngùn ngụt.

RẦM!

Cánh cửa mỏng manh rung lên bần bật.

RẦM!

Cú đạp thứ hai mang theo sức mạnh kinh hồn khiến cái chốt khóa bung hẳn ra, văng lạch cạch xuống nền. Cánh cửa mở toang, đập mạnh vào vách tường.

Đại đứng sừng sững ở khung cửa.

Hơi thở anh nghẹn lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt dưới lớp áo thun đen đã ướt sũng nước mưa, dán chặt vào những múi cơ săn chắc.

Nước từ mái tóc nhỏ tong tong xuống khuôn mặt đen nhẻm, hốc hác đi trông thấy chỉ sau bốn ngày.

Đôi mắt anh vằn lên những tia máu đỏ, hoang dại, điên loạn như một con thú đói vừa tìm thấy con mồi đã xổng chuồng.

Gió lạnh từ ngoài hành lang lùa vào, mang theo cái mùi hương gai góc của anh xộc thẳng vào mũi tôi.

Tôi đứng chôn chân ở góc phòng, hai tay vô thức nắm chặt lấy vạt áo.

Đại bước vào, gót giày dính đầy bùn đất dẫm lên nền gạch sạch sẽ.

Anh đưa ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng trống huơ trống hoác, rồi ghim chặt ánh nhìn sắc lẹm vào tôi.

— Gom đồ.

Anh lên tiếng, giọng khàn đặc, vỡ vụn nhưng mang tính ra lệnh tuyệt đối.

— Theo anh về. Ngay lập tức.

Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu, đè nén sự run rẩy đang lan ra khắp tứ chi, ngẩng mặt lên đối diện với anh.

— Trò đùa này không vui đâu, Đại.

Tôi đáp, giọng lạnh băng, ép mình không được phép mềm lòng.

— Em đã nói rõ ràng vào sáng hôm đó rồi. Em trả lại nhà cho anh. Trả lại anh cho chị Trâm. Anh đến đây làm cái gì?

Đại sải bước tiến tới, khoảng cách giữa chúng tôi lập tức bị thu hẹp. Anh vung tay, túm chặt lấy cổ áo của tôi, nhấc bổng cơ thể của tôi lên, ép sát lưng tôi vào bức tường lạnh ngắt.

— Trả cái đéo gì?! Anh cho phép em trả chưa?!

Anh gầm lên, hơi thở nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi.

— Bốn ngày qua em nghĩ anh sống thế nào hả Thuần? Về cái nhà đó, mở mắt ra không thấy em, nhắm mắt lại toàn thấy mùi của em… Anh sắp phát điên rồi em có biết không?!

— Bỏ ra!

Tôi nhăn mặt, dùng hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực ướt sũng của anh, nhưng anh đứng trơ như một tảng đá.

— Anh điên thì đó là chuyện của anh! Ngày mốt chị Trâm về rồi! Anh định làm cái trò gì? Định bắt em về đó để làm gì? Để đứng nhìn vợ chồng anh đoàn tụ, hay đợi đến đêm rúc vào góc kẹt làm đĩ cho anh?!

Câu nói chứa đầy sự nhục nhã, châm chọc của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào tự trọng của Đại.

Cơ hàm Đại bành ra, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn trên thái dương. Đôi mắt anh ánh lên một sự phẫn nộ tột cùng, nhưng xen lẫn trong đó là một nỗi bất lực sâu thẳm.

— Anh bảo em câm đi!

Anh rít qua kẽ răng, bàn tay đang nắm cổ áo tôi siết chặt lại đến mức tôi bắt đầu thấy ngạt thở.

— Anh không quan tâm Trâm về hay không! Anh chỉ cần em ở đó! Anh chỉ cần mỗi đêm được ôm em, được ngửi mùi của em!

— Nhưng em không quan tâm!

Tôi hét lên, nước mắt tức tưởi trào ra nơi khóe mi.

— Em không thể làm một con súc vật chà đạp lên cuộc đời của chị gái mình được nữa! Anh có hiểu không Đại?! Em tởm cái thứ tình cảm dơ bẩn này! Em tởm chính bản thân em! Và em tởm anh!

Chữ "tởm" thốt ra từ miệng tôi khiến Đại cứng đờ người. Đồng tử anh co rụt lại. Vòng tay đang siết cổ áo tôi đột ngột run lên bần bật.

