Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 26
Prev
Next

Chương 26: Bữa cơm nghẹn đắng

Màn hình chiếc điện thoại đặt trên bàn đã đen ngòm từ lâu, nhưng trong mắt tôi và Đại, nó giống hệt như một họng súng đang chĩa thẳng vào sọ của cả hai đứa.

Chiếc điện thoại nằm chỏng chơ giữa hai đĩa cơm chiên. Màn hình điện thoại tối đen, phản chiếu lờ mờ hai khuôn mặt méo mó, trắng bệch, không còn một giọt máu của hai thằng đàn ông tội lỗi.

Tôi ngồi chết trân trên ghế. Đại vẫn gục đầu, trượt dài lưng theo vách tủ lạnh rồi ngồi phịch xuống nền gạch.

Không gian trong bếp ngột ngạt đến mức tôi nghe rõ cả tiếng máu chảy rần rật hai bên thái dương mình. Khứu giác của tôi, vốn dĩ đang quen thuộc với mùi mồ hôi và khói thuốc của Đại, giờ đây lại bị cái mùi tỏi phi từ đĩa cơm chiên xộc vào làm cho lợm giọng.

Buồn nôn kinh khủng.

— Mười lăm tháng sau…

Đại lầm bầm, giọng gã vỡ vụn, khàn đặc. Gã ngẩng mặt lên, đôi mắt vằn đỏ, hoảng loạn nhìn tôi.

— Trâm về. Chị mày về thật rồi Thuần ơi…

Tôi cắn chặt môi, cố gắng đè nén sự run rẩy đang lan ra khắp các đầu ngón tay. Tôi vươn tay, cầm chiếc thìa inox lên, xúc một miếng cơm chiên đưa vào miệng.

— Ăn đi. Nguội hết rồi. — Tôi nói, giọng lạnh băng, ráo hoảnh.

Miếng cơm mặn chát, trôi qua cổ họng giống hệt như nhai rơm rạ. Tôi cố nuốt xuống, nhưng dạ dày lập tức co thắt dữ dội, phản đối thứ thức ăn mà hai kẻ phản bội vừa nấu cho nhau.

Đại trợn mắt nhìn tôi.

Gã chống tay lồm cồm bò dậy, bước tới kéo giật cái ghế đối diện ngồi phịch xuống. Gã vung tay, hất mạnh chiếc thìa khỏi tay tôi. Chiếc thìa rơi loảng xoảng xuống sàn.

— Mày điên à?! Mày nuốt trôi được cái thứ này à?! — Gã gầm lên, hai tay ôm lấy đầu vò xé điên cuồng.

— Bả sắp về rồi! Bả hết nợ rồi! Bả muốn… bả muốn đẻ con với tao! Mày có nghe thấy không hả Thuần?!

Tôi nhìn chiếc thìa dưới đất, rồi ngước lên nhìn thẳng vào hố sâu tuyệt vọng trong mắt gã.

— Không trôi cũng phải nuốt. — Tôi nhếch mép cười, một nụ cười đắng ngắt đến nhói lòng.

— Anh không ăn, lát nữa gọi điện lại chị Trâm thấy mặt anh hốc hác, bả lại xót xa. Bả lại tưởng anh lao lực vì cái xưởng nát này để nuôi tôi. Nuốt đi anh Đại! Anh phải diễn cho tròn vai người chồng mẫu mực chứ!

— Tao đéo diễn được nữa! — Đại đập mạnh hai tay xuống bàn. Đĩa cơm nảy lên.

— Đụ má nó! Tao là thằng súc sinh! Tao lấy cái cặc đéo gì ra để đẻ con với bả, khi mà đêm đéo nào con cặc này cũng cắm ngập vào đít em trai ruột của bả?! Mày nói tao nghe đi Thuần! Tao phải đối mặt với Trâm thế đéo nào đây?!

Những lời lẽ thô thiển, dơ bẩn của Đại như những nhát búa nện thẳng vào phần lương tri còn sót lại trong tôi.

Tôi đứng bật dậy. Lồng ngực phập phồng kịch liệt.

— Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?! — Tôi gào lên, nước mắt tức tưởi trào ra.

— Lúc anh đè tôi ra trên cái sofa, lúc anh xé áo tôi, anh có nghĩ đến lúc đẻ con với chị tôi không?! Lúc tôi nói dừng lại, anh bóp cổ tôi, anh bảo tôi là phò của anh… lúc đó anh oai phong lắm cơ mà, anh Đại?! Sao bây giờ anh hèn nhát thế hả thằng chó?!

Đại cứng họng. Gã nhìn tôi trân trân, hai mắt đỏ ngầu ứa nước.

— Mày… mày tưởng tao muốn thế à? Tao bị nghiện mày! Tao đéo dứt ra được! — Gã biện minh trong sự tuyệt vọng, thò tay qua bàn định nắm lấy tay tôi.

— ĐỪNG ĐỤNG VÀO TÔI! — Tôi lùi phắt lại, hất tay anh ra như hất một con rết có độc. — Tôi tởm anh! Và tôi tởm chính bản thân tôi!

