Chương 23: Tiếng rên rỉ bị nuốt nghẹn
Sài Gòn vào mùa mưa dầm.
Những cơn mưa rào không còn đổ ào ạt rồi tạnh hẳn như dạo trước, mà kéo dài lê thê, rả rích từ chiều đến tận đêm khuya.
Tiếng mưa rơi xuống mái tôn của cái xưởng sửa xe tạo thành một thứ âm thanh ồn ào, đinh tai nhức óc, phong tỏa hoàn toàn căn nhà khỏi thế giới bên ngoài.
Tám giờ tối.
Tôi đứng trong góc bếp chật hẹp, tay cầm muôi khuấy nồi canh mồng tơi.
Cái chân tôi đã tháo băng, đi lại bình thường, nhưng mỗi khi trời trở lạnh lại nhức buốt tận trong tủy. Tôi mặc một chiếc quần thun dài và cái áo thun trắng mỏng, đứng co ro trước bếp.
"Roạt!"
Cửa nhà tắm mở tung. Đại bước ra, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông.
Nước từ mái tóc nhỏ ròng ròng xuống vòm ngực, trượt qua những múi cơ săn chắc rồi thấm vào mép khăn. Mùi xà phòng quen thuộc lập tức xông thẳng vào bếp, lấn át luôn cả mùi tỏi phi.
Gã lững thững đi tới tủ lạnh, mở cửa lấy một lon bia Tiger, bật nắp "phạch" một tiếng.
— Nấu cái đéo gì mà mùi bay ra tận nhà tắm thế? — Giọng gã ồm ồm vang lên sau lưng tôi, hòa lẫn với tiếng mưa.
Tôi không quay mặt lại, tay vẫn khuấy nồi canh, lạnh nhạt đáp:
— Canh ngao. Khét đâu mà khét, mũi anh bị mỡ bò bít kín rồi à? Đói thì dọn mâm ra mà ăn, không thì nhịn.
Đại tu một ngụm bia, bước lại gần. Cái bếp vốn đã nhỏ, gã đàn ông cao lớn chen vào lập tức biến không gian trở nên ngột ngạt.
Gã đứng ngay sát lưng tôi. Hơi lạnh từ lon bia gã cầm áp sát vào bả vai tôi, đối lập hoàn toàn với hơi nóng tỏa ra từ cơ thể trần trụi của gã.
— Dạo này ngoan nhỉ? Bắt đầu biết nấu cơm canh đàng hoàng hầu tao rồi cơ đấy. — Gã cúi xuống, kề cằm lên vai tôi, phả hơi men vào mang tai.
— Giống hệt một cô vợ hiền đảm đang.
Tôi cứng đờ người, bàn tay cầm muôi siết chặt đến trắng bệch. Sự mỉa mai cay độc của gã như một cái tát quất vào mặt tôi.
— Vợ hiền cái mả mẹ anh. — Tôi nghiến răng, huých mạnh cùi chỏ vào bụng gã.
— Tránh xa tôi ra! Tôi nấu cho tôi ăn. Anh là cái đéo gì mà tôi phải hầu? Anh muốn vợ hiền thì sang Đài Loan mà tìm!
Câu nói của tôi lập tức chọc giận con dã thú.
Đại ném phịch lon bia lên bàn bếp. Bọt bia trắng xóa trào ra.
"Cạch!"
Gã đưa tay vặn tắt luôn bếp điện. Nồi canh đang sôi sùng sục lập tức xẹp xuống.
— Anh làm cái lồn gì đấy?! Canh chưa chín! — Tôi gắt lên, quay phắt người lại.
Nhưng vừa quay lại, tôi đã bị gã ép sát vào mép bàn bếp ốp đá lạnh toát.
Đôi mắt Đại đỏ vằn, lồng ngực gã phập phồng áp sát vào ngực tôi. Gã chống hai tay hai bên hông tôi, nhốt chặt tôi vào giữa.
— Mày thích nhắc đến chị mày lắm đúng không? — Gã rít qua kẽ răng, giọng trầm đục, nguy hiểm.
— Mày nhắc tên bả ra để chọc tức tao, để sỉ nhục tao, hay để tự nhắc nhở cái bản thân khốn nạn của mày rằng mày đang dạng háng cho chồng của bả đụ mỗi đêm?
Sự thật dơ bẩn bị bóc trần không thương tiếc. Tôi tái mặt, lồng ngực co thắt lại vì nhục nhã.
— Là anh ép tôi! Thằng súc sinh! — Tôi vùng vẫy, giơ tay đấm thùm thụp vào vòm ngực ướt sũng của gã.
— Mày là thằng cưỡng bức tao! Mày khốn nạn!
Đại không thèm né. Gã để mặc cho tôi đấm. Bàn tay to của gã bất ngờ thò xuống, tóm chặt lấy cạp quần của tôi, kéo giật một phát.
"Roạc!"
Cái quần thun co giãn bị gã kéo tụt xuống tận mắt cá chân. Khí lạnh trong bếp ập vào cặp đùi trần trụi của tôi làm tôi rùng mình.
— Anh… anh làm cái đéo gì… thả tôi ra! Hàng xóm… hàng xóm nghe thấy bây giờ! — Tôi hoảng hốt gào lên, hai tay vội vàng che lấy hạ bộ. Cái bếp nằm ngay sát vách ván ép của nhà hàng xóm, chỉ cần nói to là bên kia nghe rõ mồn một.
— Hàng xóm nghe thấy thì sao? — Đại cười gằn, nụ cười dâm loạn, vặn vẹo.
— Để bọn nó nghe thấy tiếng thằng công tử bột ngoa ngoắt của xóm này đang rên rỉ xin tao đụ. Mưa to thế này, đéo ai nghe thấy đâu. Mà có nghe thấy, tao cũng đéo quan tâm!
Nói rồi, gã giật tung chiếc khăn tắm đang quấn ngang hông gã ném văng xuống sàn.
Cái buồi khổng lồ, đen sẫm và nổi đầy gân xanh của gã đã cương cứng từ lúc nào không hay. Nó bật nảy ra ngoài, nóng hổi, đập thẳng vào vùng bụng của tôi.
— Đụ má anh Đại… đừng ở đây… dơ lắm… — Tôi khóc nấc lên, hai tay bấu chặt lấy bắp tay gã, van xin trong tuyệt vọng. Mặt bàn bếp đầy dầu mỡ, tỏi băm văng tung tóe.
— Dơ? Có cái lỗ đít của mày dơ thì có! — Đại gầm gừ.
Gã xốc nách tôi, nhấc bổng lên đặt ngồi hẳn lên mặt bàn bếp ốp đá lạnh ngắt. Đáy chậu rửa bát và mấy cái xoong nồi kêu loảng xoảng.
Lưng tôi đập vào bức tường gạch. Khí lạnh từ đá truyền qua da thịt khiến tôi co rúm người lại. Nhưng gã đéo cho tôi cơ hội né tránh. Gã chèn đầu gối vào giữa hai chân tôi, ép tôi banh rộng ra.
Gã vươn tay quờ quạng trên bàn bếp, vớ được chai dầu ăn nhãn Tường An.
— Anh… anh định làm gì… điên à! — Mắt tôi trợn ngược lên vì kinh hãi.
— Bôi trơn! Đụ má mày chật như lỗ kim, đéo bôi tao đâm nát ruột mày ra à? — Gã dùng răng cắn nắp chai dầu ăn vứt tọt xuống đất, đổ một ít chất lỏng sền sệt, trơn tuột ra lòng bàn tay đen nhẻm.
Gã bôi trét thứ dầu ăn nhớp nháp đó lên cái buồi của mình, rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt vào phần lỗ đít phía sau của tôi, dùng hai ngón tay nong rộng nó ra một cách thô bạo.
— Á… đau tao… súc vật… rút tay ra…
Tôi cắn chặt môi, Nước mắt ứa ra. Vị mặn chát hòa với nỗi nhục nhã ê chề. Dùng dầu ăn để đụ nhau. Trên cái bàn bếp nấu cơm hàng ngày. Chúng tôi thực sự đã sa đọa đến mức đéo còn thuốc chữa rồi.
— Đau mới nhớ dai! Đau để mày chừa cái thói ngoa ngoắt đi!
Đại gầm lên, rút ngón tay ra và không do dự một giây nào, gã nắm lấy hông tôi, đâm thẳng cái buồi của gã lút cán vào sâu bên trong.
"Hự… áAAAA!"
Tôi ngửa cổ thét lên một tiếng thảm thiết, nhưng Đại đã nhanh như chớp dùng bàn tay đầy dầu mỡ bịt chặt miệng tôi lại.
— Im mồm! Rên nhỏ thôi! Mày muốn cả xóm sang xem tao đụ mày à?! — Gã rít vào tai tôi, hơi thở nóng phả vào màng nhĩ.
Tôi cắn chặt lấy ngón tay của gã, nước mắt giàn giụa. Đau đớn. Xé rách. Cảm giác căng trướng, và trơn trượt của dầu ăn hòa quyện tạo thành một thứ khoái cảm quái dị.
Bên ngoài, sấm chớp ầm ầm rạch ngang bầu trời, mưa xối xả đập xuống mái tôn. Bên trong góc bếp, tiếng thịt da va chạm "Bạch! Bạch! Bạch!" dội lên liên tục, nhớp nháp, dâm đãng.
Gã giã hông điên cuồng. Mỗi nhát đâm cặc đều mang theo dã tính. Mép bàn cứa vào mặt sau đùi tôi đau nhói, nhưng tôi không màng tới nữa.
— Ưm… ư…
Tôi rên rỉ qua kẽ ngón tay của gã, âm thanh bị nuốt nghẹn trong cổ họng nghe như tiếng nức nở của một con thú nhỏ bị thương. Tuyến tiền liệt liên tục bị chà xát dữ dội. bụng tôi nóng ran lên, ngọn lửa nhục dục bùng phát thiêu rụi mọi lý trí kiêu ngạo.
Thứ tôi hận nhất lúc này không phải là gã, mà là cái cơ thể đê tiện của chính mình. Tôi đang sướng. Tôi sướng đến phát điên vì bị gã chà đạp.
— Đụ má mày… cái lỗ lồn này cắn chặt cặc tao thế hả Thuần? — Đại vừa thở vừa chửi thề tục tĩu, nhịp đâm cặc ngày càng mạnh mẽ.
— Sướng đúng không? Thích tao đụ mày bằng dầu ăn đúng không con đĩ đực này?
— Ưm… bỏ tay ra… tao… thở… — Tôi giãy giụa, lắc đầu, nước mắt tèm lem.
Đại buông tay khỏi miệng tôi, nhưng ngay lập tức, gã cúi xuống ngoạm chặt lấy môi tôi. Gã cắn xé đôi môi sưng tấy của tôi, chiếc lưỡi nồng vị bia Tiger bú mút khoang miệng, hút sạch mọi dưỡng khí và tiếng rên rỉ của tôi.
— Đâm… đâm nát tao ra đi Đại…
Khi gã vừa dứt nụ hôn, tôi há miệng thở hồng hộc, văng ra những lời nói dâm đãng đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình nữa. Hai tay tôi quặp chặt lấy cổ gã, móng tay bấu rách mảng lưng trần đẫm mồ hôi.
— Đâm chết tao đi… Cho tao chết cmn luôn đi!
— Mày đéo được chết! Mày phải sống để dạng háng cho tao đụ! — Đại rống lên, tròng mắt vằn tia máu đỏ rực.
Gã nắm lấy hai cổ chân tôi, bẻ ngược lên tận ngực, ép cơ thể tôi gập lại thành một góc cực kỳ nhục nhã và phơi bày toàn bộ điểm yếu nhất. Trong tư thế đó, gã nhắm thẳng vào điểm G mà giã những nhát chí mạng.
— Á! Á! ĐẠI… CHẬM LẠI… TAO CHẾT MẤT! — Tôi mất khống chế, hét lên thành tiếng, kệ mẹ vách tường mỏng tang, kệ mẹ hàng xóm láng giềng.
Tâm trí tôi nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ. Tôi không thấy gì ngoài vòm ngực của gã đang phập phồng trước mắt. Tôi không ngửi thấy mùi gì ngoài mùi mồ hôi.