Anh nhìn tôi trân trân, hệt như một kẻ vừa bị kết án tử. Sự uất ức, cơn ghen tuông điên cuồng và nỗi sợ hãi mất mát hòa trộn thành một khối thuốc nổ trong lồng ngực anh. Anh muốn đập phá, muốn hủy diệt mọi thứ, nhưng anh không thể ra tay đánh tôi.

Đại buông cổ áo tôi ra. Gã lùi lại nửa bước, nghiến răng trèo trẹo.

Và rồi…

CHOẢNG!

Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên. Đại vung nắm đấm, giáng một đòn sấm sét vào thẳng tấm kính của ô cửa sổ thông gió ngay sát bên cạnh đầu tôi.

Lớp kính vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắc lẹm, văng tung tóe xuống nền nhà.

Máu lập tức trào ra từ những khớp ngón tay của anh, nhuộm đỏ những mảnh kính vỡ găm sâu vào da thịt. Máu nhỏ tong tong xuống sàn gạch, nghe "tạch… tạch…", hòa lẫn với tiếng mưa ngoài kia.

Tôi đứng chết trân, hai tay che lấy mặt theo phản xạ, mở to mắt nhìn nắm đấm đẫm máu của anh.

— Anh điên rồi Đại! Tay anh… — Tôi thảng thốt kêu lên, bản năng xót xa trỗi dậy định bước tới cầm lấy tay anh.

Nhưng Đại rụt tay lại. Gã mặc kệ máu đang tuôn ra xối xả, mặc kệ cơn đau rách thịt, gã chống hai tay dính máu lên bệ cửa sổ, gục đầu xuống. Tấm lưng rung lên bần bật.

— Lý do… — Anh lầm bầm, giọng nói vỡ nát, thê lương đến nghẹn ngào.

— Mày đòi tao một lý do hợp lý để giữ mày lại… Đụ má, tao tìm đéo ra một lý do nào hết Thuần ạ!

Gã ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm nước mưa và nước mắt nhìn tôi. Lần đầu tiên, tôi thấy con dã thú khát máu này suy sụp hoàn toàn.

— Anh không có tư cách làm chồng em. Anh cũng đéo có tư cách bắt em làm kẻ thứ ba trong cái bóng tối dơ bẩn đó. — Đại nói.

— Anh biết anh là một thằng khốn nạn. Anh biết anh đang hủy hoại em. Nhưng Thuần ơi… mất em rồi, anh sống tiếp thế đéo nào đây?!

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Sự kiêu ngạo, bức tường sắt đá mà tôi cất công dựng lên trong bốn ngày qua sụp đổ tan tành trước sự yếu đuối hèn mọn của người đàn ông này.

— Vậy anh muốn em phải làm sao? — Tôi hỏi, nước mắt giàn giụa, bước tới một bước.

— Anh bảo anh không sống nổi nếu thiếu em. Thế anh có ly hôn được không? Anh có dám gọi điện sang Đài Loan, nói thẳng với chị Trâm rằng anh đã ngủ với em trai ruột của chị ấy, và anh muốn bỏ chị ấy để theo em không?!

Đại lặng thinh. Gã cúi gầm mặt, những giọt máu hòa cùng nước mắt nhỏ xuống bệ cửa sổ. Gã đéo dám.

— Anh thấy chưa? — Tôi bật cười, một nụ cười cay đắng đến tận cùng.

— Anh không làm được. Anh bị ràng buộc bởi sự nghèo hèn, bởi món nợ ân tình với chị ấy. Anh tham lam, Đại ạ. Anh muốn có một người vợ hiền lo toan gia đình ngoài ánh sáng, và anh cũng muốn có một thằng em vợ đĩ điếm thỏa mãn thú tính của anh trong bóng tối. Nhưng cuộc đời đéo bao giờ dễ dàng như thế đâu!

— Anh không coi em là đĩ! — Đại ngẩng phắt lên, gào thét.

— Anh yêu em! Đụ má nó, anh yêu em thật lòng Thuần ơi! Tại sao em không tin anh?!

— Tình yêu của anh rẻ tiền quá, Đại.

Tôi lắc đầu, gạt nước mắt, giọng nói lạnh lẽo và tàn nhẫn để tự cứa vào tim mình.

— Tình yêu của anh được xây trên sự lừa dối. Em không cần thứ tình yêu đó. Và em cũng không cho phép mình nhận nó.

— Vậy mình trốn đi!

Đại bước tới, bằng đôi bàn tay đầy máu, anh nắm chặt lấy hai bả vai tôi. Máu của anh dính lem luốc lên chiếc áo của tôi.

— Mình bỏ xứ này đi! Đi lên Tây Nguyên, đi ra Bắc, đi đâu cũng được! Anh có tay có chân, anh sẽ sửa xe, anh sẽ làm bốc vác nuôi em! Mình trốn khỏi đây đi Thuần!

Tôi nhìn vào ánh mắt điên loạn, ngây thơ đến thảm hại của anh. Một ý nghĩ trốn chạy lóe lên trong đầu tôi, hấp dẫn đến mức khiến tôi suýt gật đầu.

Nhưng rồi, hình ảnh khuôn mặt hốc hác, nụ cười rạng rỡ của chị Trâm qua màn hình điện thoại dội thẳng vào não tôi.

— Rồi để lại sau lưng một đống đổ nát cho chị ấy tự dọn dẹp à? — Tôi gỡ từng ngón tay dính máu của Đại ra khỏi vai mình.

— Để chị ấy về nước, đối mặt với sự phản bội kinh tởm nhất trần đời, mất cả chồng lẫn em trai? Anh sống thanh thản được không, Đại? Hay mỗi đêm ngủ, anh và em sẽ lại bị lương tâm cắn xé đến phát điên?

Đại sững người.

Hai cánh tay đẫm máu của anh buông thõng xuống giữa không trung. Sự thật trần trụi, đạo lý luân thường như một tảng đá ngàn cân đè bẹp mọi ảo tưởng điên rồ của anh.

Anh không tìm ra được bất kỳ một lý do hợp lý nào để giữ tôi lại. Anh không có danh phận. Anh không có tự do. Sự tồn tại của mối quan hệ này vốn dĩ đã là một bản án tử cho cả ba người.

— Em xin anh…

Tôi lùi lại, đứng dựa lưng vào chiếc tủ quần áo. Cả cơ thể tôi mệt nhoài, rỗng tuếch.

— Coi như em lạy anh, Đại. Hãy về đi. Hãy lau dọn cái xưởng đó thật sạch sẽ. Ngày mốt ra sân bay đón chị ấy, mua một bó hoa, và làm một người chồng tử tế. Đó là cách duy nhất để anh chuộc lại những tội lỗi dơ bẩn của mình.

Đại đứng chôn chân giữa căn phòng đầy những mảnh kính vỡ. Anh nhìn bàn tay đang rỉ máu của mình, rồi nhìn những vết máu anh vừa bôi lem luốc lên áo tôi.

— Nếu tao đi…

Anh thều thào, đổi lại cách xưng hô "tao – mày" quen thuộc, như một nỗ lực cuối cùng để tạo khoảng cách, để che giấu sự sụp đổ.

— Mày… em có quên anh không Thuần?

— Quên hay không, đó là chuyện của em. — Tôi quay mặt đi hướng khác, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ vỡ kính.

— Từ nay về sau, sống chết mặc kệ nhau.

Đại đứng thêm vài giây nữa. Tiếng mưa rơi rả rích át đi tiếng thở dài nặng nhọc, não nề của gã đàn ông thất bại.

Rồi anh quay lưng. Bước những bước chân nặng trĩu, lết ra khỏi cánh cửa phòng trọ. Không quay đầu lại. Không thêm một lời từ biệt.

Tôi nghe tiếng động cơ xe phân khối lớn nổ vang dưới sân, rồi gầm rú xé toạc màn đêm lao đi dưới mưa.

Khi âm thanh của anh hoàn toàn khuất lấp, tôi mới trượt dài người xuống nền gạch, ôm lấy hai đầu gối. Tôi nhìn những giọt máu của anh còn đọng lại trên sàn nhà, dính trên vạt áo mình. Mùi máu tanh hòa với mùi mưa Sài Gòn lạnh buốt.

Tôi đã thắng trong một cuộc tranh cãi lý trí. Tôi đã bảo vệ được chị gái mình. Tôi đã cắt đứt được khối u ác tính.

Nhưng tôi đã tự tay bóp nát trái tim mình. Tôi khóc rống lên trong căn phòng trống trải, nước mắt rơi lã chã xuống những mảnh kính vỡ. Anh đi rồi, mang theo cái "hơi" quen thuộc dơ bẩn đó, để lại tôi một mình đối mặt với cái kết cục tàn nhẫn nhất của sự trưởng thành.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 29"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz