Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 2
Prev
Next

Chương 2: Cái bồn cầu chưa dội

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Hậu quả của việc phải nghe tiếng máy mài, tiếng nắn mâm, tiếng búa gõ "bình bịch" từ ngoài xưởng dội vào đến tận ba giờ sáng.

Tôi lê lết tấm thân tàn tạ ra khỏi giường, mắt nhắm mắt mở, tay vuốt mái tóc bù xù đi về phía nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang. Cửa nhà vệ sinh đóng hờ. Tôi đẩy cửa bước vào, và ngay lập tức, một thứ mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Tôi mở to mắt.

Đập vào mắt tôi, ngay giữa cái bồn cầu trắng toát, là một bãi "chiến trường" vàng ươm, chưa hề được dội nước. Kế bên, trên sàn gạch, vương vãi vài giọt nước đái vàng khè, chưa kể một đống giấy vệ sinh nhàu nhĩ ném trượt ra ngoài thùng rác.

Cơn buồn nôn trào lên tận cổ. Tôi đưa tay bịt mũi, lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt máu.

— NGUYỄN ĐÌNH ĐẠI!

Tôi gào lên, âm thanh chói lói xé toạc bầu không khí buổi sáng.

Không có tiếng trả lời. Tôi giậm chân, lao ra phòng khách, rồi xăm xăm bước ra ngoài xưởng.

Đại đang nằm ngửa dưới gầm một chiếc xe phân khối lớn, mặc mỗi cái quần xà lỏn rách mép, mồ hôi nhễ nhại, hai tay đầy dầu đen nhẻm đang hí húi siết ốc. Tiếng nhạc xập xình phát ra từ cái loa làm át hết cả tiếng gào của tôi.

Tôi bước tới, vung chân đá cái "bốp" vào cái khay đựng ốc vít, làm đồ nghề văng tung tóe.

— Thằng lồn nào đá đồ của tao?! — Đại giật mình, chửi thề, trườn nửa người ra khỏi gầm xe. Thấy mặt tôi hầm hầm sát khí, gã nhíu mày.

— Mày điên à ranh con? Sáng sớm chưa uống thuốc à?

— Thuốc cái mả cha anh! Anh đứng lên đi vào nhà vệ sinh cho tôi! Ngay lập tức!

— Đi vào đấy làm đéo gì? Tao mới đi lúc nãy rồi. — Gã nằm ườn ra, quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt bẩn đen sì trên trán.

— Đi rồi thì dội nước đi! Anh là người tối cổ hả? Đái ỉa xong đéo biết dội nước à? — Tôi gân cổ lên cãi, cảm giác như hai lỗ tai đang bốc khói.

Đại khựng lại một giây, mặt hơi nghệch ra, rồi tặc lưỡi.

— À… lúc nãy đang rặn dở thì thằng Long gọi giục ra lấy phụ tùng. Tao chạy ra luôn, chắc quên dội. Làm đéo gì mà căng? Mày vào nhấn cái nút là xong.

— Tôi nhấn cái nút? — Tôi cười gằn, chỉ tay thẳng vào mặt gã.

— Anh ỉa xong để tôi dội? Anh tưởng anh là vua chúa chắc? Anh vào dội ngay, và lau sạch cái sàn nhà cho tôi! Đái đéo đái thẳng vào bồn mà vẩy tứ tung ra ngoài, anh bị mù hay súng anh bị lệch nòng hả?

Mặt Đại đỏ bừng lên, không biết vì nhục hay vì tức. Gã chống tay ngồi dậy, vứt cái cờ-lê đánh "keng" xuống đất, hùng hổ bước tới.

— Mày nói ai súng lệch nòng? Thằng chó này mỏ mày hơi hỗn rồi đấy! Tao quên thì tao dọn, mày gào lên cho cả xóm nghe à?

— Gào cho cả xóm nghe để người ta biết anh sống dơ bẩn cỡ nào! — Tôi không lùi bước, ngửa cổ thách thức.

— Chị Trâm chịu được anh chứ tôi đéo chịu được!

Đại nghiến răng, cơ hàm bành ra. Gã vung tay lên như muốn vả tôi một cái, nhưng rồi khựng lại, có lẽ nhớ tới lời hứa với chị Trâm hôm qua. Gã thở hắt ra, lách qua người tôi, đi sầm sập vào nhà vệ sinh.

Tôi khoanh tay đi theo, đứng tựa cửa nhìn gã.

Gã đưa tay xả nước, tiếng nước rào rào dội trôi đi bãi chiến trường. Gã quay lại, hất hàm.

— Xong rồi đấy. Hài lòng chưa?

— Chưa. — Tôi chỉ tay xuống sàn. — Lau sạch chỗ kia đi.

