Chương 25: Tiếng chuông báo mộng
Đã ba tuần trôi qua kể từ cái đêm hai thằng đàn ông tự lột mặt nạ, ôm nhau khóc trên chiếc giường chật hẹp.
Ba tuần chìm trong một thứ ảo ảnh điên rồ, dơ bẩn nhưng lại êm ái đến mức gây nghiện.
Chúng tôi dỡ bỏ hoàn toàn cái mác "anh rể – em vợ" khi cánh cửa xưởng kéo xuống. Không còn những tiếng chửi bới chua ngoa, không còn những màn cưỡng ép bạo lực. Thay vào đó là một sự quấn quýt bệnh hoạn.
Đại nấu ăn cho tôi. Tôi ngồi ngoài xưởng vặn ốc phụ gã. Chúng tôi làm tình trên sofa, trên giường, thậm chí ngay trên yên con xe phân khối lớn vừa độ xong.
Gã gọi tên tôi, "Thuần", bằng cái giọng trầm khàn, đục ngầu khói thuốc. Còn tôi gọi gã là "Đại", cộc lốc, không kính ngữ, nhưng lại chứa đựng một thứ tình cảm méo mó, tối tăm không thể gọi tên.
Chúng tôi giống hệt hai kẻ sắp chết đuối, đang cố hít lấy hít để chút dưỡng khí cuối cùng trước khi chìm hẳn xuống đáy biển.
Sáng Chủ nhật. Mười giờ.
Sài Gòn tạnh ráo sau chuỗi ngày mưa dầm dề. Nắng hắt qua những lỗ thủng trên mái tôn, chiếu thành những cột bụi li ti bay lơ lửng trong bếp.
Tôi mặc độc một chiếc quần đùi, ngồi xếp bằng trên ghế ăn, tay lướt điện thoại. Đại đang đứng trước bếp, cởi trần, cái quần jean trễ nải lộ cả viền sịp đen. Gã đang hì hục đảo một chảo cơm chiên, mùi tỏi thơm nức mũi bốc lên.
Gã tắt bếp, nhấc chảo đổ ụp cơm ra hai cái đĩa sứ, rồi xoay người lại, một tay bưng hai đĩa cơm, tay kia cầm chai tương ớt ném cạch xuống bàn trước mặt tôi.
— Ăn đi. Nóng phỏng mỏ đấy. — Gã kéo ghế ngồi xuống đối diện, đá lông nheo nhìn tôi.
— Nay cuối tuần, ăn no rồi lát tao chở ra ngoại ô chạy thử con Z1000 mới làm máy xong. Cho mày hóng gió tí, ru rú trong nhà mặt mày tái mét như xác chết.
Tôi cầm thìa, xúc một miếng cơm lên thổi phù phù, nhếch mép:
— Chở tôi đi? Anh không sợ thằng Long hay người quen ngoài đường nhìn thấy, lại đồn ầm lên là thợ sửa xe Đại chở "bồ nhí" đi dạo phố à?
— Bồ nhí cái đéo gì? Mày là em tao, tao chở em tao đi chơi đéo được à? — Đại cười khùng khục, thò nĩa sang đĩa của tôi cướp miếng thịt bò to nhất.
— Thằng nào lắm mồm tao vả rụng răng. Mày có đi không thì bảo?
Tôi dùng thìa gõ cái "cốp" vào mu bàn tay gã, giành lại miếng thịt.
— Đi. Nhưng anh chạy chậm thôi. Lần trước anh nẹt pô làm tôi suýt rớt tim ra ngoài.
Đại cười, một nụ cười rạng rỡ, thoải mái hiếm hoi không mang theo sát khí hay nhục dục. Gã chồm người tới, đưa tay quệt vệt dầu mỡ dính trên khóe môi tôi, rồi cúi xuống định hôn tôi một cái.
Đúng lúc đó…
"Ting… Ting… Ting… Ting…"
Tiếng chuông báo cuộc gọi video của Messenger vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng Chủ nhật.
Nó phát ra từ chiếc điện thoại của tôi đang đặt trên bàn, nằm ngay giữa hai đĩa cơm chiên.
Màn hình sáng rực. Một cái avatar quen thuộc hiện lên.
"Chị Trâm đang gọi video…"
Thời gian như ngừng trôi.
Nụ cười trên môi Đại vụt tắt, cứng đờ lại như bị tạc tượng. Cánh tay đang vươn ra định hôn tôi khựng lại lơ lửng giữa không trung. Mặt gã trong tích tắc cắt không còn một giọt máu.
Tim tôi giật nảy lên một cái, mạnh đến mức tôi tưởng lồng ngực mình vừa vỡ tung. Tiếng chuông điện thoại lúc này không khác gì tiếng còi báo động của xe cảnh sát ập vào một hang ổ tội phạm.
— Trâm…
Đại lắp bắp, giọng run rẩy, lập tức rụt tay lại như chạm phải than hồng. Gã bật dậy, làm cái ghế nhựa đổ ạch ra đằng sau.
— Đụ má… Trâm gọi!
Sự hoảng loạn ập đến. Ảo ảnh hạnh phúc dơ bẩn của chúng tôi bị xé toạc trong tích tắc, trả lại hiện thực trần trụi và tàn nhẫn.
Tôi luống cuống vớ lấy cái áo thun vắt trên lưng ghế, tròng vội vào cổ.
— Mặc áo vào! Lấy cái áo mặc vào nhanh lên! — Tôi rít lên, chỉ tay vào lồng ngực trần của Đại, giọng lạc đi vì hoảng sợ.
Đại luống cuống quơ tay quơ chân, vớ lấy cái áo ba lỗ dơ hầy vắt trên tay nắm cửa tủ lạnh tròng vào người, rồi lùi lại ba bước, đứng nép vào góc tường khuất tầm nhìn của camera. Trông gã lúc này hèn nhát, thảm hại tột cùng. Không còn đâu cái vẻ giang hồ ngạo nghễ đòi vả rụng răng thiên hạ ban nãy.
Tôi vuốt lại tóc, hít một hơi thật sâu, cố gắng ép nhịp tim chậm lại. Nhấn nút màu xanh.
Màn hình hiện lên khuôn mặt của Trâm. Chị ấy đang ngồi trong căn phòng trọ nhỏ xíu bên Đài Loan, mặc áo khoác len mỏng, tóc xõa ngang vai.
Khuôn mặt chị tiều tụy, quầng thâm lộ rõ dưới mắt, nhưng khóe môi lại đang nở một nụ cười cực kỳ tươi tắn, rạng rỡ.
— Chị nè! Dạo này mạng bên này chập chờn quá, gọi mãi mới được! — Giọng Trâm oang oang vang lên qua loa ngoài.
— Dạ… em nghe đây chị…
Tôi cố nặn ra một nụ cười, nhưng tôi cá là trông nó méo xệch. Cổ họng thì rát buốt.
— Hai anh em đang làm gì đấy? Hôm nay Chủ nhật được nghỉ, có nấu nướng gì ngon không hay lại gọi cơm hộp? — Trâm đưa mắt nhìn quanh khung hình.
— Ủa, anh Đại đâu? Sáng chị gọi vào máy ổng mà báo thuê bao.
Tôi nuốt nước bọt, liếc mắt nhìn cái bóng đen cao lớn đang đứng co rúm ở góc tường.
— Dạ… anh Đại… anh rể đang ở trong bếp, mới chiên xong đĩa cơm chị ạ. Điện thoại ảnh chắc hết pin rớt nguồn đêm qua chưa cắm sạc.
Tôi nói dối trơn tru, nhưng mồ hôi bắt đầu túa ra dọc sống lưng. Tôi gọi hai tiếng "anh rể" mà cảm giác như đang nhai những mảnh thủy tinh trong miệng.
Tôi lia camera về phía góc tường.
Đại hắng giọng một cái thật to, vuốt mặt, rồi bước vào khung hình. Gã cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, vẫy tay trước ống kính.
— Chào vợ. — Giọng gã trầm đục, run run.
— Điện thoại anh hết pin thật. Đang chiên cơm cho thằng Thuần ăn. Vợ ăn sáng chưa?
Trâm nhìn thấy chồng, đôi mắt chị sáng rực lên. Nụ cười của chị rạng rỡ hẳn, một nụ cười chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện của một người phụ nữ xa xứ làm lụng vì chồng vì em.
— Em ăn bánh bao từ sớm rồi. Sao nhìn mình phờ phạc thế? Thức đêm sửa xe nữa hả? Đã bảo làm ít thôi, giữ gìn sức khỏe cơ mà. — Trâm cằn nhằn, giọng đầy xót xa.
— À… ừ… xe đợt này đông khách, anh cày cố lấy tiền trả nốt mớ vật tư…
Đại lắp bắp, cúi gầm mặt xuống, né tránh ánh mắt chân thành của vợ qua màn hình. Tay gã bấu chặt vào mép bàn đá đến trắng bệch.
Tôi ngồi cầm điện thoại, tay run lẩy bẩy. Cảm giác tội lỗi như hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng.
Chị Trâm đang xót xa cho gã chồng phờ phạc vì "thức đêm làm lụng", mà đâu biết rằng gã phờ phạc vì đêm đéo nào cũng ôm ấp, làm tình với thằng em ruột của chị trên cái giường cách đó năm bước chân.
Chúng tôi là hai con quỷ hút máu. Đang đứng tươi cười hút cạn sinh khí của một người đàn bà lương thiện.
— Thôi, không sao. Em gọi báo tin vui cho hai người đây! — Trâm bỗng vỗ tay một cái, ánh mắt lấp lánh sự tự hào và hạnh phúc tột độ.
— Tin… tin vui gì hả chị? — Tôi gượng hỏi, linh cảm mách bảo một điều chẳng lành sắp giáng xuống.
Trâm hít một hơi thật sâu, rồi dõng dạc nói:
— Tháng sau chị về hẳn rồi!
"ĐÙNG!"
Một tiếng sét vô hình giáng thẳng xuống giữa căn bếp chật hẹp.
Tai tôi ù đi. Máu trong người đông cứng lại. Chữ "về hẳn" vang vọng trong não như một bản án tử hình vừa được tuyên.
Tôi nghe tiếng "bịch" phía sau. Đại vừa loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào cánh cửa tủ lạnh.
— Về… về hẳn? — Đại thều thào, mắt mở trừng trừng nhìn vào màn hình.
— Vợ nói gì… vợ về hẳn? Cuối năm mới hết hợp đồng cơ mà?
— Giỏi chưa! — Trâm cười tít mắt, khoe mấy chiếc răng khểnh.
— Cái đợt trước em gửi năm chục triệu về là trả dứt điểm phần gốc của bọn nặng lãi rồi đúng không? Còn lại một ít nợ vật tư của mình, tháng này xưởng bên này thưởng năng suất, em vừa nhận lương xong, dư sức gom trả nốt. Hết nợ rồi! Mình tự do rồi anh Đại ơi!
Tự do.
Từ "tự do" phát ra từ miệng Trâm lại chính là chiếc gông cùm siết chặt lấy cổ họng hai thằng đàn ông tội lỗi.
— Trả hết rồi… — Đại lặp lại như một cái máy, mặt mày xám xịt.
— Chị báo quản đốc xưởng xin chấm dứt hợp đồng sớm rồi. Ngày 15 tháng sau là có chuyến bay thẳng về Tân Sơn Nhất. — Trâm hào hứng kể, đôi mắt ngấn lệ vì hạnh phúc.
— Chị nhớ cái nhà mình quá. Nhớ thằng Thuần hay càu nhàu, nhớ tiếng máy mài của anh Đại.
Trâm dừng lại một chút, khuôn mặt đỏ ửng lên vẻ e thẹn của người đàn bà đã có chồng.
— Hết nợ rồi… Lần này em về, vợ chồng mình gom góp mở cái xưởng to hơn trên đường lớn nhé. Rồi… rồi đẻ một đứa con. Em 28 tuổi rồi, đẻ được rồi mình ạ. Xa nhau… em nhớ mình lắm.
"Đẻ một đứa con". "Em nhớ mình lắm".
Từng câu, từng chữ của Trâm như những nhát dao băm nát bét cái linh hồn dơ bẩn của tôi. Tôi buồn nôn. Bụng dạ cuộn trào lên một cơn quặn thắt kinh hoàng.
Tôi nhìn sang Đại.
Gã đang đứng hóa đá.