Tôi suy sụp, hai tay bám chặt lấy mép bồn rửa bát, gục đầu xuống. Những tiếng nức nở không thể kìm nén vỡ òa khỏi cuống họng.

— Chị Trâm đứng mười hai tiếng một ngày… vay mượn khắp nơi… nhịn ăn nhịn mặc để trả nợ cho cái nhà này… — Tôi khóc nấc lên, từng chữ thốt ra đẫm máu và nước mắt.

— Bả coi tôi là núm ruột. Bả coi anh là trời là biển. Bả mong ngày về để xây dựng gia đình với anh… Vậy mà hai thằng súc vật chúng ta ở nhà… làm cái trò loạn luân kinh tởm này. Anh Đại ơi… chúng ta không bằng súc vật nữa rồi… chúng ta phải xuống địa ngục…

Nghe tiếng tôi khóc thảm thiết, Đại rũ người xuống mặt bàn. Gã gục đầu vào hai cánh tay đầy những vết sẹo xước do chính móng tay tôi cào cấu trong những đêm hoan lạc.

Gã cũng rưng rưng. Một gã giang hồ, chưa từng sợ dao búa, nay lại rơi lệ như một đứa trẻ.

— Tao biết lỗi rồi… Thuần ơi tao biết lỗi rồi… — Đại nấc lên, giọng lầm bầm, đau đớn tột độ.

— Mày giết tao đi. Lấy con dao thái thịt kia đâm chết tao đi. Tao đéo dám nhìn mặt Trâm đâu…

— Anh chết thì chị tôi sống với ai?! — Tôi quay lại, trừng mắt nhìn anh qua làn nước mắt nhòa nhoẹt.

— Anh nợ bả một mạng sống! Anh nợ bả cả tuổi thanh xuân! Anh nghĩ anh chết là xong à? Anh chết là hèn! Anh phải sống! Anh phải đẻ con cho bả! Anh phải bù đắp cho bả đến hết cái cõi đời khốn nạn này!

Đại ngẩng đầu lên. Khuôn mặt gã ướt sũng nước mắt và mồ hôi. Gã nhìn tôi, ánh mắt giằng xé đến điên dại.

— Thế còn mày? — Gã hỏi, giọng nghẹn đắng. — Tao đẻ con với bả, tao làm chồng bả… Thế tao với mày thì sao hả Thuần?

Câu hỏi của gã cắm phập vào tim tôi. Một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.

Tao với mày thì sao?

Chúng tôi đã nghiện nhau đến tận xương tủy. Chúng tôi dùng thể xác để giao tiếp, dùng bạo lực để khỏa lấp nỗi cô đơn, dùng thứ tình dục dơ bẩn nhất để trói buộc nhau. Làm sao có thể làm ngơ như chưa từng có gì xảy ra? Làm sao tôi có thể nhìn gã ôm ấp chị gái mình, nằm trên chiếc giường mà đêm qua chúng tôi vừa đụ nhau nát bấy?

Nhưng… tôi có tư cách gì để đòi hỏi? Tôi có tư cách gì để tranh giành một thằng đàn ông với người chị ruột đã bán mạng vì mình?

Tôi nghiến răng, lau mạnh những giọt nước mắt trên mặt, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tàn nhẫn cần thiết.

— Chấm dứt. — Tôi nhả ra hai chữ, lạnh lẽo, sắc lẹm.

— Ngay từ hôm nay. Ngay từ giây phút này.

Đại sững người. Gã lắc đầu quầy quậy, đứng bật dậy.

— Không! Mày nói cái đéo gì thế Thuần? Chấm dứt là chấm dứt thế đéo nào?! Mày nghĩ cắt là cắt được à?!

— Không được cũng phải được! — Tôi quát lớn, chỉ tay thẳng vào mặt anh.

— Từ đêm nay, cấm anh bước nửa bước vào phòng tôi. Cấm anh chạm vào người tôi. Anh mà lảng vảng gần tôi, tôi hét lên cho hàng xóm sang xem!

— Mày điên rồi! Mày đéo làm được đâu! Mày cũng thèm tao không kém gì tao! — Đại lao tới, tóm lấy hai bả vai tôi, lắc mạnh.

— Đêm qua mày còn ôm chặt lấy tao, mày còn bảo tao đâm sâu nữa… Mày quên nhanh thế hả Thuần?!

— VÌ TÔI LÀ MỘT THẰNG ĐIẾM ĐỰC BỆNH HOẠN! — Tôi gào thét, vùng vẫy hất văng tay anh ra.

— Nhưng tôi vẫn còn lương tâm! Tôi đéo thể dẫm đạp lên cuộc đời của chị tôi nữa! Anh tỉnh lại đi anh Đại! Anh có thương chị tôi không?! Anh có còn là con người không?!

Đại đứng chết trân. Gã nhìn tôi, hai bàn tay thõng xuống không trung, run rẩy.

— Trâm về… — Tôi thở, hai tay bám vào mép bồn rửa, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự nghẹn ngào.

— Anh sẽ làm một người chồng ngoan ngoãn. Anh sẽ cùng bả mở tiệm mới. Anh sẽ đẻ con cho bả. Còn tôi… tôi sẽ dọn ra ngoài.

— Dọn ra ngoài? — Đồng tử Đại co rụt lại. — Mày… mày đi đâu?

— Tôi đi đâu kệ mẹ tôi. Tôi sẽ nói tôi muốn tự lập, gần công ty cho tiện. Tôi không thể sống trong cái nhà này nữa. Mùi của anh, mùi của tôi… nó ám đầy trong cái phòng đó. Chị Trâm không bị ngu. Chị ấy chỉ cần vào phòng là sẽ nhận ra sự dơ bẩn của hai thằng mình. Tôi phải đi.

Đại bước lùi lại một bước, lắc đầu. Sự hoảng loạn bao trùm lấy gã. Gã nhận ra tôi nói thật. Mọi thứ sắp vỡ vụn.

— Thuần… đừng đi. Mày đi rồi tao sống sao…

Gã lầm bầm. Một con dã thú khát máu giờ đã biến thành một con chó hoang bị chủ vứt bỏ. Gã quỵ một gối xuống sàn bếp, vươn tay ôm lấy hai đùi tôi, vùi mặt vào bụng tôi.

— Xin mày… tao làm không được đâu Thuần ơi… Tao đéo đụ mày, tao đéo ngửi mùi mày tao chết mất… Mày đừng bỏ tao…

Cái ôm của gã, cái sức nóng từ lồng ngực gã truyền qua lớp quần mỏng manh làm bụng tôi quặn thắt. Cơn nghiện chết tiệt lại trỗi dậy. Bản năng vặn vẹo trong tôi gào thét muốn ôm lấy đầu gã, muốn kéo gã đứng dậy và hôn gã đến đứt hơi.

Nhưng ảo ảnh của Trâm đang mỉm cười qua màn hình điện thoại dội thẳng vào não tôi.

Tôi cắn nát môi, tàn nhẫn đẩy mạnh đầu gã ra.

— Cút ra! Buông tôi ra! Anh hèn nó vừa thôi! — Tôi đá nhẹ anh một cái, lùi lại.

— Anh phải làm được! Anh đi mà làm chồng cho đàng hoàng! Hai mươi ngày nữa chị tôi về rồi. Anh lo mà dọn dẹp cái xưởng, dọn dẹp cái nhà này cho sạch đi!

Đại ngã ngồi dưới đất. Gã nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự thù hận, đau đớn và tuyệt vọng đan xen.

— Chấm dứt thật à? — Gã hỏi lại lần cuối, giọng.

— Thật. Nếu anh còn muốn làm người.

Tôi dứt khoát đáp, quay mặt đi chỗ khác để gã không thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má tôi.

Đại im lặng. Không khí trong bếp lạnh lẽo như một nhà xác.

Rồi gã từ từ lồm cồm đứng dậy. Gã không nhìn tôi nữa. Gã lầm lụi bước tới bàn ăn, cầm hai đĩa cơm chiên, đi thẳng tới góc bếp.

"Xoạch."

Gã mở nắp thùng rác, đổ ụp toàn bộ chỗ cơm đó vào trong. Bữa cơm tự nấu đầu tiên của gã dành cho tôi, bữa cơm chứa đựng chút hơi ấm gia đình méo mó, đã chính thức bị vứt bỏ vào thùng rác. Cùng với đó là thứ tình cảm bệnh hoạn của cả hai.

Gã vứt hai cái đĩa bẩn vào bồn rửa, tiếng sành sứ va đập loảng xoảng.

Gã xoay người, lầm lũi đi ra cửa xưởng. Gã vớ lấy cái áo thun rách mặc vào, xỏ đôi dép lê, không thèm dắt xe, cứ thế đi bộ ra ngoài con hẻm đang nắng gắt. Cái lưng của gã còng xuống, thảm hại và cô độc.

Tôi đứng một mình trong bếp.

Trên bàn, chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm. Màn hình đen ngòm. Phản chiếu một cái bóng gầy gò, trơ trọi.

Tôi bật khóc. Khóc thành tiếng rống, khóc đứt ruột đứt gan. Tôi ôm lấy lồng ngực mình, cảm thấy trái tim như bị ai đó thọc tay vào mà móc ra ngoài.

Đau đớn tột cùng.

Tôi đi lấy chai thuốc tẩy đổ ào ạt lên mặt bàn đá. Tôi cầm cái giẻ chà lấy chà để. Chà đến mức hai bàn tay tấy đỏ, tróc da, rát buốt. Tôi muốn tẩy sạch mùi tỏi phi, tẩy sạch mùi mồ hôi của gã, tẩy sạch cái đêm gã đè tôi ra bằng chai dầu ăn trên chính cái bàn này.

Nhưng dù có đổ bao nhiêu thuốc tẩy, tôi vẫn biết một sự thật tàn nhẫn: Tôi có thể tẩy sạch nền nhà, tẩy sạch ga giường, nhưng tôi đéo thể nào tẩy sạch được cái "hơi" của gã đã ăn sâu vào tận trong máu thịt, trong tiềm thức của tôi.

Hai mươi ngày nữa. Địa ngục thực sự mới chỉ bắt đầu.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 26"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz