Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 28
Prev
Next

Chương 28: Em dọn ra ngoài. Trả nhà cho vợ chồng anh

Sáu giờ sáng.

Bầu trời Sài Gòn mang một màu xám xịt. Cơn mưa từ đêm qua đã tạnh, nhưng cái lạnh vẫn bám chặt lấy từng vách tường, từng góc tủ của căn nhà.

Tôi thức dậy.

Không, đúng hơn là tôi chưa hề chợp mắt một giây nào.

Cơ thể tôi rã rời, đau nhức đến mức mỗi lần cử động là xương cốt kêu răng rắc. Phía sau lỗ đít truyền đến cảm giác rát buốt, trống rỗng. Mùi tinh dịch của đêm qua vẫn còn vương vất trong không khí, quyện với mùi mồ hôi và khói thuốc đã ám chặt vào lớp ga nệm.

Tôi từ từ ngồi dậy.

Đại nằm úp sấp bên cạnh, nửa thân dưới quấn hờ chiếc chăn mỏng. Tấm lưng của gã chằng chịt những vết cào cấu đỏ tấy. Hơi thở gã nặng nhọc, đều đặn. Gã đang ngủ. Giấc ngủ của một con thú vừa vắt kiệt sức lực sau một trận tử chiến.

Tôi rón rén bước xuống giường, lượm bộ quần áo sạch trong tủ mặc vào. Tôi lôi chiếc vali vải dù từ góc phòng ra, gom nốt những chiếc áo sơ mi, đồ dùng cá nhân cuối cùng nhét vào trong.

Từng động tác của tôi diễn ra trong câm lặng. Nước mắt đã cạn từ đêm qua rồi. Giờ phút này, trong đầu tôi chỉ còn lại một sự trống rỗng đến tê dại.

"Xoạch."

Tiếng kéo khóa vali vang lên, dù tôi đã cố làm thật nhẹ, nhưng trong căn phòng im ắng, nó nghe chói tai như tiếng xé vải.

Trên giường, khối cơ bắp khổng lồ khẽ cựa quậy. Đại không ngủ. Gã chống tay ngồi bật dậy.

Đôi mắt gã đục ngầu, thâm quầng, đầy những tia máu đỏ nhìn trân trân vào chiếc vali trên tay tôi. Mặt gã xám ngoét.

— Mày… làm cái đéo gì đấy? — Gã lên tiếng, giọng khàn đặc.

Tôi hít một hơi thật sâu, nắm chặt lấy quai vali đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi quay lại nhìn gã, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.

— Em dọn đồ. Sáng nay em đi.

Không gian trong phòng đột ngột đóng băng.

Đại sững người. Hai mắt gã trợn trừng, đồng tử co rụt lại. Gã há miệng ra định nói gì đó, nhưng lại cứng họng. Vài giây trôi qua, gã mới lắp bắp, giọng nói mang theo sự hoảng loạn tột độ:

— Mày… mày vừa xưng hô cái đéo gì? Mày gọi tao là gì?

Tôi nhìn thẳng vào mắt gã. Bức tường kiêu ngạo, chua ngoa đã sụp đổ, nhường chỗ cho một sự cam chịu đến đau đớn.

— Em xưng em. Và gọi anh là anh Đại.

Tôi nhả từng chữ, rõ ràng, rành mạch. Mỗi chữ thốt ra như một lưỡi dao cứa thẳng vào thanh quản tôi.

— Trò chơi kết thúc rồi. Hôm nay, em trả lại đúng vị trí cho anh. Anh là anh rể của em. Và là chồng của chị Trâm.

Đại lao xuống giường như một con thú bị trúng đạn. Gã không thèm mặc quần áo, cứ thế trần truồng nhào tới, vung tay hất văng chiếc vali của tôi xuống đất.

"Đùng!"

Vali đập vào tủ quần áo.

— ĐỤ MÁ MÀY RÚT LẠI CÂU ĐÓ NGAY! — Gã gào lên, hai tay tóm chặt lấy bả vai tôi, lắc mạnh.

— Ai cho mày xưng em?! Ai cho mày gọi tao là anh rể?! Đêm qua mày còn rên rỉ dưới thân tao, mày bảo mày là đĩ của tao cơ mà! Mày điên rồi Thuần!

— Em không điên! Là chúng ta điên quá lâu rồi!

Tôi không đẩy gã ra, mặc cho gã bóp chặt hai vai tôi đến bầm tím. Nước mắt tôi cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên gò má.

— Tỉnh mộng đi anh Đại! Năm ngày nữa chị Trâm về rồi! Em nợ chị ấy cả một mạng sống, cả một tuổi trẻ! Em không thể tiếp tục làm một con súc vật dẫm đạp lên chị ấy được nữa!

Đại gục đầu xuống vai tôi, hai tay gã từ bả vai trượt xuống, ôm riết lấy eo tôi. Gã khóc. Tiếng khóc rống lên của một gã giang hồ thô lỗ nghe thê thảm và ám ảnh đến rợn người.

— Tao xin mày Thuần ơi… Đừng gọi tao là anh rể… Gọi tao là chó, là súc vật, là thằng khốn nạn cũng được… Mày đừng đổi cách xưng hô… Mày làm thế… tao đau lắm… tao đau như bị ai moi tim ra vậy…

Gã vùi mặt vào ngực tôi, nước mắt và nước mũi dính đầy lên chiếc áo sơ mi sạch sẽ tôi vừa mặc.

— Đau cũng phải chịu. — Tôi cắn môi để không khóc thành tiếng, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc lởm chởm của gã lần cuối cùng.

— Anh tưởng em không đau à? Anh tưởng em xách vali đi mà ruột gan em không nát bấy ra à? Nhưng mình hết đường rồi anh ơi. Không có lối thoát nào cho hai thằng đàn ông loạn luân này đâu.

— Có! Có lối thoát! — Đại đột ngột ngẩng phắt lên, hai mắt mở to, điên dại. Gã nắm chặt lấy tay tôi.

— Mình trốn đi! Tao với mày trốn đi! Tao còn một ít tiền tiết kiệm trong thẻ, mình bỏ xứ này đi, ra miền Trung, lên Tây Nguyên, đi đâu cũng được! Trốn khỏi đây!

Tôi nhìn gã, nở một nụ cười thê lương đến tận cùng.

— Rồi để chị Trâm về đây, đối mặt với một đống chủ nợ, với cái xưởng trống không và sự thật rằng chồng mình đã bỏ trốn cùng em trai ruột của mình à? — Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay đầy chai sạn của gã.

— Anh ích kỷ vừa thôi Đại. Anh có thể làm súc sinh, nhưng em đéo thể giết chết chị gái em thêm một lần nào nữa.

Đại cứng họng. Lời nói của tôi đánh gục hoàn toàn chút phản kháng điên rồ cuối cùng trong gã.

Gã buông thõng hai tay xuống dọc thân mình, lùi lại một bước. Cơ thể của gã như teo tóp lại, rũ rượi, thảm hại tột cùng.

— Mày… mày tuyệt tình thật đấy Thuần ạ. — Gã lầm bầm, giọng nói trống rỗng.

— Trách nhiệm của anh là ở lại đây. Dọn dẹp cái xưởng này. Đón chị Trâm về. — Tôi cúi xuống, dựng chiếc vali lên, kéo tay cầm.

— Chị ấy muốn sinh cho anh một đứa con. Hãy làm một người chồng tử tế. Bù đắp cho chị ấy. Coi như chuộc lại những tội lỗi dơ bẩn mà anh và em đã gây ra.

— Bù đắp? — Đại ngửa cổ lên trần nhà, cười nhạt, một nụ cười vô hồn.

— Trái tim tao bị mày móc đi rồi, tao lấy cái đéo gì để đẻ con, để bù đắp cho bả? Tao sống với bả mà cái đầu tao chỉ nghĩ đến cái lỗ đít của mày, đến cái mùi của mày… Thế là bù đắp à?

Tôi nhắm nghiền mắt lại. Từng lời của gã như hàng ngàn mũi kim chích vào màng nhĩ.

— Phải tập quên đi thôi. Thời gian sẽ tẩy sạch hết. — Tôi xách vali, bước qua người gã, tiến về phía cửa phòng.

— Đéo bao giờ tao quên được! — Đại quay ngoắt lại, gầm lên. — Mày đi đâu? Nói tao biết địa chỉ!

— Không. — Tôi không quay đầu lại.

— Em sẽ chặn số anh. Chặn Zalo, chặn Facebook. Khi nào chị Trâm về, em sẽ chủ động liên lạc với chị ấy. Anh không được tìm em.

— Thuần! Mày đéo được đi!

Đại lao tới, ôm từ phía sau lưng tôi, siết chặt. Hơi ấm từ lồng ngực trần của gã truyền qua lớp áo mỏng, quen thuộc và đau đớn đến nghẹt thở.

— Bỏ tay ra, anh Đại. — Tôi lạnh lùng nói, dù trái tim đang rỉ máu từng giọt.

— Đéo bỏ! Mày đi rồi tao chết mất! Tao tự tử cho mày xem!

— Anh mà chết, em cũng xuống lỗ theo anh. — Tôi quay đầu lại, nhìn gã bằng ánh mắt sắc lạnh, quyết tuyệt nhất.

— Anh muốn ba mạng người cùng chết vì thứ tình dục dơ bẩn này không? Nếu muốn, thì ôm tiếp đi.

Vòng tay của Đại cứng đờ. Lời đe dọa của tôi đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của gã. Gã biết tôi nói được làm được. Sự kiêu ngạo của tôi đã chết, nhưng sự tàn nhẫn để bảo vệ người thân cuối cùng thì vẫn còn đó.

Từ từ, từng ngón tay của gã nới lỏng ra. Gã buông tôi ra. Hai cánh tay gã rơi thõng xuống hai bên hông như một kẻ mất hồn.

Tôi kéo vali bước ra khỏi phòng.

Phòng khách tối om. Không khí ngột ngạt. Chiếc sofa da màu nâu quen thuộc nằm đó. Góc bếp chật hẹp. Mọi ngóc ngách trong cái xưởng này đều in hằn dấu vết cắn xé, rên rỉ và tinh dịch của hai thằng đàn ông. Tôi cố gắng không nhìn vào bất cứ thứ gì, vì chỉ cần một giây mềm lòng, tôi sợ mình sẽ vứt vali xuống mà lao vào ôm gã.

Đại bước theo tôi ra đến giữa phòng khách. Gã đứng đó, trần truồng, thảm hại, đôi mắt đỏ ngầu đẫm nước nhìn theo bóng lưng tôi.

Tôi đi đến cửa xếp, bấm nút điều khiển.

Tiếng mô tơ cửa cuốn kêu "rè rè", từ từ kéo lên. Ánh sáng xám xịt của buổi sáng Sài Gòn ùa vào, cuốn theo cái hơi lạnh ướt sương, xua tan đi cái mùi vị ngột ngạt của tội lỗi trong nhà.

Tôi bước ra ngoài, đứng lại. Tôi không nhìn gã, chỉ nhìn ra con hẻm dài hun hút.

— Em dọn ra ngoài. — Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đủ để vang dội trong cái không gian tĩnh mịch đó.

— Trả nhà cho vợ chồng anh.

Tôi không chờ gã trả lời. Tôi xoay người, kéo chiếc vali cọc cạch bước đi. Tiếng bánh xe lăn trên nền kêu lọc cọc,.

Phía sau tôi, Đại không đuổi theo. Gã chỉ đứng chôn chân ở đó.

— THUẦN!

Gã gào lên tên tôi một lần cuối cùng. Tiếng gào xé rách cuống họng, mang theo toàn bộ sự thù hận, đau đớn và tuyệt vọng của một con thú dữ bị tước đoạt mất sinh mạng.

Tôi nghiến chặt răng, ép mình không được phép quay đầu lại. Những giọt nước mắt lã chã rơi xuống, mặn chát, hòa lẫn với những hạt sương sớm còn vương trên mặt đường.

Tôi đã bỏ lại phía sau cái xưởng sửa xe ngập ngụa. Bỏ lại đống quần áo dính đầy tinh dịch. Bỏ lại gã đàn ông mang danh anh rể đã từng đâm nát cơ thể và linh hồn tôi.

Tôi cứ đi thẳng, kéo lê chiếc vali và một trái tim đã thủng lỗ chỗ.

Ngày thứ Hai tuần sau, chị Trâm sẽ về. Một mái ấm gia đình hạnh phúc sẽ được diễn lại trên chính cái nền nhà nhầy nhụa sự phản bội này.

Và tôi… tôi sẽ phải học cách sống như một cái xác không hồn, mang theo thứ "quen hơi" bệnh hoạn này xuống tận mồ sâu.

Gió buổi sáng thổi vào mặt, lạnh buốt. Nhưng đéo có cái lạnh nào bằng việc phải tự tay đào mồ chôn sống chính tình yêu và bản ngã dơ bẩn của mình.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 28"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz