Chương 24: Cuộn tròn trong chăn
Tôi đứng trước bồn rửa bát, hai tay đỏ ửng vì ngâm trong nước quá lâu. Mặt bàn đá đã được chà sạch sẽ, không còn vương lại một chút dấu vết nhớp nháp nào của dầu ăn hay tinh dịch. Nồi canh ngao nguội ngắt đã bị tôi đổ thẳng vào thùng rác.
Mọi thứ được dọn dẹp sạch bách, y như cái cách tôi luôn cố gắng dọn dẹp cái lương tâm giẻ rách của mình.
Tôi lê bước chân nặng nhọc, cà nhắc đi về phòng. Cả cơ thể đau nhức, rã rời đến mức tôi chỉ muốn ngã vật ra sàn nhà mà ngủ luôn. Phía sau lỗ đít truyền đến cảm giác rát buốt từng cơn, về thân phận "đồ chơi" rẻ rách mà gã thợ máy vừa đóng dấu vài tiếng trước.
Tôi đẩy cửa phòng. Không bật đèn, tôi lầm lũi đi về phía giường.
Nhưng vừa bước được hai bước, khứu giác của tôi lập tức bắt được một thứ mùi quen thuộc. Mùi khói thuốc lá ảm đạm thoang thoảng phát ra từ trên nệm.
Tôi khựng lại, căng mắt nhìn vào khoảng tối.
Trên chiếc giường đơn cỡ một mét sáu của tôi, một khối đen lù lù đang nằm đó. Cái bóng to lớn choán hết hơn nửa diện tích nệm.
Là Đại.
Gã đang nằm ngửa, hai tay gối sau đầu, vắt chéo chân. Gã không mặc áo, chỉ mặc độc cái quần đùi. Điếu thuốc trên môi gã lập lòe cháy đỏ, soi rõ đôi mắt đang mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.
Sự mệt mỏi trong tôi lập tức bị thổi bay, thay vào đó là sự cảnh giác và bực dọc dâng trào.
— Anh làm cái chó gì ở đây? — Tôi gắt lên, giọng khàn đặc. — Đi ra ngoài xưởng của anh đi!
Đại không nhúc nhích. Gã rít một hơi thuốc, nhả khói lên không trung, giọng nói trầm đục vang lên đều đều:
— Đóng cửa lại. Khóa chốt vào. Gió thổi lạnh lồn.
— Lạnh thì ra lấy cái bạt xe tải đắp vào! Đây là phòng tôi! Đéo phải chỗ để anh xả rác hay xả sinh lý! — Tôi bước tới, vung tay đập mạnh vào nệm.
— Cút ra! Lúc nãy dưới bếp chưa đủ à? Anh lại nứng nữa à? Khốn nạn nó vừa thôi, cái lỗ đó của tôi rách cmn rồi, anh muốn tôi chết trên giường à?!
Tôi cố tình dùng những từ ngữ thô thiển, dơ bẩn nhất mà gã hay dùng để chọc tức gã, để tự hạ thấp bản thân mình như một cách trả thù.
Nhưng Đại đéo nổi điên. Gã từ từ vươn tay, dí điếu thuốc vào cái gạt tàn thủy tinh gã tự mang vào để trên tủ đầu giường.
— Tao đéo đụ mày đâu mà gào. — Gã nói, giọng nhạt toẹt, mệt mỏi.
— Mày đau thì tao cũng đéo sướng gì. Lên đây. Ngủ.
— Ngủ? — Tôi bật cười chua chát.
— Anh bị hoang tưởng à anh Đại? Anh nghĩ đụ tôi xong, chửi tôi là phò, rồi bây giờ leo lên giường tôi rủ tôi đi ngủ như một cặp tình nhân à? Anh thần kinh mẹ nó rồi!
— Ừ tao thần kinh. — Đại đột ngột ngồi bật dậy.
Gã vươn cánh tay dài ngoẵng, túm lấy cổ tay tôi, giật mạnh một cú.
Tôi mất đà, ngã chúi nhào lên giường. Mặt úp thẳng vào lồng ngực trần nóng hổi của gã. Khí lạnh trên người tôi va chạm với thân nhiệt rừng rực của gã làm tôi rùng mình.
Tôi định chống tay bò dậy, nhưng Đại đã vòng cả hai tay ôm siết lấy eo tôi, kéo tuột tôi nằm xuống nệm. Gã lật người, nửa thân trên đè nhẹ lên tôi, gác một cái chân to bè, nặng trịch lên hông tôi, khóa chặt tôi lại trong vòng tay gã.
— Bỏ ra! Đụ má anh buông tôi ra! — Tôi giãy giụa, đấm thùm thụp vào lưng anh.
— Đấm nữa đi. Đấm cho gãy mẹ tay luôn đi. Tao đéo buông.
Đại vùi mặt vào vai tôi, giọng gã nghẹn lại, âm thanh phát ra rung rung truyền qua da thịt tôi.
— Ở ngoài xưởng lạnh lắm Thuần ạ.
Câu nói của gã làm tay tôi khựng lại giữa không trung.
"Ngoài xưởng lạnh lắm."
Không phải cái lạnh của thời tiết. Trời Sài Gòn mùa mưa có lạnh mấy thì với sức vóc của một thằng giang hồ như gã cũng nhằm nhò gì. Cái lạnh mà gã nói… là cái lạnh của sự cô độc, của bóng tối, của sự bế tắc thẳm sâu trong tâm hồn mục nát.
— Anh bị điên rồi… — Tôi thều thào, buông thõng hai tay xuống nệm. Không còn sức lực để chống cự nữa.
— Chúng ta đều bị điên rồi…
Đại không trả lời. Gã kéo chiếc chăn đắp ngang ngực cả hai đứa. Gã thu người lại, cuộn tròn, ôm ghì lấy cơ thể gầy gò của tôi nhét trọn vào lòng gã. Đầu gã chúi xuống, cằm tì lên đỉnh đầu tôi.
Tôi nằm im, cuộn mình trong vòng tay gã. Đây là lần đầu tiên, sau những trận cãi vã tung nóc nhà, sau những màn cưỡng đoạt đẫm máu và tinh dịch, chúng tôi nằm cạnh nhau một cách yên bình. Không tình dục. Không bạo lực. Không chửi thề.
Chỉ có hơi ấm truyền qua lớp áo. Tiếng tim đập thình thịch đồng điệu.
Bóng tối bao trùm. Tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi rả rích.
— Anh không thấy ghê tởm à Đại? — Tôi chợt lên tiếng, mắt mở trân trân nhìn vào bóng tối.
— Tởm cái gì?
— Tởm tôi. Tởm anh. Tởm cái cách chúng ta đang làm. — Tôi nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt.
— Chị Trâm đang đứng máy mười hai tiếng một ngày bên kia, ăn cơm hộp, dành dụm từng đồng để gửi về cho anh. Còn anh, cầm tiền của chị ấy, rồi tối đến rúc vào chăn ôm ấp thằng em ruột của vợ mình. Anh đéo thấy chúng ta là thứ rác rưởi tởm lợm nhất thế giới à?
Tôi cảm nhận được cơ bắp trên lưng Đại căng cứng lại. Vòng tay gã siết chặt eo tôi hơn một chút.
Sự im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Lâu đến mức tôi tưởng gã đã ngủ thiếp đi.
Rồi gã cất giọng. Âm sắc trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã gánh quá nhiều tội lỗi.
— Tao tởm chứ. Tao tởm chính bản thân tao đến mức muốn nôn mửa. — Gã nói chậm rãi.
— Mỗi lần cầm tiền Trâm gửi, tao thấy nhục như một con chó. Mỗi lần soi gương, tao chỉ muốn đấm vỡ mẹ cái mặt tao. Nhưng tao đéo tởm mày, Thuần ạ.
— Đừng nói mấy lời văn vở tởm lợm đó với tôi. — Tôi cười nhạt.
— Anh không tởm tôi vì tôi đang thỏa mãn cái thú tính của anh thôi.
— Đéo phải thú tính. — Đại cắt lời tôi, giọng dứt khoát.
— Mày nghĩ tao đéo nhịn được sinh lý à? Tao lăn lộn giang hồ mười năm, gái gú bia ôm tao trải qua hết, tao nhịn một năm, hai năm đéo chết ai. Nhưng tao đéo nhịn được mày.
Gã dịch cằm xuống, áp má gã vào má tôi, làm râu ria lởm chởm cọ vào làn da nhạy cảm của tôi.
— Mày chửi tao, tao tức. Nhưng mày im lặng tránh mặt tao, tao còn tức hơn. Tao chỉ muốn bóp nát mày ra, nuốt mày vào bụng để mày đéo bao giờ trưng cái vẻ xa lánh đó ra với tao nữa. — Hơi thở gã phả vào mang tai tôi, râm ran.
— Lúc ở dưới bếp, tao bảo mày là phò, bảo mày là đồ chơi… tao nói láo đấy.
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
— Anh nói láo? Để làm gì? Để chà đạp tôi cho sướng cái miệng anh à?
— Ừ. Để chà đạp mày. Và để tự chà đạp tao. — Đại thở dài.
— Tao phải tự kỷ ám thị rằng mày chỉ là đĩ, tao chỉ là khách làng chơi. Để tao bớt cảm thấy có lỗi với Trâm. Để tao tin rằng tao đéo có tình cảm lồn gì với mày hết, chỉ là giải quyết sinh lý.
Tôi nhắm mắt lại. Nước mắt nóng hổi ứa ra, chảy tràn qua gò má, thấm vào lớp ga giường.
— Nhưng anh không lừa được bản thân anh, đúng không? — Tôi hỏi, giọng run rẩy vỡ nát.
— Ừ. Tao không lừa được. — Đại kéo sát tôi vào lòng hơn, như muốn khảm tôi vào xương thịt gã.
— Lúc tao đâm vào mày, thấy mày khóc, thấy mày chảy máu, tim tao nó đau như bị chó cắn. Mày không phải đĩ. Mày là cái án tử hình của đời tao.
Tôi bật khóc nấc lên. Tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở trong cổ họng bị bóng tối nuốt chửng.
Tất cả những sự kiêu ngạo, những lý lẽ đạo đức mà tôi dùng để chống lại gã đã sụp đổ hoàn toàn trước lời thú tội trần trụi này. Gã yêu tôi. Thằng anh rể cục súc, giang hồ, bám váy vợ, đã trót yêu thằng em vợ học thức, và chua ngoa.
Và bi kịch tận cùng là… tôi cũng đã trót yêu con quỷ dữ trong gã mất rồi.
— Chúng ta… hết cứu rồi Đại ạ. — Tôi thều thào, vòng một tay ra sau lưng gã, bấu chặt lấy lớp da thịt ấm nóng.
— Không có lối thoát nào cho hai thằng đâu.
— Đéo cần lối thoát. — Đại vùi mặt vào tóc tôi, hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi. Một nụ hôn đầy sự tuyệt vọng.
— Cứ đâm đầu vào nhau thôi. Đến đâu hay đến đó.
— Nếu chị Trâm phát hiện ra thì sao?
Tôi hỏi câu hỏi mà cả hai đứa đều sợ hãi nhất. Câu hỏi treo lơ lửng trên đầu chúng tôi như một thanh gươm tử thần.
Đại im lặng rất lâu. Gã vuốt ve sống lưng tôi, nhịp tay chậm rãi, đều đặn.
— Nếu bả phát hiện ra… tao sẽ quỳ xuống xin bả chém chết tao. Tao sẽ nhận hết mọi tội lỗi. Tao ép mày, tao hiếp mày, tao khống chế mày. Mày là nạn nhân. Mày không có lỗi gì hết.
— Anh bị điên à?! — Tôi ngóc đầu dậy, trừng mắt nhìn anh trong bóng tối. Sự tức giận pha lẫn xót xa dâng lên nghẹn ứ.
— Anh tưởng anh nhận hết tội là xong à? Anh nghĩ chị Trâm sẽ tha thứ cho tôi khi biết em trai mình đã rên rỉ dưới thân chồng mình? Anh nghĩ tôi có thể sống yên ổn đóng vai nạn nhân sau tất cả những trò đồi bại tôi hùa theo anh làm à?!
— Vậy mày muốn tao phải làm sao?! — Đại cũng gắt lên, bất lực. — Chia tay mày à? Đuổi mày đi à? Mày nghĩ tao làm được chắc?!
— Thế nên tôi mới nói chúng ta đang chờ chết!
Tôi vùi mặt lại vào ngực gã, nước mắt thấm ướt một mảng da ngực.
— Chúng ta giống hệt hai con tử tù đang chờ ngày ra pháp trường. Cứ sống ráng được ngày nào hay ngày đó.
Đại thở hắt ra một hơi não nề. Gã vuốt ve lưng tôi, dùng bàn tay to lớn vỗ về tôi như dỗ dành một đứa trẻ.
— Ừ. Chờ chết. Vậy thì cứ ôm nhau mà chờ chết.
Gã kéo cái chăn lên cao, trùm kín qua vai cả hai đứa. Hơi ấm tỏa ra trong cái kén chật hẹp, rồi cuối cùng tan chảy vào nhau, không thể nào tách rời ra được nữa.
— Đại này. — Tôi thì thầm.
— Gì?
— Anh rể… Hai chữ này nghe khốn nạn thật.
Tôi nghe thấy tiếng gã cười khùng khục trong lồng ngực. Gã siết chặt vòng tay thêm một chút.
— Khốn nạn vãi lồn. Từ mai đừng gọi tao là anh rể nữa. Lúc không có ai, gọi tên tao. Gọi là Đại. Nhớ chưa?
— Ừ. Đại. Thằng chó Đại.
— Ừ. Thằng chó của mày đây. Ngủ đi.
Đêm đó, lần đầu tiên kể từ khi bà Trâm đi vắng, tôi ngủ một giấc thật sâu. Không trằn trọc, không gặp ác mộng, không bị bóng đè.
Tôi cuộn tròn trong vòng tay gã đàn ông tồi tệ nhất thế gian, hít hà thứ mùi hương dơ bẩn mà tôi từng căm ghét tột cùng. Chúng tôi ngủ vùi trong tội lỗi, mặc kệ cơn mưa rào vẫn đang xối xả ngoài kia.
Vì chúng tôi biết, có gột rửa đến mấy, cái linh hồn đen ngòm của hai thằng đàn ông loạn luân này cũng đéo bao giờ trắng lại được nữa. Cứ sống nốt những ngày tháng mục nát này, cho đến khi bầu trời sụp xuống.