Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 19
Prev
Next

Chương 19: Xuống giường là anh rể, lên giường là bạn tình

Sáng thứ Hai.

Ánh nắng gay gắt của Sài Gòn xuyên qua khe hở của, hắt những vệt sáng chói lóa lên nền gạch. Tôi đứng trước gương trong nhà tắm, cài từng chiếc cúc áo sơ mi, xịt nước hoa. Vuốt lại mái tóc, đeo kính lên.

Hoàng Ngọc Thuần của ban ngày, một Graphic Designer kiêu ngạo, ưa sạch sẽ và đầy học thức, đã hoàn chỉnh.

Chỉ có điều, bên dưới lớp quần phẳng phiu ấy, hai bắp đùi tôi vẫn còn râm ran đau nhức, và vùng eo thì in hằn năm dấu ngón tay bầm tím. Dấu vết của một con dã thú.

Tôi đẩy cửa bước ra bếp.

Đại đang ngồi vắt chân trên ghế nhựa, cởi trần, rít một hơi thuốc lá, tay bấm điện thoại nhem nhuốc dầu mỡ. Trên bàn là một ổ bánh mì thịt nướng mua ngoài xe đẩy đầu hẻm và một ly cà phê đen đá đang tan dở.

Thấy tôi bước ra, gã không ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, nhả một luồng khói xám xịt lên trần nhà.

— Bánh mì trên bàn. Ăn đi rồi đi làm. Hôm nay tao khóa cửa xưởng sớm đi lấy hàng, đéo có ở nhà mở cửa cho mày đâu. Nhớ mang theo chìa khóa. — Giọng gã cộc lốc, lạnh tanh, hệt như cái tông giọng gã hay dùng để sai vặt thằng Long.

Tôi khựng lại một giây. Trong khoảnh khắc, tôi tưởng mình bị ảo giác.

Cái gã đàn ông tối hôm trước vừa đè tôi ra giữa đống sắt vụn, gầm gừ gọi tôi là "đĩ", bắn tinh ngập ngụa vào trong tôi, bây giờ lại đang ngồi đó, trưng ra cái bộ mặt lạnh nhạt, chán ghét hệt như lúc chị Trâm mới đi vắng.

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng. Bản năng kiêu ngạo tự động kích hoạt.

— Tôi đéo ăn đồ ngoài đường dơ dáy. Để đó cho chó ăn đi. — Tôi đáp lại bằng một giọng chua ngoa không kém, xách cặp táp bước thẳng ra cửa.

Đại cười khẩy, dí tàn thuốc vào cái gạt tàn thiếc.

— Không ăn thì nhịn. Đéo ai rảnh đi hầu mày. Tháng này chị mày gửi về năm chục củ trả nợ, tao đang đau đầu tính toán, đéo có thời gian đôi co với thằng ranh con như mày. Đi làm thì liệu hồn chạy xe cho cẩn thận, què chân chưa khỏi đâu.

"Chị mày".

Hai từ đó được gã thốt ra một cách nhẹ tênh, trơn tru đến đáng sợ.

Tôi đứng sững lại trước cửa cuốn, quay đầu nhìn gã. Gã đang cầm ổ bánh mì lên cắn một miếng to, nhai nhồm nhoàm. Không một chút tội lỗi. Không một chút áy náy. Gã hoàn toàn nhập vai lại thành một người anh rể thô lỗ, cục súc nhưng có trách nhiệm với gia đình.

Tôi nhếch mép, một nụ cười đắng ngắt vặn vẹo trên môi.

— Anh diễn đạt lắm, anh Đại ạ. Đạt đến mức tôi suýt buồn nôn.

— Mày sủa cái lồn gì đấy? Sáng sớm chưa uống thuốc à? — Đại trừng mắt, hất hàm nhìn tôi như nhìn một thằng điên.

Tôi không nói thêm gì nữa, leo lên chiếc Vespa, rồ ga chạy thẳng ra đường lớn. Gió tạt vào mặt, nhưng không làm tôi tỉnh táo nổi.

Thì ra đây là cách gã giải quyết sự dơ bẩn của chúng tôi.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, gã lại khoác lên mình cái mác anh rể. Gã dùng sự lạnh nhạt, dùng những lời chửi bới quen thuộc để xây lại bức tường luân lý đã bị chính gã đập nát bươm.

Gã muốn tự thôi miên chính mình, và thôi miên cả tôi, rằng ngoài cái xưởng nhớp nháp dầu mỡ vào ban đêm ra, chúng tôi vẫn là người dưng nước lã.

Thật nực cười. Và cũng thật tàn nhẫn.

Sáu giờ rưỡi chiều.

Tôi từ công ty về, kẹt xe mệt bở hơi tai.

Vừa về tới hẻm, tôi thấy thằng Long đang hì hục ngồi chà rửa lốc máy của chiếc Sirius ngay trước cửa xưởng. Bọt xà phòng văng tung tóe. Đại thì đang đứng chống nạnh chỉ đạo, mồm ngậm điếu thuốc, cái quần lao động tụt xuống tận xương chậu.

— Chà mạnh cái tay vào! Chỗ kẽ ốc kia còn dính bùn kìa thằng mù! — Đại gắt.

— Đụ má, anh đại làm như em là cái máy giặt không bằng! Xà bông văng hết mẹ vào mắt rồi! — Thằng Long cằn nhằn, quệt tay lên trán đen thui.

Thấy tôi dắt xe vào, thằng Long ngẩng lên nhe răng cười, cái mỏ vô duyên lại bắt đầu hoạt động.

— Chào thiếu gia! Ái chà, nay thiếu gia về sớm thế? Đéo đi đu đưa với mấy em chân dài ngoài pub nữa à?

Tôi lườm nó một cái, không thèm trả lời, dắt xe lách qua vũng nước xà phòng.

— Mày bớt lắm mồm đi Long. Chà cho xong rồi cút về, nay đéo có nhậu nhẹt gì đâu. — Đại dùng chân đá nhẹ vào đùi thằng Long, mắt vẫn không thèm liếc tôi lấy một cái.

— Biết rồi, biết rồi. Dạo này anh rể em vợ nhà này yên ắng lạ thường hỉ? Không thấy chửi lộn tung nóc nhà như hồi trước nữa. Sóng yên biển lặng, con Trâm bên Đài Loan chắc mừng rớt nước mắt! — Thằng Long cười hô hố, vô tình nhắc đến cái tên cấm kỵ.

Sống lưng tôi cứng đờ. Tôi đứng lại, tay nắm chặt tay ga xe.

Đại đứng cách tôi chưa tới một mét. Gã rít một hơi thuốc, nhả khói ra, rồi thản nhiên đáp lời thằng Long:

— Chửi mãi cũng chán. Nó què chân nằm một đống, tao cũng bận ngập mặt. Hơi sức đéo đâu mà chấp cái loại mỏ nhọn này. Con Trâm dặn tao nhịn nó, thì tao nhịn cho êm cửa êm nhà.

"Nhịn cho êm cửa êm nhà".

Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười chua chát vang lên trong không gian ồn ào của buổi chiều.

— Mày cười cái lồn gì? — Đại quay sang tôi, nhíu mày.

— Cười cái sự mẫu mực của anh. Cảm ơn "anh rể" đã rộng lượng nhịn nhục cái thằng mỏ nhọn này nhé. — Tôi nhấn mạnh hai chữ "anh rể", ánh mắt đầy sự khiêu khích và mỉa mai ném thẳng vào mặt gã.

Thằng Long đang chà lốc máy nghe thấy mùi khét, vội vàng cắm đầu làm tiếp, đéo dám hó hé. Nó tưởng chúng tôi lại sắp lao vào cắn xé nhau như mọi khi.

Đôi mắt Đại tối sầm lại. Yết hầu gã giật giật. Gã bước tới một bước, đối diện với tôi.

— Đem cất cái xe vào góc, rồi lấy giùm tao cái khóa 14 trong hộp đồ nghề ra đây. — Gã nói, giọng ra lệnh.

— Anh tự đi mà lấy. Tôi đéo phải thợ phụ của anh. — Tôi hất hàm.

— Đụ má tao nhờ mày lấy cái khóa thôi mà mày cũng thái độ à? Lấy nhanh! — Gã quát lên, cố tình làm lớn chuyện trước mặt thằng Long.

Tôi nghiến răng, đá chân chống xe, đi bộ lại chỗ thùng đồ nghề màu đỏ bằng sắt nằm ở góc tường. Tôi cúi người xuống, lục lọi tìm cái cờ-lê số 14.

Đột nhiên, có tiếng bước chân sải dài tiến lại sát phía sau lưng tôi. Một thân hình to lớn chắn hết ánh sáng. Đại đứng ngay sau lưng tôi.

Thằng Long vẫn đang cắm mặt chà rửa chiếc xe phía ngoài hiên, cách chỗ chúng tôi một chiếc ô tô bán tải đang đỗ, hoàn toàn bị khuất tầm nhìn.

Tôi vừa tìm thấy cái khóa 14, định quay người lại thì…

Bàn tay nhám xì của Đại thò ra từ phía sau. Nhưng gã đéo lấy cái cờ-lê. Bàn tay gã luồn thẳng vào giữa hai đùi tôi, bóp mạnh một cái vào hạ bộ qua lớp quần mỏng manh.

— Ưm… Đụ má! — Tôi giật thót người, há miệng suýt hét lên, vội vàng đưa tay che miệng lại.

Đại áp sát lồng ngực của gã vào lưng tôi, cằm gã tì lên vai tôi. Hơi thở nồng mùi khói thuốc phả thẳng vào vành tai của tôi.

— Đêm nay, rửa sạch cái lỗ đít của mày đi.

Gã thì thầm, giọng nói khàn đặc, dâm đãng và tàn nhẫn đến rợn người, hoàn toàn trái ngược với cái giọng oang oang chửi thề ban nãy.

— Lên giường tao sẽ cho mày biết tao "nhịn" mày như thế nào.

Bàn tay gã bóp mạnh thêm một cái nữa, vuốt ve một cách bẩn thỉu rồi nhanh chóng rút ra, giật luôn cái khóa 14 trên tay tôi.

Gã xoay người, bước ra ngoài chỗ thằng Long, vung cái cờ-lê gõ boong boong vào lốc máy.

— Nhanh cái tay lên thằng lồn! Tối tao còn có việc bận!

Tôi đứng chết trân ở góc xưởng. Mặt tôi nóng ran như bốc hỏa, nhịp tim đập điên loạn trong lồng ngực. bụng truyền đến từng đợt co thắt kích thích vì cái bóp lén lút của gã.

Sự tương phản kinh hoàng giữa ban ngày và ban đêm, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa lời nói trước mặt người ngoài và hành động ti tiện đằng sau lưng.

Luật ngầm đã được thiết lập.

Xuống giường, tao là anh rể mày, là chồng của chị Trâm.

Lên giường, mày là con phò của tao, là món đồ chơi để tao xả tinh.

Tôi cắn chặt môi, lê bước về phòng, khóa trái cửa lại. Nước mắt không chảy, nhưng lòng tự trọng thì đang kêu gào thảm thiết. Tôi căm thù gã, nhưng khốn nạn thay… tôi lại đếm từng phút chờ trời tối.

Mười một rưỡi đêm.

Tiếng cửa bằng sắt kéo xuống cái "roạt", rồi tiếng chốt khóa kêu lách cách vang lên. Thằng Long đã về từ lâu. Căn nhà chính thức bị cắt đứt khỏi thế giới bên ngoài.

Tôi đang ngồi trên giường, nhắm hờ mắt, ngửa cổ dựa vào thành giường. Tôi vừa tắm xong, mặc một chiếc áo thun rộng cổ và một cái quần đùi ngủ mềm mại. Cái mùi Le Labo đã được tẩy sạch, thay vào đó là thứ mùi nguyên sơ của da thịt trộn lẫn với chút sữa tắm.

Cửa phòng tôi không khóa.

Tiếng bước chân trần nện xuống nền gạch càng lúc càng tiến gần. Cánh cửa gỗ bị đẩy ra không một tiếng động.

Đại bước vào.

Gã cởi trần, chỉ mặc cái quần đùi cotton màu xám lông chuột. Gã không tắm. Mùi mồ hôi, mùi khói thuốc lá, mùi dầu máy bao trùm lấy không gian chật hẹp của căn phòng. Gã khóa trái cửa phòng lại.

Gã đứng ở cuối giường, đôi mắt tối sầm, vằn tia đỏ nhìn tôi chằm chằm như một con thú nhìn con mồi đã tự tẩm ướp sẵn gia vị.

— Anh rạch ròi gớm nhỉ Đại. — Tôi lên tiếng trước, mở mắt ra, nhìn thẳng vào gã. Giọng tôi lạnh lẽo, đầy vẻ mỉa mai.

— Sáng làm anh rể mẫu mực chửi bới răn đe em vợ, tối về làm súc vật đụ em vợ. Anh không thấy phân liệt nhân cách à?

Đại không hề nổi cáu. Gã chậm rãi bò lên giường, đầu gối gã ấn lún phần nệm trắng muốt. Gã trườn người tới, giống như một con mèo đang thu hẹp khoảng cách.

— Đó là luật. — Gã nhả từng chữ, trầm đục và tàn nhẫn.

Gã vươn tay, túm lấy cổ chân tôi, kéo giật một cái khiến tôi trượt dài trên nệm, ngã ngửa ra. Gã nhào tới, đè ụp lên người tôi. Trọng lượng khổng lồ ép tôi dính chặt xuống giường.

— Luật cái mả mẹ anh! — Tôi nghiến răng, hai tay chống vào lồng ngực gã.

— Ai cho anh đặt ra cái luật khốn nạn đấy? Anh định dùng cái luật đó để tẩy trắng tội lỗi của anh với chị Trâm à?

Đại tóm gọn hai cổ tay tôi, dùng một tay ép chặt lên đỉnh đầu tôi. Tay còn lại của gã luồn xuống dưới lớp áo thun, vuốt ve một cách thô bạo dọc theo đường sống lưng tôi, rồi bóp mạnh vào eo.

— Tao đéo tẩy trắng cái gì hết. — Gã kề môi vào sát tai tôi, hơi thở phả vào màng nhĩ.

— Tao khốn nạn, tao nhận. Nhưng bước ra khỏi cái phòng này, tao vẫn phải lo cho cái nhà này, lo trả cục nợ cho ba mày. Tao đéo thể vứt bỏ được.

— Hèn. Anh quá hèn, anh Đại ạ! — Tôi bật cười chua chát.

— Anh thèm đụ tôi, nhưng anh lại không dám thừa nhận. Anh coi tôi là cái lồn gì? Bồn chứa tinh giải tỏa sinh lý cho anh à?

— Đúng! Mày là chỗ để tao giải tỏa! — Đại gầm lên, tròng mắt hằn lên sự tức giận điên cuồng vì bị bóc trần.

— Còn mày? Mày đéo hèn chắc? Mày khinh tao, chửi tao, nhưng cửa phòng đéo thèm khóa! Tắm rửa thơm tho nằm ườn ra đây chờ tao vào! Mày cũng là một thằng điếm đực thèm khát cái cặc của tao thôi Thuần ạ!

Sự thật dơ bẩn bị gã lột trần không thương tiếc. Tôi cứng họng, lồng ngực phập phồng, Nước mắt ứa ra vì nhục nhã.

— Khóc lóc cái đéo gì? Ban ngày chửi tao ngoa ngoắt lắm cơ mà? — Đại cười gằn, gã vùi đầu vào cổ tôi, cắn mạnh một phát vào vết cắn cũ vẫn còn chưa tan máu bầm.

— Á! Đau… chó đẻ… — Tôi rên rỉ, cơ thể cong lên vì đau đớn xen lẫn sự kích thích vặn vẹo.

— Đau mới nhớ dai. Nhớ cho kỹ vị trí của mày trên cái giường này.

Gã liếm láp phần da thịt vừa rỉ máu, bàn tay bên dưới giật tung cái quần ngủ của tôi ném xuống sàn.

Gã xé toạc mọi thứ, nhổ toẹt một bãi nước bọt vào lòng bàn tay rồi bôi quệt thô thiển vào cửa hậu phía sau của tôi.

— Ưm… dơ… mày dơ bẩn quá Đại… — Tôi nhắm tịt mắt lại, giãy giụa trong tuyệt vọng nhưng đùi đã tự động tách rộng ra.

— Dơ mà mày vẫn sướng rên lên đây này!

Đại hất cằm, nâng eo tôi lên, và không một chút do dự, đâm thẳng cái buồi khổng lồ của gã lút cán vào trong tôi.

— ÁAAAA!

Tôi ngửa cổ thét lên, âm thanh bị dội lại trong bốn bức tường chật hẹp. Cơn đau xé rách lấn át cả không gian, nhưng ngay sau đó là sự lấp đầy, căng đến mức nghẹt thở.

Đại thở, mồ hôi từ trán gã nhỏ tong tong xuống ngực tôi. Gã bắt đầu giã hông. Những cú đâm sâu, nhắm thẳng vào tuyến tiền liệt mà dập không thương tiếc.

"Bạch! Bạch! Bạch!"

Tiếng thịt da va đập vang dội, ướt át và dâm đãng. Lò xo nệm kêu kẽo kẹt dưới sức tàn phá của hai thằng đàn ông.

— Ứ… á… sâu quá… Đại… chậm lại… tao chết mất… — Tôi khóc nấc lên, mười đầu ngón tay bấu chặt vào tấm ga trải giường nhàu nát.

— Chết mẹ mày đi con đĩ! — Đại gầm gừ, cắn xé đôi môi sưng tấy của tôi, nuốt trọn tiếng rên rỉ của tôi vào trong cuống họng.

Mỗi cú đâm cặc của gã đều mang theo sự thù hận, sự tuyệt vọng và cả một thứ tình cảm bệnh hoạn đéo thể gọi tên. Gã dùng tình dục để trừng phạt tôi, và trừng phạt chính gã.

Tôi quấn hai chân vòng qua eo gã, siết chặt. Bản ngã đê hèn trong tôi trỗi dậy, tôi ưỡn hông lên đón nhận những nhát đụ đó. Tôi hít lấy hít để cái mùi mồ hôi, mùi dầu máy gai góc trên người gã. Tôi nghiện gã. Nghiện sự bạo lực, nghiện sự dơ bẩn, nghiện cái cách gã xé nát lớp vỏ đạo đức giả của tôi.

— Đâm tao đi… đâm nát tao ra đi… — Tôi rên rỉ, ngôn từ tục tĩu tự động tuôn ra khỏi miệng, nước dãi chảy ròng ròng bên khóe môi.

— Đụ má mày dâm vãi lồn Thuần ơi! — Đại đỏ ngầu hai mắt, tốc độ đụ tăng lên điên cuồng, cơ bắp cuồn cuộn gồng cứng ngắc.

Sự giao hoan không có tình yêu, chỉ có nhục dục. Chúng tôi chìm trong biển khoái cảm, tối tăm.

Đến khi cả hai cùng đạt tới đỉnh điểm, Đại gầm lên một tiếng, đâm lút cán rồi xuất tinh cuồn cuộn vào sâu bên trong tôi. Tôi cũng vỡ òa, bắn tinh dịch trắng đục làm ướt đẫm vùng bụng của cả hai.

Gã đổ ụp xuống người tôi, thở hồng hộc. Cái buồi của gã vẫn chôn sâu trong cơ thể tôi, đập từng nhịp thình thịch.

Bóng tối bao trùm căn phòng. Không ai nói với ai câu nào.

Luật ngầm đã ký.

Vào ban ngày, chúng tôi là kẻ thù, là người dưng mang danh nghĩa gia đình. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cánh cửa khóa lại, chúng tôi biến thành hai con thú điên dại quấn lấy nhau trong vũng lầy tội lỗi, đéo có lối thoát.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 19"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz