Chương 21: Anh coi tôi là cái lỗ thay thế cho chị Trâm à?
Mười giờ sáng.
Tôi tỉnh dậy, không phải vì ánh nắng xuyên qua rèm cửa, mà vì những cơn co rút đau đớn từ nửa thân dưới truyền lên não. Cả cơ thể tôi như bị tháo rời rồi ghép lại vậy.
Tôi đang nằm trên giường trong phòng mình. Chiếc chăn mỏng đắp ngang hông. Tôi cố cử động, nhưng vừa nhúc nhích, một cơn đau từ phía sau dội lên khiến tôi phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Chỗ đó sưng tấy, nhức nhối, và tôi cảm nhận rõ sự nhớp nháp kinh tởm của tinh dịch đã khô lại.
Vết cắn trên cổ tôi sưng vù. Nó không chỉ là một vết thương vật lý, mà là cái gông cùm bằng máu và thịt mà gã thợ sửa xe đó vừa tròng vào cổ tôi đêm qua.
Ký ức kinh hoàng dội về. Tiếng gầm gừ của gã. Cơn ghen tuông bệnh hoạn. Sự chiếm đoạt đê hèn trên nền gạch lạnh ngắt.
Tôi cuộn người lại như một con tôm luộc, hai tay ôm lấy ngực, Nước mắt lặng lẽ trào ra, thấm ướt một mảng gối. Nhục nhã. Bế tắc. Cảm giác ghê tởm bản thân đến mức tôi muốn lấy dao rạch tung cơ thể mình ra để tẩy rửa.
"Cạch."
Cánh cửa phòng hé mở.
Đại bước vào.
Gã mặc một chiếc áo thun đen, quần đùi kaki. Trên tay gã bưng một bát cháo bốc khói nghi ngút và một cốc nước lọc. Khác với bộ dạng thú vật đêm qua, lúc này mặt gã có vẻ phờ phạc, đôi mắt quầng thâm lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Thấy tôi đã mở mắt, đang trừng trừng nhìn gã với đôi mắt đỏ hoe, bước chân gã khựng lại một nhịp. Nhưng rồi gã vẫn lầm lì đi tới, đặt bát cháo xuống cái tủ đầu giường.
— Dậy rồi thì ăn đi. Cháo sườn đầu hẻm tao mới mua. Ăn xong rồi uống thuốc giảm đau. — Giọng gã trầm, không có chút gì gọi là hối lỗi, nhưng lại thiếu vắng cái sự cục súc thường ngày.
Tôi trừng mắt nhìn bát cháo, rồi nhìn lên khuôn mặt đen nhẻm của gã. Sự phẫn nộ trào dâng.
— Cút ra ngoài. — Tôi thều thào, giọng khản đặc, vỡ nát vì đêm qua đã gào thét quá nhiều.
— Mày đéo có sức mà chửi tao đâu Thuần. Ngồi dậy ăn đi. Cổ họng mày sưng hết lên rồi kìa. — Đại nhíu mày, vươn tay định đỡ tôi ngồi dậy.
"CHÁT!"
Tôi dùng hết chút sức tàn, vung tay gạt mạnh tay gã ra.
— Tôi bảo anh cút! Đừng có đụng cái bàn tay dơ bẩn của anh vào người tôi! — Tôi gào lên, lồng ngực phập phồng đau nhói.
— Anh đánh tôi, anh cắn tôi, anh hiếp tôi như một con chó, rồi sáng nay anh bưng bát cháo vào đây đóng vai người tốt à? Anh bị tâm thần phân liệt hả anh Đại?!
Bàn tay bị gạt phăng của Đại khựng lại giữa không trung. Cơ hàm gã bành ra. Gã rụt tay về, đút vào túi quần, đôi mắt tối sầm lại.
— Tao đéo đóng vai người tốt. — Gã nhả từng chữ, lạnh tanh.
— Tao đã cảnh cáo mày rồi. Là mày chọc điên tao trước. Mày xách cái cổ dính son môi của con đàn bà khác về nhà, mày thách thức tao, thì mày phải chịu hậu quả.
Tôi cười phá lên. Tiếng cười chua chát, điên dại đến mức nước mắt tôi trào ra giàn giụa.
— Hậu quả? Đụ má anh, tôi đi chơi với bạn tôi, tôi bị dính vết son thì tôi phải chịu hậu quả bị anh cưỡng bức? Anh lấy cái quyền lồn gì hả anh Đại?!
Tôi chống tay, cố nén cơn đau xé rách để ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Tôi chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt anh.
— Anh hoang tưởng vừa thôi! Anh nghĩ anh là ai? Chồng tôi à? Bạn trai tôi à? Anh chỉ là người anh rể khốn nạn thôi!
— Tao là thằng đụ mày mỗi đêm! — Đại gầm lên, bước lên một bước, ép sát vào mép giường.
— Mày là của tao! Đêm qua tao đụ mày đến mức mày khóc lóc van xin, mày quên rồi à? Cái cơ thể này của mày, ngoài tao ra, đéo thằng nào, con nào được phép đụng vào!
Sự chiếm hữu bệnh hoạn, trơ trẽn của gã làm tôi rùng mình kinh tởm.
— Anh bệnh nặng lắm rồi, anh Đại ạ. — Tôi lắc đầu, nhìn anh bằng ánh mắt thương hại xen lẫn căm thù.
— Anh ghen tuông? Anh nổi điên? Anh nghĩ đó là tình yêu chắc? Đéo phải!
— Mày thì biết đéo gì mà sủa?
— Tôi biết anh là một thằng thất bại! — Tôi hét lên.
— Anh bế tắc, anh sống chui lủi dưới cái bóng của đống nợ và sự hy sinh của chị Trâm! Anh đéo dám đối mặt với sự bất lực của anh ngoài xã hội, nên anh mới phải trút cái thú tính tởm lợm đó lên đầu thằng em vợ mỏng manh, yếu đuối! Anh dùng bạo lực để kiểm soát tôi, để anh thấy anh vẫn còn là một thằng đàn ông có quyền lực!
— MÀY CÂM NGAY! — Đại rống lên, vung tay gạt phăng bát cháo sườn trên tủ đầu giường.
"XOẢNG!"
Bát sứ vỡ tan tành. Cháo nóng văng tung tóe ra sàn nhà, khói bốc lên nghi ngút.
Gã lao tới, hai tay chống mạnh xuống nệm, ép sát mặt gã vào tôi. Hơi thở gã dồn dập, phả vào mặt tôi thứ mùi mồ hôi quen thuộc. Đôi mắt gã đỏ ngầu, hệt như một con ác quỷ bị bóc trần chân tướng.
— Mày nghĩ mày thông minh lắm à thằng mọt sách? — Gã rít qua kẽ răng. — Mày phân tích tâm lý tao? Mày tưởng mày thấu hiểu tao?
— Tôi đéo cần thấu hiểu một con chó dại! — Tôi không né tránh, trừng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt điên cuồng của anh.
— Trả lời tôi đi anh Đại! Anh đè tôi ra hằng đêm, cắn xé tôi, ép tôi rên rỉ dưới thân anh… Là vì anh yêu tôi, hay vì anh đang nứng sảng vì xa vợ?!
Đại sững người. Câu hỏi của tôi đâm thẳng vào cái tử huyệt sâu nhất, dơ bẩn nhất trong mối quan hệ này.
— Mày… mày sủa cái lồn gì đấy? — Giọng gã bất chợt run rẩy.
Tôi nắm chặt ga giường, thu hết can đảm, ném thẳng một quả bom phá nát cái vỏ bọc cuối cùng của cả hai thằng.
— MÀY COI TAO LÀ CÁI LỖ THAY THẾ CHO CHỊ TRÂM À?!
Sự im lặng chết chóc ập xuống căn phòng.
Chỉ có tiếng quạt trần quay lạch cạch trên đỉnh đầu.
Mặt Đại cắt không còn một giọt máu. Hai đồng tử của gã co rúm lại. Sự giận dữ ban nãy vụt tắt, thay vào đó là một sự bàng hoàng, kinh ngạc tột độ, như thể gã vừa nghe một câu nói ma quỷ nhất trên đời.
— Mày… mày vừa nói cái đéo gì? — Gã lắp bắp, hai tay chống trên giường khẽ run lên.
— Tao nói sai à? — Tôi rơi nước mắt, nhưng miệng vẫn nhếch lên một nụ cười cay đắng đến tột cùng.
— Vợ mày đi xuất khẩu lao động để trả nợ cho mày. Mày ở nhà thiếu hơi đàn bà. Mày bứt rứt, mày nứng cặc, nhưng mày lại đéo dám đi chơi đĩ vì sợ tốn tiền, sợ có lỗi với chị tao. Rồi mày thấy tao. Mày thấy tao sống chung nhà. Mày bắt đầu ảo tưởng. Mày mượn cớ ghét tao, mượn cớ trừng phạt tao để đè tao ra!
— KHÔNG PHẢI! — Đại gầm lên, gã túm lấy bả vai tôi, lắc mạnh. — Mày im đi! Đéo phải thế!
— CHỨ LÀ CÁI ĐÉO GÌ?! — Tôi cũng gào lên, nước mắt giàn giụa.
— Mày cắn tao để che dấu vết son! Mày muốn tao là của riêng mày! Nhưng mày có dám bỏ chị Trâm để công khai tao không? Đéo bao giờ! Vì tao chỉ là một thằng con trai đẻ đéo được đái đéo xong! Tao chỉ là một cái bồn chứa tinh tiện lợi, miễn phí nằm ngay trong nhà mày để mày xả cái thú tính bẩn thỉu của mày thôi!
— ĐỤ MÁ MÀY THUẦN! TAO BẢO MÀY IM!
Đại giơ tay lên cao, định giáng xuống mặt tôi một cái tát.
Tôi nhắm tịt mắt lại, ngửa mặt lên chờ đợi.
Đánh đi.
Đánh chết tao đi.
Nhưng cái tát không rơi xuống.
Thay vào đó, tôi nghe một tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn phát ra từ lồng ngực của gã.
Tôi mở mắt ra.
Đại đang gục đầu xuống. Gã thu hai tay lại, ôm lấy đầu mình, vò xé mái tóc lởm chởm. Cả cơ thể của gã run lên bần bật.
— Mày điên rồi Thuần ơi… Mày nói cái đéo gì vậy… — Gã lầm bầm, giọng nói vỡ nát, đặc quánh sự tuyệt vọng và đau đớn.
— Trâm… Trâm đéo bao giờ nhìn tao bằng ánh mắt khinh bỉ như mày. Trâm đéo bao giờ chửi tao là thằng bám váy, thằng súc sinh. Trâm hiền lành, Trâm chịu đựng tao. Tao mang ơn bả, tao thương bả bằng cái tình nghĩa phu thê khốn nạn của tao…
Gã ngẩng mặt lên. Trong đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn của gã, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt ứa ra.
Một gã giang hồ sửa xe, cục súc, tàn nhẫn, vừa cưỡng bức tôi đêm qua, giờ đang khóc trước mặt tôi.
— Nhưng tao không phát điên vì Trâm! — Đại gào lên, nước mắt trào ra hòa với mồ hôi trên gò má đen nhẻm.
— Tao không có cảm giác muốn xé xác bả ra, không có cảm giác muốn chiếm hữu bả đến mức muốn nhốt bả lại như với mày! Mày và bả không giống nhau một cái lồn gì hết! Mày hiểu không?!
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
— Mày chửi tao dơ bẩn… ừ tao dơ bẩn! — Đại đập mạnh tay vào ngực mình bôm bốp.
— Nhưng mỗi lần ngửi thấy mùi mày, mỗi lần thấy cái mặt khinh khỉnh của mày, con cặc tao nó lại cứng lên! Mày chống cự, mày cào cấu tao, tao lại càng muốn đụ mày nát bấy ra! Tao thèm mày, tao nghiện mày! Tao đéo coi mày là cái lỗ thay thế cho ai hết! MÀY LÀ CÁI ĐỨA ĐANG HỦY HOẠI TAO ĐÂY NÀY!
Lời thú tội điên loạn, thô tục nhưng lại mang theo một sự thật trần trụi đến rợn người.
Gã không coi tôi là vật thế thân. Gã yêu tôi. Một thứ tình yêu bệnh hoạn, độc hại, nhuốm màu bạo lực và dục vọng. Gã yêu cái sự chống trả của tôi, yêu cái sự chua ngoa của tôi. Gã bị cái "sự sạch sẽ" của tôi ám ảnh đến mức muốn vấy bẩn nó, đập nát nó ra để biến nó thành của riêng gã.
Và điều kinh khủng nhất là…
Nhìn gã đàn ông to lớn đang gục ngã, khóc lóc thảm hại trước mặt mình, sự hận thù trong tôi bỗng nhiên vụt tắt. Thay vào đó là một nỗi xót xa đê hèn, dơ bẩn trào dâng.
Tôi cũng đã bị gã hủy hoại rồi. Tôi cũng nghiện cái mùi mồ hôi này, nghiện sự bạo lực của gã trên giường. Chúng tôi là hai con bệnh đang lây nhiễm cho nhau.
Tôi rũ người xuống, tiếng khóc nấc vỡ òa khỏi cuống họng.
— Đồ khốn nạn… Đại… mày là đồ khốn nạn… — Tôi khóc nức nở, đưa hai tay lên che kín mặt, không thể đối diện với sự thảm hại của chính mình nữa.
— Mày kéo tao xuống bùn rồi… Tao tởm mày, tao tởm tao… Chúng ta sống sao với chị Trâm đây hả Đại…
Nghe tiếng tôi khóc thảm thiết, Đại sững người. Sự giận dữ của gã hoàn toàn bốc hơi.
Gã chồm tới, vòng hai cánh tay to lớn, đầy vết xước xát vớt lấy cơ thể gầy gò, run rẩy của tôi ôm chặt vào lòng.
— Đừng khóc… tao xin mày… Thuần… đừng khóc…
Gã ôm chặt lấy tôi, áp sát cằm vào đỉnh đầu tôi. Mồ hôi từ ngực gã thấm vào áo tôi. Nước mắt của tôi thấm ướt một mảng áo của gã.
Tôi không giãy giụa. Tôi không đẩy gã ra. Tôi vùi mặt vào hõm vai nồng mùi và thuốc lá của gã, hai tay vô thức vòng ra sau lưng gã bấu chặt lấy chiếc áo thun.
Chúng tôi ôm nhau trên chiếc giường nồng nặc mùi tinh dịch và tội lỗi. Một thằng khóc vì nhục nhã, một thằng khóc vì bế tắc. Nước mắt và mồ hôi hòa vào nhau, mặn chát, đắng ngắt.
Không còn những lời chửi bới chua ngoa. Không còn những cái tát hay sự cưỡng đoạt. Chỉ còn lại sự thừa nhận về một mối quan hệ sai trái đến tột cùng, một thứ tình cảm méo mó sinh ra từ vũng lầy của sự nghèo hèn và nhục dục.
— Tao đéo biết phải làm sao nữa Thuần ơi… — Đại lầm bầm, giọng nói đặc quánh nước mắt, hôn những nụ hôn vụn vặt, mặn chát lên mái tóc rối bời của tôi.
— Tao đéo bỏ mày được… Tao đéo bỏ được…
— Đừng nói nữa… xin anh… câm mồm đi… — Tôi thều thào, nhắm nghiền mắt lại, chìm vào cái ôm ngạt thở của ác quỷ.
Chúng tôi đã thực sự hết thuốc chữa rồi. Sự giằng xé này, cái thứ tình cảm quái thai này… nó sẽ giết chết cả hai chúng tôi, và giết chết cả người đàn bà đang bán mạng xứ người kia, sớm thôi.