Chương 20: Cơn ghen ngầm
Tối thứ Sáu, văn phòng tổ chức tiệc mừng dự án mới thành công. Cả phòng kéo nhau ra một quán pub trên phố Bùi Viện. Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn xanh đỏ rạch chéo không gian đặc quánh mùi cồn và khói shisha.
Tôi nốc cạn ly Tequila thứ tư, cổ họng nóng ran.
Kể từ cái đêm thỏa hiệp thứ "luật ngầm" bệnh hoạn với Đại, tôi luôn tìm cách vùi mình vào công việc hoặc những cuộc vui vô bổ để trốn tránh việc phải về nhà sớm.
Tôi sợ bóng tối. Sợ cái cách cơ thể mình đê tiện khao khát cái thân xác của gã.
Mai ngồi cạnh tôi, đã say khướt. Cô ả mặc chiếc váy đỏ rực, hai má hây hây đỏ. Mai cứ ngả ngớn dựa dẫm vào vai tôi, cười khúc khích.
— Ê Thuần… Mày đẹp trai vãi lồn mày biết không? — Mai lè nhè, đưa tay vuốt dọc cổ áo sơ mi phanh cúc của tôi.
— Sao mày không có bồ vậy hả? Mày là gay à?
Tôi nhăn mặt, hất tay Mai ra, lầm bầm:
— Say rồi thì ngồi im đi bà nội. Gay đéo gì.
— Không gay thì để tao "test" thử xem mày có cảm giác không nhé! — Mai cười ré lên, một nụ cười lẳng lơ của đàn bà say rượu.
Chưa kịp để tôi phản ứng, Mai đã chồm người tới, ôm choàng lấy cổ tôi. Cô ả vùi mặt vào cổ tôi, ngay trên xương quai xanh, và hôn cái "chụt" rõ to. Đôi môi tô son đỏ chót của Mai miết mạnh lên lớp da trắng trẻo của tôi.
— Đụ má! Mày làm cái trò điên gì đấy! — Tôi giật thót mình, đẩy mạnh Mai ra làm ả suýt ngã nhào khỏi ghế bar.
Tôi vội vàng lấy bàn tay chà xát lên cổ. Cái mùi son phấn ngọt lịm xộc vào mũi làm tôi buồn nôn.
Không phải vì tôi ghét đàn bà, mà vì trong khoảnh khắc Mai chạm vào cổ tôi, bộ não chết tiệt của tôi lại tự động liên tưởng đến những vết cắn xé thô bạo, rớm máu của gã Đại ở đúng vị trí đó.
— Làm gì mà căng! Có vết son thôi mà! Nhìn cho nó dân chơi! — Mai cười hềnh hệch, gục đầu xuống bàn.
Tôi nghiến răng, đứng bật dậy vứt lại tờ năm trăm ngàn lên bàn rồi quay ngoắt đi ra cửa. Vào nhà vệ sinh để rửa thì đông nghẹt người. Tôi chửi thề, dắt xe chạy thẳng về nhà. Vệt son đỏ chót hình đôi môi in hằn trên cổ tôi, rõ mồn một dưới ánh đèn đường.
Mười hai giờ rưỡi đêm.
Tôi đẩy cửa rón rén bước vào nhà. Khu xưởng tối om. Đèn phòng khách cũng tắt ngấm. Mọi thứ tĩnh mịch đến đáng sợ.
"Chắc gã ngủ rồi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, định cởi giày lết thẳng vào phòng tắm để chà sạch cái vết son khốn nạn này.
"Tạch."
Ánh lửa từ chiếc bật lửa bùng lên ở góc tối ngay cạnh sofa, xé toạc màn đêm.
Đại đang ngồi đó. Cởi trần. Bóng lưng to lớn hòa lẫn vào bóng tối.
Gã rít một hơi thuốc dài, phần đầu điếu thuốc cháy rực lên, soi rõ đôi mắt sâu, đen kịt đang ghim chặt lấy tôi.
— Về sớm thế? Đéo đi qua đêm luôn đi? — Giọng gã trầm đục, vang lên lạnh lẽo.
Tôi giật mình, theo phản xạ đứng thẳng người dậy, cổ áo sơ mi hơi xộc xệch.
— Tôi đi đâu, mấy giờ về là quyền của tôi. Anh là anh rể chứ đéo phải má tôi. — Tôi bật lại, tay với lên công tắc định bật đèn.
— Đừng bật đèn! — Đại quát lớn, giọng uy lực khiến tay tôi khựng lại giữa không trung.
Gã đứng dậy, vứt điếu thuốc xuống sàn gạch, sải những bước chân dài thình thịch tiến về phía tôi. Hơi thở gã nặng nề, nồng nặc mùi mỡ bò trộn lẫn với sát khí. Gã áp sát tôi vào bức tường ngay cạnh công tắc điện.
Đại cúi gầm mặt xuống, hếch mũi lên ngửi ngửi quanh người tôi.
— Mùi rượu. — Gã lẩm bẩm. Rồi gã khịt mũi một cái thật mạnh, tròng mắt gã mở to, đỏ ngầu.
— Và mùi nước hoa đàn bà. Khắm vãi lồn.
— Tránh ra! Bạn tôi say quá nên dựa vào tôi một lúc, thành ra dính chút mùi rượu thôi! Anh đừng có giở trò chó điên ở đây! — Tôi đẩy ngực anh, nhưng anh vẫn đứng im như một tảng đá.
Đại không lùi lại. Đôi mắt gã như có radar, trong bóng tối lờ mờ, gã quét một lượt từ đầu đến chân tôi, và rồi… ánh mắt gã khựng lại ở cổ đang phanh cúc của tôi.
Gã đưa ngón tay cái chà mạnh vào vết son đỏ chót.
— A! Rát! Anh làm cái lồn gì đấy?! — Tôi nhăn mặt, hất tay anh ra.
— Vết đéo gì đây Thuần? — Đại rít lên qua kẽ răng, giọng nói bắt đầu run rẩy vì sự tức giận điên cuồng đang bùng nổ.
— Dấu son môi? Mày đi cho con phò nào bú cổ mày hả thằng ranh?!
— Bạn tôi giỡn! Anh mù à? Bú cái đéo gì mà bú! — Tôi gào lên, sự kiêu ngạo lại trỗi dậy chống trả cái tính chiếm hữu hoang tưởng của anh.
— Mà cho dù tôi có cho gái bú cổ thì liên quan đéo gì tới anh?
— Liên quan đéo gì?
Đại cười gằn, gã túm chặt lấy cổ áo sơ mi của tôi, xách ngược tôi lên. Cơ hàm gã bành ra, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán.
— Tao với mày có luật ngầm! Lên giường mày là con phò của tao! Tao đéo cho phép đồ của tao bị con khác đụng vào! Mày hiểu chưa?!
— LUẬT CÁI MẢ MẸ ANH!
Tôi điên tiết vung nắm đấm thụi thẳng vào ngực gã.
— Anh là cái đéo gì mà cấm tôi?! Anh chỉ là người anh rể khốn nạn ép tôi lên giường! Tôi là đàn ông! Tôi thích con gái! Tôi có quyền đi bar, có quyền quen gái, có quyền cưới vợ! Anh đéo có tư cách cấm tôi!
— Tư cách? — Đại gầm lên như một con thú bị đoạt mất lãnh thổ.
Gã bóp chặt cổ tôi, đẩy mạnh tôi ngã ngửa xuống nền gạch lạnh. Cú va đập làm tôi đau điếng, mắt nổ đom đóm. Chưa kịp định thần, Đại đã lao ập xuống, đè nghiến cơ thể của gã lên người tôi.
— Để tao cho mày biết tao lấy tư cách gì! — Gã rít lên.
Hai tay gã xé toạc chiếc áo sơ mi đắt tiền của tôi. Lồng ngực tôi phơi bày trong không khí lạnh buốt của nhà xưởng.
— Thả ra! Đồ điên! Cứu… ưm!
Đại há miệng, cắn ngập răng vào đúng cái cổ có vệt son môi của Mai. Gã không hôn, gã cắn! Răng gã ngập vào lớp da thịt mỏng manh, dùng lực nghiến mạnh như muốn xé toạc miếng thịt đó ra để tẩy sạch cái dấu vết của kẻ khác.
— ÁAAAA! ĐAU TAO! ĐẠI! CHÓ ĐẺ! — Tôi gào thét thảm thiết, hai tay cào cấu điên cuồng lên bả vai, lên lưng gã.
Máu tanh rỉ ra.
Gã dùng lưỡi liếm sạch vết máu hòa lẫn với vết son đỏ, rồi lại dùng răng cắn thêm một nhát nữa đè lên vị trí cũ. Gã muốn cái dấu ấn của gã phải khắc sâu vào tận xương tủy tôi, đè bẹp hoàn toàn cái vết son kia.
— Kêu to lên! Chửi tiếp đi!
Đại ngóc đầu dậy, miệng dính vệt máu của tôi trộn với son. Trông gã lúc này đáng sợ như một con quỷ hút máu.
— Tao cho mày biết, cái cơ thể này, cái lỗ này của mày sinh ra là để cho tao đụ! Con nào dám đụng vào mày, tao chặt tay con đó! Thằng nào dám ngửi mùi mày, tao móc mắt thằng đó!
— Mày… mày bị tâm thần rồi Đại… Mày là ác quỷ…
Tôi khóc nấc lên, toàn thân run bần bật vì đau đớn và hoảng loạn. Sự ghen tuông của gã quá sức bệnh hoạn.
— Tâm thần là do mày ép tao!
Gã gầm lên, tay kéo thô bạo thắt lưng quần của tôi, giật phăng khóa kéo. Quần ngoài, quần trong bị gã kéo tuột xuống tận đầu gối.
Đại tháo vội thắt lưng của chính mình, lôi cái buồi đang căng cứng, hầm hập sức sống ra ngoài.
Gã nắm chặt lấy hông tôi, nhấc bổng lên và đâm buồi vào lút cán, tàn nhẫn, không chừa lại một đường lui nào.
— ÁAAAAAA!
Tôi hét lên, lưng cong vút lên như một cây cung, móng tay bấu rách mảng da lưng của gã. Cơn đau xé rách xộc thẳng lên não. Sự xâm nhập đột ngột, thô bạo khiến lỗ đít tôi như rách toạc ra.
— Đau… Đại… xin mày… đau tao… rút ra đi… — Tôi khóc rống lên, nước mắt giàn giụa, hai tay chắp lại van xin sự thương xót từ con dã thú.
— Đau mới nhớ! Đau để mày chừa cái thói đĩ điếm ngoài đường đi! — Đại gầm gừ, mồ hôi nhỏ tong tong từ trán gã rớt xuống mặt tôi.
Gã bắt đầu nắc hông.
Không có sự hòa nhịp, chỉ có sự trừng phạt và chiếm đoạt khốc liệt. Mỗi cú đâm cặc của gã đều mạnh như búa nện xuống nền gạch. Tiếng va đập "Bạch! Bạch!" chát chúa vang dội trong xưởng sửa xe.
— Ứ… á… đụ má mày… nhẹ lại… tao rách mất… — Tôi rên la trong tuyệt vọng, cơ thể bị xóc nảy liên hồi trên nền gạch cứng ngắc.
— Rách cũng kệ mẹ mày! Tao phải đụ cho mày đéo lết đi bar được nữa! — Đại đỏ ngầu hai mắt, điên cuồng thúc mạnh.
— Nói! Mày là của ai? Cái lỗ đĩ này là của ai?
— Của… của mày… á… sâu quá… — Tôi nức nở đầu hàng, cái miệng hỗn xược hoàn toàn bị nhục dục và bạo lực đánh sập.
— Của ai? Nói to lên! Con khốn kia có đụ mày sướng như tao không? HẢ?
— Của Đại… á… tao là của Đại… đâm tao đi… mạnh nữa đi…
Sự đê hèn trong tôi trỗi dậy. Giữa cơn đau xé rách, tuyến tiền liệt bị chà xát dữ dội khiến khoái cảm từ từ len lỏi, đánh gục lý trí.
Khốn nạn thay, tôi lại bắt đầu cong hông lên, quấn hai chân vòng qua eo gã để đón nhận sự trừng phạt. Tôi thèm cái sức mạnh đàn ông này. Thèm cái sự chiếm hữu điên cuồng, độc hại này của gã.
— Đụ má mày dâm lắm Thuần! Điếm đực!
Đại chửi thề, cúi xuống ngoạm chặt lấy đầu vú của tôi mà day dứt, cắn mút đến mức nó sưng đỏ lên.
Gã lật úp người tôi lại, ép tôi quỳ gối trên nền gạch, chổng mông lên trời.
— Nhìn cái bóng của mày đi! — Gã túm tóc tôi, ép tôi ngẩng mặt lên nhìn bóng đen hắt lên tường.
— Nhìn xem mày đang chổng mông hầu hạ tao như một con chó cái!
Rồi gã đâm cặc từ phía sau. Góc độ này sâu hơn, làm cặc chạm đến điểm nhạy cảm nhất. Gã nắc phần hông vào mông tôi bôm bốp.
— Á… ứ… Đại… tao sướng… sướng quá…
Tôi rên rỉ dâm loạn, nước dãi chảy ròng ròng. Cái mác thanh cao chết tiệt đã nát thành bã. Tôi cọ xát cái buồi đang dựng đứng của mình xuống nền gạch lạnh ngắt, tìm kiếm sự ma sát để tự thỏa mãn.
— Mày chỉ được sướng vì tao! Chỉ được rên dưới cặc tao! Nhớ chưa thằng ranh?!
Đại gầm lên, tay gã vòng ra trước, nắm trọn lấy con cặc của tôi mà sục mạnh bạo theo nhịp đụ phía sau.
Sự kích thích nhân đôi, thô bạo và tràn ngập thích thú. Cả cơ thể tôi co giật liên hồi.
— Tao… tao ra… Đại… á…
Tôi gào lên, bụng thắt chặt lại. Một dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, vấy bẩn lên nền gạch, lên đống quần áo.
Đại cũng rống lên một tiếng chói tai. Gã siết chặt lấy hông tôi, đâm lút cán nhát cuối cùng rồi đứng hình.
Tinh dịch nóng hổi, đặc sệt của gã phun trào cuồn cuộn vào sâu tận cùng lỗ đít tôi, nóng như nước sôi, lấp đầy mọi khoảng trống. Gã bắn nhiều đến mức làm tinh dịch trào cả ra ngoài, chảy dọc xuống đùi tôi.
Gã thở, từ từ rút cái buồi ra. Đổ gục xuống bên cạnh tôi trên nền gạch lạnh lẽo.
Mùi tinh dịch, mùi máu, mùi mồ hôi và mùi nước hoa hòa trộn thành một thứ mùi hương chết chóc, tăm tối.
Tôi nằm bò dưới đất, toàn thân nhức mỏi, rã rời, hơi thở thoi thóp. Vết cắn trên cổ rỉ máu, nhức nhối, chồng lên vết son mờ nhạt.
Đại chống tay ngồi dậy. Gã đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, rút một điệu thuốc ra châm lửa. Tia lửa soi rõ nụ cười nửa miệng méo mó, chiếm hữu tuyệt đối của gã. Gã nhìn thẳng vào cái cổ đẫm máu của tôi.
— Nhớ cho kỹ. — Gã phả khói vào mặt tôi, giọng lạnh băng.
— Mày là đồ chơi của tao. Con nào, thằng nào dám ngửi cái mùi này trên người mày, tao giết. Tao đéo nói đùa đâu Thuần ạ.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi đã rơi xuống tầng sâu nhất của địa ngục. Cái luật ngầm "xuống giường là anh rể, lên giường là bạn tình" đã hoàn toàn bị xóa sổ. Sự ghen tuông điên cuồng của gã đã đập nát cái ranh giới giả tạo đó.
Gã không coi tôi là bạn tình nữa. Gã coi tôi là vật sở hữu. Một món đồ chơi bị gã đóng dấu bằng máu và tinh dịch, bị khóa chặt trong cái lồng giam bằng nhục dục và thù hận, vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.