Chương 3: Bữa cơm hộp mốc meo
Ba ngày trôi qua kể từ khi bà Trâm bay sang bên kia nửa vòng trái đất, cái nhà này chính thức biến thành một bãi rác sinh hoạt.
Sáu giờ chiều, tôi lết cái xác mệt rã rời từ công ty về. Vừa mở cửa bước vào phòng khách, một mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Không phải mùi mỡ bò, cũng không phải mùi mồ hôi chua nồng quen thuộc của gã Đại. Nó giống mùi của một cái xác chuột chết trương phình được giấu đâu đó dưới gầm sofa.
Tôi bịt mũi, vứt cặp táp lên ghế, đảo mắt tìm kiếm. Và rồi, tôi thấy nó.
Ngay trên bàn ăn ở góc bếp, cái hộp cơm từ ba ngày trước mà gã Đại ăn dở vẫn nằm chễm chệ ở đó. Tôi bước tới gần, nhìn xuyên qua nắp nhựa trong suốt. Miếng sườn cốt lết giờ đã mọc lên một lớp lông tơ màu xanh lục nhạt, điểm xuyết vài đốm mốc trắng toát. Xung quanh viền hộp, nước thịt đọng lại đã đóng váng, bốc mùi nồng nặc.
Cơn điên trong tôi bùng lên như xăng gặp lửa.
— NGUYỄN ĐÌNH ĐẠI!
Tôi gào lên, âm thanh vang vọng xé toạc cái không gian ngập ngụa mùi xú uế.
Từ ngoài xưởng, gã lững thững bước vào. Trên người gã mặc một cái quần jeans, ở trần, cổ quấn một cái khăn lông màu cháo lòng, hai tay dính đầy dầu đen ngòm. Gã nhăn trán, nhai nhóp nhép bã kẹo cao su.
— Mày lại lên cơn tâm thần gì nữa đấy? Gào như cha chết!
— Anh mù hay điếc? Hay mất cmn khứu giác rồi? — Tôi chỉ thẳng tay vào hộp cơm trên bàn.
— Cái gì đây?
Đại nheo mắt nhìn theo tay tôi, rồi gãi gãi cằm bằng mu bàn tay, tặc lưỡi.
— Cơm hộp. Thì sao?
— Thì sao à? — Tôi cười gằn, cảm giác máu đang sôi lên sùng sục.
— Ba ngày rồi! Nó mọc lông xanh lông trắng lên rồi kìa! Anh định nuôi bồi cấy nấm mốc trong nhà để làm vắc-xin hay gì?
— Mày nói nhiều thế nhỉ? — Gã nhún vai, bước tới tủ lạnh lôi ra một chai nước suối.
— Tao bận tối mắt tối mũi ngoài xưởng, hơi sức đéo đâu mà nhớ ba cái đồ lặt vặt. Thấy ngứa mắt thì tự xách đem vứt đi. Có cái ném vào thùng rác mà cũng phải gào cái mồm lên.
— Tôi nhắc lại lần nữa. — Tôi gằn từng chữ, tiến lại gần gã, mặt đối mặt.
— Tôi đéo phải là con ở của nhà anh! Giao kèo hôm trước nói sao? Rác của ai người nấy vứt. Đồ ăn của ai người nấy dọn. Anh điếc hay sao?
Đại ngừng uống nước, quệt mép, trừng mắt nhìn tôi. Hơi thở phả ra nồng nặc mùi thuốc lá .
— Mày giỏi thì nói lại xem não ai bị bít kín? Mày ỷ có ăn có học rồi mở miệng ra là chửi tao ngu đúng không?
— Tôi chửi anh bẩn thỉu, dơ dáy, vô trách nhiệm! Chị Trâm vừa đi cái là anh hiện nguyên hình là một con lợn lười biếng!
— Đụ má mày!
Đại vung tay, ném thẳng chai nước suối đang uống dở xuống sàn nhà. Tiếng chai nhựa đập vào gạch men vang lên, nước văng tung tóe làm ướt cả ống quần của tôi.
— Tao là lợn thì mày là cái thứ chó cảnh ẻo lả! — Gã gầm lên, bước tới ép sát tôi vào mép bàn ăn.
— Mày tưởng mày sạch sẽ thơm tho là mày hơn tao chắc? Cái thứ đàn ông con trai động tí là càu nhàu, chi ly từng tí một, đéo khác gì mấy mụ đàn bà đến tháng! Tao nói cho mày biết, nhà này tao trả tiền điện nước, tao nuôi vợ tao, tao đéo phải nghe lệnh mày!
— Anh nuôi chị Trâm? — Tôi nhếch mép cười khinh bỉ.
— Anh mở to mắt ra mà nhìn lại đi. Nếu anh nuôi nổi vợ thì chị ấy đã đéo phải nuốt nước mắt đi làm culi xứ người! Anh chỉ là một thằng bất tài, mượn cớ bụi bặm phong trần để lấp liếm cho sự nghèo hèn dơ dáy của mình thôi!
Câu nói của tôi như một nhát dao đâm trúng tim đen. Mắt Đại vằn lên những tia đỏ rực. Bàn tay dính đầy dầu đen nhánh của gã vung lên, túm chặt lấy cổ áo sơ mi lụa đắt tiền của tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.
— Á à thằng chó! Hôm nay tao phải đánh vỡ cái mỏ hỗn của mày!
— Đánh đi! — Tôi không vùng vẫy, trừng mắt nhìn thẳng vào mặt gã, kiễng chân lên để khỏi ngạt thở.
— Anh đánh tôi một cái, ngày mai tôi lập tức dọn đồ đi và cắt luôn phần tiền thuê nhà. Để xem cái xưởng rách của anh trụ được bao lâu!
Chúng tôi đứng giằng co. Khung cảnh như bị đóng băng. Tôi cảm nhận được hơi nóng hầm tỏa ra từ khuôn ngực trần vạm vỡ của gã. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gã gồng lên cứng ngắc.
Gã thở phì phò, mắt gườm gườm nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của tôi. Có một giây phút, tôi thấy đồng tử gã co rút lại, một tia sáng kỳ lạ lướt qua. Nhưng rồi, gã hất mạnh tay.
Lưng tôi đập mạnh vào cánh cửa tủ lạnh lạnh toát đằng sau.
— Đồ điên! — Tôi ho hắng, vuốt lại cổ áo đã bị vò nhàu nát, in hằn năm ngón tay đen sì mỡ bò.
— Đền cái áo này cho tôi! Hai triệu rưỡi đấy!
— Hai triệu rưỡi cái lồn! — Đại chửi thề, lách qua người tôi.
— Lột ra tao lấy làm giẻ lau xe!
Gã quay lại bàn, bốc cái hộp cơm mốc meo lên. Tôi tưởng gã sẽ ném vào thùng rác, nhưng không. Gã cầm cái hộp, đi xăm xăm về phía phòng ngủ của tôi.
— Anh làm cái đéo gì đấy? — Tôi hoảng hồn, đuổi theo.
Đại dùng chân đá tung cửa phòng tôi ra, vung tay, ném thẳng cái hộp cơm đang bốc mùi lên giữa chiếc giường trắng tinh tươm mà tôi vừa tự tay giặt hôm qua.
"Bộp!"
Nắp hộp bung ra. Miếng sườn mốc xanh mốc đỏ lật úp xuống mặt ga giường. Nước thịt ôi thiu thấm loang lổ ra xung quanh.
— ĐM ANH! ANH BỊ ĐIÊN À?
Tôi gào lên, lao vào muốn ăn tươi nuốt sống gã. Đại né người, giơ một ngón tay lên chỉ thẳng vào mặt tôi, nụ cười nửa miệng lưu manh hiện rõ trên khuôn mặt đen nhẻm.
— Mày thích phân bua đúng không? Đồ ăn của tao, tao thích để đâu tao để. Giường mày trống trải quá, tao châm thêm tí "hương vị" cho mày dễ ngủ. Từ giờ trở đi, mày cứ cằn nhằn một câu, tao vứt một đống rác vào phòng mày. Chơi không?
— Thằng chó đẻ! Tôi giết anh!
Tôi vung nắm đấm lao tới. Đại chỉ cần vươn một tay ra, tóm gọn lấy cổ tay tôi, siết mạnh. Lực tay của dân cơ khí làm tôi đau đến ứa nước mắt, xương cổ tay như muốn rắc ra. Gã kéo giật tôi lại gần, mặt kề mặt.
— Mày yếu như sên mà đòi đánh ai? Cất cái móng vuốt của mày đi. — Giọng gã khàn đục, mang theo sự đe dọa.
— Tự đi mà giặt ga giường. Còn sủa thêm một câu nữa, tao nhét luôn cục sườn mốc đó vào mồm mày.
Gã hất tay tôi ra, quay lưng lững thững đi ra ngoài xưởng, vừa đi vừa huýt sáo một điệu nhạc sến súa .
Tôi đứng trân trân giữa phòng, nhìn bãi chiến trường trên giường, tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Nước mắt trào ra vì tức tưởi và bất lực. Thằng khốn nạn! Thằng súc sinh!
Đêm đó, tôi phải hì hục tháo tung bộ ga giường đem đi ngâm thuốc tẩy, xịt nửa chai xịt phòng Omo rồi lôi cái chăn mỏng ra nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sofa chật ở phòng khách. Bụng đói meo vì chưa ăn tối, lưng thì đau rã rời. Tôi hận gã thấu xương.
Mười hai giờ rưỡi đêm.
Tôi vừa thiu thiu chìm vào giấc ngủ trên sofa thì…
VROOOOOOOOM! VROOOOOOOM! VROOOOOOOOOOM!
Căn nhà rung lên bần bật. Tiếng pô xe máy nổ đanh vách, xé toạc màn đêm tĩnh mặng của con hẻm. Không phải tiếng nổ máy bình thường, mà là tiếng nẹt pô cố ý, kéo ga lên tận đáy rồi nhả ra, tạo ra những âm thanh như sấm nổ.
Tôi giật bắn người, suýt lăn từ trên sofa xuống đất. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung.
VROOOOM! BẰNG! BẰNG! VROOOOOOM!
Tiếng nẹt pô lại tiếp tục vang lên, dồn dập, đinh tai nhức óc. Âm thanh phát ra từ ngay sát vách phòng khách, ngoài khu vực xưởng.
Tôi vò đầu bứt tai, điên tiết hất tung cái chăn ra. Trên người tôi lúc này chỉ mặc đúng một cái quần đùi ngủ mỏng dính và cái áo ba lỗ khoét nách sâu. Tôi đùng đùng sát khí lao ra cửa, đạp tung cánh cửa sắt xếp.
Ngoài sân, Đại đang ngồi chễm chệ trên một chiếc Kawasaki Z1000 màu xanh lá đen khổng lồ. Gã cởi trần, đi chân đất, ngậm một điệu thuốc lá cháy đỏ rực trong đêm. Bàn tay phải của gã liên tục vặn tay ga, mặt vênh váo thưởng thức cái âm thanh hủy diệt màng nhĩ đó.
— TẮT MÁY NGAY! — Tôi gào lên, nhưng giọng tôi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng pô.
Đại nheo mắt nhìn tôi, thấy tôi nhưng làm lơ. Gã cố tình vặn ga thêm một cú chót, dài và chói tai hơn nữa. Khói xe phụt ra từ ống xả trắng xóa mờ mịt.
Tôi không chịu nổi nữa, xăm xăm đi chân trần trên nền đất đầy dầu mỡ, lao tới chỗ gã.
— Đã bảo tắt máy! Nửa đêm nửa hôm anh gọi hồn à?
Tôi nhào tới, định thò tay qua bình xăng để vặn chìa khóa tắt máy.
Nhưng tôi đã tính sai. Sàn nhà xưởng trơn trượt vì một vũng dầu gã làm đổ ban chiều chưa lau sạch. Chân tôi đạp trúng vũng dầu, trượt đi. Trọng tâm mất thăng bằng, cả người tôi chúi nhào về phía trước.
— Á!
Tôi nhắm tịt mắt lại, chờ đợi cú đập mặt vào lốc máy nóng rực.
Nhưng không. Một cánh tay rắn chắc như gọng kìm vươn ra, tóm ngang eo tôi, giật mạnh lên trên.
Tôi ngã phịch xuống… đùi gã.
Chính xác là tôi đang ngồi vắt vẻo trên đùi gã Đại, ngay trên yên chiếc mô tô to đùng. Mặt tôi úp thẳng vào cổ gã.
Khục.
Tiếng gã vặn chìa khóa, động cơ chiếc xe rú lên tiếng cuối cùng rồi tắt lịm. Không gian đột ngột tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Tôi mở trừng mắt.
Tư thế này… quá mức sai trái. Tôi đang mặc quần đùi ngủ mỏng manh, ngồi ép sát lên lớp quần jean của gã. Phần eo trần của tôi đang bị bàn tay to lớn, nhám nháp của gã giữ chặt lấy. Làn da mềm mại của dân văn phòng cọ xát với lớp da ngăm đen, cứng cáp của gã thợ máy.
Khí nóng từ người gã tỏa ra. Mùi mồ hôi đặc trưng, mùi khói thuốc hòa cùng mùi dầu máy phả thẳng vào mặt tôi. Lạ lùng thay, lúc này tôi không thấy buồn nôn như ban chiều, mà chỉ thấy một sự áp bách đến nghẹt thở.
Tôi cứng đờ người, chưa kịp phản ứng thì một giọng nói trầm khàn, mang theo ý cười tà mạn vang lên sát bên tai.
— Chà… Cậu Thuần hôm nay chủ động thế? Nửa đêm thèm khát tao quá nên tự nhào vào lòng tao à?
Lời nói mang theo hơi thuốc lá phả vào vành tai tôi, làm tôi sởn gai ốc.
Máu nóng dồn thẳng lên não. Tôi đỏ mặt tía tai, dùng hai tay đẩy mạnh vào khuôn ngực trần săn chắc của gã để đứng dậy.
— Thèm khát cái mả mẹ anh! Thả tôi ra! Đồ tởm lợm!
Nhưng tay gã trên eo tôi không hề nới lỏng. Thậm chí, ngón tay của gã còn khẽ miết lên phần da thịt ở thắt lưng tôi, ngay sát viền quần đùi.
— Dễ thả thế à? — Đại cúi đầu, ánh mắt vằn tia đỏ nhìn xoáy vào mặt tôi. Gã nhếch mép.
— Tao nhớ hồi chiều mày mạnh mồm lắm cơ mà. Bảo tao là con lợn lười biếng? Bảo tao bám váy đàn bà? Sao bây giờ lại ngoan ngoãn ngồi im trên đùi con lợn thế này?
— Anh cố tình! — Tôi nghiến răng, cố vùng vẫy.
— Anh cố tình nẹt pô để chọc tức tôi!
— Tao test xe cho khách mai lấy. Trả thù cái đéo gì mày? Đừng có ảo tưởng. — Đại nhếch mép.
— Mà có ảo tưởng, thì nhìn lại bộ dạng của mày xem. Đàn ông con trai mặc cái quần đùi mỏng dính như sịp, khoét nách hở hang chạy ra ôm ấp tao. Thằng Long mà thấy cảnh này chắc nó nghĩ nhà tao có chứa cave đấy.
— CÂM MỒM!
Tôi giận đến mất trí, vung tay tát thẳng vào mặt gã.
"Chát!"
Một tiếng vang giòn giã phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Má trái của Đại in hằn năm ngón tay đỏ ửng của tôi.
Cả tôi và gã đều khựng lại. Tay tôi run lên. Tôi vừa tát một gã giang hồ cục súc.
Đại từ từ quay mặt lại. Ánh mắt gã lúc này không còn ý cợt nhả nữa, mà là một vùng tối lạnh lẽo, mang theo dã tính của thú hoang. Bàn tay đang đặt ở eo tôi siết mạnh đến mức tôi đau điếng, buột miệng kêu lên một tiếng nghẹn ngào.
— Anh… buông ra…
Đại không buông. Gã áp sát mặt vào mặt tôi, gần đến mức mũi chúng tôi chạm nhau. Hơi thở nóng rực của gã quấn lấy hơi thở dồn dập của tôi.
— Mày to gan lắm thằng ranh. — Giọng gã rít qua kẽ răng, trầm và nguy hiểm.
— Ở cái hẻm này, chưa có thằng nào dám giơ tay tát tao mà còn lành lặn đi về. Mày tưởng mày là em vợ tao thì tao đéo dám đánh mày à?
— Giết đi! Anh giỏi thì bóp cổ tôi chết đi!
Tôi bướng bỉnh ngửa cổ lên, trừng mắt nhìn gã, dù trong lòng đang sợ.
Đại nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần đang vươn lên thách thức của tôi, yết hầu gã chuyển động lên xuống. Bàn tay đang siết eo tôi từ từ trượt lên, chạy dọc theo lồng ngực của tôi, rồi dừng lại ở cổ. Những ngón tay quấn quanh cần cổ.
Chỉ cần gã bóp mạnh một cái, tôi sẽ gãy cổ.
Tôi nhắm mắt lại chờ đợi cơn đau.
Nhưng… gã không bóp cổ tôi. Ngón tay của gã lại miết nhẹ lên mạch đập đang đập loạn xạ dưới lớp da cổ của tôi.
Một giây. Hai giây.
Không khí cô đặc lại, biến thành một thứ ái muội và điên rồ.
— Đụ má nó! — Đại đột ngột chửi thề một câu thật to, hất mạnh tôi ra khỏi người gã.
Tôi mất đà, ngã phịch xuống đất, bàn tay cọ xát vào nền xi măng xước cả da.
— Cút vào nhà! — Gã gầm lên, quay mặt đi chỗ khác, rút gói thuốc lá dập nát từ trong túi quần jean ra châm lửa. Bàn tay cầm bật lửa của gã hơi run rẩy.
— Đừng để tao thấy mặt mày đêm nay nữa. Nếu không tao đéo biết tao sẽ làm cái trò điên khùng gì với mày đâu.
Tôi lồm cồm bò dậy, không thèm phủi quần áo, vắt chân lên cổ chạy thẳng vào trong nhà, chốt chặt cửa kéo.
Tôi quay lại sofa, cuộn mình trong chiếc chăn, trái tim vẫn đập liên hồi như muốn phá vỡ lồng ngực. Bàn tay vô thức đưa lên sờ vào vùng da eo và cổ, nơi những ngón tay thô ráp của gã vừa chạm vào.
Nóng hổi.
Và kinh khủng hơn, cái mùi hôi hám của khói thuốc, mồ hôi và dầu máy của gã… vậy mà tôi lại thấy nó bắt đầu quen thuộc đến kỳ lạ.
Cái thứ "quen hơi" bệnh hoạn này, chết tiệt thật!