Đôi mắt gã dán chặt vào khuôn mặt ửng hồng của vợ, nhưng trong đáy mắt gã là sự hoảng loạn, sợ hãi và một nỗi tuyệt vọng đen kịt. Gã đã phản bội lời thề. Gã đã ngủ với thằng em vợ. Gã lấy tư cách gì để đẻ con với Trâm nữa?
— Sao… sao hai người không nói gì thế? Sốc quá à? Hay không muốn chị về? — Trâm thấy hai chúng tôi im lặng như người chết, tò mò hỏi.
Tôi giật mình, vội vàng bấm móng tay vào lòng bàn tay để tỉnh táo lại.
— Dạ… dạ đâu có! Bọn em… vui quá nên bất ngờ thôi!
Tôi nặn ra một nụ cười tươi nhất có thể, dù nước mắt đã chực trào ra nơi khóe mi.
— Tốt quá rồi chị ơi… Chị về đi… về nghỉ ngơi… Em dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ chờ chị về.
— Ừ, Thuần nhớ ăn uống đầy đủ cho béo lên. Nhìn mặt mày dạo này hóp lại, anh Đại cho mày nhịn đói hay sao ấy! — Trâm trêu đùa.
— Thôi, mình ơi! Em đi nấu cơm trưa đây. Mình sửa soạn ăn cơm rồi nghỉ đi nhé. Ngày 15 em bay, lúc đó hai anh em ra sân bay đón em nhé!
— Ừ… anh biết rồi. Vợ… vợ đi nấu cơm đi. — Đại khàn giọng đáp, nặn ra một nụ cười gượng gạo cuối cùng.
— Bái bai! Yêu hai anh em nhất trên đời!
"Tút… Tút…"
Màn hình tắt phụt.
Cuộc gọi kết thúc.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại vụt tắt, mang theo cả chút dưỡng khí cuối cùng trong căn bếp này.
Sự im lặng ập xuống, nặng nề và đặc quánh như chì. Không ai dám lên tiếng. Chỉ có tiếng quạt trần quay lạch cạch trên đỉnh đầu.
Tôi từ từ đặt điện thoại xuống bàn. Hai đĩa cơm chiên dưa bò vẫn còn bốc khói ngùn ngụt, nhưng lúc này tôi nhìn thấy nó giống như hai bát cơm cúng.
Tôi ngước mắt nhìn Đại.
Gã vẫn đứng tựa lưng vào tủ lạnh, hai tay buông thõng. Khuôn mặt gã trắng bệch, đôi mắt trống rỗng nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
— Đại… — Tôi gọi tên gã, giọng vỡ nát.
Đại không trả lời. Gã đưa hai tay lên, vuốt ngược mái tóc, rồi gục đầu xuống. Bờ vai rộng của gã run lên bần bật.
— Đụ má nó…
Gã chửi thề một tiếng nghẹn ngào, khàn đặc trong cổ họng. Một âm thanh chứa đựng sự bất lực tột cùng của một kẻ biết mình sắp phải bước lên đoạn đầu đài.
Ngày 15 tháng sau.
Trâm về.
Báo mộng rồi. Cái ngày mà chúng tôi vẫn tự huyễn hoặc nhau rằng "còn xa lắm", cái ngày mà chúng tôi nhắm mắt làm ngơ để lao vào nhau đụ chịch điên cuồng, rốt cuộc nó đã gõ cửa rồi.
Tôi cúi gầm mặt, hai tay ôm lấy đầu. Nước mắt không trào ra được nữa, chỉ có một nỗi sợ hãi tột độ dọc sống lưng.
Ngày Trâm bước vào căn nhà này, mở cánh cửa phòng ngủ kia ra, chị ấy sẽ không ngửi thấy mùi nước xả vải thơm tho quen thuộc nữa. Chị ấy sẽ chỉ ngửi thấy mùi tinh dịch tanh tưởi, mùi của sự phản bội kinh tởm nhất thế gian lẩn khuất trong từng thớ đệm, từng góc tường.
Và chị ấy muốn sinh một đứa con với cái gã đàn ông đang run rẩy, bất lực kia.
Cái ảo ảnh dơ bẩn của chúng tôi chính thức vỡ vụn. Tấm vé tàu địa ngục đã điểm giờ khởi hành. Không ai có thể trốn chạy được nữa.