— Rên to lên! Cho cả thế giới biết mày là con đĩ của tao! — Đại điên cuồng thúc hông, tốc độ nhanh như một cái máy khâu.
Cái buồi của tôi, dù không được đụng chạm, cũng dựng đứng lên cọ xát vào vùng bụng cứng như đá của gã, rỉ ra từng giọt chất lỏng trong suốt.
— Đại… tao… tao ra… tao đéo chịu nổi nữa… á… — Tôi gào lên, hai mắt trợn ngược, cơ thể co giật liên hồi.
Mười đầu ngón chân tôi quắp chặt lại. Dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, vấy bẩn lên lồng ngực trần của gã, dính đầy lên cái áo thun trắng của tôi.
Cùng lúc đó, Đại cũng gầm lên một tiếng rống man rợ. Gã ôm ghì lấy hông tôi, địt nhát cuối cùng lút cán, gồng cứng toàn bộ cơ bắp. Dòng tinh trùng nóng, đặc sệt của gã phun trào dữ dội vào sâu tận cùng lỗ đít tôi.
Nóng.
Nóng đến mức bỏng rát.
Sự lấp đầy tuyệt đối khiến tôi lịm đi trong vài giây.
Gã đổ ụp xuống người tôi thở. Trọng lượng khổng lồ của gã đè ép tôi trên mặt bàn bếp. Cái buồi của gã vẫn chôn sâu bên trong tôi, đập từng nhịp thình thịch, chuyển giao từng giọt tinh dịch cuối cùng.
Tôi ngửa cổ, tựa lưng vào tường, nhìn trân trân lên trần nhà bám đầy bồ hóng. Nước dãi và nước mắt trộn lẫn chảy ròng ròng xuống cổ. Quần áo vứt xó dưới đất. Khắp người đầy dầu ăn và tinh dịch nhầy nhụa.
Bếp lạnh tanh. Nhưng cơ thể hai đứa thì bốc khói ngùn ngụt.
Đại chống tay nâng người lên. Gã rút cái buồi ra, một âm thanh ma sát ướt át, tục tĩu vang lên. Tinh dịch của gã trào ra, chảy dọc xuống đùi tôi..
Gã lấy cái giẻ lau bếp vứt ngay bên cạnh, lau qua loa cái buồi của mình rồi quấn lại cái khăn tắm rách. Gã không nhìn tôi, đi đến bồn rửa, vặn vòi nước rửa mặt.
— Lau dọn cái đống bầy hầy này đi. Tao đi ngủ. Mai còn nhiều việc. — Giọng gã cộc lốc, lạnh băng như tảng băng, đéo còn lại một chút hơi ấm điên cuồng nào của màn làm tình vừa rồi.
Gã lững thững đi ra khỏi bếp, đóng cửa cái "Rầm".
Tôi ngồi co ro trên bàn bếp, trần truồng nửa thân dưới, hứng chịu luồng gió lạnh từ khe hở thổi vào. Tôi cúi xuống nhìn đống tinh dịch loang lổ trên mặt đá, trộn với dầu ăn Tường An, cạnh cái xoong canh ngao chưa kịp chín.
Tôi bật cười.
Tiếng cười khùng khục, vỡ vụn trong họng, nghe thảm hại hơn cả tiếng khóc.
Khốn nạn.
Nhục nhã.
Tôi đưa tay ôm mặt, vuốt sạch đống nước dãi dơ bẩn, cố gắng bò xuống khỏi bàn. Hai chân tôi run lẩy bẩy, đứng không vững, khụy ngã xuống nền nhà đầy nước.
Tôi là một thằng có học thức. Tôi từng có sự kiêu ngạo. Vậy mà bây giờ, tôi lại chấp nhận dạng háng cho chồng của chị gái mình đụ trên cái bàn bếp, bằng dầu ăn, như một con chó hoang động dục.
Và điều đáng nguyền rủa nhất là… sâu thẳm trong cái linh hồn mục nát này, tôi biết đêm mai, tôi lại tiếp tục chờ đợi gã làm điều đó.