— Đụ má, lau cứt! — Đại vung tay chửi thề.

— Tí tao tắm tao dội nước một thể, mày rách việc vừa thôi!

— Không lau thì đừng hòng bước ra khỏi đây. — Tôi đứng chắn ngay cửa, vẻ mặt lạnh tanh.

Đại trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt hằn lên những tia đỏ vì thiếu ngủ. Gã thở phì phò như con bò mộng. Chúng tôi đứng nhìn nhau chòng chọc, bầu không khí đặc quánh mùi xú uế.

Cuối cùng, gã vò đầu bứt tai, đá thúng đụng nia vớ lấy cái vòi xịt, xịt tung tóe nước lên sàn rồi lấy cây chà bồn cầu quẹt qua quẹt lại mấy cái cho có lệ.

— Xê ra! — Gã gắt, đẩy mạnh vai tôi để lách ra ngoài.

Lực đẩy mạnh làm tôi loạng choạng, lưng đập vào khung cửa. Tôi nhăn mặt xoa xoa bả vai, nhìn gã đi thẳng ra ngoài xưởng, lầm bầm chửi thề.

Tôi thở dài, xắn tay áo lên, bắt đầu lấy bàn chải và xà bông ra dọn lại cái nhà vệ sinh từ đầu. Cái tính dơ dáy của gã này, có đập đi xây lại cũng không hết được.

Tắm rửa xong xuôi, tôi mặc quần âu đen, áo sơ mi, xịt hai pump nước hoa Le Labo Santal 33 vào sau gáy và cổ tay, xua tan đi cái mùi hôi hám ám ảnh suốt buổi sáng.

Tôi soi gương, vuốt lại mái tóc, đeo kính vào. Trông tôi lúc nào cũng phải bóng lộn, chỉn chu trước khi bước ra khỏi nhà. Đó là quy tắc.

Tôi đi ngang qua xưởng, định dắt con Vespa ra đi làm. Đại đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế, hút thuốc và nói chuyện với thằng Long, thằng bạn thân kiêm thợ phụ của gã.

Thấy tôi đi ra, thằng Long huýt sáo một cái rõ to.

— Chào cậu Thuần! Chà chà, hôm nay diện gắt thế, đi cua gái hay gì?

Thằng Long nhe răng cười, cái miệng móm mém dính đầy nhọ nồi. Nó vừa nói vừa cởi trần, lộ ra cái bụng phệ và hình xăm rồng rắn lộn xộn trên ngực.

Tôi cau mày, không buồn trả lời, chỉ lầm lì đi tới mở khóa cổ xe.

Đại hít một hơi thuốc sâu, phả khói ra, nheo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.

— Địt mẹ, thơm thế. — Gã lầm bầm, giọng khàn khàn.

— Xịt nguyên chai nước hoa vào người hay gì mà nức nở vậy?

Tôi liếc gã.

— Mùi của sự sạch sẽ và văn minh, loại người mọc rễ trong mỡ bò như anh không hiểu được đâu.

— Văn minh cái đéo gì? — Đại nhếch mép, đứng dậy đi về phía tôi. Gã cầm theo cái giẻ lau tay đen ngòm dầu mỡ.

— Đàn ông con trai xịt nước hoa như đàn bà. Ngửi mùi đau cả đầu.

Gã đứng sát lại, cố tình đưa cái tay bẩn thỉu quệt quệt vào không khí cách áo sơ mi của tôi vài centimet.

— Anh làm cái trò gì đấy? Tránh xa áo tôi ra! — Tôi hoảng hốt lùi lại.

— Áo này hơn một triệu đấy, dính mỡ bò của anh là vứt luôn!

— Áo hơn một triệu à? — Đại cười hô hố, quay sang nháy mắt với thằng Long.

— Ghê chưa Long? Áo hơn một triệu cơ đấy. Bọn tao đây toàn mặc áo hàng thùng mấy chục ngàn. Cậu Thuần sang chảnh quá!

Thằng Long cũng hùa theo cười hì hì.

Tôi nghiến răng, cảm thấy máu dồn lên não.

— Đừng có lấy cái thói nghèo hèn ra để bao biện cho sự bẩn thỉu. — Tôi gằn từng chữ.

— Anh làm ra tiền mà ăn mặc như thằng ăn mày, đó là do anh chọn. Đừng bắt người khác phải dơ bẩn giống anh.

Nụ cười trên môi Đại vụt tắt. Gã ném cái giẻ lau xuống đất, bước tới một bước, áp sát người vào tôi. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá và mùi khét của sắt thép từ người gã xộc thẳng vào mũi tôi.

— Mày nói ai nghèo hèn? — Giọng gã trầm xuống, nguy hiểm.

Tôi nuốt nước bọt, nhưng đôi mắt vẫn không né tránh.

— Tôi nói anh đấy. Sống chung nhà mà anh không tôn trọng tôi thì tôi cũng đéo cần tôn trọng anh. Tránh đường cho tôi đi làm!

Tôi dắt xe tiến tới. Đại cố tình đứng cản đường, bắp đùi rắn chắc của gã tì thẳng vào yếm xe Vespa của tôi.

— Nếu tao không tránh thì sao? — Gã hất hàm.

— Thì tôi tông anh.

— Mày thử xem!

Bầu không khí căng như dây đàn. Thằng Long thấy tình hình không ổn, vội vàng chạy lại can.

— Thôi thôi, đại ca ơi. Sáng sớm đã căng thẳng. Cậu Thuần đi làm đi cho kịp giờ. Đại ca, vào xem lại cái nhông sên cho khách kìa.

Thằng Long kéo tay Đại ra. Gã hất tay nó, trừng mắt nhìn tôi thêm một cái sắc lẹm rồi quay lưng đi vào trong.

— Đồ vắt mũi chưa sạch. — Gã lầm bầm.

Tôi nghiến răng, nổ máy xe, vít ga chạy thẳng ra đường, để lại khói xe và một cái lườm sắc như dao.

Ngồi ở văn phòng, tôi lờ đờ nhìn màn hình máy tính. Những bản thiết kế màu sắc sặc sỡ nhấp nháy trước mắt làm tôi đau đầu. Mai, cô đồng nghiệp ngồi cạnh, kéo ghế sát lại, chọc bút vào eo tôi.

— Ê Thuần, sao nay mặt như cái mền rách vậy? Bị sếp đì à?

Tôi thở dài, tháo kính ra day day mi tâm.

— Không. Bị thằng điên ở nhà hành.

— Thằng điên nào? — Mai chớp mắt tò mò.

— À, ông anh rể "bụi bặm" mà ông hay kể đó hả? Chị Trâm đi rồi, nay hai người bắt đầu "chiến" nhau hả?

— Chiến đéo gì. Sống với ổng tao thà vào rừng sống với khỉ còn hơn. — Tôi hậm hực.

— Mày nghĩ xem, sáng ra ỉa không dội nước, đi tiểu văng tung tóe ra sàn, quần áo vứt lung tung. Mở miệng ra là chửi thề. Sống như mọi!

Mai bật cười khúc khích, lấy tay che miệng.

— Nghe tả cũng phong trần đấy chứ. Đàn ông sửa xe mà, họ cục súc một chút. Nhưng mà ổng có body ngon không? Hôm bữa thấy chở mày tới công ty, nhìn qua qua thấy cơ bắp phết.

Tôi quay sang lườm Mai một cái sắc lẹm.

— Mày có bị mù không? Ngon cái gì? Đen thui, hôi rình, mỡ bò trát từ đầu đến chân. Mày thích tao gói ổng lại ship qua cho mày nhé?

— Thôi xin! Tao thích mấy anh Hàn Quốc trắng trẻo thơm tho cơ. — Mai le lưỡi.

— Tối nay đi chill không? Ở nhà nhìn mặt ổng bực mình, đi làm ly cocktail cho đời lên hương.

Tôi nghĩ đến cái bãi chiến trường ở nhà, nghĩ đến khuôn mặt câng câng đáng ghét của Đại, và nhất là cái mùi khét lẹt nồng nặc đó.

— Đi. — Tôi gật đầu dứt khoát.

— Đi đến khuya hẵng về. Cho ổng ở nhà ôm đống xe phế liệu của ổng đi.

Tôi và Mai ngồi ở một pub nhỏ ẩn mình trong một con hẻm trên đường Pasteur. Không gian tối mờ, nhạc dập dìu, mùi tinh dầu cam sả dịu nhẹ làm tôi thư giãn hơn hẳn. Tôi gọi một ly Negroni, nhấp một ngụm, vị đắng chát của rượu hòa với vị ngọt của cam làm dịu đi cái cổ họng .

Mai ngồi đối diện, nhấm nháp ly Margarita, đang say sưa kể chuyện anh chàng mới quen trên Tinder. Tôi ậm ừ nghe cho có, tâm trí lại trôi dạt về căn nhà lộn xộn ở Bình Thạnh.

Không biết giờ này gã Đại đang làm gì? Chắc lại cởi trần, uống bia ừng ực với thằng Long, vừa sửa xe vừa chửi đổng.

Tôi lấy điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn. Không có tin nào từ chị Trâm. Chắc chị đang mệt lả vì công việc ở nhà máy. Và dĩ nhiên, không có tin nào từ gã Đại. Mà có thì chắc cũng toàn rác rưởi.

Đồng hồ điểm mười một rưỡi đêm. Mai bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

— Thôi về nhé. Trễ rồi. — Mai đứng dậy, xách túi.

— Mày có say không đấy? Lái xe được không?

— Tao uống có hai ly, nhằm nhò gì. — Tôi cười, vẫy tay gọi phục vụ tính tiền.

Chào Mai ở cửa pub, tôi lên xe chạy về nhà. Đường Sài Gòn về đêm vắng vẻ, không khí mát mẻ thổi tung mái tóc của tôi. Tâm trạng tôi đã khá hơn nhiều, cho đến khi…

Tôi quẹo vào con hẻm trên đường Nơ Trang Long. Tiếng nhạc dập đùng đùng vang vọng cả xóm, dù đã gần mười hai giờ đêm. Tôi nghiến răng, tăng ga chạy tới trước cửa nhà.

Đại và ba thằng thợ sửa xe, trong đó có thằng Long, đang ngồi bệt giữa xưởng, vây quanh một thùng bia Tiger đã cạn quá nửa. Cả đám cởi trần, mồ hôi nhễ nhại, cười nói hô hố, vừa uống bia vừa nhai khô mực nhồm nhoàm. Khói thuốc lá bay mịt mù như sương mù Đà Lạt.

Tôi chống chân xe, bóp còi "bim bim" inh ỏi.

Cả đám quay lại nhìn tôi. Đại đang cầm lon bia, mắt hơi lờ đờ vì men rượu, híp mắt nhìn tôi.

— Ui chà, cậu Thuần đi "đu đưa" về rồi đấy à? — Thằng Long lè nhè.

Tôi bước xuống xe, đi thẳng tới chỗ cái loa kẹo kéo, giật phăng sợi dây cắm điện. Tiếng nhạc xập xình tắt ngúm, để lại không gian im ắng đột ngột, chỉ còn tiếng quạt máy chạy rèn rẹt.

— Làm cái đéo gì đấy? — Đại đứng bật dậy, loạng choạng đá đổ một lon bia rỗng. — Đang nghe nhạc tự nhiên rút điện!

— Anh không biết nhìn đồng hồ à? Mười hai giờ đêm rồi! Anh định để công an khu vực xuống hốt cả đám lên phường tội gây rối trật tự công cộng hả? — Tôi gắt lên, chỉ tay vào cái đồng hồ trên tay.

— Khu này tao nhậu nhẹt hát hò quen rồi, đéo ai dám ý kiến! Mày mới về rách việc! — Đại chỉ tay vào mặt tôi. Hơi rượu nồng nặc phả ra.

— Người ta đéo ý kiến vì người ta sợ cái thói giang hồ của anh! Chứ đéo phải người ta nể anh! — Tôi cãi lại.

— Giải tán! Đi ngủ! Tôi cần sự yên tĩnh!

— Mày là bố tao à mà ra lệnh? — Đại gầm lên, bước tới túm lấy cổ áo của tôi, giật mạnh.

Tôi lảo đảo, đập ngực vào người gã. Mùi rượu, mùi mồ hôi chua, mùi khói thuốc hòa quyện lại, xộc thẳng vào mũi tôi, đánh tan tành cái mùi nước hoa tao nhã tôi vừa mang về từ pub. Lần thứ hai trong ngày, tôi bị gã xách cổ lên như xách một con gà.

Mấy thằng bạn nhậu thấy căng, vội vàng xúm lại can.

— Thôi anh Đại ơi, thôi… Nửa đêm rồi, để cậu ấy đi ngủ. Anh em mình cũng nghỉ thôi. — Thằng Long kéo tay Đại ra.

Đại hất mạnh tôi ra, lảo đảo lùi lại. Gã chỉ ngón tay vào mặt tôi.

— Nhớ mặt mày đấy thằng ranh. Chị mày vắng nhà, mày định làm phản à?

Tôi vuốt lại nếp áo, mặt không biến sắc, lạnh lùng đáp:

— Tôi làm phản hay không, anh cứ chờ xem. Còn bây giờ, dọn dẹp cái đống rác này và cút vào phòng ngủ. Đừng để tôi phải gọi dân phòng.

Nói xong, tôi dắt xe đi thẳng vào nhà, không thèm nhìn lại. Phía sau lưng, tôi nghe rõ tiếng gã Đại vung chân đá tung cái thùng giấy đựng rác, cùng với một chuỗi chửi thề thô tục.

Cuộc chiến này, có vẻ như sẽ không dễ dàng kết thúc.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz